Ném Rớt Nam Thần Gả Hào Môn - Chương 28: Chiếc Đồng Hồ Đôi Và Lời Thú Nhận Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:00:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Vũ lặng lẽ cúi đầu ăn, Sở Tu Cẩn với cô: “Nếu em để tâm, sẽ xem xét .”
“Em gì mà để tâm chứ? Em và vốn là quá khứ .”
“Vậy thì , tối mai sẽ đến đón em đúng giờ.”
Tiêu Tề tổ chức tiệc rượu, yêu cầu phần cần tránh hiềm nghi, nên cô chọn lễ phục kín đáo, trang điểm cũng nhạt. Mạnh Vũ lên xe, Sở Tu Cẩn vẻ hài lòng với dáng vẻ của cô, khen một câu: “Hôm nay em .”
“Cảm ơn.”
Tiệc rượu tổ chức tại một khách sạn năm ở Yến Thành, Bàng Đại Lĩnh Hàng bao trọn cả khách sạn, quả là hào phóng ngút trời.
Hôm nay những đến đây đều là của chi nhánh Bàng Đại Lĩnh Hàng tại Yến Thành và tập đoàn Bắc Việt, Mạnh Vũ để ý thấy Cúc Mỹ Thiến cũng mặt.
Tiêu Tề đang chuyện với bên cạnh, trợ lý đến ghé tai thì thầm vài câu, bất giác về phía cửa, quả nhiên thấy Mạnh Vũ khoác tay Sở Tu Cẩn về phía .
Hôm nay Tiêu Tề ăn mặc trang trọng, một bộ vest chỉnh, tôn lên vóc dáng hảo của .
Mạnh Vũ vẫn nhớ ngày hôm đó, Tiêu Tề đột nhiên xuất hiện tỏ tình với cô, cầu xin cô đừng , ôm cô rơi lệ, đó là đầu tiên cô thấy dáng vẻ mất kiểm soát của Tiêu Tề.
Tiêu Tề mắt lạnh lùng trầm như ngày nào, nhưng Mạnh Vũ bất kỳ cảm xúc gì, những gợn sóng trong lòng sớm san phẳng, thấy nữa còn chút rung động nào, đối với thật sự là yêu cũng hận.
Tiêu Tề bước lên chào hỏi hai , “Sở .” Ánh mắt dừng Mạnh Vũ, một ánh mắt bình tĩnh, “Sở phu nhân.”
Mạnh Vũ gật đầu đáp .
Tiêu Tề đang định thu ánh mắt, nhưng vô tình lướt qua chiếc đồng hồ tay Mạnh Vũ, để ý thấy tay Sở Tu Cẩn cũng một chiếc y hệt, ánh mắt tối sầm một chút, nhưng ngay đó khôi phục như thường, với Sở Tu Cẩn: “Bản vẽ mà Sở đổng cho đưa tới vài chỗ sai sót, cho sửa , sẽ cho đưa đến để Sở đổng xem qua.”
Sở Tu Cẩn gật đầu, “Được, phiền Tiêu tổng .”
Cả hai đều vô cùng khách sáo.
Mạnh Vũ chen , hơn nữa ở đây cũng chút khó xử, cô liền với Sở Tu Cẩn: “Em ăn chút gì đó, đói .”
Sở Tu Cẩn gật đầu, “Đi .”
Mạnh Vũ đến khu đồ ăn, tiện tay gắp một ít điểm tâm, cô tìm một chỗ định ăn thì xuống đối diện, cô ngẩng đầu lên, đó ngọt ngào với cô, “Chị dâu họ.”
Là Cúc Mỹ Thiến.
Cúc Mỹ Thiến hiện đang việc ở Bắc Việt, cô với tư cách nhân viên đến tham gia tiệc rượu cũng gì lạ.
Mạnh Vũ với cô xem như đáp .
“Chị dâu họ thích ăn bánh kem ?”
Cô chỉ chiếc bánh kem chocolate dung nham trong đĩa của Mạnh Vũ, Mạnh Vũ : “Cũng bình thường.”
Cúc Mỹ Thiến : “Bánh kem hình như là phiên bản giới hạn, chị dâu họ thích ăn thì em nhường phần cho chị.”
là phiên bản giới hạn, lúc Mạnh Vũ gắp chỉ hai cái, cô ngại nên chỉ gắp một cái.
Nhìn chiếc bánh kem Cúc Mỹ Thiến đặt đĩa , Mạnh Vũ : “Không cần , buổi tối nên ăn đồ nhiều calo quá, một cái là đủ .”
Cô đặt chiếc bánh kem đĩa của cô , : “Em khách sáo quá.”
Cúc Mỹ Thiến cũng ép nữa.
Hai im lặng ăn một lúc, Cúc Mỹ Thiến hỏi cô: “Anh họ em đối xử với chị ?”
Mạnh Vũ : “Anh đối với .”
“Vậy hai … ngủ riêng phòng?”
Mạnh Vũ ngẩng đầu cô , Cúc Mỹ Thiến : “Em hai ngủ riêng, chị cần giấu em .”
Nếu cô , Mạnh Vũ cũng gì giấu giếm, cô : “Sở lẽ cho chút thời gian để thích ứng, dù khi cưới cũng hề quen .”
Cúc Mỹ Thiến gật đầu, đột nhiên nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, “Chẳng lẽ là vì cô gái đó?”
Tuy cô lẩm bẩm nhỏ, nhưng Mạnh Vũ ngay đối diện vẫn thấy, cô vội hỏi: “Cô gái nào?”
Cúc Mỹ Thiến: “…” Cúc Mỹ Thiến dường như lúc mới nhận lỡ lời, cô lúng túng : “Không… gì.”
Mạnh Vũ nổi hứng thú, cô hỏi : “Cô Sở là vì cô gái đó?”
Cúc Mỹ Thiến do dự một lúc cuối cùng vẫn : “Anh họ em một cô gái mà thích.”
Mạnh Vũ: “…”
Mạnh Vũ bất giác về phía Sở Tu Cẩn, vẫn đang chuyện với Tiêu Tề, hai dường như chuyện hợp, khí giữa họ cũng gì khó xử.
Là một chồng, đối mặt với bạn trai cũ của vợ mà bình tĩnh tự nhiên như …
Thì Sở thích, bao giờ với cô, mà cô cũng từng hỏi về quá khứ của . Giờ phút Mạnh Vũ phát hiện hiểu gì về Sở Tu Cẩn. Là vợ của , quá khứ của cô cũng chỉ qua lời đồn, bao giờ thực sự tìm hiểu.
Mạnh Vũ hỏi tiếp: “Cô cô gái đó là ai ?”
Cúc Mỹ Thiến lắc đầu, “Em rõ, cũng từng gặp. Chỉ là một em vô tình rơi chiếc hộp sắt mà quý xuống đất, nổi trận lôi đình suýt nữa bóp c.h.ế.t em. Lúc đó em nghĩ thứ gì mà quan trọng như , em gặng hỏi mới đồ trong hộp là do một cô gái tặng .”
Vậy chắc thích cô gái đó, nếu thể vì vô tình rơi xuống đất mà đòi bóp c.h.ế.t .
Cúc Mỹ Thiến thấy cô cúi đầu , cô nắm lấy tay cô an ủi: “Không , thời gian còn dài, sẽ từ từ quên thôi.”
Mạnh Vũ , rút tay khỏi tay cô , “ vệ sinh một lát.”
Mạnh Vũ vệ sinh xong, cô gái ngũ quan tinh xảo, dung nhan kiều diễm trong gương. Lời của Cúc Mỹ Thiến khiến lòng cô dấy lên một cảm giác phức tạp khó tả. Sở Tu Cẩn thích. Cô nghĩ đến việc từng mà ảo tưởng về một tình yêu ngọt ngào, may mà lúc đó , nếu thì mất mặt c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nem-rot-nam-than-ga-hao-mon/chuong-28-chiec-dong-ho-doi-va-loi-thu-nhan-bat-ngo.html.]
Mạnh Vũ sấy khô tay , vì trong lòng đang suy nghĩ lung tung nên để ý đang ở chỗ rẽ, cho đến khi đó lên tiếng gọi cô .
“Mạnh Vũ.”
Mạnh Vũ đầu , liền thấy Tiêu Tề từ chỗ rẽ bước .
“Sao ở đây?”
Trên Mạnh Vũ một trạng thái phòng tự nhiên đối với , ánh mắt Tiêu Tề tối sầm . Anh im lặng , ánh mắt dừng cô.
Tiêu Tề dường như gầy một chút, toát vẻ lạnh lùng nghiêm nghị, ánh mắt cũng vì thế mà trở nên sắc bén, ánh mắt khiến Mạnh Vũ thoải mái, cô hỏi : “Anh ?”
Tiêu Tề cuối cùng cũng mở miệng, “Em sống ?”
“ , cảm ơn quan tâm.”
Cô xong liền xoay rời , Tiêu Tề cũng gọi cô nữa.
Tiêu Tề vẫn luôn bóng lưng cô rời , đến khi hồn mới để ý thấy tới từ một hành lang khác. Tiêu Tề nhận đây là tân giám đốc thiết kế của Bắc Việt.
“Tiêu tổng.” Cúc Mỹ Thiến chào .
“Giám đốc Cúc.”
“Tiêu tổng là bạn trai mối tình đầu của Sở phu nhân ?”
Tiêu Tề nhíu mày cô , vẻ mặt lạnh lùng mang theo sự khó chịu rõ ràng vì xúc phạm, “Nếu giám đốc Cúc tìm để thảo luận về bản thiết kế, thì sẽ chăm chú lắng , còn nếu thảo luận chuyện riêng tư của khác, ngại cho cô , hứng thú.”
Tiêu Tề xoay định , Cúc Mỹ Thiến : “ ý định bàn tán chuyện riêng tư của Tiêu tổng, đến là cho Tiêu tổng , Sở phu nhân và Sở là hôn nhân danh nghĩa.”
Bước chân Tiêu Tề khựng , “Hôn nhân danh nghĩa?”
“Không sai, họ kết hôn đến giờ vẫn chung phòng.”
Tiêu Tề: “…”
Tiêu Tề nghĩ đến đến căn hộ của cô, thấy cô và Sở Tu Cẩn cùng xuất hiện ở đó, lúc đó Sở Tu Cẩn còn ở trần.
Tiêu Tề : “Cô đang nhảm gì ?”
“ nhảm, từng đến nhà họ và vô tình phát hiện , hơn nữa Sở phu nhân cũng tự thừa nhận.”
Vẻ mặt Tiêu Tề nhất thời chút phức tạp.
Mạnh Vũ trở bữa tiệc, Sở Tu Cẩn đang chuyện với khác, Mạnh Vũ tới, Sở Tu Cẩn thấy cô liền thấp giọng hỏi một câu: “Ăn xong ?”
“Ăn xong .”
“Vậy thì .”
Anh đầu tiếp tục chuyện với .
Mạnh Vũ lặng lẽ đàn ông bên cạnh, một tay đút túi quần, một tay cầm ly rượu chuyện với khác. Bộ vest may đo cao cấp ôm lấy vóc dáng , như một món bảo vật quý giá trưng bày tỉ mỉ trong tủ kính, cao quý vô giá, nhưng khác với bảo vật, chỉ đơn thuần là một sự tồn tại để ngắm , nội hàm, là ở địa vị cao thể xem thường.
Rốt cuộc cô gái như thế nào mới thể thích như ?
Sở Tu Cẩn nhận ánh mắt của Mạnh Vũ, đang chuyện thì sang hỏi cô: “Sao ? Trên gì ?”
Mạnh Vũ lắc đầu, “Không , Sở thứ đều hảo. Em chỉ đang tò mò, như Sở sẽ thích cô gái như thế nào.”
“Hửm?”
Hỏi vấn đề riêng tư của như vẻ đường đột, nhưng cô thật sự quá tò mò, cô cũng rút lời .
“Sở cô gái nào thích ?” Cô hỏi .
Anh nheo mắt chằm chằm cô, nâng ly rượu vang đỏ lên nhấp một ngụm : “ kết hôn, sẽ thích cô gái nào nữa.”
Mạnh Vũ: “…”
Câu trả lời quả thực chút sơ hở nào. Nói cách khác bây giờ còn thích cô gái đó nữa? Tâm trạng Mạnh Vũ hiểu lên, thật Mạnh Vũ còn hỏi khi kết hôn thích ai, nhưng cuối cùng vẫn .
Ai mà quá khứ chứ? Cô cũng quá khứ , Sở cũng để tâm đến quá khứ của cô ? Nếu khi kết hôn an phận thủ thường, cô cần gì quan tâm khi kết hôn từng gì.
Vì Mạnh Vũ cũng hỏi nhiều nữa.
Sở Tu Cẩn đột nhiên nghiêng đầu bên tai cô: “Thật dám giấu, khi kết hôn còn từng yêu đương.”
Sự kinh ngạc lời quả thực vượt qua cảm giác ấm áp mà thở của phả vành tai cô, cô vẻ mặt dám tin , cũng nhỏ giọng hỏi: “Anh từng yêu đương?”
Sở Tu Cẩn : “Sau khi đến Nước Đức vẫn luôn bận rộn việc học, học xong bận rộn chuyện công ty, bận đến thời gian suy nghĩ chuyện riêng tư của .”
Câu trả lời của thật sự ngoài dự đoán của cô, cô khuôn mặt của , lớn lên như tuyệt đối sẽ thiếu con gái thích, và cô tuổi tác chắc cũng chênh lệch bao nhiêu. Một đàn ông hai mươi tám tuổi từng yêu đương?
Vậy cô gái thích đó cũng là đơn phương ?
“Anh lừa em chứ?”
“ trông giống sẽ lừa khác ?”
Hình như cũng đúng, cần thiết lừa cô.
Chưa từng yêu đương, cách khác mối tình đầu của vẫn còn, Mạnh Vũ cảm thấy chút kích động là nhỉ?