Hai tay Chúc Khanh Hảo nắm c.h.ặ.t t.a.y lái, khởi động chiếc xe điện nhỏ, gió mát lăn qua bánh răng của mặt trời, chầm chậm lướt qua gò má, để từng mảng dấu ấn ấm nóng.
Sự rực rỡ lưng thiếu nữ kéo dài vô tận con đường nhựa đen trắng, lúm đồng tiền bên khóe môi cô thoắt ẩn thoắt hiện.
NHAL
Năm phút , khu dân cư Nam Uyển.
Cửa kính phòng bảo vệ ở cổng khu dân cư hạ xuống, ông bác bảo vệ vẫy tay với hai : “Cháu gái ngoan cùng em trai mua thức ăn về đấy ?”
Chúc Khanh Hảo chỉnh mũ bảo hiểm, để lộ đôi mắt nai long lanh như nước, cong môi khẽ : “Vâng ạ, bao giờ thì ông giao ca thế ạ?”
Ông bác cụp mắt đồng hồ đeo tay: “Còn hơn hai tiếng nữa, tầm hai giờ.” Ông ngẩng đầu tiếp: “Mau về , sắp đến giờ cơm .”
Bác bảo vệ họ Vương, cũng giống như Chúc Khanh Hảo, là mới chuyển đến khu dân cư vài ngày . Có lẽ vì cùng là mới, nên bác Vương đối xử với hai chị em Chúc Khanh Hảo cực kỳ thiết nhiệt tình.
Chúc Khanh Hảo một tiếng, đó lái chiếc xe điện chạy vòng vèo trong khu dân cư. Qua ba khúc cua, hai dừng cửa tòa nhà đ.á.n.h 2.
“Chị, đường chị ngốc nghếch cái gì thế?”
Tay lấy đồ của Chúc Khanh Hảo khựng , đó đóng nắp thùng xe phía : “Cười cái gì là cái gì?”
“Em phía thấy mà.” Chúc Hành nhận lấy đồ đạc: “Cái gương chiếu hậu sắp chứa nổi cái miệng của chị .” Đây vẫn là đầu tiên thấy chị vui vẻ đến thế.
“Cái đó , chẳng sắp khai giảng , chị tập một chút, đến lúc đó kết giao thêm nhiều bạn bè.”
Trên mặt Chúc Khanh Hảo chẳng còn biểu cảm gì, hối thúc : “Mau lên nhà , chuyện cái xe hôm nay đừng với bà Lâm đấy.” Chúc Hành ừm một tiếng, nghi ngờ gì thêm.
Hai tới tầng ba, cửa mở “cạch” một tiếng.
“Mẹ ngay là hai đứa mà.” Bà Lâm cầm cái muôi múc canh tayL “Mau , cơm sắp xong ."
Chúc Khanh Hảo đặt đồ lên bàn phòng khách, hỏi: “Bố ạ?”
Giọng của bà Lâm hòa lẫn với mùi cơm thơm phức bay từ nhà bếp: “Bố con đang ở trong cục, lúc nãy gọi điện thoại về, bảo là sẽ về muộn một chút, bảo con ăn .”
Chúc Khanh Hảo gật đầu: “Mẹ, để con giúp nhé.” Nói cô định đưa tay cạo vảy con cá mua, giây tiếp theo bà Lâm quát dừng .
“Đừng động , thời gian đó thì thêm vài trang sách , sắp khai giảng , đến lúc đó khác bỏ phía .”
Bà Lâm đ.á.n.h nhẹ tay cô, đuổi khỏi bếp, hỏi: “Phải , con và A Hành về muộn thế?”
Chúc Hành liếc mắt sang bên , mở miệng : “Cái trung tâm thương mại đó đông quá, xếp hàng mất cả buổi.”
Chúc Khanh Hảo thấy bên giúp gì bèn thuận tay bày bát đũa lên bàn. Bà Lâm tiếp tục bận rộn việc trong tay, gật đầu: “Sắp khai giảng , chắc chắn đều là học sinh giống như con.”
Hai cho là đúng, cũng phủ nhận.
·
Hai giờ chiều.
Chúc Khanh Hảo giúp bưng đĩa thức ăn cuối cùng, đúng lúc Chúc An xử lý xong công việc trở về.
Cả nhà bàn ăn, đầu tiên là bà Lâm phát biểu: “Trước hết chúc mừng Khanh Khanh nhà chúng thi đỗ trường trọng điểm, đó chúc mừng ông chủ Chúc thăng chức, cuối cùng chúc mừng dọn nhà!”
“Cụng ly!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/neu-yeu-tham-co-tieng-vang/chuong-3-yeu-tham-moi-the-da-met-roi-1.html.]
Chúc Khanh Hảo học cấp hai ở thành phố D, Thâm Hải ở thành phố B, đúng lúc công việc của bố Chúc điều chuyển đến thành phố B, cả nhà liền chuyển đến đây.
Chúc An: “Khanh Khanh dạo quanh trường ?”
Cô lắc đầu. Mấy ngày nay chuyển đồ thì là dọn đồ, cô vẫn . Có điều cô xem qua ảnh của Thâm Hải mạng.
Trường Thâm Hải tòa nhà dạy học trang hoàng xa hoa, diện tích chiếm đất bằng ba cái trường cấp hai của cô cộng .
Chúc An gắp một cái đùi gà bỏ bát cô: “Vậy hôm nào bố đưa con xem thử.”
Chúc Khanh Hảo “” một tiếng liền bà Lâm : “Thôi ông dẹp , cái đơn vị đó của ông bận tối mắt tối mũi, ngày nào cũng giờ giấc về nhà cụ thể.”
“Khi nào mấy đứa báo danh? Ngày 16?” Bà Lâm hỏi.
Chúc Khanh Hảo: “Ngày 17 ạ.”
Bà Lâm ngẫm nghĩ một chốc: “Ngày 17, chẳng là ngày .”
“Mẹ, con tự là .”
Chúc Khanh Hảo cúi đầu gặm đùi gà: “Đến lúc đó chắc chắn cổng trường đông , trời nóng nữa.”
Cô nhớ ngày 17 cũng là ngày đầu tiên bà Lâm ở đơn vị mới.
“Chỉ là báo danh thôi mà, con học cấp ba .” Cô bổ sung. Dù cô cũng tự học suốt ba năm nay, cũng chẳng một hai.
Chúc An xoa đầu cô: “Khanh Khanh học bằng xe buýt , cái xe điện nhỏ đó lái an .”
Tám giờ sáng là giờ cao điểm học , thành phố B là thành phố trực thuộc tỉnh, đường xe cộ qua như mắc cửi, tắc đường là chuyện nhỏ, chỉ sợ xảy sự cố gì.
Hôm nay Chúc An về muộn cũng là vì xử lý một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông.
“Vậy để con lái.” Chúc Hành chen : “ lúc trường con xa nhà, lái xe điện còn nhanh hơn một chút.”
“Đừng mà mơ.” Bà Lâm đặt đũa xuống, lườm một cái: “Đừng tưởng trong đầu con đang nghĩ cái gì. Đến lúc đó lái .”
Chúc Hành bất mãn: “Chẳng con đang suy nghĩ cho hai vị nhị lão , muộn là mời phụ đấy.”
Bà Lâm: “Vậy thì con dậy sớm một chút, tịch thu máy chơi game, đỡ cho cái tật lúc nào cũng dậy nổi.”
“…”
Sau bữa cơm, Chúc Khanh Hảo giúp bà Lâm rửa bát xong, trở về phòng đóng cửa .
Căn nhà mới thiết kế kiểu hai phòng khách ba phòng ngủ, phòng của cô ở hướng Nam, một ban công nhỏ. Chúc Khanh Hảo kéo ghế xuống, mở nhật ký .
Cuốn nhật ký dày cộp, bìa dán nhiều hình dán mắt, khó để nhận chủ nhân nâng niu gìn giữ nó thế nào. những trang giấy ở phần đầu cuốn sổ ngả vàng, tạo nên sự tương phản rõ rệt với màu xanh lục giữa ngày hè oi ả, thậm chí còn nhăn nheo.
Chúc Khanh Hảo lật đến trang mới nhất, lên đó:
…2016/8/15, nắng, gặp
Cậu vẫn y như ngày .
Lần cho tên , nhưng nhận .