nghĩ — nhanh hơn cả lúc chị sinh con.
vịn tay ghế, gương mặt tái nhợt tô thêm bởi son phấn nhạt, khẽ :
“Không , chỉ là bệnh cũ, bác sĩ bảo nghỉ ngơi là .”
Anh thở phào, bước tới đỡ :
“Vậy để đưa em về.”
mượn lực dậy,
“Vâng.”
Chúng chầm chậm bước , đột nhiên chuông điện thoại reo lên.
Sắc mặt đổi, tay cứng đờ giữa trung.
nghiêng đầu hỏi đùa:
“Sao máy? Bộ ngoài em còn bạn gái khác hả?”
Anh dọa sợ thật sự, đồng t.ử co .
Cuối cùng, lấy điện thoại .
thấy màn hình là hai chữ lớn: "Diệp Dung".
Lúc đó, đầu thì thấy một y tá ngang, liền tiến hỏi thăm tình hình…
Thấy khỏi, Cố Lăng mới yên tâm bắt máy.
Giọng chị họ vẫn to và đanh thép như khi, quá rõ.
“A Lăng, sẽ tới ngay ? Sao giờ vẫn đến?”
Chị sốt ruột hỏi .
Anh đáp giọng thấp, những câu kiểu như:
“Anh bận lắm”,
“Đang việc quan trọng”,
“Đợi thêm chút”…
kéo tay áo cô y tá gần đó, mỉm hỏi:
“Chị ơi, bác sĩ hồi nãy ở đây bao lâu ạ? Sao giờ em thấy?”
Lúc vẫn còn sớm, bệnh viện cũng đông , cô y tá kiên nhẫn trả lời:
“À, mấy năm đó. Mà cô chứ? Với tình trạng như , nhất nên cùng.”
liếc về phía , thấy Cố Lăng cúi gằm đầu, như thể chui xuống đất trốn, bật :
“Bạn trai em đang ở bên cạnh em mà.”
Đột nhiên, từ trong điện thoại vang lên một tiếng hét ch.ói tai đến thủng màng nhĩ:
“Cố Lăng! Anh đang ở ? Sao với Tưởng Noãn?!”
Không hổ là chị họ “yêu thương” của , quả nhiên thể chính xác giọng qua điện thoại.
Mặt Cố Lăng tái mét, đầu thì đúng lúc chạm ánh mắt .
Không khí lúc đó cực kỳ ngượng ngập, cũng gì.
Chị họ ở đầu dây bên chờ nữa, gọi mắng:
“Tại với Tưởng Noãn?! Hai quan hệ gì?! Cố Lăng, xứng với ?!”
Anh nhíu mày:
“Diệp Dung, em đừng ầm lên nữa. Em phản ứng quá mức . Em sinh xong, đừng nổi điên.”
Có lẽ — Diệp Dung đang “ quá”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ngay-chi-ho-sinh-con-toi-hen-ho-cung-anh-re/2.html.]
Diệp Dung là kiểu chuyên cướp đồ khác, lòng tự trọng cực cao, tuyệt đối cho phép đồ của ai cướp .
Huống hồ, là con gái của từng thua tay chị .
Nhất là khi thấy chiếc dây chuyền cổ , hạt giống nghi ngờ và giận dữ âm thầm nảy mầm trong lòng chị , khiến cảm xúc bùng nổ thể kiềm chế.
Tiếng hét vẫn còn vọng trong điện thoại, Cố Lăng mặt lạnh cắt đứt cuộc gọi.
Anh sang , ánh mắt phức tạp:
“Em quen Diệp Dung? Hai là quan hệ gì?”
Tới lượt giả vờ ngạc nhiên.
Tuy là diễn, nhưng chuyên nghiệp — mắt tròn xoe, miệng há hốc, vẻ mặt như thể chuyện hoang đường nhất đời:
“Là chị họ em mà. Sao ?”
Cố Lăng sững sờ , đơ tại chỗ hồi lâu nên lời.
liếc bệnh viện, bộ như chợt nhớ :
“Phải , nhắc mới nhớ — hình như chị cũng đang sinh ở bệnh viện . Hồi nãy chuyện điện thoại với chị hả?”
“Em như chị giục đến đó. Anh với chị lắm hả? Sao chị sinh gọi ?”
“A?” ( vẻ kinh hoàng)
hít sâu, tay trái chỉ , tay che miệng:
“Anh… chẳng lẽ là cha của đứa bé đó?!”
Hình tượng “cô gái ngây thơ kẻ tồi lừa dối nhưng vẫn giữ vẹn tình yêu thuần khiết” diễn vô cùng chân thật.
Sau lớp biểu cảm bàng hoàng, đau lòng, tuyệt vọng, thẳng .
Anh vẫn gì. Khó mà tả biểu cảm lúc đó — nhưng chắc chắn dễ chịu gì.
nở nụ cay đắng:
“Em hiểu .”
tháo sợi dây chuyền, đặt tay , nước mắt lăn dài:
“Em là chồng cưới của chị em. Nếu , em nhất định sẽ yêu !”
Vừa nức nở, c.ắ.n môi, ánh mắt đầy giằng xé, như thể đưa quyết định sinh t.ử:
“Mình chia tay .”
chạy vụt .
Sau lưng tiếng bước chân đuổi theo.
hề hoảng loạn.
Vì — Cố Lăng nhất định sẽ tìm .
Ra khỏi cửa, liền gọi cho cô bạn Linh Linh một cú điện thoại.
Dù đại thù vẫn trả xong, nhưng hôm nay cũng coi như chiến thắng bước đầu.
Biết cô đang ở quán bar, vui vẻ tới đó.
Không chỉ thể ăn mừng một cách đàng hoàng, mà còn thể khiến kế hoạch của tiến triển thuận lợi hơn.
Sau vài ly rượu, tầm của bắt đầu mơ hồ, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo.
Khi một đàn ông mặc vest, ngũ quan rõ nét, khí chất lạnh lùng và cao quý, bước muộn màng — lúc mới hiểu thế nào gọi là "cực phẩm nhân gian".
Nói thật, lớn đến từng , đây là đầu tiên gặp một đàn ông trai đến thế.
Trai đời ít, nhưng chắc chắn là phiên bản duy nhất!
Đáng tiếc — hề hứng thú với đàn ông.
Đàn ông thì gì chứ? Làm thú vị bằng báo thù?