Ném Rớt Nam Thần Gả Hào Môn - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:00:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơn nữa ngủ chung một giường cũng nhất định xảy chuyện gì, vả cho dù xảy chuyện gì thì cũng là chuyện gì to tát, vốn dĩ khi gả cho chuẩn sẵn tâm lý, chuyện sớm muộn gì cũng sẽ đến.

Trong phòng một chiếc bàn nhỏ, bên cạnh bàn đặt đệm hương bồ. Sở Tu Cẩn lúc đang quỳ đệm hương bồ, bắt đầu nghiêm túc quan sát bản vẽ.

Mạnh Vũ chút tò mò cũng ghé sát xem, thấy Sở Tu Cẩn cẩn thận tìm kiếm thứ gì đó bản vẽ, xem kỹ, bỏ sót một chi tiết nào.

Thứ mà Sơn Giới bán cho Sở Tu Cẩn thực là bản vẽ chi tiết, dù loại mũ ô tô mà nhà ông sản xuất chính là nền tảng sinh tồn của gia tộc, công nghệ và chi tiết của nó tuyệt đối thể để ngoài .

Tuy nhiên, Sở Tu Cẩn xem qua mẫu mũ ô tô mà Sơn Giới đưa cho , lúc Mạnh Vũ liền thấy Sở Tu Cẩn đ.á.n.h dấu một giá trị cách giữa các hoa văn mũ, chính xác đến từng milimet, đó tự tay thêm một hoa văn giữa hai đường sọc mũ.

Mạnh Vũ xem đến trợn mắt há mồm, nàng nhớ Sở Tu Cẩn chỉ tùy ý vài mẫu mũ ô tô đó, mà những chi tiết nhớ rõ ràng như .

Mạnh Vũ sợ ảnh hưởng đến việc hồi tưởng nên vẫn luôn im lặng một bên , đợi đ.á.n.h dấu xong nàng mới hỏi: “Anh chỉ hai mắt mà nhớ nhiều thứ như ?”

Sở Tu Cẩn : “Đây lẽ là thiên phú của , trời sinh trí nhớ .”

“…”

Mạnh Vũ học tiếng Nhật, học ngôn ngữ cần học thuộc nhiều thứ, nàng nghĩ đến lúc học mỗi ngày học thuộc từ vựng đến phát , nếu trí nhớ của Sở Tiên Sinh thì , quả nhiên những thứ là bẩm sinh, nàng hâm mộ cũng .

“Anh mua bản thiết kế của ông tự ?” Mạnh Vũ hỏi.

“Có ý tưởng .”

“Có thể ?”

“Rất khó, cho dù ông bán cho bản vẽ chi tiết cũng khó. Tỷ lệ của mỗi loại vật liệu và một công nghệ đặc thù ông sẽ cho , nhưng tuy khó vẫn thử một , nếu tự thì đương nhiên là nhất.”

Mạnh Vũ gật đầu, nếu tự thể thì quả thật thể tiết kiệm một khoản phí nhập khẩu đáng kể.

“Nghe phía ngôi nhà một suối nước nóng, em thể ngâm một chút.” Sở Tu Cẩn với nàng.

Phía cuối phòng một cánh cửa kính mờ kiểu đẩy, Mạnh Vũ đẩy cửa kính quả nhiên thấy một suối nước nóng lớn, thời tiết dần lạnh, ngâm trong suối nước nóng quả thật thể thoải mái hơn nhiều. Mạnh Vũ liền tìm áo ngủ phía .

Sở Tu Cẩn đang bản vẽ trầm tư, vô tình ngẩng đầu lên quét mắt qua tấm kính mờ, cơ thể tức khắc cứng đờ.

Hắn ngờ tấm kính mờ trong suốt đến , trong suốt, mà trong suốt đến mức chút mơ hồ, chút giống như cận thị tháo kính , tuy chi tiết thấy rõ, nhưng đại thể hình dáng thể thấy.

Hắn thấy nàng cởi chiếc váy , đó tay đưa lưng bắt đầu cởi nội y.

Sở Tu Cẩn bản năng dời mắt .

Hắn cảm thấy, với tư cách là một Sở Tiên Sinh lịch lãm phong thái quý ông, lúc nên tuân thủ nguyên tắc phi lễ chớ , nhất là nên tránh ngoài.

ngay đó nghĩ, vốn dĩ cũng là chính nhân quân t.ử gì.

Hắn đến chỗ vách tường, chiếc bàn bên đó đặt pha sẵn, rót một ly cầm trong tay đến chỗ tấm tatami, tatami vặn đối diện với tấm kính mờ. Hắn một tay chống , một tay cầm ly , tư thế thong dong, ánh mắt nheo chớp mắt chằm chằm bóng dáng mảnh mai xinh của cô gái trong tấm kính mờ.

Mạnh Vũ ngâm suối nước nóng xong, chỉ cảm thấy cả sảng khoái, mệt mỏi đều tan biến. Nàng đẩy cửa kính , thấy bên trong bóng dáng Sở Tu Cẩn, điện thoại di động vẫn còn trong phòng, cũng .

Mạnh Vũ dùng khăn lông lau tóc, lúc gõ cửa, nàng mở cửa, là một giúp việc mang rượu đến cho nàng, là bà Sơn Giới cố ý chuẩn cho vợ chồng họ để dễ ngủ.

Mạnh Vũ bưng rượu xuống bên bàn nhỏ, nàng ghé sát ngửi một chút, rượu còn thơm, hẳn là rượu gạo tự ủ. Nàng rót nếm một ngụm, ngọt lành ngon miệng, uống mùi rượu.

Uống ngon quá mất, Mạnh Vũ liên tiếp uống mấy chén, lúc rót thêm thì rượu hết.

Đồ của Nhật Bản đều hoa lệ tinh xảo, thường thường ăn hai miếng là hết, Mạnh Vũ cảm thấy mất hứng.

Mạnh Vũ thấy tiếng cửa đẩy, nàng ngẩng đầu lên, là Sở Tu Cẩn bước .

“Anh ?” Mạnh Vũ hỏi .

“Đi dạo bên ngoài một chút.”

Bên ngoài tối om mà dạo chứ.

Sở Tu Cẩn thấy bình rượu bàn, hỏi: “Đây là gì?”

“Là rượu bà Sơn Giới mang đến, nhưng em cẩn thận uống hết , nếu uống em xin một bình nữa.”

Sở Tu Cẩn : “Không cần.”

Hắn xong liền tìm quần áo tắm rửa suối nước nóng phía .

Mạnh Vũ vẫn buồn ngủ, chán chường nghịch chén rượu chơi, chơi một lúc vô tình đầu , cơ thể nàng lập tức đông cứng.

Vừa nàng cũng để ý, tấm kính mờ trong suốt đến ? Vậy lúc nàng ngâm suối nước nóng Sở Tiên Sinh đều thấy? Không đúng, nàng nhớ lúc nàng thì Sở Tiên Sinh trong phòng. Lại liên tưởng đến phong độ và tu dưỡng của , hẳn là cũng phát hiện cửa kính quá trong nên lịch sự tránh ngoài.

Lúc Sở Tu Cẩn cởi áo sơ mi , đó nàng xuyên qua cửa kính thấy bắt đầu cởi thắt lưng.

Mạnh Vũ đột nhiên cúi đầu, mặt nàng lập tức nóng bừng, nàng nên ngoài tránh một chút ?

Mạnh Vũ đang định chống bàn dậy, lên cảm thấy một trận trời đất cuồng, nàng thẳng xuống. Đầu chút choáng, hẳn là uống say quá.

Mạnh Vũ gục xuống bàn, cằm tựa cánh tay, ánh mắt chằm chằm tấm kính mờ. Uống nhiều rượu quá nổi, nàng tự .

Mạnh Vũ cảm thấy nên như , nàng nên rụt rè một chút, lịch sự một chút, nàng nên giống như Sở Tiên Sinh tránh ngoài. uống nhiều rượu quá đầu óc choáng váng, cái gì gọi là hổ tạm thời vứt sang một bên.

Mạnh Vũ cứ duy trì tư thế chằm chằm Sở Tu Cẩn, chút mơ hồ, nhưng hình dáng cơ thể thể thấy rõ ràng, cho đến khi ngâm xong, dậy mặc áo choàng tắm về phía cửa kính mờ.

Mạnh Vũ vội vàng xoay cầm lấy con b.úp bê gốm sứ men màu đặt chiếc bàn nhỏ ở góc tường mà ngắm nghía.

Một tiếng “rầm” vang lên, là đẩy cửa kính bước . Hắn đến chiếc đệm hương bồ đối diện quỳ xuống, rót một ly , một tay cầm ly, tay cầm tấm bản vẽ mà xem.

Mạnh Vũ chơi với con b.úp bê gốm sứ tự kỷ một lúc mới đầu về phía .

Trên chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm, áo choàng tắm thắt lỏng lẻo ở eo bằng một sợi dây lưng, vạt áo mở để lộ bộ n.g.ự.c săn chắc bên trong.

Mạnh Vũ đột nhiên cảm thấy chút quá đáng, rõ ràng tấm kính mờ đó trong suốt mà còn chằm chằm, cố ý chiếm tiện nghi của . Xem thế nào kìa, phong độ như , kính trong suốt liền lịch sự tránh .

Mạnh Vũ cảm thấy tư tưởng của thật là dơ bẩn.

Sau đó nàng nghĩ đến mấy hôm nàng vì Hạ Cảnh mà cầu xin , trong lòng cảm giác áy náy với một nữa dâng lên, đặc biệt là vì uống rượu, cồn cảm xúc khuếch đại.

Sở Tu Cẩn nhận ánh mắt của nàng, cuối cùng cũng liếc mắt về phía nàng, khuôn mặt đỏ bừng của nàng hỏi: “Mặt em đỏ như ?”

Hắn đưa tay chạm một chút, cảm giác trơn láng mà nóng hổi, Sở Tu Cẩn nhíu mày: “Uống nhiều rượu quá?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nem-rot-nam-than-ga-hao-mon/chuong-25.html.]

Ngón tay lành lạnh, áp mặt thoải mái. chỉ lịch sự chạm một chút rút , chỉ là kiểm tra sự bất thường của nàng chứ bất kỳ ý nghĩ nào khác, Mạnh Vũ phát hiện nàng thế mà chút tham luyến.

“Có lên giường nghỉ ngơi ?” Hắn hỏi.

Mạnh Vũ lắc đầu: “Em dễ say như .”

Nàng như , ánh mắt cứ chằm chằm tay , bàn tay với những đốt ngón tay thon dài, chút thô ráp, nhiệt độ lạnh, sờ lên mặt nàng thoải mái.

Muốn sờ thêm một chút.

Mạnh Vũ lắc lắc đầu, nàng cảm thấy ý nghĩ chút bay bổng, quan hệ của nàng và Sở Tiên Sinh vẫn mật đến mức sờ mặt nàng.

thật sự sờ thêm một chút.

Lòng bàn tay lành lạnh áp lên mặt thật sự thoải mái, thoải mái…

Nàng cảm thấy là cồn ăn mòn lý trí của , những hành động lúc tỉnh táo cảm thấy đường đột thì lúc cảm thấy gì, chỉ là sờ mặt một chút thôi mà.

Sở Tu Cẩn cũng chú ý thấy nàng đang chằm chằm tay , duỗi thẳng ngón tay lật qua lật hai , gì đặc biệt cả.

Nếu nàng ngủ thì cũng miễn cưỡng, Sở Tu Cẩn liền cầm bản vẽ lên tiếp tục xem. mà bàn tay đang đặt bàn, nàng chằm chằm đột nhiên thêm một cảm giác nóng bỏng mà mềm mại.

Sở Tu Cẩn cúi đầu , là tay nàng đang nắm lấy cổ tay .

Hửm?

Nàng nắm cổ tay kéo tay về phía , đó mặt nàng ghé sát , áp lòng bàn tay . Toàn bộ lòng bàn tay bao lấy nửa khuôn mặt nóng hổi của nàng, nàng nheo mắt dường như hưởng thụ, cong khóe miệng , khuôn mặt cọ cọ lên đó.

Hửm?

Sở Tu Cẩn vẻ mặt chút mê ly của nàng, nàng đây là… say nhẹ?

“Mạnh Vũ?” Hắn gọi tên nàng.

Nàng dường như cuối cùng cũng tỉnh táo , ngẩng đầu về phía , đó lúc mới ý thức đang gì, nàng vội vàng buông , cúi đầu với : “Xin .”

Sở Tu Cẩn buông bản vẽ xuống, từ bên bàn nhỏ vòng sang phía nàng, đó quỳ xuống bên cạnh nàng, chằm chằm mặt nàng hỏi: “Em uống nhiều quá ? Có đưa em lên giường ?”

Lúc cách hai kéo gần , đến gần nàng ngửi thấy mùi hương . Mùi nước hoa Cologne tan hết hòa quyện với mùi sữa tắm.

Sau đó hòa quyện với hormone , đặc biệt nam tính, đặc biệt gợi cảm.

Ánh mắt nàng dừng n.g.ự.c , nàng thấy cơ bắp săn chắc của qua vạt áo đang mở. Nàng nghĩ đến đó ôm, nàng tựa lòng , nàng vẫn còn nhớ cảm giác đó, cơ thể săn chắc nhưng độ đàn hồi, hơn nữa vô cùng ấm áp, khiến nàng cảm thấy thoải mái.

Ngày hôm đó, với nàng, mặt mũi của vợ đương nhiên là quan trọng.

Nàng mở lời, liền đồng ý tha cho Hạ Cảnh.

Lúc đó trong lòng khó chịu, nàng thực ôm một cái, nhưng cảm thấy quá đường đột.

bây giờ, ở ngay gần, vì cồn nên đầu óc cũng còn lý trí như . Nàng ôm , như lẽ thể cho một chút an ủi? hình như cũng cần an ủi gì, thì cho chính dễ chịu một chút, cần áy náy như .

“Em thể ôm ?” Nàng ngẩng đầu .

Sở Tu Cẩn: “…”

Lúc cô gái khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt to tròn đầy nước mê ly, ch.óp mũi như ngưng tụ một lớp mồ hôi, khiến chiếc mũi thanh tú trông trong suốt.

Nàng c.ắ.n c.ắ.n môi, đôi môi vốn đỏ bừng càng thêm đỏ, nước bọt bóng lên càng trong suốt căng mọng.

Sở Tu Cẩn đầu , hỏi: “Tại ôm ?”

“Chỉ là ôm thôi.” Nàng giống như một chú mèo con, dùng cả tay và chân, động tác nhỏ vụn bò đến mặt , nàng chống hai tay lên đùi , ngẩng đầu hỏi: “Được ?”

Hình như gì là .

Hắn : “Ôm .”

Nàng quả nhiên liền ôm lấy, hai tay vòng qua cổ , hai chân vắt qua hai bên , đó chút khách khí thẳng lên đùi .

Tư thế

Sở Tu Cẩn cúi đầu cô gái đang vùi mặt vai , nàng dường như cảm thấy . Hô hấp của Sở Tu Cẩn rối loạn vài giây, cơ thể cứng đờ một lúc mới với nàng: “ ôm em lên giường nhé?”

Nàng khẽ ừ một tiếng, đó liền ôm eo nàng dậy.

Vừa dậy, nàng dường như sợ ngã, cả ôm càng c.h.ặ.t hơn, hai tay siết c.h.ặ.t cổ , hai chân kẹp c.h.ặ.t eo , giống như một con koala dán bộ cơ thể .

Sở Tu Cẩn ngẩng đầu trần nhà, điều chỉnh hô hấp mới ôm nàng đặt lên tatami, nhưng khi đặt lên giường mà hai tay hai chân nàng vẫn buông .

Hắn cúi đầu nàng, dùng ánh mắt dò hỏi.

Đôi mắt nàng càng thêm mê ly, đồng t.ử về phía tan rã, tiêu cự. Sở Tu Cẩn nhíu mày, ừm, là thật sự say đến trời đất là gì.

Mạnh Vũ say , tư tưởng càng bay bổng. Lúc bế nàng lên giường, cơ thể nghiêng về phía , vạt áo mở rộng, chỉ n.g.ự.c mà cả cơ bụng của nàng cũng thể thấy bộ.

Nàng đột nhiên nghĩ đến đó Pháp, bên cạnh cầm ô, nàng khoác tay , lúc đó nàng cảm thấy kỳ lạ, tại một đàn ông gầy mà rắn chắc như cánh tay to thế.

Thật xem cơ bắp cánh tay của Sở Tiên Sinh cởi trần trông như thế nào. Ngày đó ở căn hộ của nàng, vì hổ nên nàng dám kỹ.

Hành động của nàng lập tức đuổi kịp tư duy, nàng quả nhiên liền vươn một tay nắm lấy cổ áo kéo xuống, trong nháy mắt nửa bên vai của liền lộ .

Sở Tu Cẩn: “?”

Làm xong tất cả những điều , cô gái hề chút giác ngộ nào rằng chuyện , nàng thậm chí còn c.ắ.n ngón tay, ánh mắt chớp chằm chằm bờ vai của .

Mỹ nhân lộ vai? Có là thành ngữ nhỉ? Hừm… cảm giác chỗ nào đó là lạ.

Sở Tu Cẩn sa sầm mặt, với nàng: “ là một đàn ông bình thường.” Giọng nhuốm màu khàn khàn.

Nàng mê mang về phía , vẫn còn c.ắ.n ngón tay, đó phát một tiếng giống như mèo con: “Hửm?”

“Em như …” Hắn đột nhiên đến gần, môi dán tai nàng, giọng trầm thấp mà khàn khàn với nàng: “Là thao em ?”

Mạnh Vũ: “…”

 

 

Loading...