Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:57:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên ngoài gió tuyết gào thét, nàng mới thò nửa ngoài liền cơn gió thốc qua hắt một cái.

nàng thấy quá lạnh, phần lớn cái rét cắt da áo choàng phòng ngự ngăn .

mở đường, Nguyệt Sơn lập tức vươn dậy, từ lưng Lý Tùng La ló cái đầu lông xù, đôi tai cụp xuống như cánh máy bay, nhe răng gầm gừ dữ tợn về phía kẻ mời mà đến.

Kẻ mời là… một con thuyền.

Một chiếc thuyền ba tầng khổng lồ, sừng sững trong màn gió tuyết u ám. Thân thuyền cũ nát, đầy những hà bám chằng chịt, những cánh buồm gãy nát vẫn thẳng nơi trung, trông vỡ nát thê lương. Vô quái điểu đuôi dài, cánh rộng sải vòng vòng .

Gió tuyết dữ dội dường như chẳng hề ảnh hưởng đến chúng. Chúng thỉnh thoảng lao v.út xuống, trong cơn gió mù mịt chộp lấy một sinh vật sống, bay cao lên ném mạnh xuống đất; mấy tiếng “ầm ầm” vang dội kết giới lúc chính là do lũ quái điểu ném mấy con yêu thú lên đó.

Một dòng lam sắc tối sẫm đặc quánh tràn lan, từng mảnh vụn lộn xộn như những khối lego vỡ lăn lóc khắp nơi. Lý Tùng La còn kịp kỹ xem đó rốt cuộc là thứ gì, thì tất cả cơn bão cuốn phăng .

Một con quái điểu gào thét lao xuống chỗ Lý Tùng La, mới áp sát nàng tiện tay vung kiếm c.h.é.m đôi.

Trong tiếng “xì” khẽ vang, nó hóa thành một mảng lớn chất lỏng màu lam tung tóe cùng những cái đầu mèo lego văng tứ tán.

Vài chiếc lông đen rời rạc xoay vòng, bay ngang qua mặt Lý Tùng La.

Nguyệt Sơn nhận những con chim khí tức đáng sợ , ở mặt đại vương của nó cũng chỉ như cọp giấy mà thôi, lập tức an tâm, chui khỏi lưng nàng, vểnh đuôi, ngẩng đầu hướng về chiếc quái thuyền gào thét thị uy, cái đuôi lông xù nổ tung như một quả bồ công .

Lý Tùng La xổm xuống, nhặt lên một chiếc lông rơi bên chân, lông đen nhánh, còn vương chút mùi m.á.u tanh, so với cả đầu nàng còn to hơn, lấy quạt thì chẳng cần chế tác thêm gì nữa.

Lý Tùng La: “Cảm giác loại lông trông quen mắt…”

Chiếc quái thuyền lướt mặt băng, trơn mượt như đang ở biển cả.

Ban đầu nó còn tiến đều, mà kết giới của Lý Tùng La đúng ngay tuyến đường đó.

ngay lúc , con thuyền bỗng khựng , theo đó lũ chim to đang quần quanh cũng chẳng còn hung hăng như , từ mũi thuyền vọng một tiếng kèn trầm thấp, cổ xưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-103.html.]

Ngay đó, lũ chim đuôi dài, cánh rộng đồng loạt đầu bay ngược, cả con quái thuyền cũng đột nhiên lùi , tốc độ ít nhất gấp ba lúc nãy!

Lý Tùng La lập tức chú ý, kinh ngạc buột miệng “hây”— dứt tiếng, cả Tạ Phù Cừ vòng tay ôm ngang hông nhấc bổng, bế, mà thật sự là “xách”, như xách một con mèo con, ch.ó con, nhét nàng trong cánh tay , lao thẳng lên trung.

Tạ Phù Cừ bay nhanh, còn nhanh hơn cả bầy chim. Vài con quái điểu tránh kịp, đ.â.m sầm .

Tạ Phù Cừ hề hấn, còn lũ chim thì vỡ nát thành từng mảng lego vụn, rơi lả tả “lách tách” mắt Lý Tùng La.

Nàng bám c.h.ặ.t lấy cánh tay , hiếm khi cảm thấy hồi hộp, tim đập thình thịch.

Tạ Phù Cừ ít khi chủ động điều gì, chủ động xách nàng bay, còn là để chạy đến Bạt Thiệt Địa Ngục thành g.i.ế.c vị cựu Bạt Thiệt Yêu Quân .

Chiếc quái thuyền tức thì bỏ chạy càng nhanh; nó liều mạng lùi , hệt như sợ đuổi kịp.

Tạ Phù Cừ đuổi theo từ trời, còn Nguyệt Sơn tội nghiệp bế thì cắm đầu chạy phía , chạy đến lè cả lưỡi vẫn bỏ một quãng xa dài.

“Bùm!” “Bùm!” “Bùm!”

Liên tiếp mấy con quái điểu nữa vì né kịp mà đụng thẳng Tạ Phù Cừ, khiến lông chim đen bay tứ tán đầy trời.

Trong tầm mắt của Lý Tùng La, giữa trung bay loạn chỉ lông chim, mà còn cả những mảnh vỡ như “mosaic” tung tóe khắp nơi.

Không từ khi nào, trận bão tuyết ngừng , nhưng thời tiết cũng chẳng vì thế mà sáng sủa hơn, tầng mây đen gần như đặc quánh như mực vẫn nặng nề che kín bầu trời, trong khí lan tỏa một thứ âm hàn khó mà dùng ngôn từ để miêu tả.

Trong tiếng gió rít gào, Lý Tùng La còn thấy văng vẳng tiếng thét ch.ói tai và những tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

Thanh niên oán khí bao phủ tựa như một vì băng rơi thẳng xuống, nện mạnh boong thuyền, trong quá trình hạ xuống còn hất gãy cả cột buồm chính.

Mặt băng con thuyền đang trôi lập tức nhuộm thành một màu đen kịt, oán khí thâm sâu lạnh lẽo hóa thành vô cánh tay, men theo thuyền leo lên, để đó từng vết cào xước sẫm đỏ.

 

 

Loading...