Ném Rớt Nam Thần Gả Hào Môn - Chương 36: Cơn Ghen Với Hello Kitty
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:00:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đương nhiên… nếu xung quanh qua kẻ .
Sở Tu Cẩn lấy tinh thần, cầm tờ giấy đến bia đá: “Ném thẳng là ?”
“Đương nhiên.”
Sở Tu Cẩn cũng ngờ đường đường là chủ tịch một tập đoàn lớn như cùng một cô gái chuyện ấu trĩ và ngớ ngẩn thế . dường như nàng thích, khi ném tờ giấy , nàng cứ vui vẻ mãi.
Vẻ mặt rạng rỡ của nàng lọt mắt , bỗng cảm thấy chuyện ấu trĩ và ngớ ngẩn cũng đến nỗi quá tệ.
Hai sóng vai dọc con đường, hôm nay là cuối tuần, đông. Giữa đám đông xa lạ, họ thấy một bóng quen thuộc đang về phía .
Mạnh Vũ ngờ gặp Tiêu Tề ở đây. Trên tay Tiêu Tề cầm một quả bóng bay. Một đàn ông trưởng thành, chững chạc, ăn mặc cũng lịch lãm, nhưng tay cầm một quả bóng bay Hello Kitty màu hồng phấn, trông vẻ ăn nhập gì với .
Tiêu Tề cũng thấy họ, tiến lên chào hỏi: “Sở .” Ánh mắt dừng Mạnh Vũ, rõ ràng chút ảm đạm, “Sở phu nhân, thật trùng hợp.”
“ , thật trùng hợp.” Sở Tu Cẩn trả lời, “Tiêu tổng một ?”
Tiêu Tề : “Ừ, một .”
Mạnh Vũ qua giữa hai , cả hai đều vô cùng khách sáo, khiến thể tưởng tượng rằng lâu đây họ còn đ.á.n.h một trận tơi bời.
Mạnh Vũ thầm bĩu môi, cứ con gái thích diễn kịch, thật đàn ông còn diễn giỏi hơn.
Sở Tu Cẩn : “Vậy quả bóng bay mua cho ai? Trông Tiêu tổng giống thích những thứ .”
Tiêu Tề , nụ chút chua xót: “Trước đây một cô gái thường xuyên đòi mua bóng bay cho cô , từng mua. Bây giờ mua tặng cô , nhưng lẽ cô cũng cần nữa.”
“Vậy thật đáng tiếc.” Sở Tu Cẩn thản nhiên , “Tiêu tổng cứ dạo chơi thong thả.”
Hắn xong liền nắm tay Mạnh Vũ rời . Đi một đoạn khá xa, Sở Tu Cẩn mới hỏi: “Em là cô gái trong miệng Tiêu Tề ?”
Mạnh Vũ lắc đầu như trống bỏi: “Không , em thích Hello Kitty, em thích Lam Mập Mạp.”
“Lam Mập Mạp?” Vừa bên cạnh bán bóng bay, Sở Tu Cẩn hỏi nàng, “Lam Mập Mạp là cái nào?”
Mạnh Vũ chỉ cho , Sở Tu Cẩn liền tới với ông chủ: “ mua cái Lam Mập Mạp .”
Cái tên “Lam Mập Mạp” thốt từ miệng , Mạnh Vũ cảm thấy một sự đáng yêu đối lập đặc biệt.
Sở Tu Cẩn lấy lòng đưa quả bóng bay cho nàng: “Mắt thẩm mỹ của em tồi, cái hơn con mèo hồng to nhiều.”
Mèo hồng to? Hắn chắc là Hello Kitty? Mạnh Vũ với : “Đó là đương nhiên.”
Mạnh Vũ tiến lên khoác tay , vui vẻ rời .
Tiêu Tề ngay hai , dõi theo họ xa. Anh đến băng ghế bên công viên xuống, trong lòng đau như d.a.o cắt.
Vừa chú ý đến dấu hôn che hết cổ nàng.
Thật họ xảy chuyện gì cũng là sớm muộn thôi, ? Họ là vợ chồng mà.
Giờ phút đột nhiên nghĩ, nếu lúc và nàng thật sự gì đó, thì lẽ cũng chuyện của Sở Tu Cẩn.
Anh nghĩ, nếu thật sự gì đó với nàng, họ chắc chắn sớm kết hôn, con của họ thể gọi là ba .
, nếu, cuộc đời cũng thể .
Sau khi Mạnh Vũ và Sở Tu Cẩn trở về, nhân lúc Sở Tu Cẩn phòng việc xử lý công sự, Mạnh Vũ vội vàng về phòng dọn dẹp hết những thứ liên quan đến Hello Kitty trong nhà. Kẹp tóc in hình Hello Kitty, móc khóa, túi sưởi tay, dọn mới phát hiện thật sự nhiều, ngày thường để ý .
Mạnh Vũ thu dọn tất cả một cái giỏ chuẩn mang vứt, lưng đột nhiên vang lên một giọng trầm thấp: “Em đang gì ?”
Mạnh Vũ giật , nhất thời kiểm soát biểu cảm, vẻ mặt hoảng hốt , trông hệt như chuyện bắt quả tang.
“Anh… xong việc ?”
Ánh mắt liếc qua lưng nàng: “Em đang gì?”
Mạnh Vũ theo bản năng che tầm mắt : “Không gì, dọn dẹp vài thứ cần dùng nữa.”
trực tiếp vươn tay lưng nàng, tóm lấy một thứ trong giỏ. Tay dài chính là lợi thế , nàng căn bản cản . Hắn cầm lên một chiếc túi b.út in hình Hello Kitty, ánh mắt chăm chú nó vài giây ném về, gì, thẳng phòng tắm.
Mạnh Vũ đang giận , nàng vội vàng dọn dẹp hết những thứ liên quan đến Hello Kitty thùng rác khi ngoài.
Mạnh Vũ trở phòng thì tắm xong, giường nhắm mắt, một tay gối đầu, ngủ .
Mạnh Vũ bò lên giường, cọ , nhỏ giọng hỏi: “Sở thúc thúc giận ?”
“Em thấy ?”
“Em thấy rộng lượng như Sở thúc thúc chắc sẽ vì chuyện nhỏ mà giận .”
Hắn mở mắt nàng một cái: “Vậy em cũng thật coi trọng Sở thúc thúc của em .” Hắn xong liền đầu sang một bên.
Đây… động tác đầu quả thực sợ khác đang giận. Mạnh Vũ kinh ngạc, Sở là nhỏ mọn như ?
Mạnh Vũ gần, tựa vai : “Anh giận thật ?”
“Cho nên, hôm nay Tiêu Tề mua con mèo hồng to là mua cho em? Vì em thích?”
“Thôi , em thừa nhận đây em từng thích mèo hồng to, nhưng bây giờ em thích Lam Mập Mạp, chính là cái mà Sở hôm nay mua cho em.”
Hắn cuối cùng cũng đầu nàng, một tay ôm eo nàng, nhưng biểu cảm vẫn lắm. Mạnh Vũ hỏi : “Anh là đang ghen đấy chứ?”
“Thì ?”
“Em thấy đại khí như cần thiết ghen vì chuyện nhỏ .”
“Tại đại khí như thể ghen vì chuyện nhỏ?”
“…” Mạnh Vũ vẻ mặt chút lạnh lùng của , “Anh ghen thật ?”
Hắn gì.
Xem là ghen thật, Sở thật sự hẹp hòi ngoài dự đoán của nàng. Nàng thấy khá thú vị, nên hỏi: “Em nên dỗ ?”
Thật nàng chỉ trêu , ngờ : “Vậy em dỗ .”
Mạnh Vũ: “…”
Mạnh Vũ cảm thấy sự đáng yêu đối lập của thật sự cực kỳ dễ thương. Nàng ho một tiếng, hắng giọng, dịu dàng với : “Ai cũng quá khứ, Sở cũng quá khứ ?”
“Anh quá khứ.”
“…” Chà… gã thật dễ dỗ, “Dù thì bây giờ em thích Lam Mập Mạp, em bao giờ mua mèo hồng to nữa ?”
Hắn gì, nhưng dùng ngón tay nâng cằm nàng lên, cúi đầu hôn xuống, day mạnh môi nàng vài cái trực tiếp đưa lưỡi miệng nàng một cách mạnh mẽ.
Lại hôn nàng? Hình như thật sự thích hôn nàng.
Mạnh Vũ cũng cực kỳ thích cảm giác hôn.
Hắn hôn một lúc mới buông nàng , ôm nàng xuống giường, : “Ngủ .”
Biểu cảm hơn lúc nãy nhiều, xem dỗ xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nem-rot-nam-than-ga-hao-mon/chuong-36-con-ghen-voi-hello-kitty.html.]
Hóa hôn một cái là , thì đỡ tốn công quá.
Ngày hôm , khi Mạnh Vũ tỉnh vẫn đang ở trong vòng tay của Sở Tu Cẩn. Nàng nghĩ đến chính vì nàng ngủ say quá mà nỡ đ.á.n.h thức, khiến muộn , nàng đột nhiên bật dậy hỏi: “Mấy giờ ?”
Hắn dậy: “8 giờ, vội.”
Mạnh Vũ thở phào nhẹ nhõm.
Bữa sáng là bánh mì và sữa, còn một bát canh trứng. Ăn sáng xong, Sở đến công ty, nhưng khi , Mạnh Vũ gọi .
“Ừm? Còn việc gì ?” Hắn hỏi nàng.
Sẽ nhân cơ hội sửa cà vạt để quyến rũ chứ? Vậy thì hôm nay nàng đừng mong đến công ty.
Mạnh Vũ tiến lên, hai tay vòng qua cổ , in một nụ hôn lên má , nàng ngọt ngào với , : “Nụ hôn tạm biệt.”
Hắn chằm chằm mặt nàng, nụ của nàng rạng rỡ, trông tâm trạng , là vì cho một nụ hôn tạm biệt?
“Anh cũng nên đáp một cái ?” Hắn hỏi.
“Đương nhiên.” Nàng .
“ nụ hôn tạm biệt của thể giống lắm.”
“…” Mạnh Vũ vẻ mặt nghi hoặc, “Không giống thế nào?”
Vừa dứt lời, liền nâng cằm nàng lên, cúi đầu hôn lên môi nàng, ngậm lấy môi nàng mút một lúc mới buông .
“Anh đây.” Hắn xong quả nhiên xoay rời .
Mạnh Vũ: “…”
Mạnh Vũ theo bản năng sờ lên nơi hôn, đầu xung quanh, giúp việc đều đang bận việc của , ai thấy.
Mạnh Vũ sờ má, cảm thấy nóng, nàng thấy Sở , tên lưu manh , cũng cách tán tỉnh.
Buổi trưa, Mạnh Vũ nhận điện thoại của Kỷ Nhã, Kỷ Nhã hẹn nàng ngoài ăn cơm. Địa điểm là một nhà hàng Tây, Kỷ Nhã rót rượu vang đỏ cho nàng, : “Sở quyết định chọn Khang Hoa nhà máy gia công , hẹn là cùng chúc mừng một chút.”
Mạnh Vũ vội vàng nâng ly: “Vậy thì thật sự chúc mừng .”
Kỷ Nhã : “Thật tớ nên cảm ơn mới đúng, tớ Sở cuối cùng quyết định dùng Khang Hoa cũng công của , tớ kính .”
Mạnh Vũ : “Vậy lẽ hiểu lầm , Sở cuối cùng đồng ý chọn Khang Hoa nhà máy gia công, nguyên nhân chủ yếu vẫn là kỹ thuật của Khang Hoa, cho nên cảm ơn tớ, tớ thấy dám nhận.”
“Cậu cũng đừng khiêm tốn, nhiều nhà máy gia công hợp tác với Bắc Việt như , hơn Khang Hoa cũng , Sở cuối cùng chọn Khang Hoa vẫn là nguyên nhân từ .”
“Thật tớ thật sự …”
“Được , dù nữa tớ vẫn cảm ơn . , một thời gian nữa Khang Hoa sẽ tổ chức một buổi lễ cắt băng hợp tác, đến lúc đó và Sở cùng đến nhé, tớ sẽ chuẩn quà hậu hĩnh cho .”
Mạnh Vũ : “Quà thì cần , thật sự quá khách sáo .”
Hai trò chuyện một lúc, Kỷ Nhã nghĩ đến một chuyện hỏi nàng: “Cậu quen Lý Mỹ Nghi ?”
“Lý Mỹ Nghi?” Mạnh Vũ nhớ Lý Mỹ Nghi là cùng chụp ảnh chung trong buổi đấu giá từ thiện . “Không quen, ?”
“Lần các cùng chụp ảnh chung lên báo, tớ còn tưởng các quen .”
“Lúc đó là chụp cùng chủ biên tạp chí thời trang, chụp cùng cô cũng là vì chủ biên ở đó. Sao , quen cô ?”
Với phận của Kỷ Nhã, nàng cũng đến mức chú ý đến một ngôi nhỏ như .
Kỷ Nhã khẽ nhấp một ngụm rượu vang đỏ : “Cô là tình nhân của trai tớ, địa vị hiện tại của cô trong giới cũng là do trai tớ từng bước nâng đỡ.”
Mạnh Vũ gật gật đầu, nhưng chuyện riêng của nhà khác nàng cũng tiện hỏi nhiều.
Sau khi tạm biệt Kỷ Nhã, Mạnh Vũ dạo một vòng trung tâm thương mại mới trở về. Lúc Mạnh Vũ về đến nhà, Sở Tu Cẩn về , đang sô pha xem tin tức.
Sở Tu Cẩn thấy nàng xách đồ, hỏi nàng: “Em mua gì ?”
Mạnh Vũ : “Mua len, định đan cho một chiếc khăn quàng cổ.”
“Đan khăn quàng cổ? Mua một cái sẵn hơn , cần phiền phức như .”
Hắn tuy , nhưng biểu cảm rõ ràng là vui sướng.
Mạnh Vũ : “Có sẵn thể giống ?”
Nàng lên lầu, Sở Tu Cẩn cũng theo nàng lên. Mạnh Vũ đang định quần áo, đầu thấy Sở Tu Cẩn bàn trang điểm, hai tay đút túi, dáng vẻ lười biếng dựa bàn, ung dung nàng.
Mạnh Vũ : “Em quần áo.”
“Em cứ .”
“…”
Cho nên ý là quang minh chính đại xem nàng quần áo? Mạnh Vũ nghĩ cũng từng , cũng cần ngượng ngùng như . lúc cởi áo lót, nàng vẫn lặng lẽ lưng về phía .
Mạnh Vũ ở nhà thích mặc áo lót, quá gò bó. Nàng xong bộ đồ mặc ở nhà thì thấy tiếng bước chân phía , là đang tới. Nàng định đầu thì đàn ông phía ôm lấy nàng từ đằng .
Hai tay vòng qua eo nàng, cằm tựa lên vai nàng. Không cơ thể đàn ông bẩm sinh nóng hơn phụ nữ , ôm lấy, nàng liền cảm thấy một luồng ấm bao bọc.
“Lúc tạm biệt nụ hôn tạm biệt, lúc trở về nụ hôn gì?”
Miệng dán bên tai nàng, thở ấm áp lướt qua, chút ngứa.
Giọng thật sự gợi cảm, hơn nữa lời rõ ràng ý đòi hôn nàng. Cho nên khi những lời bên tai, nàng liền cảm thấy tim đập nhanh hơn.
Nàng cúi đầu , nghiêng đầu : “Có… nụ hôn là hôn.”
“Vậy còn đưa miệng em cho .” Hắn một chút cũng khách khí.
Mạnh Vũ cảm thấy nàng và Sở từ khi phá vỡ giới hạn thì ngày càng hổ. Mạnh Vũ liền xoay , ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, đưa miệng về phía . Hắn quả nhiên siết c.h.ặ.t vòng tay eo nàng, cúi đầu hôn lên môi nàng. Không giống như buổi sáng chỉ mút vài cái buông, nụ hôn càng thêm triền miên say đắm.
Nụ hôn của thật sự đ.á.n.h thẳng trái tim nàng, quả thực khiến nàng quá thích, nàng vội vàng vòng tay qua cổ đáp .
Hôn đến cùng, dứt khoát bế bổng nàng lên như bế một đứa trẻ, ôm nàng lên chiếc ghế lười, nàng dạng chân đùi , tư thế càng thuận tiện cho việc hôn môi. Hai cứ thế ôm hôn lâu mới buông .
Mạnh Vũ tựa vai thở hổn hển, véo cằm nàng nâng mặt nàng lên, môi dán lên môi nàng, chỉ là chạm nhẹ một chút, nhưng cứ thế cọ cọ miệng nàng, nàng cảm thấy một trận tê ngứa.
“Anh hôn giỏi ?” Hắn hỏi.
Dựa quá gần, thở của hai hòa , vì còn dán miệng nàng, chuyện cũng vẻ mơ hồ rõ, quả thực ái đến mức sắp ngạt thở.
Mạnh Vũ gật gật đầu: “Anh học ở ? Không từng yêu ?”
“Anh thầy tự thông.” Hắn .
Hắn xong day mạnh lên môi nàng một cái : “Sao mềm như , thật giống như hôn mãi đủ.”
Mạnh Vũ cảm thấy tim bắt đầu đập nhanh hơn. Nàng cảm thấy từ khi mật với , cũng còn cố tình tỏ nho nhã lịch sự nữa, đôi khi thậm chí chút lưu manh, nhưng nàng thật sự thích kiểu nhiệt tình lưu manh của .