Ném Rớt Nam Thần Gả Hào Môn - Chương 51: Sự Trừng Phạt Của Kẻ Tâm Cơ

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:02:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi những tin đồn bôi nhọ Mạnh Vũ thời trung học xuất hiện, Sở Tu Cẩn chọn Uông Thục Viện đối tượng đầu tiên để "khai đao". Uông Thục Viện cũng cảm thấy thật xui xẻo, bởi chuyện thực sự do cô . Thế nhưng Sở Tu Cẩn chẳng thèm quan tâm, ai bảo đó cô dám bày mưu thiết kế tại Trịnh gia gì?

kẻ điên cũng sớm lộ rõ bản chất: thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót.

Sự nghiệp của Uông Thục Viện vốn đang chút khởi sắc, nhưng Sở Tu Cẩn từ giữa gây khó dễ. Anh nhúng tay , mấy đơn hàng của cô liền tan thành mây khói. Uông Thục Viện bực bội đến phát điên, buộc lòng giúp tìm kẻ chủ mưu thực sự. Cuối cùng cô cũng tìm thấy, ai khác chính là Diêm Văn Văn.

Lần Diêm Văn Văn Mạnh Vũ gài bẫy, Uông Thục Viện cảm thấy cô là kẻ hai mặt nên gặp tặng cho một cái tát, đó cũng thèm chơi với cô nữa. Diêm Gia vốn dĩ dựa dẫm Uông Gia, Diêm Văn Văn cũng thường xuyên theo Uông Thục Viện, giờ bỏ rơi, cô cơ bản chẳng còn bạn nào ở Yến Thành, cuộc sống thời gian qua vô cùng t.h.ả.m hại.

Sau đó, cô dứt khoát trút hết cơn giận lên Mạnh Vũ. Tuy nhiên cô việc kín kẽ, dùng máy tính ở nước ngoài để tung tin bôi nhọ. Dù , cuối cùng Uông Thục Viện vẫn tóm và ném thẳng cho Sở Tu Cẩn.

Sở Tu Cẩn xưa nay thích đùa giỡn, trực tiếp khởi tố cô tội vu khống và phỉ báng. Nếu thua kiện, cô chỉ bồi thường mà còn đối mặt với án tù. Tuy thời gian thể dài, nhưng sẽ để tiền án, lý lịch còn sạch sẽ, nửa đời ngóc đầu lên là chuyện tưởng.

Diêm Văn Văn lập tức sợ hãi, gọi điện cho Mạnh Vũ lóc kể lể, giả vờ đáng thương. Mạnh Vũ chẳng thèm để tâm, hết dứt khoát cúp máy. Còn về cô ngôi nhỏ tên Với Lộ Lộ, chuyện Mạnh Vũ còn thấy cô nữa, đóng băng hoạt động, bảo phong sát .

Chưa đầy một tuần, nội dung liên quan đến cô và Sở Tu Cẩn mạng đều biến mất sạch sẽ. Cũng vì chuyện , những kẻ đang rục rịch bám lấy Sở Tu Cẩn để thăng tiến đều chùn bước. Chứng kiến thủ đoạn của vị , ai còn dám bén mảng đến mặt nữa.

Nghĩ đến những việc Sở Tu Cẩn cho thời gian qua, Mạnh Vũ càng nghĩ càng thấy yêu hơn, cô nhịn mà gửi tin nhắn.

Mạnh Vũ: “Yêu Chú Sở quá mất.”

Sở Tu Cẩn: “Yêu bao nhiêu?”

Mạnh Vũ: “Rất yêu, yêu luôn.”

Sở Tu Cẩn: “Chứng minh xem nào.”

Mạnh Vũ suy nghĩ một chút hồi âm: “Em còn thể chứng minh thế nào nữa?”

Sở Tu Cẩn: “Ví dụ như lúc ân ái thể phối hợp đổi thêm vài tư thế cho .”

Mạnh Vũ tin nhắn, mặt mũi lập tức đỏ bừng, cái đồ lưu manh bắt đầu . Thật đúng là... Mạnh Vũ chỉ cào rách mặt . Cô gõ mạnh một dòng chữ: “Chú Sở cứ lo việc , quấy rầy nữa.”

Sở Tu Cẩn: “Được, tối về em 'yêu' .”

Thế nhưng gần đến giờ tan tầm, Mạnh Vũ đặc biệt gặp . Chuyện Chú Sở trêu chọc buổi sáng cô quẳng đầu, cô hớn hở chạy đến đón . Vì thường xuyên ghé qua nên Mạnh Vũ quen thuộc với Tập đoàn Bắc Việt, cô cần trợ lý dẫn đường, trực tiếp quẹt thẻ thang máy lên tầng cao nhất. Sở Tu Cẩn ở đó, chắc là đang họp.

Mạnh Vũ gọi điện, cứ trong văn phòng chờ . Thấy buồn chán, cô định tìm cuốn sách g.i.ế.c thời gian. Trong văn phòng Sở một kệ sách khổng lồ, sách gì cũng . Mạnh Vũ tìm thấy một cuốn tiểu thuyết nước ngoài, đang định rút thì lỡ tay dùng sức mạnh, cô vội vàng dùng tay đỡ lấy những cuốn bên cạnh vì sợ chúng rơi xuống.

ngoài dự đoán, dù cô kéo mạnh như , cuốn sách bên cạnh vẫn bất động như núi. Đó một cuốn sách dày, mà là một cuốn từ điển mấy bắt mắt, bình thường chắc chẳng mấy khi dùng tới. Vì tò mò, Mạnh Vũ kỹ , hóa cuốn từ điển gắn liền với kệ sách. Cô kinh ngạc, thử kéo cuốn từ điển phía ngoài, nó thể di chuyển, dường như còn kích hoạt một cơ quan nào đó, cô thấy tiếng "cạch" phát từ ngăn bên cạnh.

Mạnh Vũ sang ngăn đó, thấy sát vách tường xuất hiện một hốc nhỏ, cô vội dời mấy cuốn sách , quả nhiên là một cái hốc bí mật. Thứ bảo bối gì mà giấu ở đây? Mạnh Vũ trong, thấy một xấp ảnh, cô lấy và sững sờ phát hiện tất cả đều là ảnh của .

Có ảnh cô buộc tóc đuôi ngựa mặc đồng phục học thời sơ trung, ảnh cô ngẩn ngơ ngoài cổng trường, ảnh cô trong lớp, cả ảnh cô và Hạ Hạm đạp xe thời cấp ba nhưng mặt Hạ Hạm mờ một cách cố ý. Thậm chí còn ảnh cô từ tiệm nét, ảnh thời đại học... Rất nhiều, nhiều, giống như một cuốn nhật ký ghi quá trình trưởng thành của một đứa trẻ, nhưng rõ ràng đây là ảnh chụp lén.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nem-rot-nam-than-ga-hao-mon/chuong-51-su-trung-phat-cua-ke-tam-co.html.]

Trong đó còn lẫn lộn một mảnh ảnh cắt vụn, Mạnh Vũ nhận đó là những phần cắt từ ảnh chụp chung của cô và Tiêu Tề. Ảnh chụp chung của cô và Tiêu Tề vốn vứt từ lâu, xuất hiện ở đây? Mạnh Vũ chợt nhớ , lúc cô chuyển đến Biệt thự Giang Đinh là Sở Tu Cẩn cho giúp cô dọn dẹp, khi đó bảo cô tự xử lý đồ cá nhân. Sau đó cô ngoài một chuyến, lúc về thì ảnh biến mất, Sở Tu Cẩn bảo giúp việc vứt .

Lúc hỏi chuyện đó, cô đang cửa thư phòng của , vô tình thấy vài mảnh vụn ảnh sàn. Vậy ảnh của cô và Tiêu Tề là do Sở Tu Cẩn cắt bỏ? Những bức ảnh chụp lén cũng là do sai ?

Đang trầm tư, Mạnh Vũ tiếng đẩy cửa, ngẩng đầu lên thấy Sở Tu Cẩn bước . Thấy cô ở đây, mắt sáng lên, nhưng khi ánh mắt dừng xấp ảnh trong tay cô, nụ định nở lập tức cứng đờ.

Anh bước đến mặt cô, cúi đầu xấp ảnh, im lặng . Mạnh Vũ đầy rẫy nghi hoặc, hỏi: “Những bức ảnh ?”

“Là tìm chụp.” Anh , vô cùng thành thật và thản nhiên.

Xấp ảnh khổng lồ ghi gần như bộ cuộc sống của cô từ sơ trung đến khi kết hôn. Đến tận bây giờ cô mới luôn âm thầm chụp lén mà cô hề . Mạnh Vũ cảm thấy sống lưng lạnh toát.

“Anh giám sát em ?”

“Anh .” Anh lập tức phủ nhận, “Anh chỉ là quá thấy em, nhưng khi đó chúng ở nước ngoài thể gặp mặt, chỉ thể sai chụp ảnh gửi qua, nhưng cũng chỉ dừng ở đó thôi. Anh hề can thiệp cuộc sống của em, nếu chẳng để em chịu khổ ở Uông Gia mà .”

Mạnh Vũ: “...”

Lúc tâm trạng Mạnh Vũ vô cùng phức tạp, cô nhất thời gì. Anh tiến lên một bước, ép cô kệ sách, hai tay chống hai bên giam cầm cô trong vòng tay . Anh cúi đầu, thẳng mắt cô: “Bây giờ em chắc chắn đang nghĩ Chú Sở thật biến thái đúng ? Trước đó Chú Sở là kẻ tâm cơ, hình tượng của trong lòng em giảm sút nghiêm trọng, giờ biến thái thế , em thất vọng tột cùng ?”

Anh gần, thở phả lên mặt cô, giọng trầm thấp mang theo áp lực nặng nề. Dù dáng vẻ khiến bản năng thấy sợ hãi, nhưng Mạnh Vũ cảm nhận sự căng thẳng của . Anh nheo mắt, cô đầy chuyên chú, đưa tay vuốt ve gò má cô: “ mà, thực sự thấy em, thấy thật thì ảnh cũng .”

Giọng khàn , lời vô cùng nghiêm túc, nhưng chính sự nghiêm túc quá mức toát lên vẻ cố chấp. Mạnh Vũ ngơ ngác , kịp lên tiếng thì đột ngột nâng cằm cô lên, một nụ hôn nồng cháy và vội vã rơi xuống.

Động tác của chút gấp gáp, Mạnh Vũ nhất thời phản ứng kịp, cô theo bản năng đẩy , nhưng lập tức nắm lấy cổ tay cô, khóa c.h.ặ.t hai tay cô lưng kệ sách, hôn một cách bá đạo và mạnh mẽ. Nụ hôn quá mức mãnh liệt khiến đầu óc cô choáng váng, qua bao lâu mới dừng , cô vẫn còn kịp định thần.

Anh thở hổn hển : “Trước khi định rời bỏ , hãy nghĩ đến những điểm của . Ví dụ như dù biến thái, nhưng sẽ bảo vệ em, cho em tiền, để em đến cũng hưởng đãi ngộ VIP. Còn nữa... đừng quên nụ hôn của khiến em thoải mái, còn thể khiến em hét lên sung sướng giường, tất cả những thứ đó, đàn ông khác thể cho em ?”

Mạnh Vũ những lời mà nhíu mày. Đoạn đầu thì còn , nhưng câu thì thật chẳng thể thống gì, quả nhiên lúc bản tính lưu manh của lộ . Vậy Chú Sở chỉ là kẻ tâm cơ, là đại biến thái, mà còn là một đồ lưu manh chính hiệu.

Đến tận lúc Mạnh Vũ mới nhận Sở Tu Cẩn che giấu bản quá giỏi. Cô nghĩ đến việc rõ ràng quen cô nhưng giả vờ như xa lạ, nghĩ đến việc khi cưới luôn khách sáo với cô, nghĩ đến đàn ông nho nhã lễ độ mà cô đối mặt mỗi ngày, hóa việc cô gả cho đều trong sự sắp đặt của .

Rõ ràng yêu cô như mà còn giả vờ quen, lúc tỏ khách sáo với cô, trong lòng rốt cuộc đang nghĩ gì. Càng nghĩ càng thấy đàn ông thật tâm cơ. đồng thời, cô cũng phát hiện tình yêu dành cho cô sâu đậm hơn nhiều so với những gì cô .

Sở Tu Cẩn xong liền hối hận, vội vàng : “Không ... ý đó, em...” Anh bắt đầu năng lộn xộn, vẻ mặt càng thêm căng thẳng, “Em đừng rời xa ? Anh thực sự yêu em, sẽ đối xử với em mà.”

Anh ôm c.h.ặ.t lấy cô, sợ chỉ cần sơ sẩy một chút là cô sẽ biến mất. Sự lo lắng của khiến cô thấy xót xa. Cô đưa tay ôm lấy eo , khẽ : “Chú Sở lo xa quá , dù là đại biến thái thì em vẫn thích mà.”

Sở Tu Cẩn: “...”

 

 

Loading...