Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:57:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng tới lui boong, vòng vo một hồi lâu mới tìm thấy lối xuống tầng . Lối là một cánh cửa sắt trông vô cùng nặng nề, Lý Tùng La thử đ.â.m vai nhưng hề chạm , thể nàng như hồn ma cô quạnh, xuyên thẳng qua cánh cửa đó.

Rõ ràng đây là con thuyền của Tạ Phù Cừ.

Bởi tầng hai cách bày trí quá mức hiện đại, đèn chùm thế bằng linh thạch phát sáng, dãy hành lang hai bên treo kín biển phòng.

Lý Tùng La từng ngoài du thuyền, nhưng nàng từng thấy sơ đồ cắt lớp của thuyền trong vài cuốn sách tham khảo.

Phong cách trang trí của nhiều du thuyền xa hoa cũng chẳng khác mấy so với tầng hai con thuyền ; chỉ khác là khu giải trí cải tạo thành kho v.ũ k.h.í. Lý Tùng La thậm chí còn thấy vài con yêu đang luyện chiến đấu ở đó.

Nhìn qua thì khá yếu.

Nàng chỉ liếc mắt một cái, cảm thấy chẳng gì thú vị, liền rời mắt, xuyên qua từng cánh cửa phòng, lượt bước .

Trong mỗi căn phòng đều mười con yêu cư ngụ, kẻ đang nghỉ ngơi, kẻ đang băng bó vết thương.

Tựa như kết thúc một trận đại chiến, phần lớn bọn họ đều trầm mặc và mỏi mệt, khí tràn ngập mùi m.á.u và thảo d.ư.ợ.c.

Đôi khi còn bắt gặp vài vu sư quần áo khâu kín đầy lông vũ đỏ, đang dùng những cách vô cùng nguyên thủy để xử lý vết thương cho kẻ thương.

Khi ngang qua một căn phòng, Lý Tùng La thấy bọn họ đang trò chuyện.

Một tên yêu to lớn mang đặc trưng giống sư t.ử áo giáp và đồ trang sức thì hẳn phận hề thấp, buồn bực tu một ngụm rượu, hạ thấp giọng : “Bản thể của Thôn Nhật Ma Tôn cầm chân ở Tiên giới, tạm thời thể tới .”

Thiên Diện Ma Quân dùng yêu thuật, triệu hoán phân của Ma Tôn. Chỉ cần phân Ma Tôn xuất hiện thôi đủ kinh khủng . Lúc chiến trường, đến cả thở cũng dám thở, mà… vẫn vung kiếm như chẳng chuyện gì.”

“Ta thấy tuyệt đối nhân tộc. Nhân tộc thể mạnh đến mức , đúng là khiến khiếp sợ.”

Khi nhắc đến tên đó, nam yêu vì sợ hãi mà dám thẳng, chỉ mập mờ lướt qua.

những kẻ khác đều hiểu đang nhắc đến ai.

Chỉ một tồn tại duy nhất, thể giống như Ma Tôn của Ma tộc, khiến cả đám yêu quái khiếp sợ đến mức ngay cả lúc riêng tư cũng dám gọi thẳng tên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-107.html.]

Nam yêu : “Ta nghi ngờ là huyết mạch tạp chủng của nhiều tộc, nhất định trong huyết thống Ma tộc.”

Ngoài Ma tộc , thực sự thể nghĩ c.h.ủ.n.g t.ộ.c nào thể sinh một kẻ mạnh mẽ, giỏi sát sinh như thế.

Lời dứt, phát hiện mấy đồng minh đối diện chẳng ai lên tiếng. Không chỉ yêu nào tiếp lời, mà ngay cả đồng minh cũng cụp mí mắt xuống, thậm chí dám đối diện với .

Trong phòng đột nhiên lan tỏa một luồng khí lạnh rùng rợn, sống lưng nam yêu cứng đờ, mồ hôi lạnh túa khắp trán và cổ.

Hắn chợt nhận điều gì, nhưng chẳng dám đầu —— ánh sáng bạc đặc trưng của lưỡi kiếm lóe qua, một vệt m.á.u đỏ chậm rãi hiện nơi cổ . Từng chút, từng chút, đầu nghiêng lệch sang một bên, càng ngày càng vẹo, cuối cùng “phịch” một tiếng rơi khỏi cổ, lăn xuống boong thuyền trong làn m.á.u phun trào.

“Đoàng” một tiếng.

Âm thanh vang vọng rõ rệt trong căn phòng yên tĩnh đến mức đáng sợ .

Các yêu khác theo bản năng nín thở, ánh mắt chỉ dám chằm chằm xuống mặt đất.

Ánh sáng lờ mờ ngoài trời rọi xuống từ ô cửa sổ cao, t.h.i t.h.ể nam yêu ôm vò rượu vẫn giữ nguyên tư thế thẳng.

Người thanh niên duy nhất còn , lặng lẽ hiện trong luồng sáng mờ ám, mái tóc đen dài qua vai buộc hờ hững thành một chiếc đuôi ngựa thấp.

Khuôn mặt ẩn trong bóng tối, ngũ quan mơ hồ rõ. Bàn tay chậm rãi cắm thanh kiếm vỏ, bóng mày rậm cao, một đôi mắt phượng đen láy quét qua những yêu tộc còn .

Ánh mắt rõ ràng hề chạm thẳng, nhưng hễ thanh niên đến ai, kẻ đó kìm nổi mà run rẩy.

Thân thể bán thú của yêu tộc vốn cao to vạm vỡ, thế mà mặt một thanh niên chỉ vóc dáng cao lớn đủ theo chuẩn nhân tộc, bọn họ co rúm lưng, giống hệt một bầy chim cút run rẩy.

Thanh niên thu ánh mắt , giọng nhạt nhẽo: “Phân của Thôn Nhật c.h.ế.t, Thiên Diện Ma Quân thương, đừng lãng phí thời gian. Mau dẫn binh sĩ yêu tộc thừa thắng truy kích, chiếm bộ sa mạc.”

Đám yêu sợ hãi cúi đầu đáp ứng, sự kính sợ đối với thanh niên so với vị Thôn Nhật Ma Tôn cũng chẳng kém bao nhiêu.

 

 

Loading...