Hạ Tri Tửng Đội trưởng Dương đến chắc chắn là việc chính sự cần bàn, nên cô chào tạm biệt khán giả trong phòng tắt livestream.
Dương Chấp Sơn cùng các cảnh sát đặt giỏ quà thăm hỏi lên tủ đầu giường, đó ông còn đưa cho Hạ Tri Tửng một chiếc phong bao lì xì. Cô cầm thử thấy khá nặng tay, chắc đến cả nghìn tệ!
Theo thói quen, cô liền khéo léo chối từ: “Đội trưởng Dương, chuyện nên ạ!”
Đội trưởng Dương mỉm hiền từ: “Cháu cứ nhận lấy , cháu hai giúp chúng bác phá án bắt hung thủ, giờ mệt đến mức ngất thế chúng bác thấy áy náy lắm vì kịp thời quan tâm đến sức khỏe của cháu.”
“Một nhân tài như cháu mà lâm bệnh thì đúng là tổn thất lớn.”
Nói đoạn, ông lấy từ trong cặp công tác một bản hợp đồng trịnh trọng đặt mặt Hạ Tri Tửng: “Cháu Tiểu Hạ , các đãi ngộ dành cho cố vấn đặc biệt đều ghi rõ trong đây. Lương tháng mười nghìn tệ, bảo hiểm đầy đủ, thời gian việc tự do, mỗi khi phá án sẽ thêm tiền thưởng riêng.”
“Cháu đồng ý gia nhập đội ngũ phá án của Sở Cảnh sát thành phố Giang Thành ?”
Hạ Tri Tửng lật xem hợp đồng mà tim đập loạn nhịp, bởi vì trong phần khen thưởng ghi rõ: Nếu tích lũy phá 5 vụ án tồn đọng sẽ thưởng một chiếc ô tô sản xuất trong nước hiệu năng cao, tích lũy phá 10 vụ án lớn và trọng điểm, đơn vị sẽ thưởng một căn hộ dành cho nhân cảnh sát!
“Những nhân tài đóng góp to lớn cho sở sẽ hưởng chế độ lương hưu trọn đời cấp chuyên gia.”
Có nhà, xe, còn nhà nước nuôi dưỡng trọn đời! Chuyện như thì ai mà cưỡng chứ?
Hạ Tri Tửng chẳng buồn giữ kẽ nữa, cô cầm b.út ký xoèn xoẹt tên bản hợp đồng. Cô dùng hai tay đưa hợp đồng cho Dương Chấp Sơn: “Đội trưởng Dương, mong bác chỉ bảo thêm cho cháu ạ!”
Sáng sớm ba ngày , Hạ Tri Tửng cảm thấy cơ thể bình phục, tràn đầy năng lượng nên cô nóng lòng xuất viện ngay. Cô phấn đấu vì ngôi nhà, chiếc xe và cả chế độ lương hưu của nữa!
Kỷ Thư Quân đến đón em gái về. Khi Hạ Tri Tửng ký túc xá nhân viên của vườn thú, cô vô cùng bất ngờ khi thấy căn phòng trai trang trí . Chiếc giường sắt trải nệm êm ái cùng bộ chăn ga gối đệm mang tông màu ấm áp, trong tủ thì đầy ắp những món đồ ăn vặt mà mua sẵn cho cô.
Hạ Tri Tửng hạnh phúc đến mức hét lên: “Anh trai ơi, là nhất luôn!”
Kỷ Thư Quân câu đó thì ngẩn , thấy những gì cho em gái vẫn còn quá ít ỏi, ngờ cô dễ dàng thỏa mãn đến thế. Đôi mắt phượng đẽ của rũ xuống để giấu sự xót xa và hối , đưa bàn tay rộng lớn xoa nhẹ lên đầu Hạ Tri Tửng.
“Sau sẽ còn hơn nữa cho em.”
Hạ Tri Tửng cùng Kỷ Thư Quân cùng giúp đám sinh viên thực tập của vườn thú đóng dấu xác nhận. Cố Lâm khi nhận giấy xác nhận thì vui mừng khôn xiết: “Giám đốc ơi chị quá, chị cứ yên tâm , tụi em sẽ bỏ chạy !”
Hạ Tri Tửng tò mò chớp mắt hỏi: “Ba ngày qua thấy các bạn gọi điện cho , giờ nhân viên cũ đều hết , một các bạn xoay xở nổi ?”
“Em ở đây ba tháng nên cũng tính là nhân viên cũ đấy chứ, nhưng đúng là cũng gặp ít vấn đề hóc b.úa ạ.” Cố Lâm ngượng ngùng gãi đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-hieu-tieng-dong-vat-thien-kim-gia-pha-an-thanh-con-cung-cua-cuc-canh-sat/30.html.]
“ mà...” Cố Lâm bỗng chuyển giọng: “Tụi em thể gọi cứu trợ mà!”
Hạ Tri Tửng ngạc nhiên: “Hả?”
Cố Lâm đáp: “Tụi em vẫn đang là sinh viên năm cuối mà chị? Có vấn đề gì là tụi em gọi điện hỏi thẳng các thầy luôn, các thầy sẽ hướng dẫn từ xa cho tụi em.”
Hạ Tri Tửng chợt hiểu , cảm giác như vớ một món hời lớn ! Giảng viên hướng dẫn của đám sinh viên ngành thú y là giáo sư với phó giáo sư cả. Nếu ở bệnh viện thú y thì phí tư vấn chuyên gia đắt đỏ lắm, giờ đám sinh viên hưởng dịch vụ đó! Khoản lương thực tập chi đúng là quá xứng đáng!
Hạ Tri Tửng cố gắng kìm nén nụ đang chực chờ môi: “Khá lắm, các bạn thông minh thật đấy!”
lúc , điện thoại của Hạ Tri Tửng rung lên bần bật, là Thẩm Gia Nhĩ gọi đến. Đầu dây bên oang oang giọng : “Bác sĩ Hạ ơi, cô đang ở thế?”
“ đến bệnh viện đón cô mà chẳng thấy cả!”
“Chẳng lẽ cô quên mất hôm nay chúng một vụ ăn lớn ?”
Hạ Tri Tửng vội vàng phủ nhận: “Đâu quên chứ! Chuyện tiền thưởng mười triệu tệ lớn như , quên cho ?”
“ chỉ định xuất viện về cất đồ đạc ký túc xá mới bắt xe qua đó thôi.”
Hôm nay cô còn đến trang viên Tùng Gian để khám bệnh cho con ch.ó săn của vị đại gia nữa!
Thẩm Gia Nhĩ càu nhàu: “Cô tổ tiên của ơi, việc gì thì cô cứ gọi điện sai bảo chứ!”
“Bây giờ qua cổng vườn thú Sâm Vũ đón cô, cô chuẩn cho kỹ nhé.”
Hạ Tri Tửng đồng ý ngay: “Được , vấn đề gì!”
Sau khi cúp máy, hai em nhà sóc từ cây leo xuống, chạy gần Hạ Tri Tửng. Sóc em trợn tròn mắt vẻ đáng yêu: [Chị Hạ ơi, chị chuẩn ngoài ạ?]
Sóc thì hào phóng hơn: [Có thể cho hai em tụi em cùng , tụi em cũng mở mang tầm mắt một chút!]
[Nghe bảo nơi chị sắp đến tên là trang viên Tùng Gian, chắc là ở đó nhiều cây thông lắm nhỉ...]
Hạ Tri Tửng suy nghĩ một lát gật đầu, nơi đó lạ nước lạ cái, mang theo hai bạn nhỏ bên cũng . Cô tìm chiếc l.ồ.ng vận chuyển chuyên dụng đang để trong kho của vườn thú, hai em nhà sóc nóng lòng xếp hàng chui bên trong.
Hai mươi phút , một chiếc Ferrari màu đỏ rực rỡ dừng ngay cổng vườn thú Sâm Vũ. Cửa kính xe hạ xuống, Thẩm Gia Nhĩ với mái tóc vàng rực rỡ tháo kính mát , mắt rớt ngoài: “Bác sĩ Hạ, hôm nay cô định mặc bộ đồ đến trang viên Tùng Gian thật ?”
Hạ Tri Tửng vẫn còn đang ngạc nhiên vẻ phô trương của Thẩm Gia Nhĩ. Lúc cô xuống bộ đồng phục nhân viên đang mặc , cái l.ồ.ng vận chuyển và túi đồ nghề thú y đeo chéo: “Có vấn đề gì ?”