NGÀY HÚT OXY - Chương 142
Cập nhật lúc: 2026-05-09 18:51:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lại đây Lạc Phi, giúp chỉnh sáng với!”
Lợi Hàm Lượng thấy Lạc Phi , liền cất tiếng gọi.
Tiếng gọi của khiến Lạc Phi sực tỉnh.
Cũng khiến đàn ông đang cúi đầu ngẩng mặt lên.
Lạc Phi thuận thế thấy gương mặt của đàn ông đó.
Một vẻ ngoài trong trẻo như nước, nhưng ánh mắt mang chất liệu nhung mềm mại, dáng cao ráo, làn da trắng phát sáng, khí chất tổng thể mang một sự quyến rũ thuần khiết?
Điều khỏi khiến cô thầm cảm thán trong lòng:
“Chẳng trách là đỉnh lưu, đẽ và đặc biệt, rõ ràng mang thở thiếu niên như nhưng vô cùng gợi cảm.”
Hai giây cô thu hồi tầm mắt, bắt đầu chỉnh sáng theo yêu cầu của Lợi Hàm Lượng.
Buổi chụp hình diễn suốt cả buổi chiều.
Những ở cửa vì cần nên nhiều dần dần rời , nhưng vì sức hút của Mục Nghiêu quá lớn, nên thêm mấy đợt mới kéo đến, tóm là... càng lúc càng đông.
Lúc sắp kết thúc.
Lợi Hàm Lượng vì quan tâm Lạc Phi, cũng nhớ rằng đây là ngày thực tập cuối cùng của cô, nên mở lời thỉnh cầu Mục Nghiêu:
“Cái đó...
Mục Nghiêu, thể phiền một việc ?
Để đồng nghiệp của chụp cho vài tấm nhé?
Cô là nhiếp ảnh gia nghiệp, chụp vài tấm ảnh của đăng lên Weibo thể giúp cô tăng thêm sự chú ý.”
Sợ đồng ý, bồi thêm:
“Năng lực của cô mạnh, bắt khoảnh khắc, chỉ một lát thôi mất thời gian của .”
Mục Nghiêu dường như chẳng để tâm, lười biếng gật đầu.
Thấy đồng ý, Lợi Hàm Lượng lập tức đưa máy ảnh cho Lạc Phi.
Lạc Phi nhận lấy Lợi Hàm Lượng một cái.
Thời gian qua Lợi Hàm Lượng lẽ vì trong lòng áy náy nên khá quan tâm cô, cô cũng gì, dù chuyện nào chuyện đó, cũng đến nỗi tệ.
Cô mỉm , cảm thán rằng lẽ cũng khó gặp , một tiếng:
“Cảm ơn .”
Lúc .
Cửa phòng studio đẩy , một bước .
Lạc Phi chú ý, cô vẫn đang chằm chằm Mục Nghiêu để xem xét góc chụp nhất của .
Nâng máy ảnh lên nhấn nút chụp hai , cô bỗng nhiên :
“Bảo , nghiêng đầu một chút, một chút xíu thôi.”
Mục Nghiêu theo liền nghiêng đầu.
“Tách tách” ——
Lạc Phi lập tức bắt trọn khoảnh khắc.
Vài giây , cô hạ máy ảnh xuống đưa cho Lợi Hàm Lượng, “Xong .”
Lợi Hàm Lượng nhận lấy xem .
Trong đầy một phút, Lạc Phi bắt ba góc chụp và tất cả đều chất lượng cực cao, kinh hô:
“Trời ạ!
Bộ thể dùng ảnh chính luôn !”
Nghe , quản lý của Mục Nghiêu ghé sát , “Để xem, để xem.”
Xem xong lập tức vô cùng hài lòng:
“ là thật!
Chụp thực sự !”
Lạc Phi :
“Không , chủ yếu là vì Mục Nghiêu trai quá nên chụp đại cũng thôi.”
Quản lý của Mục Nghiêu ha hả:
“Khiêm tốn quá!”
Tiếp đó, sang Lợi Hàm Lượng, “Được , chúng kết thúc ở đây chứ?”
Lợi Hàm Lượng:
“Vâng đúng , thể kết thúc .”
Quản lý Mục Nghiêu vẫy tay về phía :
“Kết thúc thưa ông tướng của !”
Thấy , Lạc Phi móc cuốn sổ nhỏ trong túi , bước đến mặt Mục Nghiêu khách khí :
“Ngại quá, thể phiền ký tên giúp ?”
Mục Nghiêu gì, lập tức nhận lấy cuốn sổ và b-út trong tay cô, “Tên.”
Lạc Phi chằm chằm bộ móng tay màu đen đính kim cương của , cảm thấy kỳ diệu, “Cho gà ăn ở Tây Ban Nha.”
“...”
Đầu ngón tay cầm b-út của Mục Nghiêu khựng một chút, chắc là cái tên quá trừu tượng nên còn ngước mắt cô một cái.
Xoẹt xoẹt ký xong chữ ký bay bổng, liền trả cho cô.
Lạc Phi nhẹ nhàng gật đầu, “Cảm ơn.”
Dứt lời, cô định về, ngờ thấy Chu Lẫm đang phía .
Mắt cô sáng lên, bước nhanh về phía :
“Anh đến lúc nào thế?”
Chu Lẫm vẫn đang lạnh lùng chằm chằm về phía Mục Nghiêu, Mục Nghiêu cũng nhanh ch.óng cảm nhận và một cuộc đối đầu ánh mắt với .
Người khí trường phản diện của Chu Lẫm cho khiếp sợ nhiều, Mục Nghiêu chính là một trong đó.
Dù cũng là ngôi , loại ánh mắt nào cũng thấy quá nhiều, cho nên cuộc đối đầu ánh mắt chỉ kéo dài một giây, Mục Nghiêu dời mắt như thể thấy .
Chu Lẫm Mục Nghiêu thêm hai cái nữa mới trả lời:
“Vừa tới.”
“Anh với lễ tân là tìm em họ đưa đây ?
Đợi em ở lầu , đông thế chen ?”
Chu Lẫm trả lời câu hỏi của cô lắm, chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng:
“Kết thúc ?
Có thể ?”
Lạc Phi quan sát một chút, cảm thấy lúc tâm trạng lắm, “Xong , đợi em chào đồng nghiệp một tiếng.”
Sau đó, cô với Lợi Hàm Lượng hai câu.
Rất nhanh, cô trở bên cạnh Chu Lẫm, “Xong , chúng thôi.”
“Ừm.”
Chu Lẫm nắm lấy tay cô, hai liền ngoài.
Bên ngoài đông nghịt , may mà Chu Lẫm mở đường cho cô, cũng khá thuận lợi.
Sắp đến chỗ vách ngăn, Lạc Phi buông tay nhắc nhở:
“Anh đợi em ở đây một lát, em ngay.”
Nói xong, cô về phía đó.
Bên cạnh vách ngăn còn cô gái chuyện với cô giờ nghỉ trưa nữa.
Hai cũng phương thức liên lạc, cũng đưa cho cô kiểu gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/ngay-hut-oxy/chuong-142.html.]
Hay là để cuốn sổ ở lễ tân cho cô gái đó tự đến nhận?
Nghĩ , Lạc Phi cúi đầu thứ đồ trong tay.
Cuốn sổ ký tên là một cuốn sổ kẻ ngang bình thường, thậm chí còn bìa, Mục Nghiêu ký thẳng trang đầu, nổi tiếng như ... ở lễ tân liệu giữ của riêng ?
Không .
Vì cô từ bỏ ý định đó, bỏ cuốn sổ túi.
Quay bên cạnh Chu Lẫm.
Lạc Phi kéo , “Chúng thôi, phòng trả đúng ?”
Chu Lẫm vẫn nhàn nhạt:
“Ừm.”
Để tiết kiệm thời gian, hôm nay khi Lạc Phi , Chu Lẫm trả căn hộ , tối nay hai ở khách sạn, sáng mai mới lái xe về Tây Lam.
Lạc Phi cũng còn sức để chuyện với Chu Lẫm nữa, chỉ thể lẳng lặng theo ngoài.
Vì quá đông, chỉ bên trong MT, mà từ cửa MT xuống đến tầng một đều nhiều chờ đợi.
Hồi lâu .
Cuối cùng cũng vượt qua vòng vây, hít thở khí trong lành của mùa đông.
Lạc Phi Chu Lẫm dẫn tiếp về phía xe, “Trời ạ, sự nổi tiếng , đây rõ ràng còn là lịch trình công khai đấy.”
Dọa ch-ết mà.
Xe đậu xa.
Rất nhanh, Lạc Phi Chu Lẫm ấn ghế phụ.
Nhìn bóng dáng ghế lái, Lạc Phi :
“Đến khách sạn đó em đặt nhé?”
“Rầm” một tiếng, cửa đóng .
Chu Lẫm cô một cái mặn nhạt, đó nhoài qua kéo dây an cho cô, “Ừm.”
Khoảng cách giữa hai gần, Lạc Phi thuận miệng hôn một cái, “Sao hôm nay lạnh nhạt với em thế?
Tâm trạng ?
Chiều nay chuyện gì vui ?”
Chu Lẫm gì, vẫn là vẻ mặt đó cô vài giây.
Thắt dây an cho cô xong liền ghế lái.
Xe khởi động.
Lạc Phi thấy mang dáng vẻ đoái hoài đến , cũng thể ép chuyện, dù ai cũng lúc mở miệng, lúc mà tiếp khi gây phiền phức.
Cô nghĩ đợi đến nơi sẽ dỗ dành , móc cuốn sổ trong túi áo khoác chữ ký của Mục Nghiêu.
Cầm đồ của khác luôn khiến lòng cô bất an... cô suy nghĩ vài giây lấy điện thoại mở WeChat, báo với đồng nghiệp ở lễ tân một tiếng, rằng nếu ai đến tìm cô đòi cuốn sổ thì nhất định nhắn WeChat cho cô.
Bên cạnh.
Người đàn ông ở ghế lái khi cô lấy cuốn sổ thì sắc mặt dường như càng tệ hơn, đặc biệt là khi cô cứ chằm chằm đó....
Cửa phòng khách sạn mở .
Cuối cùng cũng đến trong phòng, Lạc Phi lập tức hỏi:
“Anh hả?
Suốt dọc đường với em câu nào.”
Chu Lẫm thong thả đóng cửa .
Lạc Phi giữ thái độ thấu tình đạt lý khéo léo :
“Là vui ?
Vì chuyện gì thể với em ?
Nếu cũng , đợi lúc nào thì kể cho em ?”
Dứt lời, Chu Lẫm đến phía cô, giữ c.h.ặ.t hai tay cô lưng, từng bước từng bước ép cô cửa.
Toàn bộ quá trình chậm, chậm đến mức Lạc Phi cứ ngỡ đang giúp cô cởi áo khoác, đến khi phản ứng thì biến thành miếng kẹp thịt giữa cánh cửa và .
Cô chớp chớp mắt ngơ ngác:
“...
Anh gì thế?”
Chu Lẫm ép sát cô từ phía , giọng mang theo vẻ âm u:
“Hóa , lúc em chụp ảnh cho là như .”
“Hả?”
“Bảo?
Em gọi là Bảo?
Phải ?”
“...
Cái gì cơ?”
“Còn... trai?
Không em ngoài vị trí ưu tiên một thì những khác đều gì khác biệt ?
Hửm?”
Lạc Phi kinh ngạc:
“Không ...
Anh vui vì chuyện ?
Em chụp ảnh cho khách hàng đều xưng hô như thế mà.”
Hơn nữa, Mục Nghiêu là ngôi mà, ngay cả cái giấm cũng ăn ?
Chu Lẫm tự tiếp:
“Thậm chí còn đòi ký tên, nào?
Em thích ?”
Lạc Phi đầu giải thích với :
“Em là xin cho khác mà!!”
Chu Lẫm , bóp cằm xoay mặt cô để hôn, lực đạo hung hăng nặng nề, bàn tay còn khống chế hai cổ tay cô cho cô cử động, mang theo cảm giác xâm lược và áp bách cực mạnh.
Lạc Phi nhanh ch.óng cảm thấy khó thở, hơn nữa là tư thế hề quyền chủ động , khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu, một lúc cổ cô mỏi, tay cô đau, miệng đau và cằm cũng đau.
Chỉ thể bắt đầu nức nở đưa sự kháng nghị với :
“Đau!
Anh nhẹ một chút !”
“Muốn nhẹ một chút?”
Đầu lưỡi của Chu Lẫm thăm dò nơi sâu nhất của cô, “Vậy em cũng gọi một tiếng Bảo .”
“...”
“Gọi .”
Lạc Phi ú ớ:
“Không gọi !
Ép gọi thì ai mà gọi cho nổi...”
“Không gọi chứ gì.”
Nói đoạn, Chu Lẫm bắt đầu cởi quần áo của cô, khóe miệng nở một nụ nhưng trong mắt hề chút ý nào, chỉ một vùng biển sắp dâng lên bão tố.