Ném Rớt Nam Thần Gả Hào Môn - Chương 42: Tâm Ma Của Kẻ Yêu Em
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:01:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho nên… rõ ràng là trêu chọc nàng , bây giờ ngược còn nàng dỗ dành ? mà, dỗ thì dỗ thôi.
Nàng đơn giản liền vòng lấy cổ hôn lên, ai ngờ hôn lên liền chiếm lấy chủ động, chế trụ đầu nàng hôn sâu và mạnh mẽ.
Hôn hôn liền như ôm trẻ con bế nàng lên, hai hôn một đường đến giường, đặt nàng xuống giường, Mạnh Vũ hôn đến mơ mơ màng màng, hai tay chống hai bên cơ thể nàng, từ xuống nàng.
“Nàng thật mê .” Hắn , xong ghé tai nàng bổ sung: “Ta thích.”
Mạnh Vũ vòng lấy cổ , vùi mặt n.g.ự.c , “Ta thích ngài chuyện như .”
“Ừm? Nói gì?”
“Ngài thích kiểu .”
“Vậy ? Vậy thì đơn giản , mỗi ngày cho nàng .”
Mạnh Vũ nghĩ nghĩ : “Khó mà , thể giống như thành nhiệm vụ mà , khi ngài trong lòng nghĩ thật sự thích .”
Hắn : “Vậy thì quả thật thể mỗi ngày .”
Mạnh Vũ nhíu mày, cho nên ý là thể mỗi ngày đều thích nàng ? Mặc dù bận rộn như quả thật nhiều thời gian rảnh rỗi để nghĩ về nàng, nhưng thẳng như cũng thật đau lòng.
mà ngay đó : “Phải lúc nơi mới , bởi vì lúc nơi đều nghĩ về nàng, thích nàng.”
Mạnh Vũ: “……”
Cho nên tên đàn ông ch.ó giỏi trêu chọc đến ? Mạnh Vũ cảm giác trái tim trêu chọc đến đập thình thịch, nàng chọc chọc n.g.ự.c , “Sở thúc thúc hư đến ? Làm trái tim loạn nhịp hết cả .”
Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng, : “Nàng cũng hư ? Nàng chọc n.g.ự.c cũng là đang chọc trái tim , đối với chơi như mà còn luôn là lưu manh? Rõ ràng chơi lưu manh chính là nàng.”
“Ta chỗ nào chơi lưu manh?”
“Nàng bây giờ đang chơi ?”
“Đây rõ ràng là đang nũng mà.”
“Vậy nàng dám nũng với một nữa ?”
Ơ, Mạnh Vũ cảm thấy như dẫn dắt kịch bản. Mạnh Vũ đang đắm chìm trong tình yêu chìm đắm kịch bản của Sở thúc thúc thể tự kiềm chế.
Cho nên nàng quả nhiên ngoan ngoãn nũng với một .
Nàng kéo vạt áo , c.ắ.n môi, dùng giọng “ ” của tiểu loli : “Sở thúc thúc yêu thật .”
Sở Tu Cẩn hít ngược một khí lạnh, “Còn chơi lưu manh với ?”
“Ta chỗ nào chơi lưu manh, ngài thật là chơi lưu manh và nũng cũng phân biệt ?”
“Vậy hai thì ? Ngồi lên đùi cởi quần áo , đó tính là chơi lưu manh ?”
Mạnh Vũ: “……”
Hai ? Trong ký ức của Mạnh Vũ, lên đùi cởi quần áo chỉ một thôi mà, hai ?
Mạnh Vũ : “Đâu hai ? Không chỉ họp xong đó ? Đó còn ngài chơi lưu manh ? Ta chỉ là ăn ý phối hợp Sở thúc thúc mà thôi.”
“Lần ở Nhật Bản thì ?”
Nhật Bản? Cho nên ngày đó ở Nhật Bản say rượu nửa đoạn ký ức cũng nàng mơ, nàng thật sự một chuyện vô sỉ hạ lưu ?
Mạnh Vũ chút ngây , nhưng nàng ngay đó : “Ngày đó uống rượu.”
“Uống rượu chơi lưu manh thì chơi lưu manh ?”
“……”
Mạnh Vũ còn lời nào để .
Mạnh Vũ ngay đó nghĩ đến ngày đó ở Nhật Bản nàng phát hiện vết bẩn rõ khăn trải giường. Mạnh Vũ liền : “Ngài đừng , nhưng mà ngài, ngày đó ở Nhật Bản ngài gì ?”
Sở Tu Cẩn: “……”
Sở Tu Cẩn im lặng, Mạnh Vũ chú ý thấy khi nàng hỏi câu đó, ánh mắt hoảng loạn né tránh một chút. Dáng vẻ rõ ràng chột , Mạnh Vũ đẩy một cái, thuận thế xuống bên cạnh nàng, Mạnh Vũ dậy hỏi: “Ngày đó ngài thật sự gì đúng ?”
Sở Tu Cẩn vẫn còn nhớ rõ chuyện xảy đêm đó, bế nàng lên giường vốn định chăm sóc nàng ngủ, ai ngờ cô gái uống rượu say đến bất tỉnh nhân sự, một chút cũng yên phận, đôi chân nhỏ kẹp eo buông thì thôi, thế mà còn cởi quần áo .
Hắn chịu nổi nàng trêu chọc như ? Đơn giản đè nàng xuống giường, vốn định cảnh cáo nàng một chút, nhưng cảnh cáo một chút cũng ăn thua, nàng còn bĩu môi vẻ mặt vô tội.
Đôi mắt to trong veo vô tội như nai con , cái miệng nhỏ hồng hào đầy đặn , đến chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, nhưng khi đó vẫn còn vài phần lý trí.
“Nàng là ai ?” Hắn lúc đó hỏi nàng.
Nàng gật đầu, đó vẻ mặt mơ màng , “Ngài là chồng của .”
Nụ quả thực như đổ dầu lửa , điều chỉnh thở một chút : “Ta Tiêu Tề, thần thánh như Tiêu Tề.”
Nàng : “Ừm, mà, ngài Tiêu Tề. Ta nhận Tiêu Tề cũng nhận ngài, hai lớn lên một chút cũng giống .”
“Ý là, Tiêu Tề, nàng câu dẫn như e rằng như Tiêu Tề thể nhịn xuống chạm nàng.”
Đôi mắt to ướt át của nàng chằm chằm , cũng say đến mức đó nàng thể hiểu lời , nhưng nàng chằm chằm một lát, ngay đó liền che miệng khẽ, trong tiếng còn kèm theo một câu, “Vậy thì ngài cứ chạm .”
Sau liền chút mất kiểm soát, chịu nổi cái miệng mê của nàng, trực tiếp hôn lên, cho đến khi nàng phát một tiếng “ ” mới buông .
Nàng cau mày che miệng, Sở Tu Cẩn thấy thế lý trí cuối cùng cũng trở một chút, thầm nghĩ quá thất thố, đang định xin nàng, liền thấy nàng ủy khuất ba ba với : “Ngài hút lưỡi ?”
Sở Tu Cẩn: “……”
câu đơn giản trắng trợn cuối cùng lý trí sụp đổ, nhưng cũng thật sự chạm nàng.
Mạnh Vũ chất vấn : “Cho nên ngày đó Sở thúc thúc ngài quả nhiên là nhân lúc cháy nhà mà hôi của ?”
Sở Tu Cẩn : “Ta nhân lúc cháy nhà mà hôi của, là nàng câu dẫn , cho nàng , là đàn ông bình thường, hơn nữa nhẫn như Tiêu Tề. Hơn nữa cô gái trái tim thích cận như , thật sự nhẫn thì đàn ông. Huống chi chúng là vợ chồng ? Làm chuyện đó bình thường ?”
Mạnh Vũ: “……”
Mạnh Vũ trong lúc nhất thời thế mà tìm thấy lời nào để phản bác.
“ mà, cũng tính là thật sự chạm nàng.”
“Có ý gì?”
“Chính là đêm đó qua , nàng vẫn là nàng, còn thì .”
“……”
“Cho nên, tính cũng coi như là chính nhân quân t.ử.”
“……” Mạnh Vũ sắp xếp mạch logic một chút, nàng còn cho hồ đồ, “Cho nên chính nhân quân t.ử Sở thúc thúc, rõ ràng đêm qua còn đối với chơi lưu manh mà ngày hôm còn như chuyện gì ?”
Sở Tu Cẩn : “Thật vốn định thẳng thắn với nàng, nhưng sợ nàng cảm thấy là nhân lúc cháy nhà mà hôi của mà ghét , khi đó cũng xác định nàng đối với ý nghĩ gì, cho nên cũng dám . Nàng đại khái , đó là đầu tiên nhát gan như .”
Mạnh Vũ: “……”
Mạnh Vũ cũng quá thánh mẫu , chỉ vì những lời của nàng gần như ngay lập tức tha thứ cho . vốn dĩ chuyện nên trách , con ai mà thất tình lục d.ụ.c chứ? Tiêu Tề thích nàng nên chạm nàng, nhưng Sở thúc thúc là thích nàng.
Thử hỏi, nếu ngày đó đổi là Sở thúc thúc sắc dụ nàng, nàng thể nhịn ? Nàng phần lớn cũng nhịn .
Mạnh Vũ liền : “Được , trách ngài.”
Thần sắc cuối cùng cũng thả lỏng, hỏi: “Thật trách ?”
Mạnh Vũ : “Đương nhiên.”
Nàng dứt lời, một tay ôm lấy nàng, hai lời liền đè nàng xuống hôn một hồi. Hôn xong Mạnh Vũ vòng lấy cổ : “Sở thúc thúc nhất định sống lâu trăm tuổi.”
“Ừm? Sao đột nhiên cái ? Sống lâu thì xem ý trời.”
Mạnh Vũ : “Bởi vì cùng Sở thúc thúc yêu thêm một đoạn thời gian nữa, cho nên hy vọng chúng đều sống lâu một chút.”
“Nói như , quả thật nỗ lực sống lâu trăm tuổi.”
“Ngài nãy còn xem ý trời ?”
“Mệnh do do trời.”
“Sở thúc thúc ‘song tiêu’ như ?”
“Vì ở bên Nữu Nữu, thì ‘song tiêu’ như .”
Mạnh Vũ cảm thấy thật ngọt a, vì một đàn ông cũng thể ngọt đến . Nàng thật sự yêu cực kỳ cảm giác ở bên , quả thực mỗi ngày đều như đang ngâm trong hũ mật .
Đây là điều nàng đây từng trải nghiệm, khi ở bên nàng mới ý thức thì cuộc đời thể đến , thì yêu đương còn thể cách ở bên như .
Giờ khắc , nàng quên mất những lúc Sở thúc thúc chơi lưu manh quá đáng, chỉ cảm thấy đáng yêu cực kỳ, nàng quả thực yêu đến thể tả.
Ngày hôm Mạnh Vũ và Sở Tu Cẩn ở Kỷ gia ăn sáng, Kỷ Nhã và Lục Vân Sâm cũng ở đó, Kỷ Huân rời bữa tiệc tối qua, và Kỷ Nhã dường như ở cùng . Mạnh Vũ cũng thấy cô gái hôm qua ở hậu viện, Kỷ Nhã giới thiệu với nàng, “Vị là Trần Yến Yến.”
Trần Yến Yến cũng bàn ăn cùng họ, thể thấy Kỷ Nhã coi nàng như nhà.
Hôm qua ánh đèn trong hậu viện sáng lắm nên Mạnh Vũ cũng chú ý kỹ dung mạo cô gái, bây giờ ban ngày ánh sáng nàng mới phát hiện ngũ quan cô gái trông quen mắt, như gặp ở đó.
, cô gái giống Hạ Hạm, đặc biệt là góc nghiêng, thật sự quá giống.
Lục Vân Sâm tìm một cô gái giống Hạ Hạm l..m t.ì.n.h nhân ? Tâm trạng Mạnh Vũ chút phức tạp.
Ăn sáng xong, Mạnh Vũ ôm bụng với Kỷ Nhã: “Ta bụng chút đau, thể mượn nàng chút đồ ?”
Kỷ Nhã liếc mắt một cái liền hiểu rõ, liền với nàng: “Nàng theo .”
Kỷ Nhã đưa Mạnh Vũ đến phòng tìm một gói b.ăn.g v.ệ si.nh cho nàng, Mạnh Vũ cẩn thận quan sát bên ngoài cửa, xác định ai đến nàng mới đóng cửa .
Kỷ Nhã cũng phát hiện sự bất thường của nàng, “Sao ?”
“Ta thật chuyện với nàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nem-rot-nam-than-ga-hao-mon/chuong-42-tam-ma-cua-ke-yeu-em.html.]
Kỷ Nhã thấy biểu cảm nàng nghiêm túc cũng khỏi theo căng thẳng, “Là chuyện quan trọng ?”
“, quan trọng.”
Kỷ Nhã kéo nàng xuống ghế, “Nàng , .”
“Hôm qua rời khỏi chỗ nàng thật là một trở về, nhưng đó lạc đường, khi loanh quanh trong vườn nhà nàng bắt gặp Lục Vân Sâm và Trần Yến Yến hai cử chỉ mật, hơn nữa từ cuộc chuyện của họ , hai e rằng những chuyện mật gì đó .”
Mạnh Vũ sợ Kỷ Nhã chuyện sẽ đau lòng nên vẫn luôn cẩn thận quan sát biểu cảm của nàng, ngờ nàng xong Kỷ Nhã thần sắc cũng gì đổi.
Kỷ Nhã : “Chuyện đối với mà cũng chuyện lớn gì.”
Mạnh Vũ: “……”
Mạnh Vũ lời nàng cho kinh ngạc, chồng và phụ nữ khác chuyện mật mà nàng đây chuyện lớn.
“Ta và Lục kết hôn vốn dĩ là vì lợi ích, hơn nữa chúng đều hỏi han cuộc sống cá nhân của , cho nên giao bạn gái kiểu gì cũng sẽ hỏi đến, chỉ cần giữ bí mật , cần cho đều là .”
Mạnh Vũ: “……”
Kỷ Nhã kéo tay nàng, “ thật sự cảm ơn nàng, nàng nguyện ý cho những điều chứng tỏ nàng coi là bạn bè.”
Mạnh Vũ từ nhà Kỷ Nhã xe cả vẫn còn ngây ngốc. Sở Tu Cẩn hỏi nàng: “Sao ?”
Mạnh Vũ : “Quả nhiên là lo chuyện bao đồng.”
“Nói thế nào?”
“Kỷ Nhã và Lục Vân Sâm ai chơi theo ý nấy, nàng căn bản thèm để ý.”
“Vậy khá , như ít nhất Kỷ Nhã sẽ đau lòng ?”
Lời là như sai, nhưng Mạnh Vũ nghĩ đến họ trượt tuyết Lục Vân Sâm còn cố ý tìm Kỷ Nhã, lúc đó là vì quá nhớ nàng, khi đó nàng còn cảm thấy Lục Vân Sâm và Kỷ Nhã là một đôi vợ chồng ân ái.
“Ngài thật sẽ những cặp vợ chồng như ? Có thể rộng lượng như đối phương ai chơi theo ý nấy?”
“Có gì mà thể? Không yêu thì .”
Nói cách khác Kỷ Nhã yêu Lục Vân Sâm? Thật như cũng , giống như Sở thúc thúc , ít nhất nàng sẽ vì và phụ nữ khác ở bên mà đau lòng.
Nàng bây giờ cũng chỉ hy vọng Lục Vân Sâm thể nể tình vợ chồng một mà đừng cùng cô gái quá phận khiến Kỷ Nhã xuống đài .
Mạnh Vũ và Sở Tu Cẩn trở về lâu thì nhận một lời mời dự tiệc nhỏ, là lễ trưởng thành của con gái một gia đình thế giao của Hạ Gia. Sở Tu Cẩn công ty nhiều việc , hơn nữa loại tiệc nhỏ cũng cần thiết . thế giao vẫn nể mặt một chút, cho nên liền do Mạnh Vũ mang theo lễ vật .
Không ngờ trong tiệc Mạnh Vũ đụng Uông Thục Viện. Từ khi Uông gia xảy chuyện, Uông Thục Viện cũng từ chức khỏi Đế Phù Châu Báu. Uông Thục Viện phòng việc trang sức của riêng , hiện giờ tinh lực chủ yếu cũng dồn việc kinh doanh phòng việc. Nghe gần đây cũng vài tác phẩm khá , đ.á.n.h giá gì khác, nhưng trong sự nghiệp Uông Thục Viện vẫn luôn .
Dù mặt ngoài Mạnh Vũ vẫn khách khí chào hỏi nàng, cũng chỉ đến thế, nàng bây giờ và Uông Thục Viện ở trạng thái nước giếng phạm nước sông.
Không ngờ Uông Thục Viện chủ động đến gần chuyện với nàng.
Uông Thục Viện hỏi nàng, “Làm phu nhân hào môn thế nào ?”
Mạnh Vũ : “Cũng tệ.”
“Quả thật a… Có nuôi dưỡng cái gì cũng cần , thì quả thật tệ.”
Mạnh Vũ cảm thấy lời nàng mang theo sự châm chọc nào đó, nhưng nàng cũng tỏ quá mẫn cảm, liền : “ , cuộc sống của bây giờ quả thật tệ.”
Uông Thục Viện : “ mà, theo ý , phụ nữ vẫn nên một công việc thì hơn, dù đàn ông đời đều đáng tin cậy, vạn nhất ngày nào đó chán ghét bỏ rơi cô, cô liền chỗ dựa. Người quen ăn thịt cá còn thể quen ăn cám bã chứ? Đến lúc đó khổ sở bao nhiêu bấy nhiêu khổ sở. cô bây giờ nếu nghĩ thông suốt phấn đấu sự nghiệp e rằng chút chậm, cô vốn dĩ tài năng đặc biệt gì, hơn nữa phu nhân hào môn tách rời với bên ngoài, tìm một vị trí nhỏ trong xã hội e rằng chút khó.”
Mạnh Vũ : “Phụ nữ một công việc của riêng thì hơn, lời quả thật sai, nhưng cô đàn ông đời đều đáng tin cậy, lời tán đồng. Trên đời đàn ông đáng tin cậy cũng đàn ông đáng tin cậy, hà tất vì quan điểm của mà vơ đũa cả nắm? Hơn nữa, phụ nữ phấn đấu sự nghiệp và phụ nữ thời gian ở nhà giúp chồng dạy con đều là lựa chọn của mỗi , chỉ cần sống vui vẻ là , hà tất ở vị trí cao mà chỉ trích khác chứ? Cô tài năng đặc biệt, cô chỗ dựa cô quả thật đáng tự hào, nhưng cô dùng cái đó để châm chọc bà nội trợ thời gian thì vẻ quá thấp kém.”
Uông Thục Viện : “ chẳng qua là đưa một chút kiến nghị mà thôi, châm chọc?”
Mạnh Vũ : “Có châm chọc tự cô trong lòng rõ ràng, cảm thấy cô ít nhiều cũng là lăn lộn trong các vòng giao tế, nên học thông minh một chút. Nhà cô sở dĩ rời khỏi Tập đoàn Bắc Việt mà vẫn thể tiếp tục tồn tại ở Yến Thành chẳng là nhờ nhân mạch mà Tập đoàn Bắc Việt năm đó cấp cho Uông gia ? Các dựa Tập đoàn Bắc Việt mà sống, bây giờ cũng còn ở nhà cô, cảm thấy chúng bây giờ cần là xâm phạm lẫn . Cô bóng gió thì thế nào? Chứng minh cô sống hơn thì thế nào? Hiện thực thế nào cô và trong lòng đều rõ ràng, sắp Tết , tôn trọng lẫn một chút ? Bằng đến lúc đó ngay cả Tết cũng ăn ngon, càng tức ?”
Uông Thục Viện : “Lời cô như đang cảnh cáo ?”
“Cảnh cáo cảnh cáo thì tùy cô nghĩ thế nào, tranh cãi với cô, cho nên cô nhất đừng đến trêu chọc . Cuộc sống của bây giờ , nhiều oán giận và cam lòng như , cũng oán giận và cam lòng của cô, cho nên hy vọng đều thể chung sống hòa bình, còn về cô… Ít nhiều cũng là từng danh viện, hy vọng cô biến thành chua ngoa, bóng gió khác thật sự đáng gì, hơn nữa trông buồn .”
Uông Thục Viện: “……”
Mạnh Vũ nhiều với nàng nữa, xoay rời , Uông Thục Viện thể nghĩ thông suốt thì nhất, nghĩ thì thật là tự tự chịu.
Mạnh Vũ từ trong tiệc trở về thì khuya, nhưng Sở Tu Cẩn dường như vẫn về, thư phòng ai, trong phòng cũng ai, Mạnh Vũ hỏi giúp việc, “Tiên sinh nhà cô vẫn về ?”
Người giúp việc : “Tiên sinh ở phòng .”
Tầng một một phòng , nhưng dường như nay từng thấy dùng.
Mạnh Vũ đang định phòng tìm , giúp việc : “Trí Tuệ Đại Sư đến, đang ở trong đó chuyện với ông .”
“Trí Tuệ Đại Sư?” Mạnh Vũ vẻ mặt nghi hoặc.
Ngô Tỷ : “Là đại sư phụ của Chùa Từ Ân.”
Chùa Từ Ân? Là một hòa thượng? Sở Tu Cẩn qua với hòa thượng?
“Tiên sinh nhà cô là con nhà tục gia ?”
Mạnh Vũ gả cho lâu như cũng từng qua.
Người giúp việc trả lời, “Chắc là , nhưng Trí Tuệ Đại Sư mỗi cách một thời gian sẽ đến một , sẽ cùng ông niệm kinh văn một giờ.”
Cho nên… Sở Tu Cẩn tên thế mà còn tin Phật ? Tên lưu manh thế nào cũng liên quan đến Phật gia a.
nếu khách nhân Mạnh Vũ liền ở phòng khách chờ, lâu liền thấy một đàn ông đầu trọc gầy nhưng rắn chắc từ phòng , mặc một chiếc áo choàng màu vàng, chắc hẳn chính là Trí Tuệ Đại Sư trong lời giúp việc.
Sở Tu Cẩn liền theo , mặc một chiếc áo choàng màu đen, thuần đen, vạt áo và cổ tay áo thêu hoa sen màu đỏ thẫm. Chiếc áo choàng chỉ buộc một sợi dây lưng ở eo, chỗ vạt áo lộ một mảng n.g.ự.c.
Cả bộ trang phục trông vi diệu, rõ ràng màu đen trang trọng mà nghiêm túc, nhưng phần da thịt lộ ở n.g.ự.c trông gợi cảm, hai loại cảm giác đối lập, nhưng mang đến cho một sức hút đặc biệt.
Sở Tu Cẩn giới thiệu hai , Mạnh Vũ và Trí Tuệ Đại Sư chắp tay n.g.ự.c hành lễ với nàng, “Sở phu nhân.”
Trí Tuệ Đại Sư trông vẻ hơn 50 tuổi, nhưng tinh thần trạng thái cũng tệ lắm, Mạnh Vũ đáp lễ, “Trí Tuệ Đại Sư khỏe.”
Trí Tuệ Đại Sư chuyện xong với Sở Tu Cẩn và chuẩn rời , Sở Tu Cẩn vô cùng khách khí gọi tài xế đưa ông .
Tiễn Trí Tuệ Đại Sư xong Sở Tu Cẩn xoay trở phòng , tuy gọi là phòng , nhưng nơi đây càng giống một thiền phòng, bên trong còn bày tượng Phật, đốt hương, khói t.h.u.ố.c lượn lờ, trông yên tĩnh trang nghiêm. Phòng bày một bàn cờ, Sở Tu Cẩn quỳ gối bàn cờ, rót một ly uống.
Mạnh Vũ xếp bằng đối diện , hỏi sự nghi hoặc của , “Sở thúc thúc là Phật t.ử ? Trước đây từng ngài qua.”
Hơn nữa biểu hiện của cũng một chút cũng giống như dáng vẻ của một Phật t.ử.
“Không tính. Ta thật cũng quá tin tưởng những thứ hư ảo , Trí Tuệ Đại Sư cảm thấy đủ thành kính, nhận t.ử.”
Điều thật kỳ lạ, nếu tin thần Phật Bồ Tát, vì bày một thiền phòng thờ phụng tượng Phật như , còn mời đại sư chùa miếu đến khách.
Sở Tu Cẩn : “Nàng điều , đây vẫn luôn chịu sự quấy rầy của tâm ma, sở dĩ tìm Trí Tuệ Đại Sư, chỉ là kinh Phật thể xua đuổi tâm ma, cho nên thử một chút.”
“Tâm ma? Ngài tâm ma? Tâm ma gì? Ngài hề với ?”
Sở Tu Cẩn trầm tư một lát : “Rất sớm còn, cho nên cũng cần thiết .”
Mạnh Vũ gật đầu, “Nói cách khác kinh Phật vẫn hữu dụng, thật sự thể xua đuổi tâm ma.”
Sở Tu Cẩn : “Thật cũng , chỉ là tính toán áp chế , tùy ý tâm ma hoành hành, áp chế ngược còn sảng khoái hơn nhiều.”
Mạnh Vũ chống cằm, vẻ mặt tò mò , “Có thể cho là loại tâm ma gì ? Có nghiêm trọng ạ?”
“Ừm, nghiêm trọng, là tâm ma sẽ phát điên.”
“……”
Hắn rõ ràng bình tĩnh, như chỉ đơn giản trần thuật một sự thật, nhưng Mạnh Vũ vô cớ cảm thấy lưng dâng lên một luồng lạnh lẽo.
“Sao ? Sợ ?”
Mạnh Vũ nghĩ nghĩ lắc đầu : “Thật mỗi đều tâm ma, chỉ là mức độ lợi hại khác . Ta cảm thấy tâm ma nhiều khi đều liên quan đến những gì chúng trải qua, nỗi đau thơ ấu, những tủi nhục gặp, phận chi phối, bất đắc dĩ. Mỗi một gặp chuyện đều như một con d.a.o, lẽ tổn thương cơ thể lẽ tổn thương trái tim, tổn thương cơ thể còn dễ xử lý, vết thương sẽ lành, tổn thương trái tim thì khó chịu nhất, đại khái sẽ theo chúng cả đời. Bị tổn thương nhiều lẽ trái tim cũng sẽ theo vặn vẹo, vặn vẹo thật cũng , đừng về phía , chỉ về phía , chuyện xảy thể vãn hồi thể đổi, thì hãy đổi những chuyện thể xảy trong tương lai, dù chuyện đau lòng đủ đau lòng , nghĩ thì càng đau lòng, cho nên vui vẻ một chút, cho dù trái tim vặn vẹo nhưng trái tim vặn vẹo cũng quyền hạnh phúc, thể vui vẻ thì cứ vui vẻ như , chiều chuộng bản để an ủi trái tim tổn thương đó, lẽ một ngày nào đó nó cũng sẽ trở nên chỉnh.”
Mạnh Vũ chống cằm làn khói trắng lượn lờ bay lên, mí mắt khép , trông như ngủ.
Nàng xong lâu nhận đáp , ngẩng đầu , thấy Sở Tu Cẩn đang bưng ánh mắt bình tĩnh nàng.
Mạnh Vũ lập tức thẳng hỏi: “Ta sai chỗ nào ?”
“Không , nàng đúng.”
Sở Tu Cẩn nhấp mấy ngụm đó với nàng, “Lại đây.”
Mạnh Vũ lúc đang quỳ, nàng cũng lười dịch lên, nàng quỳ bò đến mặt , hai tay đặt đầu gối, tư thế vô cùng ngoan ngoãn, “Sao ?”
Sở Tu Cẩn mặt nàng, một khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt tròn sáng. Sao khéo đến , mỗi một bộ phận đều vặn sinh dáng vẻ thích.
Hắn trong lúc nhất thời nhịn , một tay véo cằm nàng, cúi đầu liền hôn lên.
Khói t.h.u.ố.c vấn vít, phòng vắng vẻ, hôn sâu và triền miên, mỗi một động tác tinh tế đều rung động lòng .
Hôn xong Mạnh Vũ theo bản năng che miệng ngây ngốc , nàng nụ hôn trêu chọc đến trái tim đập thình thịch, nhưng nàng ngay đó liền vẻ mặt tội : “Ngài gì ? Ở đây nhiều tượng Phật như , ngài cư nhiên ở nơi thần thánh như chuyện thuần khiết như ?”
Sở Tu Cẩn gì, trực tiếp ôm nàng lên ngoài cửa.
Mạnh Vũ vội hỏi: “Ngài đưa ?”
Sở Tu Cẩn : “Đi nơi thuần khiết chuyện thuần khiết.”
Mạnh Vũ: “Ừm?”
Hắn cúi đầu, giọng trầm thấp lộ chút ý , “Đi lên giường.”
Mạnh Vũ: “……”
Cho nên niệm nhiều kinh Phật như ích lợi gì, vẫn như cũ là một tên đại hỗn đản!