Ném Rớt Nam Thần Gả Hào Môn - Chương 35: Sở Thúc Thúc Và Lời Thú Nhận Ngọt Ngào

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:00:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn cơm xong, Mạnh Vũ về phòng . Nàng bàn trang điểm tẩy trang, đó gỡ từng chiếc kẹp tóc xuống.

lúc , Sở Tu Cẩn đẩy cửa bước . Hắn xuống ghế sô pha, bật chiếc đèn bàn sàn mở quyển sách tay .

“Hôm nay phòng việc ?” Mạnh Vũ hỏi .

“Không cần, sách một lát ngủ.”

Vậy hôm nay ngủ sớm thật.

Mạnh Vũ vì vấn tóc lên nên kẹp tóc c.h.ặ.t, lúc gỡ khá phiền phức.

Mạnh Vũ đau đến nhăn mặt, Sở Tu Cẩn thấy liền hỏi: “Cần giúp ?”

“Được ạ.” Mạnh Vũ tỏ thoải mái, dù cũng là vợ chồng thực sự, giúp nàng gỡ kẹp tóc cũng gì to tát.

Sở Tu Cẩn đặt sách xuống, đến lưng nàng. khi thấy mái tóc chi chít kẹp của nàng, bắt đầu từ , bèn hỏi: “Anh thế nào?”

“Anh giúp em gỡ mấy cái kẹp tóc xuống là .”

Sở từng tóc cho cô gái nào, động tác khó tránh khỏi vụng về. Vừa gỡ chiếc đầu tiên Mạnh Vũ đau chịu nổi.

“Xin .”

Mạnh Vũ chuyện đúng là khó , cũng trách : “Không , để em tự .”

Nàng xong nhưng vẫn , cứ lưng nàng nàng qua gương. Mạnh Vũ thấy hỏi: “Sao thế? Anh sách nữa ?”

“Anh thế nào .”

“…”

Hắn xong đột nhiên cúi xuống, vòng tay qua chân bế bổng nàng lên. Mạnh Vũ giật , vội hỏi: “Anh ?”

Hắn bế nàng lên chiếc ghế trang điểm, đặt nàng lên đùi . Hắn gì, bắt đầu giúp nàng gỡ kẹp. Lần giữ tóc nàng , nên gỡ thuận lợi.

Gỡ xong từng chiếc một, vẫn chịu buông nàng , hai tay chỉ hờ hững ôm lấy nàng. Mạnh Vũ trong lòng , nàng sửa mái tóc rối : “Cảm ơn .”

“Không gì.”

Câu trả lời lịch thiệp, nhưng vẫn ý định buông nàng xuống.

cũng chuyện mật nhất, ôm lòng hình như cũng gì ghê gớm. Sau một thoáng ngượng ngùng, Mạnh Vũ liền thả lỏng.

Người đàn ông vốn chỉ ôm hờ, lúc đột nhiên dùng hai tay ôm c.h.ặ.t eo nàng. Hắn tựa đầu lên vai nàng, khẽ thì thầm bên tai: “Làm một chắc con , nhiều .”

Mạnh Vũ: “…”

Hắn đang mật với nàng, nhận thức khiến tim Mạnh Vũ bắt đầu đập nhanh. Dường như đêm qua, thứ gì đó giữa họ đang lặng lẽ đổi. Vị Sở đường đường chính chính, đắn lịch thiệp như vương bụi trần, biến thành một Sở thất tình lục d.ụ.c, bây giờ còn chủ động ôm nàng.

Hơn nữa, lời hình như cũng là đang chủ động cầu hoan với nàng.

“Cái đó… Em e là nghỉ ngơi hai ngày.”

“Ừm?” Môi kề sát bên tai nàng, giọng mang theo chút khàn khàn nhàn nhạt, “Anh là bây giờ .”

“Ồ.”

Sở Tu Cẩn lúc đang dựa nàng gần, vô tình cúi đầu thấy dấu hôn cổ nàng. Hôm nay nàng mặc áo cao cổ nên đó thấy. Hắn nghi hoặc trong lòng, liền vén cổ áo nàng lên xem, xuống, đôi mắt lập tức trầm . Hắn thấy cổ nàng chi chít những vết hồng tím, tất cả đều là do để đêm qua.

“Xin , tối qua mất kiểm soát quá.” Hắn kéo cổ áo nàng xuống, nhẹ nhàng ấn một nụ hôn lên dấu hôn đậm nhất cổ nàng hỏi: “Có đau ?”

Động tác của dịu dàng, nụ hôn cũng nhẹ nhàng, con cầm thú đêm qua.

Nàng thích cảm giác Sở mật thế . Hắn ôm nàng, hôn nàng, điều khiến nàng cảm thấy như đang yêu.

Hơi thở của nàng chút rối loạn: “Không đau, với da em vốn dĩ khá nhạy cảm, tùy tiện chà xát cũng đỏ lên .”

Hắn ngẩng đầu lên khỏi cổ nàng, lúc mặt nàng ửng hồng, đôi mắt mơ màng, đôi môi đỏ mọng, ướt át mê .

Hắn nắm cằm nàng, cúi đầu hôn lên.

Lại hôn.

Mạnh Vũ phát hiện hình như thích hôn nàng. Tối qua khi nàng ngủ, cũng cứ hôn nàng mãi. Nàng mệt quá hôn, còn véo cằm cho nàng trốn.

Hắn hôn nàng một lúc mới buông .

“Mai nghỉ, nơi nào ?” Hắn hỏi nàng.

“Anh cùng em?”

“Ừ.”

“Đi cũng chứ?”

.”

Sở Tu Cẩn lúc mới buông nàng , đến ghế sô pha xuống, cầm sách lên : “Nếu mệt thì nghỉ .”

Mạnh Vũ lấy một quyển sách từ trong tủ, đến xuống ghế sô pha bên cạnh , trả lời: “Em cũng sách một lát ngủ.”

Mạnh Vũ xem sách về những điểm chính trong học ngữ pháp, nàng liếc qua trang sách của Sở Tu Cẩn, đang một quyển sách triết học bằng tiếng Đức, một quyển sách khô khan nhưng say sưa.

Lúc đầu Mạnh Vũ còn thể tập trung , nhưng một lúc, ánh mắt bất giác liếc sang . Giờ phút trong phòng yên tĩnh, hai cạnh , lặng lẽ lật sách, mang một cảm giác năm tháng tĩnh lặng.

Sở đang chuyên tâm sách, mày khẽ nhíu, môi mỏng mím nhẹ. Nàng , bất giác nghĩ rằng đàn ông là của , đôi môi gợi cảm cũng hôn qua. Nghĩ đến những điều , trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn đầy kích động.

“Tập trung sách của em , gì?”

Mạnh Vũ bắt quả tang, vội vàng cầm sách lên giả vờ , nhưng phục, : “Em ?” Anh của em .

“Không .” Hắn đặt sách xuống, mặt về phía nàng, “Nhìn .”

Vô cùng hào phóng đưa mặt cho nàng ngắm.

Lúc đầu Mạnh Vũ còn ngượng, nhưng một lúc , nàng dứt khoát đặt sách xuống, một tay chống cằm .

Trên mặt biểu cảm gì, nhưng vẫn .

Nhìn một lúc thấy ngượng, nàng cúi đầu . Sau đó Sở Tu Cẩn đưa tay qua che mắt nàng : “Đừng nữa.”

“Sở chơi , rõ ràng bảo em mà.”

“Sợ em ngán.”

Mạnh Vũ cầm tay , “Sở như , mà ngán ?”

“Đẹp mấy cũng ngán, nên vẫn là tiết kiệm một chút.”

Mạnh Vũ cảm thấy chút hài hước, nàng một lúc cũng trêu nữa, đặt sách xuống: “Em ngủ đây.”

Sở Tu Cẩn cũng : “Đi thôi, cũng ngủ.”

Hai giường, Mạnh Vũ tự nhiên cọ . Hắn cúi đầu nàng, bắt gặp ánh mắt mong chờ của nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nem-rot-nam-than-ga-hao-mon/chuong-35-so-thuc-thuc-va-loi-thu-nhan-ngot-ngao.html.]

“Sao ?” Hắn hỏi.

“Ôm.”

Thích ôm như ? Vậy thì ôm thôi.

Sở Tu Cẩn lập tức kéo lòng .

Sở Tu Cẩn ôm nàng lòng, trong lòng đột nhiên với : “Hạ Hạm gọi là chú út, em và Hạ Hạm là bạn , em cũng nên gọi một tiếng chú ?”

Sở Tu Cẩn nhíu mày, nghĩ đến buổi tối ở Thụy Sĩ, nàng sốt cao rúc lòng gọi là ba. Nghĩ đến việc nàng mất cha từ nhỏ, nàng thiếu thốn tình thương của cha, nên xem như một lớn tuổi?

Tâm trạng Sở Tu Cẩn chút phức tạp, nhưng cũng nỡ từ chối nàng, nên : “Em vui thì gọi thế nào cũng .”

Nàng quả nhiên đến híp cả mắt: “Sở thúc thúc.”

Sở Tu Cẩn: “…”

Tâm trạng đúng là phức tạp thật, nhưng Sở Tu Cẩn vẫn bình tĩnh gật đầu, đáp: “Ừ.”

“Em Sở thúc thúc kể chuyện cô gái .”

“Cô gái nào?”

“Chính là cô gái mà từng thích ?”

“Anh từng thích cô gái nào, ai ?”

“…” Mạnh Vũ thấy biểu cảm của giống như đang cố tình giả ngốc, nàng : “Không một cô gái thích ? Cúc Mỹ Thiến cho em , cô gái đó tặng một món đồ, cô từng cẩn thận rơi món đồ đó xuống đất mà suýt nữa bóp c.h.ế.t cô .”

Ánh mắt Sở Tu Cẩn trầm xuống, Cúc Mỹ Thiến vô duyên vô cớ với nàng những chuyện để gì, thật lắm chuyện.

“Cho nên… cô gái tặng đồ cho , thích cô đúng ?”

Mạnh Vũ bò khỏi , nhẹ nhàng sấp n.g.ự.c chằm chằm biểu cảm của , lẽ chính nàng cũng nhận vẻ mặt lúc chút căng thẳng.

“Anh cô gái nào để thích cả.” Hắn , “Anh kết hôn, sẽ thích khác.”

“Em .”

“Trước cũng .”

“…” Phủ nhận nhanh ch.óng một cách đáng kinh ngạc, hề suy nghĩ, “Vậy Cúc Mỹ Thiến với em…”

“Cô gì em cũng tin ?”

“…”

Nói cách khác, Cúc Mỹ Thiến cố ý lừa nàng? Tại lừa nàng? Cô cố ý cho nàng chồng con gái thích, là nàng lấy chuyện gây sự với Sở Tu Cẩn, là cố ý nàng khó chịu?

biểu cảm của Cúc Mỹ Thiến lúc đó giống như đang lừa nàng, điều Sở cũng cần thiết lừa nàng.

Nàng vùi mặt lòng : “Thôi , là em hỏi nhiều quá. Thật cũng , ai cũng quá khứ mà.”

“Anh , chỉ hiện tại.”

“…”

Hiện tại? Hiện tại là ở bên nàng ?

Mặc kệ câu trả lời của là vì dỗ nàng vui (mặc dù như cũng cần ), nhưng câu trả lời của khiến nàng vui.

Ngày hôm là thứ bảy, Sở Tu Cẩn đến công ty, hứa sẽ đưa nàng ngoài.

Hai sửa soạn xong xuôi đến gara, Sở Tu Cẩn giúp nàng mở cửa ghế phụ, Mạnh Vũ ngạc nhiên : “Sở thúc thúc định tài xế ?”

Sở Tu Cẩn bây giờ nàng gọi chú bình tĩnh, : “Ừ.”

Mạnh Vũ nghĩ ngày thường mệt, liền : “Hay là em tài xế cho nhé?”

“Không , vui lòng phục vụ em.”

“…”

Hai đến một công viên chủ đề sáng tạo, mang đậm thở nghệ thuật, khá thích hợp cho thanh niên văn nghệ đến chụp ảnh sống ảo. Đương nhiên, thanh niên văn nghệ sống ảo chính là Mạnh Vũ.

Mạnh Vũ vẫn luôn đến đây chơi, nhưng ai cùng. Hạ Hạm thích, Tiêu Tề cũng thích, ngờ Sở chịu cùng nàng.

Mạnh Vũ đến đây để chụp ảnh, nàng dẫn Sở Tu Cẩn đến một tấm bia đá. Tấm bia đá một câu chuyện, từ lâu đây, một phụ nữ chồng trận đ.á.n.h giặc. Để chờ chồng trở về, mỗi ngày nàng đều khắc một vạch lên bia đá. Sau cho nàng chồng nàng t.ử trận, nhưng nàng tin, nàng vẫn khổ sở chờ đợi, ngày ngày, mỗi vạch khắc là nỗi nhớ chồng của nàng, cho đến khi những vạch khắc lấp đầy bia đá còn chỗ trống. điều kỳ diệu là, chồng nàng trở về đúng lúc nàng khắc vạch cuối cùng.

“Cho nên câu chuyện cho chúng , chỉ cần hai tâm đầu ý hợp thì thể chiến thắng tất cả và mãi mãi ở bên .” Mạnh Vũ chỉ cho một cái lỗ bia đá, “Chỉ cần tên yêu và tên với , tấm bia đá thể phù hộ cho những yêu đến mãi mãi.”

Sở Tu Cẩn thực sự hiểu ý nghĩa của hành động , gửi gắm hy vọng những thứ hư vô mờ mịt ngu ngốc ? lời .

Mạnh Vũ lấy giấy và b.út từ trong túi , đưa cho . Sở Tu Cẩn dùng ánh mắt hỏi, Mạnh Vũ : “Chúng mỗi tên yêu lên giấy ném , lãng mạn ?”

Sở Tu Cẩn: “…”

Cho nên, lái xe xa như đến đây chỉ để chơi trò thiểu năng ?

“Em và Tiêu Tề cũng từng đến đây ?” Sở Tu Cẩn hỏi nàng.

Mạnh Vũ : “Sao lôi Tiêu Tề ? Anh từng đến đây với em, thấy trò ngớ ngẩn.”

Hắn hiếm khi đồng tình với suy nghĩ của Tiêu Tề.

Mặc dù cảm thấy chuyện thật sự thiểu năng hết mức, nhưng ai bảo nàng thích. Nàng thích thì nguyện ý tạm thời một kẻ thiểu năng cùng nàng.

Cách đó xa một chiếc bàn đá, hai đến bên bàn, mỗi cầm giấy b.út tên.

Mạnh Vũ xong hỏi : “Sở thúc thúc tên ai thế?”

“Tên em chứ ai.” Hắn một cách hiển nhiên, đó vẻ mặt khó hiểu hỏi nàng: “Không thì còn thể tên ai?”

Mạnh Vũ ho nhẹ một tiếng, nén : “Không ạ, em chỉ hỏi thôi.”

“Chẳng lẽ em tên khác?”

Mạnh Vũ lập tức bày tỏ thái độ: “Đương nhiên là .”

“Cho xem.”

Mạnh Vũ gấp tờ giấy : “Cho xem sẽ linh nghiệm.”

“Vậy cho em cũng linh nghiệm ?”

“Nói miệng thì tính.”

“Vậy em miệng cho , em tên ai.”

Mạnh Vũ ngẩng mặt lên với : “Tên Sở thúc thúc.”

Nụ của nàng ngọt ngào, giọng cũng ngọt ngào. Giây phút , Sở Tu Cẩn kéo nàng lòng ôm, hôn nàng thật mạnh.

 

 

Loading...