Giọng trầm thấp của Kỷ Thư Quân mang theo uy lực thể kháng cự, tì đầu gối mạnh thêm một chút khiến tên hung thủ kêu lên đau đớn.
Hạ Tri Tửng vội vàng chạy cởi trói cho phụ nữ đang buộc ghế, lấy miếng giẻ trong miệng cô .
Người phụ nữ thở hổn hển hít lấy hít để khí trong lành, nước mắt tuôn rơi vì cảm giác từ cõi c.h.ế.t trở về.
Hạ Tri Tửng nhận còn trẻ, trông chỉ lớn hơn cô vài tuổi, gương mặt trang điểm tinh xảo nhưng giờ lem luốc cả.
Một bên hoa tai ngọc trai cũng mất, khí chất toát đúng chuẩn tiểu thư nhà giàu.
Hạ Tri Tửng vội vã rút giấy ăn đưa cho cô : “Chị ơi đừng sợ, trai em là cảnh sát, chúng em báo cơ quan chức năng !”
Hạ Tri Tửng nhẹ nhàng vỗ về lưng cô để trấn an, giống như đang dỗ dành một con vật nhỏ hoảng sợ.
Người phụ nữ đón lấy giấy ăn lau nước mắt nhưng vẫn ngừng thổn thức. Sau khi bình tĩnh một chút, cô nắm lấy tay Hạ Tri Tửng: “Điện thoại... chị thể cho mượn điện thoại để gọi một cuộc ?”
Hạ Tri Tửng vội mở khóa điện thoại của đưa qua.
Người phụ nữ bấm gọi , đầu dây bên bắt máy nhanh.
Một giọng nam và một giọng nữ trung niên vang lên, chắc hẳn là cha của cô .
“Cam Cam! Con đang ở thế? Có chuyện gì xảy ?”
Trần Cam Cam đỏ hoe mắt, giọng đầy uất ức: “Ba ơi, con bắt!”
“Huhu, ba mau đến đón con , con sợ lắm!”
Giọng đàn ông bên bỗng cao v.út lên: “Cam Cam, con bắt cóc ? Bọn chúng đòi bao nhiêu tiền chuộc, ba mang đến ngay!”
Trần Cam Cam vội vàng lắc đầu: “Không ạ, nãy một cảnh sát và một cô em gái cứu con .”
“Ba mau đến đón con .”
Trần Cam Cam ngẩng đầu hỏi Hạ Tri Tửng: “Em gái ơi, đây là ?”
Hạ Tri Tửng báo địa chỉ khu công trường cho đầu dây bên .
Chương 14: Quá đỉnh luôn
Nghe cha sẽ đến đón ngay lập tức, Trần Cam Cam mới thấy an tâm hơn phần nào.
Cô lau nước mắt về phía Hạ Tri Tửng: “Cảm ơn hai em nhiều, chị tên là Trần Cam Cam, còn em tên là gì? Sao em phát hiện chị ở đây thế?”
Nói Trần Cam Cam sụt sùi: “Chị cứ ngỡ... chị cứ ngỡ hôm nay c.h.ế.t chắc .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-hieu-tieng-dong-vat-thien-kim-gia-pha-an-thanh-con-cung-cua-cuc-canh-sat/16.html.]
Hạ Tri Tửng luống cuống đưa thêm giấy ăn cho cô : “Em tên là Hạ Tri Tửng, em là giám đốc vườn thú gần đây. Ngoài em còn là một chuyên gia giao tiếp với động vật, thể hiểu và hiểu những tín hiệu mà chúng phát .”
Hạ Tri Tửng việc liên tục phát hiện tội phạm dễ khiến cảnh sát nghi ngờ, nên cô chuẩn sẵn một lý do hợp lý để giảm bớt sự nghi ngờ đối với .
Hồi còn tu nghiệp ở nước ngoài, cô từng đến một nghề nghiệp mới nổi mang tên chuyên gia giao tiếp với động vật. Những thể giao tiếp với động vật ở một mức độ nhất định. Tuy thể đối thoại trôi chảy và nhanh ch.óng như cô, nhưng nghề nghiệp là một vỏ bọc hảo.
Trần Cam Cam trợn tròn mắt: “Chuyên gia giao tiếp với động vật ? Nghề lạ quá!”
“Vậy nên, em phát hiện chị là nhờ...”
Hạ Tri Tửng chỉ tay về phía con quạ đang thò cái đầu nhỏ khỏi đường ống thông gió: “Con quạ nhỏ tối nay cứ bay quanh quẩn bên em, như thể nó phát hiện điều gì đó bất thường.”
“Vừa trai em đến đón em tan , là cảnh sát nên cùng em theo con quạ xem , ngờ ...”
Nghe xong, Trần Cam Cam bồi hồi: “Chị đúng là quá may mắn, đúng lúc gặp chuyên gia giao tiếp với động vật và cảnh sát ở ngay gần đây!”
Cô hai em Hạ Tri Tửng: “Nghề nghiệp của hai em em hợp quá chừng, một nhờ động vật để phát hiện sự cố, một thì bắt kẻ cực giỏi.”
“Hai đúng là cặp bài trùng hảo, một hỗ trợ và một tấn công đỉnh nhất luôn!”
Hạ Tri Tửng cách ví von của Trần Cam Cam cho bật , cô thì đúng là cô và trai phối hợp cực kỳ ăn ý.
Kỷ Thư Quân khẽ gật đầu với Trần Cam Cam: “Cô đừng lo, các chiến sĩ khác sẽ đến ngay thôi, lát nữa thể sẽ cần cô phối hợp để lấy lời khai.”
Trần Cam Cam liếc Kỷ Thư Quân, gương mặt bỗng đỏ bừng lên, cô vội dời mắt kéo tay áo Hạ Tri Tửng: “Oa, trai em trai quá mất!”
“Nhan sắc của cả hai em đều cực phẩm thật đấy.”
Quạ nhỏ lúc cũng bay tới đậu vai Hạ Tri Tửng, nó tự hào ưỡn n.g.ự.c, nó cũng khen nữa!
“Này cô , chính là hùng cứu mỹ nhân, cứu mạng cô đấy nhé!”
Trần Cam Cam hiểu tiếng chim, chỉ thấy con quạ mặt cứ kêu quàng quạc liên hồi thì thắc mắc: “Tri Tửng ơi, con quạ đang lẩm bẩm cái gì thế?”
Hạ Tri Tửng đáp: “Quạ nhỏ bảo là nó cũng chị khen đấy ạ.”
Trần Cam Cam thì bật vui vẻ.
Vốn dĩ cô khá sợ những loài chim đen xì như quạ, nhưng khi nghĩ đến việc nó chính là ân nhân cứu mạng , cô vượt qua nỗi sợ hãi, thậm chí còn thấy con quạ thật đáng yêu.
Cô lên tiếng hỏi: “ , chị từng mạng thấy bảo quạ thích thu thập những thứ lấp lánh, đúng em?”
Hạ Tri Tửng gật đầu: “Dạ đúng ạ!”
Trần Cam Cam liền tháo chiếc hoa tai ngọc trai còn , gỡ luôn cả sợi dây chuyền mặt đá quý màu đỏ rực cổ xuống, cô đưa hai thứ đó tới mặt quạ nhỏ: “Cảm ơn đại nhân quạ cứu mạng , hai thứ tặng bạn để chơi nhé.”
Hạ Tri Tửng đôi hoa tai ngọc trai to tròn trịa, cùng với viên đá quý tỏa ánh sáng rực rỡ thì khỏi trợn tròn mắt. Oa, tay hào phóng quá, gia thế cô thế nào nhỉ?