Còn Hạ Tri Tửng sống trong gia đình hào môn họ Hạ suốt 22 năm trời, Kỷ Thư Quân thực sự chắc liệu cô em gái ruột giống như Hạ Thanh Thanh, nảy sinh tâm lý bài xích nghèo khó như .
Chỉ đến khi Hạ Thanh Thanh vô tình lỡ lời lúc về lấy sổ hộ khẩu, Kỷ Thư Quân mới chuyện Hạ Tri Tửng đuổi khỏi nhà.
Nghe thấy lời xin đột ngột của Kỷ Thư Quân, Hạ Tri Tửng ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Cô ngập ngừng một lát khẽ gọi: “Anh.”
“Anh , cần xin .”
“Chúng mới nhận , vốn dĩ cũng thiết lắm. Vả công việc của cũng bận rộn mà.”
Thấy em gái ruột hề tỏ bài xích , Kỷ Thư Quân khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Ừm, ăn cơm em.”
Sau đó hai gì thêm, bầu khí chút trầm lắng.
Kỷ Thư Quân quanh một lượt dậy, bắt đầu thu dọn đống hành lý bừa bãi của cô một cách nhanh nhẹn, đó cầm khăn lau sạch bong kin kít đồ đạc trong phòng. Chỉ trong thời gian một bữa ăn, căn phòng trọ nhỏ xíu trở nên gọn gàng, sạch sẽ như mới.
Hạ Tri Tửng vô cùng ngạc nhiên, ngờ trai cô đảm đang việc nhà đến thế. Cô thầm đoán rằng khi cha ruột mất sớm, Kỷ Thư Quân dựa tiền học bổng và thêm để một nuôi nấng Hạ Thanh Thanh khôn lớn. Những năm tháng sống tự lập đó rèn luyện thành một trai giỏi việc nhà.
Đợi Hạ Tri Tửng ăn xong, Kỷ Thư Quân liền nhanh tay dọn dẹp bàn ăn đặt một bộ thiết lên cạnh giường cô.
Hạ Tri Tửng chớp mắt tò mò: “Anh ơi, cái là cái gì thế?”
Kỷ Thư Quân nghiêm túc trả lời: “Đây là dùi cui điện mà bà con ở thị trấn dùng để đuổi lợn, dùng để phòng , mà còn hợp pháp nữa.”
Hạ Tri Tửng xong thì bật thành tiếng, ngờ việc ở thị trấn lợi thế thú vị như : “Anh đúng là một luôn!”
Kỷ Thư Quân vốn cứ ngỡ Hạ Tri Tửng sẽ chê bai món đồ quê mùa mà mang lên từ quê, nào ngờ cô chẳng hề để tâm. Chút chuyện nhỏ giúp bầu khí giữa hai em mới nhận trở nên thoải mái hơn nhiều.
“Tri Tửng, em kể tỉ mỉ cho về việc em phát hiện Chu T.ử Phong xem nào.” Kỷ Thư Quân khui một hộp sữa đặt mặt em gái.
Hạ Tri Tửng khựng một chút bắt đầu kể: “Tối qua em xuống lầu vứt rác thì lướt qua một , em cảm thấy đó trông giống Chu T.ử Phong trong lệnh truy nã!”
“Cả khí chất và dáng của cũng mang cảm giác quen thuộc. Ba đêm , khi em đang đóng cửa sổ thì thấy một lầu cứ chằm chằm về phía phòng em.”
Kỷ Thư Quân chằm chằm Hạ Tri Tửng và nhận thấy khi chuyện, ánh mắt cô cứ liếc về phía bên . Đây là biểu hiện tâm lý khi một đang dối, nhưng vạch trần cô.
Tri Tửng trông vẻ thiếu cảm giác an . Cho dù cô dối vì lý do gì chăng nữa, thì hôm nay vẫn sẽ ở bảo vệ cô.
Vì thể thẳng rằng hiểu tiếng sóc, Hạ Tri Tửng đành bịa chuyện: “Em phát hiện tư thế bộ của hai giống hệt !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nghe-hieu-tieng-dong-vat-thien-kim-gia-pha-an-thanh-con-cung-cua-cuc-canh-sat/04.html.]
“Mấy ngày nay hình như vẫn luôn âm thầm theo dõi em.”
Nói xong, cô thận trọng Kỷ Thư Quân vì sợ sẽ tin .
Kỷ Thư Quân trầm tư một lát trải chiếc áo khoác của xuống cạnh cửa. Sau đó bệt xuống đất và dặn dò: “Đừng sợ, đêm nay sẽ canh gác ở đây, em cứ yên tâm mà ngủ .”
Hạ Tri Tửng định gì đó nhưng thôi, quả thực nơi quá chật chội, chẳng còn chỗ nào để Kỷ Thư Quân thể ngủ t.ử tế .
Kỷ Thư Quân nhận sự áy náy của cô nên trấn an: “Không , đêm nay cũng định ngủ.”
Hạ Tri Tửng xong hồ sơ xin việc, xem trang web tuyển dụng một lúc thì bắt đầu thấy buồn ngủ. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô lên giường . Kỷ Thư Quân đắp chăn cho cô và pha cho cô một cốc t.h.u.ố.c cảm. Mấy ngày nay Hạ Tri Tửng chẳng lúc nào nghỉ ngơi t.ử tế, nên khi uống t.h.u.ố.c xong thì chìm giấc ngủ sâu.
Kỷ Thư Quân cũng tắt đèn trong phòng trọ .
Mãi đến rạng sáng.
Sóc nhảy lên bậu cửa sổ, dùng cái móng nhỏ cào cào lớp lưới chắn: “Chị ơi, cái gã Sát Nhân tới nữa !”
“Hắn đang lên lầu đấy!”
Hạ Tri Tửng lập tức bừng tỉnh. Cô bật dậy ngay lập tức và bắt gặp ánh mắt dò hỏi của Kỷ Thư Quân đang canh ở cửa.
Kỷ Thư Quân rõ ràng cũng chú ý đến con sóc bên cửa sổ.
Hạ Tri Tửng dám phát tiếng động, cô cúi đầu dùng điện thoại nhắn tin cho Kỷ Thư Quân: “Anh ơi, từ lúc dọn đến đây em vẫn cho con sóc ăn, nó khôn lắm. Vừa nãy nó đột nhiên cào cửa sổ nhà em, chắc chắn là chuyện gì đó .”
“Anh ơi, thể tên sát nhân đó lên lầu !”
Nhận tin nhắn của em gái, Kỷ Thư Quân hề do dự mà lẳng lặng di chuyển nấp cánh cửa. Anh nhắn cho cô: “Em cầm dùi cui điện để tự bảo vệ , chuyện còn cứ giao cho .”
Kỷ Thư Quân cất điện thoại , chiếc còng tám bên hông khẽ lóe lên ánh thép lạnh lẽo ánh trăng mờ.
Hạ Tri Tửng co phía đầu giường, tay cầm c.h.ặ.t chiếc dùi cui điện đuổi lợn đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Căn phòng yên tĩnh đến lạ kỳ, cô thậm chí thể rõ tiếng tim đang đập thình thịch liên hồi.
Từng phút trôi qua dài tựa như cả thế kỷ.
Bỗng nhiên từ ổ khóa cửa vang lên tiếng động nhẹ, giống như ai đó đang cạy khóa. Hạ Tri Tửng lập tức căng thẳng tột độ!
Một tiếng “cạch” khẽ vang lên, kẻ đột nhập cạy khóa thành công!
Ngay khi một bóng đen lẻn từ bên ngoài, Kỷ Thư Quân tay nhanh như chớp. Cánh tay dài và khỏe khoắn của thực hiện một cú khóa tay điêu luyện, tiếng “tách” vang lên khi chiếc còng tám khóa c.h.ặ.t cổ tay đối phương, kẻ đó đè c.h.ặ.t xuống sàn nhà.