Ném Rớt Nam Thần Gả Hào Môn - Chương 52: Sự Chiếm Hữu Của "kẻ Biến Thái"
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:02:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giây phút Sở Tu Cẩn đẩy cửa bước và thấy Mạnh Vũ cầm xấp ảnh tay, thực sự cảm nhận cảm giác như sét đ.á.n.h ngang tai. Ngay khoảnh khắc đó, trong đầu vang lên một giọng : "Sở Tu Cẩn, xong đời ."
Chuyện còn đáng sợ hơn cả việc lột trần bí mật. Vốn dĩ hình tượng của đủ , giờ để cô phát hiện là một kẻ biến thái, cảm thấy e rằng còn may mắn như nữa. Ngay cả bình tĩnh như lúc đó cũng hoảng loạn, chỉ hôn cô một cách cuống quýt và những lời lẽ đầu đuôi . Làm xong mới thấy thật ngốc, để chuyện thành thế .
Trong lòng càng thêm hoảng sợ, một nỗi sợ hãi to lớn như sóng xô bờ tràn ngập tâm trí. Thế nhưng đúng lúc , cô ôm lấy , thậm chí còn dù là đại biến thái thì cô vẫn yêu . Sở Tu Cẩn ngẩn hồi lâu vẫn tin tai .
Vậy là nguy cơ giải trừ? Nữu Nữu của sẽ rời bỏ ? Cảm giác lúc thực sự từ ngữ nào tả xiết. Anh từng một câu , chuyện vui sướng nhất đời gì bằng một phen sợ hãi hão huyền, giống như lúc đây. Mọi điều lo sợ đều xảy , Nữu Nữu vẫn ở bên cạnh .
Một nụ thoáng hiện nơi khóe môi, nhưng tự nhủ khiêm tốn một chút, đúng , để nụ quá rõ ràng. Một cẩn thận như đương nhiên hiểu rõ hậu quả của việc đắc ý quá sớm. Sợ cô thấy nụ mặt, dứt khoát ấn đầu cô lòng .
Anh cúi đầu , hỏi cô: “Thật sự sợ ?”
“Sợ gì chứ?”
Nụ mặt càng đậm hơn, nhưng , nhịn . Anh chuyển chủ đề: “Sao em tới đây?”
“Em tới đón về nhà mà.”
“Được.” Anh vùi mặt vai cô, cuối cùng cũng nhịn mà bật thành tiếng.
Kể từ ngày đó, Sở vài ngày bình thường, việc gì cũng vô cùng cẩn thận, đặc biệt giữ phong thái quý ông, trêu chọc cô, cũng phô diễn bản tính lưu manh, là dáng vẻ của một Sở nho nhã lễ độ.
Cho đến một buổi tối nọ. Hôm đó về muộn, cô ngủ say. Trong cơn mơ màng, cô cảm nhận xuống bên cạnh, liền thốt lên một câu: “Anh về ?”
Sở Tu Cẩn vốn định nhẹ nhàng để cô thức giấc, thấy giọng cô , trong bóng tối, tiếng thút thít nhỏ nhẹ của cô thực sự gợi cảm. Nếu cô tỉnh, thì chẳng cần kiêng dè gì nữa. Sở Tu Cẩn nghiêng đè lên cô. Mạnh Vũ vốn đang nghiêng, đè một cái liền trở thành tư thế sấp giường.
Mạnh Vũ lúc tỉnh táo, cô hờn dỗi : “Anh ngủ còn gì thế?”
Anh nắm lấy tay cô, khóa c.h.ặ.t đỉnh đầu, khiến cả cô kiềm chế . Anh áp sát tai cô, khẽ : “Đêm hôm khuya khoắt, một kẻ biến thái đè lên em, em xem gì?”
Vậy là định thả xích bản ? Muốn phô bày khía cạnh biến thái của cho cô xem, thèm Sở nho nhã lễ độ nữa? Mạnh Vũ chợt nhớ đến gặp mặt đó trong văn phòng của , căn phòng tối om, ẩn trong bóng tối lặng lẽ quan sát cô. Giống như lúc , cũng như một mãnh thú đè lên cô trong bóng đêm, dùng giọng điệu đầy chiếm hữu những lời .
Mạnh Vũ đột nhiên thấy sợ: “Anh đừng dọa em, em sợ đấy.”
Cằm cọ xát bên tai cô, dịu giọng: “Đừng sợ, kẻ biến thái sẽ yêu em thật .”
Sau đó, dùng hành động thực tế để cho cô "kẻ biến thái" yêu cô như thế nào.
Thời gian Mạnh Vũ bận, phía Đông Nam Á xuất bản sách của cô nhưng phí bản quyền vẫn thỏa thuận xong, cô cứ chạy qua chạy nhà xuất bản suốt.
Sở Tu Cẩn tan ngang qua một nhà tiệm bánh ngọt, chợt nhớ Mạnh Vũ từng nhắc đến quán , gọi điện định hỏi cô ăn để mua về, ngờ Mạnh Vũ vẫn còn ở nhà xuất bản. Sở Tu Cẩn liền lái xe vòng qua đó đón cô.
Khi Sở Tu Cẩn đến, Mạnh Vũ vẫn ngoài. Anh đang định gọi điện thì thấy bóng dáng cô ở cửa. Mạnh Vũ đích chủ biên tiễn tận cửa, vì sách của cô bán chạy nên cô hiện là "cục cưng" của nhà xuất bản. Chủ biên chỉ tiễn cô mà còn chu đáo mở cửa kính cho cô, sự ân cần đó khiến Mạnh Vũ thấy ngại.
Lúc chủ biên mở cửa, vai Mạnh Vũ vô tình lướt qua cánh tay ông . Sở Tu Cẩn đang định gọi điện thấy cảnh đó liền khựng , ánh mắt nheo , sắc mặt chút lạnh lùng.
Mạnh Vũ cửa thấy xe của Sở Tu Cẩn, tài xế xuống xe mở cửa cho cô. Cô xe, sắc mặt Sở Tu Cẩn trở bình thường, hỏi: “Dạo em vẻ bận nhỉ?”
Mạnh Vũ đáp: “Vâng, bận một chút vì bàn chuyện xuất bản nước ngoài.” Cô chợt nhớ điều gì liền hỏi: “Còn , dạo bận ? Còn cất công tới đón em?”
Sở Tu Cẩn : “Thời gian đón vợ thì luôn .”
Trong giọng của lộ rõ vẻ sủng ái, Mạnh Vũ thích mê , cô nhào tới ôm lấy , nũng: “Yêu ông xã nhất.” Anh cũng phối hợp xoa đầu cô đầy âu yếm.
Suốt quãng đường, Sở biểu hiện bình thường, Mạnh Vũ hề nhận điều gì lạ lùng cho đến khi về nhà. Mạnh Vũ phòng , cô tiện tay bật đèn. Sở Tu Cẩn bước , khi Mạnh Vũ đang định quần áo thì đột ngột tắt đèn.
Mạnh Vũ kinh ngạc: “Anh tắt đèn gì? Em chẳng thấy gì cả.”
Anh lời nào, bất ngờ ôm lấy cô từ phía , bắt đầu hôn lên gáy cô. Mạnh Vũ cảm thấy da đầu tê dại: “Anh đừng với em là nhé?”
Anh vẫn im lặng, dẫn cô về phía cửa sổ, đó nắm lấy hai tay cô giơ lên đỉnh đầu, ép c.h.ặ.t cơ thể cô tấm kính. Động tác vô cùng mang tính xâm lược.
“Chú Sở, gì ?”
Cứ thế mạnh mẽ khống chế cô, hôn lên cổ cô một lúc lâu mới tựa cằm vai cô : “Nữu Nữu quá sức hút thì đây?”
Mạnh Vũ: “...” Cô cảm thấy câu thật hiểu nổi. “Sao tự nhiên thế?”
Anh : “Nữu Nữu quá quyến rũ, sẽ thu hút những đàn ông khác gần.”
Sao đột nhiên mấy chuyện ? Thật là khó hiểu. “Em ngoài việc thu hút đồ lưu manh là thì còn thu hút ai nữa?”
“Người đàn ông khác, ví dụ như cùng em hôm nay.”
“Anh chủ biên ?”
Anh đáp. Mạnh Vũ thực sự bái phục mạch não của Chú Sở. “Chủ biên của tụi em kết hôn , con cái cũng mấy tuổi . Hơn nữa ảnh của em lộ mạng, dù ảnh mờ nhưng đều ngầm hiểu cả, chủ biên chắc chắn phận của em, ông dám ý đồ gì chứ?”
Sở Tu Cẩn lặng lẽ ôm cô, im lặng một lát mới : “Em đấy, là một kẻ biến thái tính chiếm hữu mạnh.”
Lời ... thật là hiển nhiên đến mức thể hiển nhiên hơn. Vậy là khi để cô là kẻ biến thái tính chiếm hữu cực cao, liền thèm kiềm chế bản nữa ?
Mạnh Vũ cảm thấy Chú Sở quá nhạy cảm, cô : “Em miếng bánh thơm, tưởng ai cũng coi em là bảo bối chắc?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nem-rot-nam-than-ga-hao-mon/chuong-52-su-chiem-huu-cua-ke-bien-thai.html.]
Anh dùng ch.óp mũi cọ cọ tóc cô: “Chẳng lẽ em miếng bánh thơm ?”
Mạnh Vũ: “...”
Thực tế, Sở Tu Cẩn hiểu rõ sự chiếm hữu trong lòng . Nếu thể, xích cô bên cạnh, cô ngoài để khác thấy, cô xuất đầu lộ diện. Anh chiếm hữu cô . cuối cùng sẽ chỉ khiến cô rời xa , cô thú cưng, cũng vật phụ thuộc của . Anh cần khắc chế, cần đè nén những ý nghĩ biến thái đó, chỉ như mới thể ở bên cô mãi mãi. Vì , dù ham kiểm soát trong lòng mãnh liệt đến , vẫn cách để cưỡng ép nó xuống.
“Anh chỉ thuận miệng hỏi thôi, em đừng nghĩ nhiều.” Anh với cô.
Mạnh Vũ đáp: “Em nghĩ nhiều, trái là đấy, đừng suy diễn lung tung.”
“Ừm.”
Dù khẽ đáp lời, nhưng trong lòng đột nhiên nảy một ý nghĩ mãnh liệt: Nếu họ một đứa con thì mấy, chỉ cần con, cô sẽ càng thể rời xa .
Mạnh Vũ cảm thấy tư thế ép cửa sổ thật đáng hổ, cô cựa quậy: “Sao cứ đè em thế , mau dậy .”
Anh buông tay , nhưng tay vòng phía bắt đầu cởi cúc áo cô. Mạnh Vũ kinh ngạc: “Làm gì thế?”
“Làm em.” Anh trả lời một cách dứt khoát.
Mặt Mạnh Vũ lập tức đỏ bừng, cô mắng: “Sở Tu Cẩn, quá lưu manh .”
Anh trực tiếp cởi áo khoác của cô bắt đầu cởi đến áo thun bên trong, giọng điệu thản nhiên: “Anh chỉ lưu manh mà còn biến thái nữa.” Anh cúi đầu thì thầm tai cô: “Chẳng em ?”
Mạnh Vũ: “...” Quả nhiên một khi phát hiện là thả xích bản luôn ?
Tuy nhiên, dù Sở Tu Cẩn phần buông thả khi lộ mặt thật, nhưng sự biến thái của vẫn chừng mực. Anh lúc nào thể biến thái, lúc nào cần khắc chế. Ví dụ như vì chủ biên tiễn cô mà ghen một chút, như cả nhà chơi, mua đồ về thấy một trai đang chuyện với cô. Mạnh Vũ xong đầu thấy Chú Sở như , nụ đó thế nào cũng thấy âm trầm.
Anh chậm rãi bước tới hỏi: “Vừa gì với thế?”
Mạnh Vũ đáp: “Có gì , chỉ là hỏi đường thôi.” Cô thận trọng thử hỏi: “Vậy nên Chú Sở với tính chiếm hữu biến thái ngay cả chuyện cũng cho em ?”
“Ai cho em chứ?” Sở Tu Cẩn , “Chú Sở dù biến thái nhưng cũng hạn chế tự do của em.”
Thực Mạnh Vũ hiểu rõ, với tính chiếm hữu phần cực đoan của Sở Tu Cẩn, thực sự để ý việc cô chuyện với khác giới. Cô thể cảm nhận mỗi khi cô tiếp xúc với đàn ông, đều một loại cảm giác khủng hoảng và vui. điểm nhất của là chừng mực, chuyện gì nên hỏi, chuyện gì đáng bận tâm. Cho nên... dù kẻ biến thái ở một phương diện khiến chịu nổi, nhưng phần lớn thời gian vẫn cực kỳ đáng yêu.
Mạnh Vũ tiến tới khoác tay , mỉm ngọt ngào: “Dù thì cứ yên tâm , trong lòng em chỉ yêu thôi.”
“Em nhất là nên như .” Anh xong liền cúi đầu ghé sát tai cô, “Nếu , sẽ tha cho em .” Giọng điệu đầy vẻ đe dọa.
Mạnh Vũ nhíu mày: “Lại nữa , em sẽ sợ đấy.”
Chú Sở xoa đầu cô trấn an: “Ngoan nào, trêu em chút thôi, Chú Sở yêu em như nỡ động em chứ?”
“Anh động em còn ít chắc?”
“Còn thể động nhiều hơn nữa.”
“...” Lại nữa , vẫn là đang giở trò lưu manh!
Hơn nữa một khi giở trò lưu manh thì Chú Sở quả thực điểm dừng. Mạnh Vũ cảm thấy thời gian Chú Sở "sung sức" một cách thường xuyên, chỉ cần cơ hội là quấn lấy cô giường. Kết quả của việc sinh hoạt vợ chồng dày đặc như chính là Mạnh Vũ mang thai.
Vì hai kể từ khi quan hệ thực sự đều dùng biện pháp tránh thai, nên Mạnh Vũ định kỳ bệnh viện kiểm tra. Kết quả cho thấy cô m.a.n.g t.h.a.i bốn tuần. Cô chợt nhớ mấy ngày Chú Sở còn quấn lấy cô loạn, ảnh hưởng gì đến đứa bé ... Dù chuẩn tâm lý sẽ mang thai, nhưng khi chuyện đó thực sự xảy , Mạnh Vũ vẫn ngẩn hồi lâu mới định thần .
Mạnh Vũ ngẩn ngơ xe, tài xế hỏi đưa cô về nhà , cô suy nghĩ một chút bảo tài xế đưa đến Tập đoàn Bắc Việt. Cô trực tiếp tin cho Sở Tu Cẩn .
Đến Tập đoàn Bắc Việt, xuống thang máy cô mới nhớ dạo Sở Tu Cẩn thường xuyên Uy Hải Thị khảo sát. Mạnh Vũ sợ ở đây, định gọi điện thoại thì lúc cửa phòng họp mở , cô thấy Sở Tu Cẩn cùng một nhóm bước . Đi cùng còn của Bàng Đại Lĩnh Hàng, và dĩ nhiên cả Tiêu Tề.
Sở Tu Cẩn thấy cô, nụ bất giác nở môi: “Em tới ?”
Trước mặt nhiều như Mạnh Vũ tiện , cô chỉ bảo: “Em tới tìm .”
Sở Tu Cẩn bước tới, tự nhiên nắm lấy tay cô, dặn dò vài câu đưa cô văn phòng. Vừa phòng, vị Sở đạo mạo nho nhã lập tức lộ nguyên hình "cầm thú", bế bổng cô lên, kịp đến sofa bắt đầu hôn cô.
Mạnh Vũ né tránh nụ hôn của , : “Anh đừng quậy nữa.”
Sở Tu Cẩn ấn cô xuống sofa, một cách hổ: “Tự chủ động dâng tận cửa, giờ bảo đừng quậy?”
“Em chuyện với .”
Sở Tu Cẩn bắt đầu cởi quần áo cô: “Làm xong .”
Mạnh Vũ giữ tay : “Em m.a.n.g t.h.a.i .”
Động tác của Sở Tu Cẩn khựng , chằm chằm cô: “Em... gì cơ?”
“Em là em m.a.n.g t.h.a.i .”
Sở Tu Cẩn: “...”