Ném Rớt Nam Thần Gả Hào Môn - Chương 54: Hạnh Phúc Bình Dị
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:02:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện em yêu thương là một lẽ, nhưng quan trọng hơn là nhờ em gái, trai cuối cùng cũng thể cảm nhận và tiếp nhận thế giới như một bình thường.
Anh trai mắc chứng tự kỷ. Trước năm ba tuổi, bé chịu chuyện với bất kỳ ai, tự nhốt trong thế giới nội tâm tăm tối và khép kín, tiếp nhận thế giới bên ngoài. Mạnh Vũ nguyên nhân thực sự là gì, dường như bé bẩm sinh thái độ bài xích với và sự việc xung quanh. Cô và Sở Tu Cẩn đưa con khám khắp các bác sĩ trong và ngoài nước. Khi đó, cả hai vợ chồng đều vô cùng lo lắng, ngay cả " " Sở cũng bắt đầu tự vấn liệu quá nhiều việc sai trái nên quả báo vận con cái . Khoảng thời gian đó là những ngày tháng đen tối nhất kể từ khi cô và Sở Tu Cẩn bên . Sở , vốn chẳng tin quỷ thần, cũng vì con trai mà khắp nơi cầu thần bái Phật.
Sau đó, họ theo lời khuyên của bác sĩ là nên sinh thêm một đứa con nữa. Thực vì bệnh tình của con trai, hai vợ chồng vốn định sinh thêm, nhưng bác sĩ rằng thêm một em bạn thể sẽ giúp ích cho bệnh tình của bé. Và thế là họ thêm em gái. Quả nhiên, từ khi em gái, tình trạng của trai dần trở nên hơn. Cô bé dường như từ nhỏ trai khác với , cô bé bám , thích trò chuyện với . Trái ngược với tính cách của trai, cô bé là một đứa trẻ vô cùng hiếu động và ồn ào.
Nhờ sự tác động của em gái, trai cuối cùng cũng chịu bước một bước khỏi thế giới nội tâm u tối, sự giúp đỡ của bác sĩ, bé dần bình phục. Chứng kiến cảnh trai chăm sóc em gái, sẻ chia với , niềm vui sướng trong lòng Mạnh Vũ lời nào tả xiết.
Ăn xong bánh bí đỏ, Mạnh Vũ cùng giúp việc dọn dẹp bát đĩa. Đột nhiên vạt áo cô kéo nhẹ hai cái, Mạnh Vũ đầu thấy trai đang mặt . Cô vội vàng xuống hỏi: “Con tìm việc gì ?” Chỉ cần con trai chủ động tìm , cô luôn sẵn lòng lắng và trò chuyện.
Anh trai đưa bàn tay đang giấu lưng , tay là một bó hoa cẩm chướng. “Tặng ạ.” Cậu bé .
Mạnh Vũ sững sờ bó hoa, cô kinh ngạc hỏi: “Sao con tặng hoa cho ?”
“Hôm nay là Ngày của Mẹ ạ.”
“...”
Mạnh Vũ ngẩn hồi lâu, bé mặt. Dù giờ đây con chịu giao tiếp với thế giới bên ngoài, nhưng nhiều lúc con vẫn cách diễn đạt, tính cách vẫn trầm mặc, mấy cởi mở. Thế nhưng bó hoa tươi thắm mắt, Mạnh Vũ cảm thấy sống mũi cay cay. Con hết, dù con giỏi giao tiếp, giỏi biểu đạt, nhưng con hiểu tất cả. Trái tim nhỏ bé ẩn sâu trong thế giới khép kín vẫn luôn ấm áp. Con là một đứa trẻ đáng yêu, vô cùng đáng yêu.
Mạnh Vũ ôm con lòng: “Cảm ơn con, thích lắm.” Một bàn tay nhỏ nhắn xoa đầu cô, cô thấy tiếng con thì thầm khẽ bên tai: “Con xin .”
Gần như ngay lập tức, cô hiểu con đang xin vì điều gì. Xin vì khiến ba lo lắng, xin vì chìm đắm trong bóng tối khiến ba đau khổ, xin vì sự tồn tại của con mang những gian truân. Mạnh Vũ vội vàng đáp : “Không con, nhận hoa của con vui lắm .”
Em gái tò mò chạy hỏi: “Mẹ ơi, Ngày của Mẹ là gì ạ?”
Mạnh Vũ lúc mới buông trai và giải thích cho cô bé: “Vì sinh các con vất vả, nên thế giới dành riêng một ngày để tri ân sự vất vả đó của những .”
Em gái gật đầu vẻ hiểu, ôm c.h.ặ.t lấy : “Chúc mừng Ngày của Mẹ ạ!”
Mạnh Vũ cảm thấy vô cùng mãn nguyện, mỗi tay ôm một đứa con, cô với hai đứa trẻ: “ mà, thấy niềm vui khi hai em con lớn lao hơn nhiều so với sự vất vả đó. Các con đều là thiên thần của , cảm thấy vinh dự khi các con.”
Sở sofa ba con, chống cằm hỏi: “Vậy đến Ngày của Cha, các con định ôm ba một cái nhỉ?”
Ba con mải mê trò chuyện, chẳng ai thèm đáp lời . Thế là, Sở trẻ tuổi một nữa nếm trải cảm giác chua xót của một cha bỏ rơi.
Buổi tối, khi Mạnh Vũ và Sở Tu Cẩn dỗ hai đứa nhỏ ngủ say, mới là thời gian riêng tư của hai vợ chồng. Dù qua cái thời nồng cháy, quấn quýt rời như lúc mới yêu, cuộc sống hiện tại của họ bình lặng mà hạnh phúc, ngoại trừ việc Sở thỉnh thoảng vẫn giở trò lưu manh.
Lúc , khi các con ngủ, họ cuối cùng cũng thể sofa cùng xem TV. Mạnh Vũ tựa lòng Sở , hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô: “Em vất vả .”
Mạnh Vũ ôm lấy eo , mỉm ngọt ngào: “Em thấy vất vả chút nào, em thấy hạnh phúc. Đủ nếp đủ tẻ, vợ chồng hòa thuận, đây là phúc phần mấy đời em mới tu đấy.”
Dù cô , nhưng Sở Tu Cẩn những năm đầu khi sinh con trai, cô đau khổ thế nào. Anh luôn cảm thấy áy náy vì thể cho cô một đứa con khỏe mạnh ngay từ đầu. phụ nữ của dễ dàng thỏa mãn như , bao giờ trách móc . Họ luôn đồng lòng, từng một cãi vã vì chuyện của con trai. Khoảng thời gian vất vả đó trái càng khiến trái tim hai gắn kết c.h.ặ.t chẽ hơn. Đôi khi cảm thấy, chính mới là tu phúc phần mấy đời.
Cô cho một gia đình trọn vẹn, một đôi nam thanh nữ tú đáng yêu. Cô cho trách nhiệm của một cha, và dạy cách một chồng mẫu mực. Anh còn giống như thời trẻ, bất chấp tất cả, dùng thủ đoạn cực đoan để đạt quyền lực. Anh trở nên điềm đạm hơn, vững chãi hơn để chỗ dựa cho gia đình. Tất cả những điều đó đều là nhờ cô.
TV đột nhiên phát một bản tin về trí tuệ nhân tạo (AI). Tập đoàn Bàng Đại Lĩnh Hàng bước đột phá trong lĩnh vực robot cứu hộ. Mẫu robot do hai "ông lớn" trong ngành AI là Hàn Mặc Nhiễm và Tiêu Tề cùng thiết kế. Đây là một bước tiến mới của Tiêu Tề thành công của xe tự lái, và tên tuổi của cũng ghi lịch sử ngành AI bên cạnh Hàn Mặc Nhiễm.
Dự án Leo dù từng thất bại trong một đ.á.n.h giá công khai, nhưng đó nhờ sự nỗ lực hợp tác suốt một năm giữa Tập đoàn Bắc Việt và công ty con của Bàng Đại Lĩnh Hàng, hiện nay Leo chính thức đời và bắt đầu vận hành một tuyến đường dành riêng cho xe tự lái. Nhờ sự xuất hiện của Leo, giá trị thị trường của cả Bắc Việt và Bàng Đại Lĩnh Hàng đều tăng vọt. Danh tiếng của Tiêu Tề cũng theo đó mà vang xa, trở thành thần tượng của nhiều đam mê công nghệ.
Tất nhiên, bên cạnh tài năng và khối tài sản kếch xù, tình trạng hôn nhân của vị đại thần AI cũng là chủ đề bàn tán xôn xao. Một đàn ông 38 tuổi, giàu , điển trai nhưng đến nay vẫn độc , trở thành hình mẫu lý tưởng của ít cô gái trẻ. Tuy nhiên, vài ngày tuyên bố công khai rằng ý định kết hôn. Tuyên bố khiến trái tim bao cô gái tan nát. Bản tin đang chiếu đoạn diễn thuyết của tại một trường đại học, khi phóng viên hỏi về tiêu chuẩn chọn bạn đời, thông qua truyền thông để đưa tuyên bố kết hôn .
“Sao em xem tin tức ?” Sở Tu Cẩn đột nhiên hỏi.
Mạnh Vũ lười biếng tựa lòng : “Em , chẳng chuyển kênh ?”
Sở Tu Cẩn cầm lấy điều khiển, chuyển sang kênh khác. “Tự lựa chọn thì gì mà nuối tiếc?” Anh đột ngột thốt một câu.
“Hửm? Ai nuối tiếc cơ?”
“Anh em, tay phóng viên kìa.”
Thực , hiện tại Mạnh Vũ còn chút vương vấn nào với Tiêu Tề. Cô con trai con gái, chồng trai giỏi giang, cô thấy vô cùng mãn nguyện. Tiêu Tề ưu tú nổi tiếng đến , cô cũng chẳng bận tâm.
“Nhất niệm chi gian, một đường chi cách, bất đồng. Kinh Phật quả nhiên sai.” (Chỉ một ý niệm, một ranh giới mong manh mà vận mệnh khác biệt).
Mạnh Vũ ngẩng đầu : “Sao tự nhiên chuyện kinh Phật?”
Sở Tu Cẩn : “Anh chỉ chợt nghĩ, nếu lúc Tiêu Tề đổi quyết định, lẽ vận mệnh của chúng khác.”
Mạnh Vũ hiểu ý cho lắm. Sở Tu Cẩn tiếp: “Nếu lúc đó chọn chị Ngải Thanh của mà kiên định ở bên em, thì truyền thông tuyên bố độc sẽ là , còn đủ nếp đủ tẻ là , và đang ôm em lúc cũng là .”
Mạnh Vũ dậy: “Anh đừng với em là nếu lúc đó Tiêu Tề chọn em, sẽ độc cả đời đấy nhé?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nem-rot-nam-than-ga-hao-mon/chuong-54-hanh-phuc-binh-di.html.]
Anh hỏi ngược : “Tại chứ?”
Mạnh Vũ: “...” Cô cảm thấy chuyện đó khó xảy . Lúc Sở Tu Cẩn còn gia đình, cha và cha nuôi chắc chắn sẽ để sống độc . Anh và Tiêu Tề khác , Tiêu Tề còn cha nên tự do hơn.
“Không kết hôn, cô độc đến già ?” Mạnh Vũ hỏi .
“Ừ, kết hôn, cô độc đến già.”
“Cha và cha nuôi sẽ đồng ý .”
“Không ai thể chi phối .” Anh im lặng một lát bổ sung, “Nếu đó là em, thì cũng chẳng thể là bất kỳ ai khác.”
Dùng giọng điệu và thần thái đó để những lời , từng chữ như chứa đựng ấm nóng bỏng, khắc sâu lòng cô. Mạnh Vũ im lặng, trái tim cô thắt khi tưởng tượng viễn cảnh đó. Nếu cô và Tiêu Tề ở bên hạnh phúc, cô sẽ mãi mãi một đàn ông yêu sâu đậm đang lặng lẽ dõi theo, cũng vì cô mà cô độc cả đời. Thậm chí cô còn chẳng quen , lẽ gặp mặt cũng chỉ như lạ lướt qua . Nếu kết cục là như , chắc chắn sẽ t.h.ả.m hại hơn Tiêu Tề gấp bội.
Dù chuyện đó xảy , nhưng chỉ cần nghĩ đến thôi, tim cô nhói đau. Cô vội vàng : “Em cô độc đến già. Nếu kết cục như hiện tại, em hy vọng vẫn thể kết hôn sinh con, sống cuộc đời của riêng .”
“Anh thể sống bình thường .” Ánh mắt bình thản cô. Mạnh Vũ: “...”
Anh đặt tay cô lên n.g.ự.c : “Em vì em mà biến thái đến mức nào đấy. Trái tim phát điên vì em , nên thể bình thường nữa .”
Mạnh Vũ nhào tới ôm lấy : “Đừng mà, em cô độc .”
Sở Tu Cẩn xoa đầu cô: “Bây giờ vợ con , thể cô độc chứ?”
Mạnh Vũ: “...” Cô nhận quá khích, chỉ đang giả định thôi mà.
Mạnh Vũ định buông , nhưng bất ngờ đè cô xuống sofa, : “Em xem, suýt chút nữa vì em mà cô độc cả đời, em nên bồi thường cho ?”
Ơ, chủ đề đột ngột chuyển sang hướng ? vì vẫn còn đang xót xa cho , cô liền hỏi: “Muốn bồi thường thế nào đây?”
Khóe môi khẽ nhếch lên, ghé sát tai cô thì thầm: “Em đấy, Chú Sở biến thái lắm.”
Mặt Mạnh Vũ đỏ bừng: “Anh đừng quậy, vẫn còn ở phòng khách mà!”
Anh dậy bế bổng cô lên: “Vậy chúng lên giường. Anh mới mua một chiếc ghế, tối nay chúng thử xem .”
“Hả, ghế gì cơ?”
“Lát nữa em sẽ .”
“Anh lén lút mua thứ gì ?”
“Đồ .”
“Quỷ mới tin , Sở Tu Cẩn, đúng là đồ biến thái.”
“Chẳng em dù biến thái em vẫn thích ?”
“...”
Tại lúc đó cô lỡ lời câu "Dù Chú Sở biến thái em vẫn thích" cơ chứ? Giờ thì , tự đào hố chôn . Mà cũng chẳng khách sáo chút nào, liên tục đổi chiêu trò để cho cô thế nào mới thực sự là "biến thái".
“Đồ khốn!” Mạnh Vũ mắng một câu, lúc cô đang rúc lòng , cơ thể vẫn còn run rẩy nhẹ cuộc vận động "kịch liệt".
Anh dịu dàng hôn lên trán cô: “Ừ, đồ khốn ở đây.”
“Đồ khốn đừng ôm em.”
“Đồ khốn cứ ôm đấy.”
“...”
“Sở Tu Cẩn, đúng là đồ đáng ghét.”
“Em mắng đáng ghét thì vẫn yêu em.”
“...”
Vậy nên, chồng quá hư thì ? "Người " nào đó lập tức tiếp lời: “Còn nữa? Ngoan ngoãn để yêu chứ .”