Ném Rớt Nam Thần Gả Hào Môn - Chương 6: Sự Lựa Chọn Của Mạnh Vũ
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:00:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng lấy chìa khóa mở cửa, đang định đóng thì ảnh cao lớn của Tiêu Tề đột nhiên xuất hiện, chống tay lên khung cửa nàng.
"Có thể cho ?" Tiêu Tề hỏi.
Nàng ngờ thế mà vẫn theo.
Vẫn là đừng nên dây dưa. Đã đau quá một , vất vả lắm mới thoát , thể rơi , thể khó kiềm chế bản . Tiêu Tề đối với nàng thật sự lực sát thương quá lớn, thể để tới gần.
"Tiêu Tề, về ."
Tiêu Tề trực tiếp đẩy cửa . Hắn đống đồ ăn vặt nàng ăn thừa sô pha và vụn đồ ăn rơi vãi sàn kịp dọn, lời nào, bắt đầu động thủ dọn dẹp.
Nhét vỏ bao bì thùng rác, tìm chổi quét sạch sàn nhà. Nhìn bận rộn, Mạnh Vũ : "Anh cần thiết như ."
Hắn dọn dẹp sạch sẽ quanh sô pha, hỏi nàng: "Có đói bụng ?" Hiển nhiên căn bản lọt lời nàng . Hắn đến tủ lạnh mở , hộp cơm nàng ăn thừa bên trong liền nhíu mày: "Sống một liền chăm sóc bản . Em chờ một chút, ngoài mua chút rau."
"Tiêu Tề!"
Hắn nàng chuyện. Trước khi đóng cửa, nghĩ đến cái gì, vòng trở , cầm lấy chùm chìa khóa Mạnh Vũ để bàn .
Mạnh Vũ: "..."
Mạnh Vũ đang định chuyện thì cầm chìa khóa cửa.
Mạnh Vũ ngơ ngác sô pha. Dưới chân quét tước sạch sẽ, vỏ gối sô pha bẩn cũng đem phòng giặt ném máy giặt.
Hắn là một hiểu cuộc sống. Tuy rằng yêu nàng, nhưng khi ở bên thể chăm sóc nàng .
Mạnh Vũ vội vàng lắc đầu. Không , ngàn vạn nghĩ như , mê hoặc. Vất vả lắm mới chạy thoát khỏi l.ồ.ng giam của , chẳng lẽ còn nhốt nữa ?
Mạnh Vũ đem vỏ gối giặt xong phơi, bao lâu thấy tiếng mở cửa. Là Tiêu Tề xách theo đồ ăn trở .
Hắn xách đồ ăn bếp bắt đầu rửa. Mạnh Vũ tới với : "Anh cần thiết như Tiêu Tề, chúng còn khả năng nữa."
"Em mà, khi nấu cơm thích ồn."
Mạnh Vũ cảm thấy bực bội cực kỳ, nàng cả giận : "Tiêu Tề, cút ngoài cho !"
Hắn dừng động tác, đầu nàng, ánh mắt dại vài giây. Nàng bao giờ dùng giọng điệu lạnh lùng sắc bén như thế chuyện với . Ánh mắt Tiêu Tề ảm đạm một chút, : " nếu thì ? Báo cảnh sát bắt ?"
"..."
"Ra ngoài chờ , nấu xong sẽ gọi em."
Mạnh Vũ thật sự ngờ Tiêu Tề cũng lúc mặt dày mày dạn như thế. Nàng nên gì bây giờ? Đuổi cũng , chẳng lẽ thật sự báo cảnh sát?
Mạnh Vũ cảm thấy cãi cũng vô dụng, nàng chuyện t.ử tế với Tiêu Tề.
Nàng điều chỉnh hô hấp, tận lực dùng ngữ khí bình tĩnh : "Tiêu Tề, quên , chúng chia tay."
Tiêu Tề cúi đầu thái rau, liếc mắt cũng nàng: "Chia tay thì thể hòa giải ?"
Hòa giải? Mạnh Vũ tự giễu . Nàng trầm mặc một lát dứt khoát thẳng: " sắp kết hôn ."
Hắn rốt cuộc dừng động tác về phía nàng: "Với ai?"
"Mặc kệ là ai, tóm sắp kết hôn."
Hắn đầu tiếp tục thái rau: "Đã hơn một năm gặp vẫn ấu trĩ như ."
Hắn hiển nhiên tin lời nàng, cảm thấy nàng cố ý kết hôn để kích thích .
Mạnh Vũ thật là phiền thấu, nàng cao giọng: "Anh như rốt cuộc ích lợi gì?"
"Có ích tự là ."
Khuyên can mãi cũng vô dụng, Mạnh Vũ đột nhiên cảm thấy chút vô lực. Thôi, thích gì thì , nàng dứt khoát đến sô pha xem TV.
Một lát nấu xong gọi nàng ăn cơm. Nàng tới , những món nàng thích ăn. Hắn đưa bát cơm xới sẵn cho nàng, giúp nàng bày biện đũa.
"Nếm thử xem."
Mạnh Vũ gắp một miếng nếm thử, tay nghề của bao giờ nàng thất vọng.
Kỳ thật thế Tiêu Tề cũng t.h.ả.m. Năm học cấp hai thì cha bệnh nặng qua đời, trong nhà chỉ còn hai con nương tựa lẫn . Khi sắp nghiệp cấp ba thì cũng vì bệnh tật mà buông tay nhân gian, học phí đại học của đều là do hàng xóm giúp đỡ chi trả. Trong nhà khó khăn nên từ nhỏ học nhiều việc, chẳng sợ thành đại lão AI gia quá trăm triệu, việc nhà cũng hề hàm hồ.
Trước nàng cảm thấy nàng sẽ cùng Tiêu Tề trở thành những thưởng thức lẫn . Sau mới phát hiện, sớm học cách độc lập bước , mới sẽ cùng ai thưởng thức lẫn .
Hai chuyện nữa, mỗi yên lặng ăn cơm. Tiêu Tề cũng nhiều, chỉ là giống kiểu lạnh nhạt ai việc nấy như , Tiêu Tề tuy chuyện nhưng ngừng gắp thức ăn cho nàng, còn cố ý lấy bát múc cho nàng một bát canh sườn.
Nhìn thật sự bù đắp.
Hắn món viên đậu hũ. Khi gắp một viên bỏ bát nàng thì điện thoại vang lên.
Tiêu Tề lấy điện thoại . Mạnh Vũ thấy màn hình hiển thị ba chữ "Ngải Thanh tỷ". Nàng d.a.o động, bộ thấy, chuyên tâm ăn cơm.
Tiêu Tề sắc mặt ngưng trọng do dự một lát mới máy.
Đầu dây bên gì, chỉ thấy sắc mặt Tiêu Tề càng thêm ngưng trọng. Hắn gật đầu : "Được, , về ngay."
Mạnh Vũ gạt viên đậu hũ gắp cho nàng sang bên cạnh bát, cúi đầu lạnh.
Tiêu Tề cúp điện thoại, trầm mặc một lát mới với nàng: "Chị Ngải Thanh bệnh, bệnh nghiêm trọng. Chị hiện tại một ở Thâm Thị, bên cạnh , qua đó xem ."
Mạnh Vũ gì.
Tiêu Tề đến bên cạnh nàng, xổm xuống ngửa đầu nàng: " hai ngày sẽ . Chị Ngải Thanh bệnh, cách nào bỏ mặc."
Mặc kệ Ngải Thanh bệnh thật , nhưng cô thật sự lợi hại, chỉ một cuộc điện thoại là thể khiến Tiêu Tề chạy tới bên cạnh cô .
Mạnh Vũ sắc mặt lãnh đạm, liếc cũng thèm liếc một cái: "Anh gì cần báo cho ."
Tiêu Tề dậy, ôm lấy đầu nàng, in một nụ hôn lên trán nàng: " nợ ân tình sẽ trả hết dần dần, em chờ trở ."
Đây là đầu tiên Tiêu Tề chủ động hôn nàng, nụ hôn an ủi, phi thường ôn nhu.
Hôn xong liền buông nàng , bước nhanh cửa. Có một khoảnh khắc, Mạnh Vũ tiến lên, ngăn . Trái tim nàng vất vả lắm mới bình tĩnh , tới trêu chọc một phen, trêu chọc gợn sóng, nhưng phụ nữ khác chỉ cần một cuộc điện thoại là thể gọi . Nàng chất vấn vì đối xử với nàng như .
nàng chung quy vẫn khắc chế, đó cánh cửa lẳng lặng khép mặt .
Mạnh Vũ đột nhiên cảm thấy thật buồn , nàng thế mà một khoảnh khắc xuất hiện ảo tưởng.
Nàng nghĩ, nếu Tiêu Tề thể theo đuổi nàng trở , nàng cần tái giá cho một đàn ông từng gặp mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nem-rot-nam-than-ga-hao-mon/chuong-6-su-lua-chon-cua-manh-vu.html.]
Nàng thừa nhận, đáy lòng nàng kỳ thật hưởng thụ sự theo đuổi của Tiêu Tề. Sự săn sóc của , sự bù đắp của , sự quan tâm của , sự ôn nhu của , những thứ đều là những gì nàng từng trải nghiệm ở nơi . Trong lòng chung quy vẫn sự cam lòng. Nàng truy đuổi nhiều năm như , nàng cũng cảm giác truy đuổi là thế nào.
tại giờ khắc nàng đột nhiên thanh tỉnh. Cho dù Hạ gia là một cái hố lửa, nhưng Tiêu Tề một cái hố lửa ? Ít nhất gả cho Sở Tu Cẩn, nàng còn thể trở thành một hào môn phu nhân tiền thế. theo Tiêu Tề thì ? Không chừng ngày nào đó cô xuất hiện, chừng tâm nàng vì mà loạn. Cho dù thật sự gương vỡ lành với , nhưng còn một "Ngải Thanh tỷ" ở đó, nàng chung quy chịu đựng việc Tiêu Tề vì trả nợ ân tình mà hết đến khác bỏ nàng mà . Không, nàng chịu nổi.
Cho dù Hạ gia là hố lửa, nhưng cũng loại hố lửa khiến nàng thống khổ như Tiêu Tề.
Tiêu Tề bảo nàng chờ trở .
Sẽ . Nàng cuộc đời của nàng, nàng sẽ chờ trở nữa.
Trước đồng ý gả cho Sở Tu Cẩn chỉ vì Uông gia lấy ân tình áp chế, nàng còn cách nào khác. Nàng tuy đồng ý nhưng nội tâm kháng cự.
hiện tại, nàng phát hiện nàng dường như cũng quá kháng cự việc gả cho một đàn ông xa lạ. Nàng thậm chí tính toán chủ động gặp vị Sở một .
Mạnh Vũ nghiệp đại học xong liền một thuê nhà ở bên ngoài, hiếm khi về Uông gia một . Lần trở về cũng việc cần Uông Vệ Quốc giúp đỡ. Nàng gặp vị Sở , nhưng nàng phương thức liên lạc của Sở Tu Cẩn. Đương nhiên như nàng cũng liên lạc với đại lão như Sở Tu Cẩn, tìm Hạ Hạm xin thì thích hợp, chỉ thể thông qua Uông Vệ Quốc.
Uông gia ở tại khu biệt thự kiểu cũ, nhưng mấy năm tu sửa nên qua cũng tính là cũ. Nàng theo giúp việc cửa, cả nhà Uông gia đều ở đó. Cả nhà đang sô pha , Uông Thục Viện cạnh Tề Mị, đang cầm cái gì cho bà xem, khuôn mặt tươi của Tề Mị tràn đầy tán thưởng.
Có đôi khi Mạnh Vũ cảm thấy Uông Thục Viện và Tề Mị mới giống con hơn.
Xem việc Mạnh Vũ đồng ý Uông Thục Viện gả cho Sở Tu Cẩn xác thật giải quyết cho Uông gia một phiền toái lớn, bằng cả nhà tuyệt đối tâm trạng chuyện trò vui vẻ như thế.
"Tiểu thư Mạnh Vũ, đây."
Ba thấy tiếng động, động tác nhất trí sang. Mạnh Vũ tiến lên chào hỏi đơn giản với .
Uông Thục Viện với nàng: "Ở bên ngoài chơi lâu như , tâm trạng chắc hơn nhiều chứ?"
Uông Thục Viện là nhà thiết kế trang sức nổi tiếng, khứu giác đối với thời trang tự nhiên thường thể so sánh. Cô để tóc ngắn ngang vai, một bên tóc vén tai lộ khuyên tai kim loại, mặc áo dệt kim bó sát cùng quần ống rộng cạp cao, kéo dài tỷ lệ hình, cộng thêm trang sức điểm xuyết, cả toát lên vẻ thành thục giỏi giang thiếu phần gợi cảm.
Mạnh Vũ : "Tốt hơn nhiều ."
"Nếu hơn nhiều thì nên thu thập tâm tình tiếp tục cuộc sống tiếp theo. Em cũng lớn , cũng nên cái nghề để lập , đừng giống như chỉ ăn nhậu chơi bời nữa. Nên tĩnh tâm việc đàng hoàng, bằng về ngoài chẳng nên trò trống gì, chỉ là Uông gia dạy dỗ nghiêm, hiểu ?"
Tựa như một chị cả đang tận tình dạy dỗ em gái nhỏ.
Uông Thục Viện luôn thích chuyện kiểu . Bề ngoài như cho nàng, thực tế chính là lượt tàn phá sự tự tin của nàng: Em chính là kẻ chẳng nên trò trống gì, em chính là ham ăn biếng , em chính là mất mặt Uông gia.
Đã quen , nội tâm Mạnh Vũ vô cùng bình tĩnh. Nàng thậm chí dương dương tự đắc vuốt tóc, đem gương mặt mỹ diễm tuyệt luân hiện mặt , đó ngọt ngào với cô : "Chị em dựa mặt để kiếm cơm. Em nhớ năm đó cuộc thi hoa khôi các trường đại học em đoạt giải nhất, còn cho cửa hàng 4S của dượng Uông doanh bùng nổ một thời gian. Tuy rằng em chẳng nên trò trống gì, nhưng thế nào em cũng đến mức mất mặt Uông gia, chị đúng ?"
Uông Thục Viện gì. Mạnh Vũ rõ Uông Thục Viện đang nghĩ gì. Cô ngứa mắt nhất chính là loại như Mạnh Vũ, bản nỗ lực nhưng dựa bộ da đẽ dễ như trở bàn tay đạt những thứ khác nỗ lực cũng chắc . Cho nên cô mới châm chọc nàng ở những mặt khác, đả kích nàng, nàng nàng chính là một phế vật chỉ nhan sắc còn tích sự gì.
Mạnh Vũ mười tuổi Tề Mị mang theo gả Uông gia, nàng cùng Uông Thục Viện cũng coi như lớn lên cùng . Quen nhiều năm như , ai còn chút tâm địa gian giảo của đối phương.
Uông Thục Viện nàng khó chịu cái gì, Mạnh Vũ cũng cô khó chịu cái gì. Từ nhỏ thuận mắt, đương nhiên mỗi đều sẽ chọn lời khó nhất mà . Lớn lên còn đỡ, đều tương đối uyển chuyển, hồi nhỏ càng kịch liệt, đôi khi thậm chí còn tiếc động tay động chân.
Cho nên Uông Thục Viện ngứa mắt nàng cái gì, nàng liền thiên cái đó, chính là cho cô khó chịu. Uông Thục Viện là cây kim, nàng chính là râu, ai cũng dạng , dựa cái gì nhường cô .
Bất quá thường thường lúc bà thiên vị của nàng sẽ nhảy .
"Chị con như cũng là cho con, một câu cảm ơn là xong chuyện, nhảm nhiều như gì."
Tề Mị thiên vị nàng cũng quen . Mạnh Vũ ngoan ngoãn ngậm miệng, cái gì cũng .
Bầu khí trở nên chút đình trệ. Uông Vệ Quốc kịp thời điều tiết: "Mạnh Vũ vất vả lắm mới về một , chuyện vui vẻ chút . Chị con cũng là cho con, ngữ khí khó tránh khỏi nghiêm khắc một chút, con đừng để trong lòng."
Mạnh Vũ tự nhiên ngoan ngoãn : "Con ạ."
Nàng nghĩ, ba yêu thương như Uông Thục Viện thật , đều nguyện ý đỡ cho cô .
Ở Uông gia ăn một bữa cơm đơn giản. Trên bàn cơm nàng Uông Thục Viện dùng ngữ khí chút để ý về thành quả gần đây của : thiết kế của cô đoạt giải thưởng lớn, tác phẩm sắp tới sẽ triển lãm. Uông Vệ Quốc và Tề Mị đều lấy cô vinh dự, cả nhà hòa thuận vui vẻ. Ngẫu nhiên chiếu cố đến Mạnh Vũ bên , đơn giản cũng chỉ là nàng học tập chị gái nhiều hơn, đừng suốt ngày lêu lổng linh tinh.
Mạnh Vũ ngoài mặt đáp lời, trong lòng nghĩ: Quỷ mới học tập cô .
Mạnh Vũ đương nhiên cũng quên mục đích chuyến . Uông Vệ Quốc nàng xong nhíu mày hiện vài phần khó xử: "Con gặp Sở một ?"
Mạnh Vũ : "Không dượng Uông thể liên hệ ? Trước khi kết hôn con gặp một , bằng con ngay cả chồng trông thế nào cũng ."
Uông Vệ Quốc : "Nói thì ngay cả dượng cũng từng gặp Sở . Cậu quá mức điệu thấp, dượng ngày thường chủ yếu liên hệ với bộ phận kinh doanh bên Bắc Việt. Còn về Hạ gia và hôn sự trong nhà..." Nói đến đây, Uông Vệ Quốc liếc Mạnh Vũ một cái, hình như chút chột , hình như chút áy náy, "Đều là Hạ gia thác trung gian tới chuyện, dượng thể liên hệ cũng chỉ là trung gian, xem trung gian liên hệ ."
Đại khái là việc Mạnh Vũ Uông Thục Viện nhảy hố lửa Hạ gia Uông Vệ Quốc vài phần áy náy, Mạnh Vũ gặp Sở Tu Cẩn ông cũng dám gì. Tuy rằng chút khó khăn nhưng ông vẫn cố gắng hết sức liên hệ. Gọi vài cuộc điện thoại xong, Uông Vệ Quốc mới nhận hồi âm.
"Sở đồng ý ." Uông Vệ Quốc câu với vẻ mặt ngoài dự đoán, "Lát nữa sẽ phái tới đón con."
Muốn gặp vị Sở thật đúng là dễ dàng. Bất quá phái tới đón nàng, xem hành xử còn tính là chu đáo.
Nếu bên Sở Tu Cẩn phái tới đón, Mạnh Vũ liền ngoan ngoãn ở Uông gia chờ. Không bao lâu đón nàng tới. Trừ bỏ trung gian mai mối của Hạ gia còn một trẻ tuổi mặc âu phục cùng. Người trung gian giới thiệu vị là trợ lý của Sở .
Là trợ lý hành chính, bình thường chỉ bồi xử lý công việc. Sở Tu Cẩn thế mà phái tới đón Mạnh Vũ, đủ thấy sự coi trọng đối với nàng, điều thật sự ngoài dự đoán của . Bất quá Uông Vệ Quốc ngược thở phào nhẹ nhõm. Như thế xem , Sở cũng vì bọn họ lâm thời đổi tân nương mà ghi hận nhà bọn họ.
Nếu là trợ lý của Sở , Uông Vệ Quốc tự nhiên vội vàng tiến lên khách sáo khen tặng một phen. Trợ lý chỉ bình đạm đáp lời, chỉ với Mạnh Vũ: "Mạnh tiểu thư, xin mời theo ."
So với Uông Vệ Quốc, thái độ của đối với Mạnh Vũ cung kính hơn nhiều.
Mạnh Vũ trợ lý đưa tới tòa nhà Tập đoàn Bắc Việt. Mạnh Vũ từng theo Hạ Hạm tới đây, nhưng khi đổi chủ tịch, tòa nhà Bắc Việt rõ ràng túc mục hơn nhiều.
Văn phòng của Sở Tu Cẩn ở tầng cao nhất. Trợ lý đưa nàng tới cửa văn phòng, cửa đóng, trợ lý giúp nàng đẩy cửa : "Chủ tịch đang nghỉ ngơi, Mạnh tiểu thư cứ trực tiếp là ."
Hắn đang nghỉ ngơi, nàng trực tiếp lắm ? Hơn nữa... Mạnh Vũ trong văn phòng, thấy rèm cửa che nắng bên trong đều kéo kín mít, bên ngoài ánh nắng tươi sáng, bên trong đen kịt thấy gì, cho cảm giác âm khí dày đặc.
Đại khái thấy Mạnh Vũ hồi lâu nhúc nhích, trợ lý nhắc nhở một tiếng: "Mạnh tiểu thư, mời ."
Mạnh Vũ hít sâu một , lúc mới bước văn phòng. Trợ lý giúp nàng đóng cửa , chút ánh sáng bên ngoài cũng nhanh biến mất, nàng bóng tối nuốt chửng. Ngay tại khoảnh khắc , Mạnh Vũ chỉ cảm thấy phảng phất nuốt cái miệng khổng lồ sâu thấy đáy của cự thú.
Thật sự là cái gì cũng thấy, hơn nữa trong phòng cũng một tia động tĩnh. Mạnh Vũ còn một khác ở đây, đang ẩn trong bóng đêm, ở một nơi nào đó nàng thấy lẳng lặng trộm nàng.
Giống như con mồi mãnh thú đang ngủ đông rình rập, Mạnh Vũ chỉ cảm thấy sống lưng dâng lên một luồng khí lạnh, cả nổi da gà trong nháy mắt.
Nàng theo bản năng sợ hãi.
"Sở... Sở ..." Nàng cảm giác giọng đều đang run rẩy.
Soạt!
Một tiếng kéo rèm vang lên, ánh mặt trời mãnh liệt xuyên qua cửa sổ phía bên chiếu . Đã thích ứng với bóng tối, ánh nắng ch.ói chang ập tới khiến Mạnh Vũ theo bản năng đầu tránh .
"Xin chào, Mạnh tiểu thư."
Nàng thấy một giọng trầm thấp vang lên.