Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:57:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có tấm gương từ Nguyệt Sơn, Lý Tùng La liền cẩn trọng lấy gậy chống, dè dặt đặt chân lên mặt băng.

chẳng ăn thua, nàng đặt bước đầu tiên trượt ngã, nếu nhờ Tạ Phù Cừ kịp thời xách lên thì lẽ nàng xoạc chân tại chỗ, thậm chí gãy xương.

Nàng tin rằng với cái thể mỏng manh của , gãy xương chắc còn là kết quả nhất.

Trên băng nguyên mặt trời, bầu trời u ám tích tụ mây dày, nhưng chẳng mưa.

Tạ Phù Cừ tháo mũ trùm xuống, nhấc Lý Tùng La đặt lên vai , bước chậm rãi đến bên cạnh Nguyệt Sơn đang rạp, nắm lấy dây dắt, tiếp tục về hướng nam.

Bề mặt băng quá đỗi nhẵn mịn, Tạ Phù Cừ thể kéo cả Nguyệt Sơn trượt , trông chẳng khác nào đang lôi một chiếc “xe mèo” băng.

Đêm đến, băng nguyên nổi lên một trận bão tuyết dữ dội.

Cơn gió điên cuồng gào thét, cuốn theo cả tuyết đá và mưa đá, rơi xuống đất vang ầm ầm như sấm dậy, tiếng động lớn đến mức khiến chẳng phân biệt nổi trời sấm sét thật .

Lý Tùng La lục trong balo, lấy một món pháp khí phòng ngự còn sót từ kho của cựu Yêu Vương: trông như một cây gậy tránh sét, dài nửa cánh tay, chất liệu rõ, sờ giống như gỗ, gậy vẽ chi chít những phù văn nàng hiểu.

Nàng cắm gậy pháp khí xuống tầng băng, lập tức một kết giới hiện , tạo thành vòng bảo hộ đường kính ba mét, ngăn cản bộ gió tuyết dữ dội bên ngoài.

Ngoài gió tuyết cuồng loạn, trong vòng bảo hộ, Lý Tùng La nhóm lửa, nép Nguyệt Sơn để sưởi ấm.

Nàng khoác áo choàng phòng ngự, mà vẫn thấy lạnh buốt, chỉ khi sát bên đống lửa mới cảm nhận chút ấm. Nguyệt Sơn cũng thế, ria mép lửa sấy đến cong , mà vẫn chịu rời khỏi đống lửa nửa bước.

Kẻ duy nhất ngoại lệ chính là Tạ Phù Cừ.

Hắn yên lặng ôm gối cách đó xa, mái tóc vốn buộc gọn gió tuyết thổi rối tung, xõa xuống như một vốc mực đổ từ đỉnh đầu, trải qua vai và cánh tay trai, cuối cùng loang đầy mặt đất.

Lý Tùng La sưởi bên đống lửa một lúc, cảm thấy ngón tay ấm lên.

Nàng chạy đến mặt Tạ Phù Cừ, đem đôi tay sưởi ấm áp đặt lên khuôn mặt .

Khuôn mặt Tạ Phù Cừ vốn dĩ chẳng nhiệt độ, trong trời đất băng giá càng lạnh đến kinh . Khi lòng bàn tay nàng chạm , nàng kìm mà khẽ rùng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-102.html.]

Lý Tùng La: “Ngươi lạnh quá, Tạ Phù Cừ.”

Tạ Phù Cừ gì, chỉ là khi đôi tay nàng áp lên, cúi đầu, đem cả khuôn mặt vùi trọn trong lòng bàn tay nàng.

Hơi thở băng lạnh ẩm ướt, khiến lòng bàn tay Lý Tùng La cũng trở nên ướt rịn.

Còn nhột nữa.

Mái tóc đen dài theo động tác cúi đầu của cũng nghiêng xuống, lành lạnh lướt qua mu bàn tay nàng, quấn quýt vương lấy cổ tay nàng.

Trong vòng kết giới của pháp khí, lớp băng bên trong dần hóa thành màu đen u tối.

Bóng tối hòa mái tóc đen xõa dài chạm mặt băng của Tạ Phù Cừ, từng luồng oán khí âm hàn tựa như một con quái thú biển khổng lồ, lượn lờ tầng băng.

Chỉ một nhỏ gần đống lửa vẫn giữ nguyên màu trắng xám vốn . Nguyệt Sơn nép c.h.ặ.t bên đống lửa, mảnh băng còn bình thường đó, cái đuôi cũng giấu hẳn xuống bụng, tuyệt dám gần lấy một chút bóng tối.

“Ầm!” một tiếng nổ lớn, gì đó va mạnh kết giới, gợn sóng rung lên từng đợt.

Lý Tùng La mặt về phía phát âm thanh, đồng thời bên ngoài vang lên liên tiếp tiếng “ầm ầm ầm” —— kết giới đập cho rung chuyển vỡ tan.

Ngoài gió tuyết mịt mùng, bóng tối bao trùm, cho dù kết giới trong suốt thì cũng rõ rốt cuộc là thứ gì đang va đập. Chỉ thể thấy từ chỗ va đập đầu tiên đang chậm rãi loang một tầng màu đen u ám.

Nguyệt Sơn bật dậy, vẫy vẫy tai, hai vành tai dựng thẳng, chậm rãi bước đến gần nơi phát động tĩnh, cảnh giác , vươn mũi ngửi ngoài qua lớp kết giới.

Lý Tùng La theo bản năng về phía Tạ Phù Cừ, nhưng chỉ thấy đỉnh đầu , còn khuôn mặt vẫn vùi kín trong lòng bàn tay nàng.

Chỉ là mấy cọ sát, bàn tay nàng giờ chẳng còn chút ấm nào nữa.

Nàng gắng gượng rút tay về, Tạ Phù Cừ hụt điểm tựa, cơ thể khẽ chao đảo về phía . Hắn chậm rãi ngẩng đầu, mái tóc đen tản hai bên, gương mặt tái nhợt chút huyết sắc, nửa ẩn trong bóng tối.

Ánh mắt giấu trong hắc ám dính c.h.ặ.t lấy ảnh Lý Tùng La, mơ hồ, hoang mang. Mà lúc nàng bước đến bên kết giới, thò đầu về phía bên ngoài.

 

 

Loading...