NGÀY CHỊ HỌ SINH CON, TÔI HẸN HÒ CÙNG ANH RỂ - 9

Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:32:44
Lượt xem: 4,876

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Trời ơi! Con rể mất , cháu ngoại cũng còn, con gái thì phát điên!”

 

Dù tạm thời khống chế, nhưng qua tiếng la hét của những , ai cũng hiểu rằng chị thật sự mất trí.

 

Không thể khống chế nữa, chị c.ắ.n .

 

Bất đắc dĩ, họ dùng dây trói lợn ở quê trói c.h.ặ.t chị .

 

“Hướng Noãn, tao g.i.ế.c mày! Tao g.i.ế.c mày!”

 

“Thả tao ! Nếu tao sẽ đốt sạch chúng mày thành tro!”

 

“Tao c.h.ế.t cùng tụi mày!”

 

Vẻ điên dại của chị khiến cả đám im phăng phắc.

 

Chị trừng mắt như ăn tươi nuốt sống, nghiến răng :

 

“Tốt nhất đừng để tao thoát , nếu tao sẽ rạch mặt nó, băm xác nó thịt nhồi bánh bao!”

 

im lặng.

 

Cố Lăng chăm chăm, lúc chỉ để một câu:

 

“Mọi thứ… sẽ như em mong .”

 

Hai ngày , nhận tin Cố Lăng và chị họ hủy hôn. Không dùng cách gì, dù chị loạn đến tận cửa nhà họ Cố, cũng đưa cho một xu.

 

Tình hình của chị họ càng tệ, chỉ lảm nhảm , còn nhắc đến .

 

Thật , từ ngày chị họ sinh con, một thói quen .

 

Mỗi khi tâm trạng , đến bệnh viện dạo một vòng.

 

Nửa tháng , thấy chị họ và dì cả đang phơi nắng ngoài bệnh viện.

 

Chị xe lăn, dì đẩy .

 

Chị họ gì cũng ngây ngô, nụ ngây thơ như đứa bé mười mấy tuổi.

 

Còn dì thì , lau nước mắt.

 

bước đến, ném một tấm danh tay dì cả.

 

hai họ:

 

“Tình trạng chị như , thể chuyển viện. Bệnh viện phù hợp với chị .”

 

Trước ánh mắt cảnh giác và dò xét của dì cả, nhẹ giọng :

 

“Đây là danh của bác sĩ điều trị tâm thần cho bố .”

 

Dì cả c.h.ử.i ầm lên:

 

“Hướng Noãn! Mày hại cả nhà tao thành thế , mày mãn nguyện chứ?!”

 

vẫn .

 

“Vẫn . Nếu chị c.h.ế.t ngay bây giờ, thì mới mãn nguyện.”

 

Chị họ cũng theo , còn vỗ tay vui vẻ.

 

Chị nghiêng đầu , miệng lẩm bẩm:

 

đáng c.h.ế.t… thật sự đáng c.h.ế.t… Diệp Bội… đến với bà ngay đây…”

 

Hôm nay nắng , giống hệt như hôm rời .

 

Nước mắt kìm mà tuôn rơi. lên trời:

 

“Mẹ ơi… bà điên . Mẹ thấy vui ?”

 

trở về nhà.

 

Những năm qua mệt mỏi, hận quá nhiều — thật sự quá mệt .

 

Giờ đây chuyện kết thúc, đến viếng mộ .

 

Có một con bướm xinh bay đến đậu vai .

 

Một cảm giác thuộc và an ủi lạ kỳ trào lên trong tim.

 

mỉm vẫy tay chào tạm biệt.

 

Sau đó trường, nộp đơn xin du học.

 

Sau khi nộp hồ sơ, đổi điện thoại, đến thăm bà ngoại, bạn học và bạn .

 

Vân Nam, sống ba tháng ở những thị trấn cổ với nét văn hóa khác biệt.

 

Khi trở về, thư chấp nhận cũng tới — duyệt.

 

lên máy bay sang nước ngoài.

 

Qua cửa sổ, thấy những cụm mây trắng nâng đỡ chiếc máy bay, giống hệt như tâm trạng lúc — nhẹ bẫng, tự do.

 

Máy bay hạ cánh, kéo vali bước xuống.

 

Bỗng nhiên cảm thấy ai đó giúp , — thì là Cố Hành Chỉ.

 

mỉm với , cũng mỉm :

 

"Trùng hợp thật."

 

gật đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngay-chi-ho-sinh-con-toi-hen-ho-cung-anh-re/9.html.]

 

"Ừm."

 

Anh kéo vali của về phía , giống như đầu chúng gặp , nhàn nhạt hỏi:

 

"Em đến M quốc gì?"

 

"Em đến học."

 

Anh cùng, vì cũng đặt xe cùng hướng đó.

 

vẫn kịp bộ vest mùa đông, tay trái rảnh rỗi, vẻ vội vã.

 

sững , bước nhanh lên, nghiêng đầu :

 

"Cảm ơn."

 

lời cảm ơn giúp xách hành lý.

 

Cũng theo đến M quốc.

 

Mà là vì tại buổi tiệc hôm đó, chỗ dựa vững chắc cho .

 

Khi rời khỏi Hoa Quốc, từng nghĩ rằng năm năm sẽ nơi .

 

trở về một .

 

liếc Cố Hành Chỉ bên cạnh — trông chín chắn hơn nhiều — khẽ thở dài.

 

Mà cũng chỉ hai .

 

cúi đầu bụng nhô lên, khoác tay Cố Hành Chỉ, vẻ bất đắc dĩ:

 

"Em thấy ở nước ngoài cũng thể dưỡng t.h.a.i mà… nhất định về nước?"

 

Anh nheo mắt , nắm tay c.h.ặ.t hơn một chút:

 

"Anh yên tâm."

 

Anh nước ngoài là nơi của , nhiều việc thể chu .

 

Về mới hiểu, cái gọi là "chu " trong miệng là những điều gì.

 

Như: sáng bắt buộc ăn, tối 9 giờ ngủ… những chuyện nhỏ thì còn chịu .

 

đến khi đưa tờ giấy chuyển nhượng cổ phần, gần như choáng váng tập:

 

"Anh chứ?!"

 

thốt lên.

 

Anh , mím môi:

 

"Ít quá ?"

 

cúi con 30% tờ giấy chuyển nhượng, cảm giác như nuốt trôi nước bọt.

 

Trời ơi, đây 30% cổ phần sạp trái cây ngoài chợ!

 

Đây là 30% cổ phần của Tập đoàn Cố thị!

 

Chỉ cần 0,003% cũng đủ để một bình thường sống sung túc cả đời !

 

Sao trong mắt , việc cho từng nhẹ tênh như đưa hai cây cải thảo ?

 

đẩy tờ giấy về :

 

"Không, em cần."

 

Anh cầm , chỉ , một lúc lâu, lấy điện thoại , đưa xem một tin nhắn.

 

Ba năm , chị họ vì điên loạn trượt chân ngã xuống sông c.h.ế.t.

 

Dì cả chỉ chị là con gái, đau buồn quá nên nhảy lầu tự t.ử.

 

Cố Hành Chỉ nhẹ nhàng :

 

"Anh thấy dạo em vui… chỉ em vui một chút thôi."

 

, khi nhận cổ phần cũng vui, tìm đến những tin tức ?

 

khẽ , lắc đầu.

 

Anh lo lắng :

 

"Sao thế? Vẫn vui ?"

 

"Không," giải thích,

"Những năm qua ở nước ngoài cùng , em sống .

Cảm ơn , Hành Chỉ.

Anh gột rửa hết những bóng tối trong lòng em.

Bây giờ thấy tin tức về họ, em còn cảm giác gì nữa.

Muốn em vui, thật đơn giản — chỉ cần bên cạnh là đủ ."

 

Anh ôm lòng.

 

ngửi thấy mùi oải hương quen thuộc.

 

Lần , còn mùi t.h.u.ố.c lá nữa.

 

"Anh thể khiến em cần mang nặng thù hận nữa…

chính là ý nghĩa lớn nhất của đời ."

 

— Hết —

 

Loading...