Nếu Yêu Thầm Có Tiếng Vang - Chương 4: Yêu thầm - Mới thế đã mệt rồi? (2)

Cập nhật lúc: 2026-01-14 06:56:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7pmxEM7VQU

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

.

Năm giờ chiều, Chúc An cục cảnh sát, bà Lâm đang nghỉ ngơi. Chúc Khanh Hảo khoác tạm chiếc áo chống nắng khỏi nhà.

Mặt trời đỉnh đầu còn gay gắt như lúc , nhưng chiếu lên da vẫn cảm giác nóng rát nhè nhẹ.

Chúc Khanh Hảo ở bến xe buýt, ngước mắt biển báo mặt, tìm xe buýt đến trường Thâm Hải.

“Anh Dữ.” Chu T.ử Lang theo bên cạnh Thẩm Dữ Bạch, mệt như một con ch.ó: “Chúng đang đây?”

“Trường học.”

“Trường học! Không còn hai ngày nữa mới báo danh , đến trường sớm thế gì?” Chu T.ử Lang thở hồng hộc: “Bảo tài xế nhà đưa chúng đến đó cũng mà.”

Thẩm Dữ Bạch một tay đút túi, : “Mới thế mệt ?”

“Cậu nhỉ, thế mà mệt ?” Chu T.ử Lang xem giờ: “Đi bộ 40 phút , mặc dù còn 5 phút nữa là tới.”

“…”

“Hình như phía xe buýt.” Thẩm Dữ Bạch nhướng mày về phía đó.

“Người trông quen quen?” Chu T.ử Lang nheo mắt: “Cái đó, Dữ, xem cô giống cô gái tông đuôi xe sáng nay .”

“Tên là gì nhỉ, Chúc…”

“Chúc Khanh Hảo.” Thẩm Dữ Bạch cất bước về phía .

“Ấy, đúng tên đó .”

“Chúc Khanh Hảo?” Chu T.ử Lang bước tới hỏi thử.

Chúc Khanh Hảo thấy gọi , đầu , đúng lúc chạm ánh mắt của Thẩm Dữ Bạch.

Sao ở đây? Hơi thở Chúc Khanh Hảo ngưng trệ trong thoáng chốc, nhanh ch.óng lảng tránh ánh mắt, tim đập nhanh.

Chu T.ử Lang : “Quả nhiên là , gì ở đây thế?”

Chúc Khanh Hảo: “ đang tra xe buýt, lát nữa định đến trường.”

“Cái đây, ai cũng đòi đến trường thế .” Chu T.ử Lang lẩm bẩm một câu: “Vậy tra ?”

Chúc Khanh Hảo “ừm” một tiếng, : “M815.”

“Ấy, chẳng là nó !” Chu T.ử Lang chỉ chiếc xe buýt đang chạy tới phía : “M8, 15!”

“Nhanh, nhanh lên!”

Sao Chu T.ử Lang vẻ còn sốt sắng hơn cả cô thế .

Chúc Khanh Hảo vốn định chào tạm biệt hai , ngờ Chu T.ử Lang thấy xe dừng liền chui tọt trong.

“?”

Thẩm Dữ Bạch cũng theo cô lên xe.

Đang là kỳ nghỉ nên xe vắng tanh. Chúc Khanh Hảo lên xe tìm một chỗ đơn cạnh cửa sổ xuống. Thẩm Dữ Bạch lướt qua cô, xuống chiếc ghế trống ngay phía cô.

Sau lưng truyền đến thở mát lạnh độc nhất của thiếu niên, Chúc Khanh Hảo bỗng nhiên thấy mất tự nhiên, cô vô thức siết c.h.ặ.t vạt váy, thẳng lên.

“Vừa nãy quên hỏi, xuống ở trạm nào?” Chu T.ử Lang ghé gần một chút.

“Đường Mộng Hoa.” Cô .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/neu-yeu-tham-co-tieng-vang/chuong-4-yeu-tham-moi-the-da-met-roi-2.html.]

“Vãi chưởng, bạn cùng trường !” Chu T.ử Lang vỗ đùi, hỏi tiếp: “Em gái, em học lớp nào?”

“Không , thông báo trúng tuyển .” Chúc Khanh Hảo nghiêng , khóe mắt liếc thấy thiếu niên phía đang ngoài cửa sổ xe. Cô thầm thở phào nhẹ nhõm, hỏi: “Các xuống ở .”

“Giống , bọn cũng đến trường.” Chu T.ử Lang tiếp: “À đúng , học lớp A6, rảnh rỗi thể đến tìm chơi.”

Chúc Khanh Hảo gật đầu, sợ cố ý quá mức, bèn giả vờ thoải mái mặt, như thể chỉ tùy tiện hỏi một câu: “Các đều học lớp A6 ?”

Thiếu niên phía bỗng khẽ “ừm” một tiếng, Thẩm Dữ Bạch thu hồi tầm mắt sang.

Chu T.ử Lang: “Nếu tra lớp, thể tra giúp .”

“Cảm ơn, cần .”

Ngộ nhỡ tra , cô sợ sự hụt hẫng của quá rõ ràng.

“Cái đó, xe của thế nào ?” Cô khẽ hỏi.

“Không , sửa xong .” Thẩm Dữ Bạch một tay chống cằm, tiếp tục ngoài xe.

Khoang xe nhất thời rơi tĩnh lặng, chỉ còn thấy tiếng loa thông báo địa điểm của xe buýt.

Chúc Khanh Hảo nghiêng đầu về phía cửa sổ, tấm kính phía phản chiếu đường nét lông mày đẽ của thiếu niên. Khóe môi cô cong lên một độ cung nhỏ xíu.

Năm phút cuối cùng trôi qua trong chớp mắt, Chúc Khanh Hảo xuống xe , tại chỗ đợi họ vài giây.

“Vậy nhé, bái bai.”

Dứt lời, đợi họ phản hồi bước về phía .

Bước chân Chúc Khanh Hảo trông vẻ bình , nhưng thực trái tim bay lên tận mây xanh. Cô thẳng đến cổng trường, bảo vệ trực ban trong phòng bảo vệ thấy cô, chằm chằm cô từ xuống vài giây: “Cô bé, đến tham quan trường ?”

Chúc Khanh Hảo gật đầu, ông tiếp: “Vậy , nhưng nhớ là tám giờ đấy, tám giờ là khóa cửa.”

Chúc Khanh Hảo cảm ơn bước .

Môi trường của trường Thâm Hải còn gây chấn động hơn so với ảnh mạng, trong khuôn viên trường cũng thấy cây hương long não, tòa nhà dạy học to lớn, sân vận động rộng lớn, thư viện, nhà thi đấu… một chốc một lát căn bản thể dạo hết .

một lúc, trán rịn một lớp mồ hôi mỏng, thế là cô quyết định tìm một nhà vệ sinh để rửa mặt.

Thiếu nữ trong gương buộc tóc đuôi ngựa cao, mày rậm mắt to, cổ cao thon thả, ở đó giống như một con thiên nga trắng kiêu hãnh…

Nếu bỏ qua bộ đồ ngủ hình Patrick Star mà cô đang mặc .

Chúc Khanh Hảo lập tức vỗ mạnh mặt, mặc như thế ngoài chứ? Thẩm Dữ Bạch cảm thấy cô lôi thôi ?

NHAL

A a a a a!

·

Chúc Khanh Hảo sợ đụng mặt Thẩm Dữ Bạch trong trường, tìm một phòng học trống canh giờ đến 19:50 mới lén lút như trộm khỏi từ tòa nhà dạy học.

Sắc trời bên ngoài tối tăm, tán cây hương long não, một bóng bất thình lình lướt qua.

Ly sữa trong tay Chu T.ử Lang suýt chút nữa bóp nát, vỗ vỗ vai bên cạnh: “Anh… Dữ.”

Thấy ánh mắt Thẩm Dữ Bạch cũng rơi chỗ đó, giọng Chu T.ử Lang pha lẫn một tia run rẩy: “Cậu cũng thấy hả… bảo bình thường ai rảnh rỗi đến trường gì, đều đồn lòng đất của trường đây đều là bãi tha ma. Cư dân mạng quả lừa ."

Thẩm Dữ Bạch cong môi, liếc một cái, : “Nhìn cái dạng hèn nhát của kìa.”

Chu T.ử Lang nuốt nước bọt, nhấc chân đuổi theo , hét lên: “Anh Dữ, đợi với.”

 

Loading...