Ném Rớt Nam Thần Gả Hào Môn - Chương 47: Sự Thật Sau Vụ Tai Nạn Và Lời Hứa Của Mạnh Vũ
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:02:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cho nên, em ngoan ngoãn lời ?” Anh hỏi.
Mạnh Vũ hít ngược một khí lạnh, lập tức tỏ thái độ: “Sau em sẽ bao giờ đơn độc tìm chuyện nữa.”
Sở Tu Cẩn vô cùng hài lòng, xoa đầu cô: “Nữu Nữu thật ngoan, chú Sở yêu em.”
Mạnh Vũ: “...”
Tại rõ ràng là những lời sủng nịch như mà qua thấy đáng sợ thế nhỉ? Trong đầu cô còn vô thức hiện vài hình ảnh “nóng bỏng” nên . Ừm, nhất định là do chú Sở quá xa, tại cô thuần khiết!
Mạnh Vũ sợ nếu cứ tiếp tục chủ đề sẽ thể cứu vãn nữa, cô lập tức lảng sang chuyện khác: “ , kết quả điều tra ? Tại lúc đó xe tự bốc cháy? Vấn đề ở ?”
“Tấm cách nhiệt,” Sở Tu Cẩn đáp.
Tấm cách nhiệt? Mạnh Vũ cũng thấy mạng ít thảo luận về vấn đề . Lô xe của Tập đoàn Bắc Việt sử dụng tấm cách nhiệt do Khang Hoa cung cấp. Nếu là ở bộ phận , chứng tỏ lô sản phẩm đó của Khang Hoa đạt chuẩn.
Mạnh Vũ vẫn hiểu: “Linh kiện từ Khang Hoa đưa đến Bắc Việt đều trải qua kiểm định nghiêm ngặt, huống chi đây còn là dự án xe lái đang chú ý. Lúc kiểm tra chắc chắn đạt chuẩn mới thông qua, tại khi thử nghiệm xảy vấn đề?”
Sở Tu Cẩn : “Lúc kiểm tra đúng là đạt chuẩn, bao gồm cả kiểm tra ngay khi thí nghiệm cũng bất kỳ vấn đề gì.”
Mạnh Vũ càng thêm kỳ quái, nếu thì tại xe tự cháy ?
Sở Tu Cẩn tiếp tục: “Cho nên chỉ linh kiện vấn đề, mà kiểm tra cũng vấn đề.”
Mạnh Vũ bừng tỉnh đại ngộ. Nói cách khác, kỹ sư phụ trách kiểm tra cố ý báo cáo sản phẩm đạt chuẩn thành đạt chuẩn? Vậy vấn đề hiện tại là, tại kỹ sư đó ? Và tại Khang Hoa gửi sản phẩm cho Bắc Việt?
Mạnh Vũ nghĩ đến Kỷ Nhã. Kỷ Nhã tha thiết hợp tác với Bắc Việt như , là vì lợi ích thật sự còn mục đích nào khác? Nếu vì lợi ích thì còn đỡ, đôi bên cùng lợi là chuyện , đáng sợ nhất chính là tâm cơ khó lường.
Lúc Sở Tu Cẩn đồng ý dùng hàng của Khang Hoa phần lớn là vì nể mặt Mạnh Vũ. Cô thực sự khá thích cô gái Kỷ Nhã . Tuổi còn trẻ, mồ côi cha còn một trai bệnh nặng, một gánh vác cả gia đình, nếu nội tâm cực kỳ kiên cường thì lẽ gục ngã từ lâu. Vì , cô thưởng thức sự cứng cỏi của Kỷ Nhã, đó cũng là điều cô luôn hướng tới.
nếu Kỷ Nhã tiếp cận cô chỉ để đối phó với Bắc Việt thì ? Rốt cuộc cô để gì? Cô thù hằn gì với Bắc Việt?
“Có Kỷ Nhã mua chuộc kỹ sư kiểm tra để cố tình ?” Mạnh Vũ hỏi.
Sở Tu Cẩn đáp: “Tạm thời vẫn phát hiện mối liên hệ nào giữa Kỷ Nhã và kỹ sư đó. Hơn nữa, kỹ sư là mang từ Nước Đức về.”
Mạnh Vũ: “...”
Mang từ Nước Đức về, nghĩa là tâm phúc của . Vậy mà tâm phúc phản bội ? Mạnh Vũ cảm thấy thật thể tin nổi: “Sao thể chứ?”
Sở Tu Cẩn thản nhiên: “Chỉ cần lợi ích đủ lớn, chuyện gì cũng thể xảy .”
Vậy là thực sự mua chuộc kỹ sư? Nếu Kỷ Nhã thì là ai?
“Phía Kỷ Nhã ?”
Sở Tu Cẩn đáp: “Tạm thời liên lạc với Kỷ Nhã. Còn em thì , cô liên lạc với em ?”
Mạnh Vũ lắc đầu: “Không , em cũng liên lạc với cô .”
Sở Tu Cẩn trầm ngâm: “Vậy thì lạ thật. Không liên lạc với Kỷ Nhã, cũng tìm thấy Lục Vân Sâm. Hai vợ chồng họ cứ như biến mất chỉ một đêm .”
Hơn nữa biến mất ngay khi Bắc Việt xảy chuyện, thế nào cũng giống như đang bỏ trốn.
Sau bữa tối, Sở Tu Cẩn ở thư phòng tiếp tục xử lý công việc, Dự án Leo còn nhiều việc hậu cần cần chỉ đạo. Mạnh Vũ mấy ngày nay gặp nên ở bên thêm một chút, cô bèn cầm một quyển sách, kéo ghế đối diện bàn việc của để . Cứ như , mỗi việc của , cô cũng quấy rầy .
Sở Tu Cẩn mải mê việc đến quên cả thời gian, khi ngẩng đầu lên thấy cô gục xuống bàn ngủ . Anh dậy, nhẹ nhàng vòng qua, cúi đầu phụ nữ đang ngủ say. Khuôn mặt trắng nõn, hàng mi dài khép run rẩy theo nhịp thở, đôi môi nhỏ hé mở hồng hào đầy mê hoặc.
Nhìn cô ngoan ngoãn chờ đợi bên cạnh khi bận rộn, sự bầu bạn khiến cảm thấy vô cùng quyến luyến. Trong lòng Sở Tu Cẩn đột nhiên dâng lên một khao khát chiếm hữu mãnh liệt, dù cô là của , nhưng vẫn đủ. Anh khảm cô cơ thể , m.á.u thịt của cả hai hòa một.
Sở Tu Cẩn cúi xuống, dán môi lên môi cô, nhẹ nhàng mút mát dây dưa rời, cho đến khi cô khó chịu phát tiếng rên hừ hừ, mới luyến tiếc buông . Dù buông tay nhưng cô vẫn tỉnh, chỉ thở của là trở nên rối loạn. Dục vọng trong cuộn trào, nhưng thấy cô ngủ ngon như , vẫn cố gắng kiềm chế.
Anh cúi bế bổng cô lên. Dù động tác nhẹ nhàng nhưng biên độ lớn khiến cô đ.á.n.h thức. Mạnh Vũ mơ màng mở mắt, giọng ngái ngủ hỏi: “Anh buồn ngủ ?”
“Ừm, bế em ngủ.”
“Vâng.”
Cô ngoan ngoãn rúc lòng , đôi tay nhỏ nhắn vòng qua cổ . Khi Sở Tu Cẩn đặt cô xuống giường, cô vẫn buông tay, mắt vẫn nhắm nghiền ngủ .
“Không ngủ ?” Anh hỏi khẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nem-rot-nam-than-ga-hao-mon/chuong-47-su-that-sau-vu-tai-nan-va-loi-hua-cua-manh-vu.html.]
“Anh ôm em một lát .” Giọng cô mềm mại, mang theo chút nũng.
Sở Tu Cẩn xuống bên cạnh, ôm cô lòng. Cơ thể cô thật mềm mại, khiến d.ụ.c vọng trong càng thêm sục sôi, nhưng chẳng gì quá giới hạn lúc .
“Buồn ngủ qua đây ngủ sớm, cứ ở thư phòng đợi gì?”
Có lẽ vì quá buồn ngủ nên cô chuyện chút mơ hồ: “Xảy chuyện lớn như , đương nhiên em ở bên cạnh chú Sở .”
Hóa là vì lo lắng cho . Thực tế, sự cố đối với chuyện gì quá lớn, nhưng lời của cô giống như một bàn tay ấm áp vô hình vuốt ve trái tim , mang cảm giác dễ chịu vô cùng.
Anh trêu: “Em sợ chú Sở vì chuyện mà gục ngã, hoặc hội đồng quản trị Bắc Việt bãi miễn, từ đó tiền quyền ? Đến lúc đó em còn trúng một kẻ trắng tay như ?”
Cô lí nhí đáp: “Không mà, em cũng thể kiếm tiền, đến lúc đó em nuôi .”
Sở Tu Cẩn: “...”
Sống đến từng tuổi, ngờ khác nuôi . Ngay cả cha ruột cũng nuôi , mà cô sẵn lòng. Cô gái nhỏ rốt cuộc là báu vật gì thế ?
Anh xoa đầu cô, : “Yên tâm , chuyện gì đ.á.n.h đổ chú Sở .”
Anh thấy môi cô hiện lên một nụ , cô rúc sâu hơn n.g.ự.c : “Vâng, em mà, chú Sở lợi hại, gì thể khuất phục . Dù chuyện gì xảy , em vẫn sẽ luôn ở bên cạnh .”
Giây phút , trái tim Sở Tu Cẩn mềm nhũn như nước. Anh kìm mà siết c.h.ặ.t vòng tay, thực sự khảm cô sâu trong tâm khảm .
Tại một bệnh viện tư nhân núi ở khu nam Uy Hải Thị, đây là nơi nhà họ Kỷ đầu tư xây dựng từ sớm. Phòng bệnh của Kỷ Huân đặc biệt, trong một tòa nhà hai tầng biệt lập dành riêng cho .
Khi Kỷ Nhã bước , Kỷ Huân uống t.h.u.ố.c xong, đang nửa nửa nhắm mắt nghỉ ngơi. Nghe tiếng bước chân, mở mắt , thấy tới thì thoáng ngạc nhiên, đó mỉm : “Nhã Nhã, em thời gian đến thăm thế ?”
Sắc mặt Kỷ Nhã lạnh lùng: “ chuyên môn đến xem c.h.ế.t .”
Sắc mặt Kỷ Huân đổi, dường như quá quen với những lời nguyền rủa của cô: “Thấy vẫn còn sống khỏe mạnh, em thất vọng ?”
Kỷ Nhã đáp: “Rất thất vọng.”
“Vậy em thể chọn hai tháng nữa hãy tới. Hai tháng lẽ c.h.ế.t thật , lúc đó sẽ em thất vọng nữa.”
Kỷ Nhã đến bên giường, đưa xấp tài liệu cho . Kỷ Huân nhận, chỉ liếc qua túi hồ sơ cô: “Lại là văn kiện bắt từ bỏ thứ gì đó ?”
Kỷ Nhã : “ gặp chuyện , cần giúp đỡ.”
Kỷ Huân , đến mức khóe mắt ứa nước: “Thật hiếm thấy, Nhã Nhã gặp nạn mà vẫn còn nhớ đến trai .” Anh nhận lấy túi hồ sơ: “Được, giúp em.”
“Anh hỏi là chuyện gì ?”
“Bất kể là chuyện gì, cũng sẽ giúp em.”
Kỷ Nhã ngẩn một lát, gì thêm mà lưng rời , dáng vẻ vô cùng lạnh nhạt. Đi đến cửa, một cơn gió thổi qua chuỗi chong ch.óng treo hiên nhà kêu lạch cạch và ngừng. Kỷ Nhã chuỗi chong ch.óng đó, bước chân khựng .
“Nhã Nhã thích chong ch.óng, mỗi năm sinh nhật đều cho em.”
Mười năm , sự cạnh tranh giữa các nhà máy lớn ở Uy Hải Thị vô cùng khốc liệt. Không ít công ty nhỏ thâu tóm và biến mất, Nhà họ Kỷ lúc đó cũng ngoại lệ, cha Kỷ Nhã cũng hãm hại trong cuộc chiến đó. Khi cô mới mười ba tuổi, Kỷ Huân hơn cô năm tuổi, cũng mới trưởng thành. Cha mất , gánh vác tương lai của Khang Hoa và của cả cô.
Buổi tối cô sợ hãi, Kỷ Huân sẽ luôn ở bên cạnh cho đến khi cô ngủ say. Câu nhất là: “Nhã Nhã đừng sợ, ở đây . Anh trưởng thành, là lớn, thể bảo vệ Nhã Nhã.”
Họ nương tựa như thế cho đến khi Khang Hoa ngày càng lớn mạnh.
Kỷ Nhã thấy tiếng bước chân, cô đầu . Người đến là trợ lý của Kỷ Huân, cung kính : “Tiên sinh dặn đưa tiểu thư về.”
Kỷ Nhã thu hồi tâm trí, bước tiếp. Trợ lý theo , cô im lặng một lúc hỏi: “Bệnh tình của nhà thế nào ?”
Trợ lý trả lời: “Thời gian mới lọc m.á.u xong, nhưng kết quả lý tưởng lắm, e là trụ bao lâu nữa.”
Sắc mặt Kỷ Nhã chút ngưng trọng: “Chẳng đó tìm thận phù hợp ?”
Trợ lý thở dài: “Tìm , nhưng nhà đối phương đồng ý hiến tặng, cũng nhận bồi thường. Chúng đang mở rộng phạm vi tìm kiếm, hy vọng thể tìm nguồn thận thích hợp khi kiệt sức.”
Tìm nguồn thận phù hợp cũng chắc chữa khỏi, còn nhiều vấn đề như đào thải phẫu thuật, tóm là phiền phức. Còn trẻ như mà suy thận, cô vì Khang Hoa, vì cô mà kiệt sức.
Nếu... nếu những chuyện đó thì mấy, cô sẽ hận , cũng chịu đựng gánh nặng tâm lý lớn đến thế. Anh vẫn sẽ là trai cô kính yêu nhất, và cô thể chăm sóc lúc bệnh hoạn mà vướng bận điều gì.