Ném Rớt Nam Thần Gả Hào Môn - Chương 34: Xé Rách Vỏ Bọc Lịch Thiệp
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:00:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Vũ bế lên xe xuống, và cô liền thuận thế dựa vai .
“Em uống bao nhiêu rượu ?”
“Không nhớ nữa.” Cô cố ý dùng giọng mơ hồ.
Sở Tu Cẩn sợ cô ngã, vắt một cánh tay qua ôm lấy cô.
Mạnh Vũ cứ giữ tư thế ôm lòng, mãi cho đến khi xe dừng trong gara nhà.
“Đến .” Anh .
Mạnh Vũ mở mắt ngoài, quả thật về đến nhà, cô “còn buồn ngủ” , : “Ở trong lòng cả một chặng đường, tay chắc mỏi lắm nhỉ?”
“Không .”
Vẫn là phong độ như .
Sở Tu Cẩn xuống xe , đó đưa tay về phía cô, Mạnh Vũ vịn tay xuống xe, ngờ vững, mắt thấy sắp ngã xuống, Sở Tu Cẩn kịp thời ôm lấy eo cô.
“ bế em về nhé?”
Mạnh Vũ cũng khách sáo, “Vậy phiền .”
Anh quả nhiên bế ngang cô lên, một mạch ôm cô về phòng ngủ, đặt cô lên giường. Mạnh Vũ ôm cổ vẫn buông .
Mạnh Vũ đàn ông lịch lãm mắt, thế nào cũng giống một tên lưu manh.
Sở Tu Cẩn cúi đầu tay cô, Mạnh Vũ lúc mới nhận vẫn đang ôm , cô vội vàng buông .
“ gọi dì Lý giúp em đồ nhé?” Anh hỏi.
“Không cần.”
“Vậy em nghỉ ngơi .”
Anh xong liền về phía cửa, Mạnh Vũ vội vàng gọi , đầu hỏi: “Sao ?”
“Có thể giúp em kéo khóa kéo ?”
Mạnh Vũ dậy, lưng về phía , hiệu cho về chiếc khóa kéo lưng. Sở Tu Cẩn bước tới, ánh mắt chăm chú lưng cô vài giây mới đưa tay giúp cô kéo khóa kéo xuống.
Chiếc khóa kéo chạy thẳng đến eo, nhưng kéo đến lưng thì buông tay, ánh mắt chạm đến vùng da trắng nõn rộng lớn, cảm thấy thở ngưng một chút, mặt , với cô: “Như ?”
“Được , cảm ơn .”
“ ngoài .”
Mạnh Vũ đợi đến khi khỏi cửa mới cởi quần áo phòng vệ sinh. Tuy Sở tỏ bình tĩnh, nhưng cô vẫn thấy ánh mắt hoảng loạn của lúc đầu .
Nghĩ đến đàn ông tối hôm đó những lời hạ lưu với cô, lưu manh cũng ngượng . Dáng vẻ ngượng ngùng của thật đáng yêu.
Mạnh Vũ tắm xong, gội đầu, đủ các bước dưỡng da. Sở Tu Cẩn phòng lúc cô vẫn còn trong phòng vệ sinh, ở trong phòng việc hơn một tiếng, theo tư duy của một thẳng nam như Sở , tắm rửa thể lâu như .
Anh lo cô uống rượu sẽ ngất trong phòng vệ sinh, gõ cửa hỏi: “Mạnh Vũ, em chứ?”
“Em .”
“ mở cửa nhé?”
“Mở .”
Anh mở cửa , Mạnh Vũ xong xuôi, đang chuẩn ngoài, mở cửa liền đối diện với cô, nước trong phòng tắm vẫn tan hết, mờ mờ ảo ảo. Cô bên trong, mái tóc đen dài mượt mà tự nhiên buông xuống, bao bọc lấy làn da trắng nõn của cô.
Cô mặc một chiếc váy ngủ hai dây, ôm sát, nhưng vóc dáng quyến rũ của cô vẫn khiến bộ váy ngủ trở nên nổi bật.
Có một khoảnh khắc cảm thấy cô là một yêu tinh hóa từ nước, chằm chằm cô, suýt nữa mất kiểm soát.
Mạnh Vũ đàn ông mắt, đàn ông khiến cô động lòng, cô trở thành vợ của . cô còn tiến thêm một bước nữa, Sở đồng ý ?
“Tắm xong thì .” Anh với cô.
Anh bình thản thu ánh mắt, nhưng Mạnh Vũ, từ nhỏ dạy ngoan ngoãn, đột nhiên tùy hứng một chút. Từ nhỏ cô thể tùy hứng mặt , gặp Tiêu Tề cũng thể tùy hứng mặt Tiêu Tề, cô ngoan ngoãn, cô luôn cảm thấy trẻ ngoan sẽ kẹo ăn, nhưng cô bao giờ ăn. Cô tùy hứng một , ngoan một , đối với Sở Tu Cẩn, đàn ông mà giờ phút cô thật sự thích.
Anh xong cô vẫn động, hỏi cô: “Đi nổi ?”
Mạnh Vũ hít sâu một , với : “Anh ôm em.”
Sở Tu Cẩn: “…”
Nếu là vì uống rượu, cơ thể sức, nổi, ôm ngoài cũng gì , nhưng tại cô dùng giọng điệu mềm mại, nũng nịu như ?
“Được.” Sở Tu Cẩn sảng khoái đáp, đó thật sự bước tới, đang định bế ngang cô lên, nhưng cô đột nhiên vòng tay qua cổ , nhảy lên , hai chân kẹp lấy eo .
“Em ôm như .” Cô .
Hình như cũng từng ôm bằng tư thế , ở Nhật Bản cô uống say, … Anh mặt cô, trong mắt cô nước, nhưng đôi mắt sáng ngời đó rõ ràng vẫn còn tỉnh táo.
Cô say.
cũng gì, ôm eo cô, bế cô ngoài, về phía giường. Mạnh Vũ thấy : “Em lên giường, ôm em ghế ?”
Phòng một chiếc ghế lười đặt cạnh cửa sổ.
Giờ phút cô đang vòng tay qua cổ , hai chân quấn quanh eo , hai dán gần, cũng dám nghiêng đầu cô, dừng bước, trầm tư một lát, lúc mới ôm cô về phía ghế lười.
Anh ôm cô xuống ghế lười, cô tự nhiên tách hai chân , lên đùi .
Tư thế ái , cơ thể kề , thở của hai thậm chí còn hòa quyện . Anh cúi đầu cô gái, cô vẫn còn vòng tay qua cổ , cô cúi đầu đang nghĩ gì.
“Em như sẽ nguy hiểm.” Anh với cô.
Cô cuối cùng cũng ngẩng đầu , cũng đang cô, đàn ông lịch lãm, phong độ, nho nhã, nhưng bây giờ với cô, em như nguy hiểm.
Một câu nhuốm màu ái .
“Nguy hiểm thế nào?”
“ là đàn ông.”
Mạnh Vũ cảm thấy tim đập nhanh hơn, ái với đàn ông thích thật sự là một chuyện căng thẳng kích thích.
“Cho nên… nếu xảy chuyện gì …” Anh hạ thấp giọng, thở nơi ch.óp mũi nặng, “Thì đừng câu dẫn như .”
Ồ, cô đang quyến rũ .
Lúc cô nên lịch sự lời xin , đó rời khỏi lòng . cô đặc biệt xé bỏ cảm giác tương kính như tân , cũng đặc biệt xem bộ dạng lưu manh của , hơn nữa lúc ái với khiến cô quyến luyến.
Anh là quân t.ử đoan chính, lịch lãm đó, mà là một đàn ông trưởng thành sợ cô câu dẫn, sẽ khiến cô gặp nguy hiểm.
“Lúc em nên ngoan ngoãn rời mới là điều một thục nữ nên ? em , em ôm.”
Mạnh Vũ chằm chằm , với .
Anh nheo mắt cô, đó dùng ngón trỏ nâng cằm cô lên, Mạnh Vũ thấy khóe miệng cong, dường như ý hiện lên mặt, hỏi cô: “Em cảm thấy một phong độ như , nếu lát nữa em sợ hãi, sẽ cho em cơ hội rời ?”
Tuy , nhưng giờ phút trong mắt chút nguy hiểm hiện lên, là loại nguy hiểm khiến bất giác sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nem-rot-nam-than-ga-hao-mon/chuong-34-xe-rach-vo-boc-lich-thiep.html.]
cô quyết định tùy hứng một .
Cô nhướng cằm, với : “Với tính tình ôn hòa của Sở , em sợ hãi nhất định sẽ bỏ qua cho em đúng ?”
Thật cô tò mò sẽ trả lời thế nào, Sở nho nhã lễ độ, nhưng những lời hạ lưu, sẽ trả lời thế nào, sẽ bỏ qua cho cô ở đây ?
Anh gần như do dự mà : “Vậy lẽ sẽ khiến em thất vọng .” Mặt đột nhiên áp sát , giọng trầm thấp nhuốm màu khàn khàn, “Xin , thất lễ .”
Anh đột nhiên đến gần khiến tim cô đập càng lúc càng nhanh, cô còn kịp suy nghĩ ý nghĩa của những lời , môi đặt lên môi cô.
Cả cô cứng đờ, đôi tay vốn đang ôm cổ bất giác nắm c.h.ặ.t lấy cổ áo . Không là một nụ hôn lướt qua, giữ cằm cô khiến cô thể động đậy, môi dán c.h.ặ.t môi cô, nâng cằm cô lên một chút, cô bất giác hé miệng, lưỡi liền tiến .
Ban đầu nụ hôn của tàn nhẫn vội vã, cô theo kịp tiết tấu của , như con mồi của , mặc cho chiếm đoạt, đó cuối cùng cũng chậm , lúc cô mới thể phân tâm đáp .
Một nụ hôn triền miên, kéo dài lâu mới buông .
“Bây giờ em dừng e là kịp nữa .” Anh dùng giọng khàn khàn, kìm nén với cô.
Mạnh Vũ lúc vẫn còn mơ hồ, cô hôn Sở , đầu tiên một đàn ông hôn sâu như , mạnh như , gần như tham lam, cảm giác quá thể tưởng tượng, cô hồi lâu lấy tinh thần.
Cho đến khi lưng vang lên tiếng “xoẹt”.
Là Sở Tu Cẩn xé rách váy ngủ của cô từ lưng.
Động tác lộ vẻ thô bạo.
Cô đột nhiên ngẩng đầu , chạm đến ánh mắt cô, dường như cứng một chút, sự hối hận ngắn ngủi thoáng qua trong mắt , ngay đó với cô: “Xin , thể Sở ôn hòa trong miệng em .”
Tiếp theo liền ôm cô lên giường…
Mạnh Vũ tỉnh sáng hôm , cô trong một vòng tay rộng lớn, ấm áp, cô và Sở Tu Cẩn đang trần truồng bên .
Cô ngẩng đầu đàn ông, lúc cũng đang cô.
Tâm trạng phức tạp, sự ngượng ngùng và thể tin đan xen trong lòng, giờ phút đối mặt với , cô chút hoảng loạn, “Chào… buổi sáng.”
Anh tự nhiên, “Ừm, chào buổi sáng.”
“Mấy giờ ?”
“Gần 9 giờ.”
“9 giờ?” Mạnh Vũ vội vàng dậy khỏi lòng , dậy mới phát hiện mặc gì, cô kéo chăn che , “9 giờ ?”
“Phải , chỉ là em ngủ trong lòng , nỡ đ.á.n.h thức.”
Anh kéo chăn dậy, cũng mặc gì, ánh mắt Mạnh Vũ chạm đến liền vội vàng dời , cô : “Xin , em ngủ say quá.”
Không , lấy quần áo mặc phòng vệ sinh.
Mạnh Vũ lùi giường, ngửa đầu trần nhà, chuyện ngày hôm qua quả thực như một giấc mơ, đến bây giờ cô vẫn định thần .
Sao chuyện đó với Sở chứ.
… cô cũng thể chấp nhận.
Không lâu , Sở Tu Cẩn từ phòng tắm , “ đến công ty , em nghỉ ngơi một lát , nếu cơ thể gì thoải mái thì gọi điện cho .”
Mạnh Vũ gật đầu, “Được.”
Sở Tu Cẩn rời , Mạnh Vũ mới xuống giường, cô đang định lấy váy ngủ mặc thì mới nhớ váy ngủ tối qua xé rách.
Thật ngờ một đàn ông nho nhã lễ độ như thô lỗ đến thế, quả thực như cầm thú.
Mạnh Vũ quần áo xong phòng vệ sinh, lúc mới để ý thấy là dấu hôn, dày đặc, như những vết tích cô.
Quả nhiên, dù là chính nhân quân t.ử đến , đàn ông giường đều là cầm thú.
Mạnh Vũ ở nhà việc gì , bản thảo xong, gần đây cũng giao cho cô tài liệu gì để dịch. Hơn nữa ở nhà cứ nghĩ đến những cảnh tượng ngày hôm qua, thứ hỗn loạn khiến tim đập loạn nhịp.
Mạnh Vũ yên, nghĩ đến 1 triệu của tháng vẫn tiêu hết, đơn giản là trung tâm thương mại mua sắm. Mua xong ngang qua một cửa hàng và bé, Mạnh Vũ thấy một bộ quần áo trẻ em dễ thương.
Cô nghĩ đến hôm qua hai hình như biện pháp phòng tránh, chắc là quên hoặc là kinh nghiệm, còn cô vốn thể chuẩn , nhưng thuận theo tự nhiên, dù họ bây giờ là vợ chồng, một đứa con cũng .
Quần áo trẻ em đều đáng yêu, Mạnh Vũ mua một lúc mấy bộ, cửa hàng còn tặng nhiều quà. Mạnh Vũ về đến nhà, đồ đạc thật sự quá nhiều, cô gọi điện cho dì Lý bảo dì giúp cô lấy, ngờ Sở Tu Cẩn về, dì Lý cúp điện thoại xong, hỏi: “Là phu nhân gọi đến ?”
“Phu nhân đồ nhiều quá, bảo giúp.”
“Dì cứ bận việc của dì , giúp.”
“Vâng.”
Mạnh Vũ ngờ đến là Sở Tu Cẩn.
Mạnh Vũ thấy vẫn còn chút ngượng ngùng, hai lập tức từ vợ chồng bề ngoài tương kính như tân, đến chuyện mật gì cũng trải qua, sự đổi quá nhanh, cô vẫn thích ứng .
“Hôm nay về sớm ?”
Sở Tu Cẩn so với cô thì bình tĩnh hơn nhiều, dường như chuyện gì xảy với cô, dường như chuyện xảy đều là đương nhiên, đối mặt với cô vẫn mang phong độ của một quân t.ử khiêm tốn.
“Công ty việc gì nên về .”
Anh cốp xe lưng, đồ mua nhiều, , hài lòng.
“ đến giúp em lấy đồ.”
Anh bước tới giúp cô xách đồ trong cốp xe , chú ý, một hộp đồ rơi , vội vàng cúi xuống nhặt, thấy thứ đó, lập tức sững sờ.
Còn Mạnh Vũ lúc cũng để ý thấy thứ tay là gì, mặt cô lập tức đỏ bừng.
“Máy hút sữa?” Anh bất giác thành tiếng, đó đầu cô.
Mạnh Vũ cố gắng tỏ bình tĩnh, cô nhận lấy đồ từ tay , nhét hộp : “Em mua đồ tặng.”
Sở Tu Cẩn cúi đầu , lúc mới nhận cô mua một túi lớn đồ dùng cho và bé.
“Đồ dùng cho và bé? Sao mua cái ?” Anh hỏi.
Mạnh Vũ thật sự cảm thấy hổ c.h.ế.t , cô chỉ là thấy quần áo trẻ con đáng yêu, thích quá nên nhịn mua, bây giờ Sở Tu Cẩn thấy. Anh sẽ nghĩ thế nào đây? Cảm thấy cô nóng lòng con với , sớm như chuẩn đồ dùng cho và bé?
Mạnh Vũ ho nhẹ một tiếng : “Em nghĩ thể sẽ dùng đến nên chuẩn .”
Anh im lặng .
Để tỏ quá tự cho là đúng, Mạnh Vũ nghĩ thêm: “À… hôm qua chúng biện pháp phòng tránh, nên em sợ lỡ như… nếu Sở con sớm như , bây giờ uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i vẫn còn kịp.”
“Không cần.” Anh gần như lập tức từ chối, “Em , lo khỏi hoạ.” Sau đó cúi , xách đồ lên nhà, vài bước, nghĩ đến gì, đầu với cô: “ cần là cần uống t.h.u.ố.c.” Anh xong mới xoay nhà.
Mạnh Vũ: “…”
Vậy… tại đặc biệt nhấn mạnh câu ?
Nói cách khác, cũng con đúng ?