Ném Rớt Nam Thần Gả Hào Môn - Chương 22: Lời Thú Nhận Muộn Màng Và Sự Thật Đau Lòng
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:00:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Tu Cẩn quả nhiên lừa cô, ngày hôm liền sắp xếp một ở căn hộ bên cạnh cô, là nữ trợ lý Na Na của , khi kết hôn cũng vẫn luôn theo bên cạnh Mạnh Vũ.
Mạnh Vũ mỗi ngày vẫn như thường lệ đến studio thu âm, nhưng hôm nay ở cửa studio cô đụng một .
Mạnh Vũ thấy suýt chút nữa phản ứng kịp.
“Tiêu Tề?”
Người tới xác thật là Tiêu Tề. Ngày hôm đó kỳ thật căn bản rời , khi Sở Tu Cẩn , lặng lẽ theo Mạnh Vũ, mới cô việc ở đây, hôm nay cố ý ở đây chờ cô.
Hắn nhiều điều với cô.
Tiêu Tề chậm rãi về phía cô. Lần Mạnh Vũ kỹ, lúc đến gần cô mới phát hiện Tiêu Tề hình như gầy nhiều, cũng do gầy quá nhiều , cả trông suy sụp.
“Anh ở đây gì?” Mạnh Vũ hỏi.
“Anh chút chuyện với em.” Hắn vô cùng bình tĩnh mở miệng.
Mạnh Vũ , nụ trào phúng: “Anh đừng quên Tiêu Tề, kết hôn, chúng còn gì để .”
“Không cả, mặc kệ em kết hôn , những lời đều với em.”
Mạnh Vũ giữa bọn họ rốt cuộc còn lời gì để , nhưng nghĩ đến tới gõ cửa chung cư của cô, Mạnh Vũ rõ ràng nếu cho hết sẽ cam lòng, cho nên cô nguyện ý cho một sự kết thúc cuối cùng.
Cô gật đầu với : “Được, .”
thật sự chờ đến khi , trầm mặc.
Hắn chằm chằm khuôn mặt cô chăm chú thật lâu rốt cuộc chậm rãi mở miệng: “Anh thừa nhận thời niên thiếu từng thích chị Ngải Thanh, thích. Sau vì chị rời lấy chồng mà từng rơi đau khổ, vốn tưởng rằng cả đời sẽ thích ai nữa. Lại đó gặp em, em theo đuổi buông, giống như thế nào cũng thể khiến em rời , cuối cùng lựa chọn thỏa hiệp, đồng ý ở bên em. Anh cũng thừa nhận, ngay từ đầu và em ở bên đối với em cũng cảm giác gì, em chỉ là phận bạn gái, chỉ thế mà thôi.”
“Em cảm thấy những lời vẻ khốn nạn, nhưng đây là lời thật của , mỗi một chữ với em hiện tại đều là lời thật.”
Mạnh Vũ sắc mặt bình tĩnh : “ tin đang thật, tiếp tục .”
“Chúng cứ như một đường qua nhiều năm như thế, đôi khi kỳ thật cũng rõ đối với em rốt cuộc là cảm giác gì. Muốn thật sự một chút hảo cảm cũng là thể nào, rốt cuộc còn tình cảm nhiều năm như . Sau em đề nghị chia tay, vốn tưởng rằng sẽ thở phào nhẹ nhõm. Em bao giờ đáp tình cảm của em, thừa nhận, xác thật từng đáp tình cảm của em, bởi vì em khó mà lui, hoặc là bởi vì tự ti. Em xuất , em xinh như , nhưng chỉ là một kẻ nghèo hèn hai bàn tay trắng, luôn cảm thấy mặc kệ đạt tới tình trạng gì đều xứng với em. Anh nghĩ, một ngày hiện thực sẽ chúng chia tay, cùng với như thế, chi bằng cái gì tình cảm đều bỏ , như cũng sẽ chịu đựng nỗi đau yêu rời một nữa.”
Cô là đầu tiên Tiêu Tề nhiều như , vốn nhiều, hơn nữa cũng bao giờ thích nhảm.
Đương nhiên, cũng bao giờ với cô suy nghĩ trong lòng .
Đây là đầu tiên, đầu tiên Tiêu Tề lời trong lòng .
Cảm giác thật xa lạ, cho dù cô từng ở bên nhiều năm như .
“Anh thừa nhận khi chúng chia tay ngay từ đầu cũng quá nhiều cảm xúc, nhưng đó dần dần thích ứng với việc em rời , thường xuyên mơ thấy em, thường xuyên nhớ tới em, mới phát hiện hóa mấy năm nay chung sống, hình bóng em sớm cắm rễ trong cuộc sống của .”
“Mạnh Vũ, mặc kệ em tin , thích em , từ khi nào.”
Mạnh Vũ đột nhiên , cô thế mà Tiêu Tề thổ lộ với cô.
Hắn thích em .
Cô từng mơ cũng câu , nếu bọn họ còn ở bên , cô những lời nhất định sẽ vui đến phát điên.
Nam thần của cô a, rốt cuộc cũng thích cô, bọn họ về sẽ vô cùng hạnh phúc, cô còn sinh cho một đống con.
hiện tại những lời của , nội tâm vô cùng bình tĩnh, cô thậm chí còn chút , nụ trào phúng.
“Mạnh Vũ, em cho một cơ hội ? Em yêu lâu như , để yêu em ?”
Hai mắt đỏ lên, khi những lời mang theo sự run rẩy.
Nói chân thành tha thiết như , lộ một loại cẩn thận từng li từng tí.
cô chậm rãi lắc đầu: “Muộn .”
“Không muộn, chỉ cần em nguyện ý thì hết thảy đều muộn. Mạnh Vũ, trở về bên ? Anh cần em, cách nào rời xa em.”
Cô chằm chằm mặt , từng câu từng chữ với : “ và Sở Tu Cẩn lãnh chứng, hơn nữa cũng thấy và là vợ chồng hợp pháp, và đời đều thể nào, cho nên Tiêu Tề, hiện tại cái gì cũng muộn .”
Mạnh Vũ nữa, chậm rãi về phía cửa. Phía Tiêu Tề như phát điên, bỗng nhiên chạy tới ôm lấy cô từ phía .
“Không cần, em đừng ! Anh cầu xin em Mạnh Vũ, em đừng rời khỏi , em trở về bên ? Cho thêm một cơ hội ?”
Ngữ khí dồn dập, thanh tuyến căng c.h.ặ.t, cánh tay ôm cô phát run.
Thất thố đến mức , thật là cô từng thấy bao giờ.
“Anh Tiêu Tề, lẽ khi đầu tiên tới tìm , khi vì dọn dẹp vệ sinh vì nấu một bữa cơm, khi vì một cuộc điện thoại của chị Ngải Thanh của mà rời , hoặc là nếu lúc kiên định từ chối yêu cầu bảo về của chị Ngải Thanh, lẽ còn sẽ hồi tâm chuyển ý, nhưng hiện tại, thật sự muộn .”
“Không, muộn, đưa em , đưa em nơi em đến, cái gì cũng từ bỏ, cái gì phó tổng giám đốc cái gì chị Ngải Thanh, đều từ bỏ, chỉ cần em, chúng hảo hảo ở bên ?”
Trong giọng của lộ sự bất lực nồng đậm. Mạnh Vũ cảm giác chất lỏng ấm áp nhỏ xuống đầu vai, cô nghiêng đầu , ngạc nhiên khi thấy Tiêu Tề đang rơi lệ.
Đây là đầu tiên cô thấy .
Cũng là đầu tiên cô thấy bộ dáng bất lực như thế .
Cô vẫn luôn cảm thấy là một cường giả, gì , việc đều thuận lợi, cũng bao giờ thể hiện mặt yếu đuối mặt cô.
Hóa cũng lúc yếu ớt như , hóa cũng sẽ bất lực như thế.
“Tiêu Tề, cho dù kết hôn cũng sẽ theo nữa. Trong những do dự quyết, đối với cũng chậm rãi hết hy vọng, cho nên sẽ cùng , chuyện liên quan đến việc kết hôn , hiểu ?”
“Anh hiểu! Anh cũng hiểu! Mạnh Vũ, em đừng , cầu xin em.”
Bất lực nhưng tùy hứng, giống như một đứa trẻ.
Mạnh Vũ bỗng nhiên gỡ tay đang ôm eo cô , đầu lấy một cái, cô từng bước về phía cửa.
“Mạnh Vũ!” Hắn lớn tiếng gọi cô ở phía .
bước chân cô vẫn dừng .
“Mạnh Vũ!”
Tiếng tê tâm liệt phế, nhưng cô nửa điểm thương hại cũng , cô cứ như từng chút biến mất mắt .
Kỳ tích xuất hiện, cô tâm ý của nhưng vẫn trở bên .
Cô , , biến mất khỏi thế giới của .
Giờ khắc , vô cùng rõ ràng ý thức , thật sự mất cô .
Cô gái nhỏ của , từng xuất hiện trong cuộc đời , sống động tươi , chọc , điệu, dính lấy , mặt dày mày dạn quấn lấy , từ nay về chính là của khác.
Hết thảy đều thành kết cục định, cô và còn khả năng nào nữa.
Tại như , bọn họ đến tình trạng ? Hắn đột nhiên cảm giác mắt tối sầm, cơ thể như đeo ngàn cân, duy trì nữa, suy sụp quỳ rạp xuống đất, cho dù bàn tay chống lên tường cũng tác dụng gì.
Ngực truyền đến một trận quặn đau, dày kịch liệt co rút, đau đến nghiến răng, cả đều đang run rẩy.
Tiêu Tề tỉnh là ở trong bệnh viện, Ngải Thanh thấy tỉnh thở phào nhẹ nhõm.
“Cậu cảm thấy thế nào?”
Tiêu Tề dậy, n.g.ự.c vẫn còn từng cơn đau âm ỉ: “ ?”
“Cậu ngất xỉu, bụng đưa bệnh viện, bác sĩ tìm thấy trong danh sách liên lạc thường dùng của , liên hệ tới đây.”
Tiêu Tề lúc mới nhớ tới khi chia tay với Mạnh Vũ lang thang mục đích đường, đó cảm giác trời đất cuồng, nhớ gì nữa.
“Tề Tề, đừng như nữa.” Ngải Thanh lời thấm thía với .
Tiêu Tề dựa đầu giường, nhắm mắt : “Chị về , yên tĩnh một một lát.”
“Chú Tiêu Tề ăn một viên kẹo , ăn đồ ngọt sẽ mau khỏi.”
Tiêu Tề mở mắt , thấy Hoan Hoan đang giường bệnh đưa cho một cây kẹo mút.
Tiêu Tề đột nhiên nghĩ đến khi Mạnh Vũ đề nghị chia tay với , cô và Hoan Hoan hình như xảy chút mâu thuẫn, khi đó nghĩ nhiều, nhưng hiện tại thể nghĩ, cô ngày đó rốt cuộc vì kiên định chia tay với như .
Hắn nhớ tới lời cô từng : “Em cố ý Tiêu Tề, con bé chọc họng em một cái.”
Những lời đột nhiên giống như ma chú hồi phóng trong đầu , trong lòng hiện lên một ý nghĩ lắm, vội vàng hỏi Hoan Hoan: “Hoan Hoan còn nhớ chuyện cháu mời dì Mạnh Vũ ăn kẹo ?”
Hoan Hoan mở to mắt hỏi: “Là ngày đầu tiên cháu và tìm chú ?”
“ , chuyện ngày hôm đó cháu còn nhớ ?”
Hoan Hoan gật gật đầu.
“Vậy cháu cho chú , ngày đó khi cháu mời dì Mạnh Vũ ăn kẹo chọc họng dì một cái ?”
“...”
Ngải Thanh vội vàng : “Tề Tề, hỏi con bé như là ý gì?”
Tiêu Tề để ý tới cô , : “Hoan Hoan, nhớ chú với cháu thế nào ? Trẻ con dối, cho nên cháu cho chú , ngày đó cháu dùng kẹo mút chọc dì Mạnh Vũ một cái ? Nếu cháu dối chú Tiêu Tề sẽ bao giờ để ý đến cháu nữa.”
Hoan Hoan trầm mặc một lát cuối cùng gật gật đầu.
Tiêu Tề chỉ cảm thấy trái tim chìm xuống đáy cốc, khắc chế lửa giận, hỏi: “Tại như ?”
Hoan Hoan lẽ là đầu tiên thấy nghiêm túc như , con bé òa lên: “Cháu dì Mạnh Vũ và chú ở cùng một chỗ, như chú sẽ đuổi cháu và .”
Tiêu Tề trầm mặc bé gái mắt, sắc mặt chút lạnh.
Ngải Thanh vội vàng : “Nó bất quá chỉ là một đứa trẻ, nó thể cái gì chứ?”
Tiêu Tề xoay đưa lưng về phía hai : “Các .”
“Tề Tề...” Ngải Thanh chút sợ hãi, giọng lộ vẻ dồn dập, “Tề Tề, Hoan Hoan nó cũng cố ý, nó còn nhỏ như , nó cái gì cũng hiểu.”
“Đi .” Giọng Tiêu Tề lạnh hơn vài độ.
Ngải Thanh , nhẹ nhàng nức nở, hai con cứ ở bên cạnh , nhưng Tiêu Tề đầu . Cuối cùng Ngải Thanh còn cách nào khác, chỉ thể dẫn Hoan Hoan rời . Đi tới cửa Tiêu Tề : “ nợ nhà chị cũng trả gần đủ , về đừng tới tìm nữa.”
Ngải Thanh cả cứng đờ, t.h.ả.m thiết : “Cho dù trẻ con gì đúng cần gì chấp nhặt với nó chứ? Sao những lời đau lòng như ?”
“Đi .” Tiêu Tề thúc giục.
Cửa phòng đóng từ lúc nào, Tiêu Tề còn tinh lực để ý tới. Trong đầu lặp lặp hình ảnh ngày hôm đó, cô với : “Tiêu Tề đừng , em cũng đau.”
vẫn quan tâm đến cô, sợ Hoan Hoan xảy chuyện, bộ lo lắng của đều đặt lên Hoan Hoan.
Chính sự lưng vô tình của mới khiến cô hạ quyết tâm chia tay với .
Càng nghĩ trong lòng càng khó chịu.
Hiệu suất l.ồ.ng tiếng của Mạnh Vũ cao, đến một tháng cơ bản l.ồ.ng xong, nếu thành cô cũng nên dọn về nhà ở.
Hôm nay Mạnh Vũ trở về, cửa liền thấy Sở Tu Cẩn đang bàn ăn cơm, động tác như một thong thả ung dung, như một ưu nhã, nhưng vì , cô thế mà cảm thấy một ở đó ăn cơm vẻ cô đơn.
Có một loại cảm giác quen thuộc của già neo đơn.
Sở Tu Cẩn thấy tiếng động ngẩng đầu về phía cô, ánh mắt quét đến vali hành lý bên cạnh cô, hỏi: “Thu âm xong ?”
“Ừ, xong .”
Mạnh Vũ lên , cô liếc đồ ăn bàn: “Có phần của ?”
“Đương nhiên là .” Anh xong lập tức dặn dò giúp việc lấy bát đũa.
Đầu bếp món thịt bò hầm, giúp việc mang bát đũa lên xong Sở Tu Cẩn với cô: “Hôm nay thịt bò hầm cũng tệ lắm, em nếm thử xem.”
Cô về phía , cảm giác tịch liêu thấy lúc cửa dường như biến mất, giờ phút qua vẻ tâm trạng .
Cô nghĩ tới một t.h.u.ố.c, hiện tại một ăn cơm, tại khoảnh khắc trong đầu cô đột nhiên nảy một ý nghĩ.
Cô dựa gần hơn một chút, cô hảo hảo bồi .
Hai ăn cơm xong, lúc Toàn Nghiệp tới tìm Sở Tu Cẩn.
“Tiên sinh, chúng thông qua manh mối tìm kẻ chủ mưu phía .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nem-rot-nam-than-ga-hao-mon/chuong-22-loi-thu-nhan-muon-mang-va-su-that-dau-long.html.]
Toàn Nghiệp xong ánh mắt thoáng qua Mạnh Vũ. Mạnh Vũ suy đoán kẻ chủ mưu phía trong miệng Toàn Nghiệp hẳn là tay với Sở Tu Cẩn ở Pháp hôm đó, lâu như mới điều tra , xem kẻ chủ mưu đơn giản.
Mạnh Vũ điều, cô vội vàng : “Các chuyện , lên lầu .”
Cô đang định rời , Sở Tu Cẩn : “Em cứ ở đây cần tránh .” Sau đó hiệu cho Toàn Nghiệp: “Nói .”
Toàn Nghiệp liền : “Là Hạ Bằng.”
Hạ Bằng? Mạnh Vũ thấy cái tên nhíu nhíu mày, Hạ Bằng là bác cả của Hạ Hạm, cũng là cả của Sở Tu Cẩn. Mạnh Vũ hồi nhỏ cũng từng đến nhà họ Hạ chơi, tự nhiên cũng bác cả Hạ , trong ấn tượng bác cả Hạ vẫn luôn là dáng vẻ ôn hòa nhiệt tình, mỗi cô đến ông đều ha hả.
Nhà bác cả Hạ còn đứa con trai tên là Hạ Cảnh, là họ của Hạ Hạm, nhưng Hạ Hạm và họ quan hệ lắm. Cấp ba cô và Hạ Hạm học cùng trường, nhưng cô thường xuyên tìm Hạ Hạm, Hạ Cảnh xong mỗi cô tìm Hạ Hạm đều sẽ nhờ cô mang chút đồ cho Hạ Hạm, đương nhiên mỗi cũng sẽ chuẩn thêm một phần cho cô, Mạnh Vũ nhờ đó ăn ít đồ ăn vặt của Hạ Cảnh.
Nói tóm cô ấn tượng cũng tệ lắm với gia đình bác cả nhà họ Hạ.
Cô thế nào cũng ngờ bác cả nhà họ Hạ thế mà là kẻ chủ mưu phía sự kiện đó.
Sở Tu Cẩn xong cũng gì, chỉ dặn dò trợ lý việc khác .
“Em cũng mệt , về phòng nghỉ ngơi .” Sở Tu Cẩn với cô.
Anh tay với chính là ruột của , nhưng biểu cảm của bình tĩnh, dường như tất cả đều trong dự liệu của .
“Anh chứ?” Mạnh Vũ hỏi.
“Không , em nghỉ ngơi .”
Mạnh Vũ trở về phòng, lâu Sở Tu Cẩn cũng ngoài. Mạnh Vũ xuống lầu hỏi giúp việc, giúp việc hình như vì công ty việc nên rời , nhưng trực giác Mạnh Vũ mách bảo ngoài hẳn là liên quan đến Hạ Bằng.
Quả nhiên ngày hôm Mạnh Vũ nhận tin Hạ Bằng bắt.
Hạ Bằng bắt vì nghi ngờ rửa tiền, hơn nữa tiền liên quan đến vụ án lớn, nếu điều tra là thật, mấy năm tù tội là chạy thoát .
Sở Tu Cẩn vốn dĩ cũng lấy đức báo oán, rõ hại còn xem mặc kệ. Người phạm , phạm , nếu phạm tất sẽ trả gấp bội, cho dù là ruột của .
Và ngay ngày hôm khi Hạ Bằng bắt, Hạ Cảnh và Hạ Hạm tìm tới cửa.
Vừa lúc ngày đó Mạnh Vũ và Sở Tu Cẩn cũng ở nhà, Mạnh Vũ hai tới, đại khái liền đoán bọn họ thể là vì chuyện của Hạ Bằng mà đến. Mạnh Vũ xuống lầu, quả nhiên thấy Hạ Cảnh và Hạ Hạm trong phòng khách.
Mạnh Vũ xuống lầu chào hỏi bọn họ , Sở Tu Cẩn một bước. Hạ Cảnh thấy , vẻ kích động, bỗng nhiên từ sô pha dậy, chút khách khí trực tiếp hỏi: “Sở Tu Cẩn, chuyện của bố là do tìm vu oan hãm hại ?”
Sở Tu Cẩn xuống sô pha đối diện hai , hai chân vắt chéo, tư thái lười biếng: “Cậu chuyện với chú như ?”
Hạ Cảnh nhạo một tiếng: “Chú? Anh tính là chú cái gì? Một đứa con hoang mà thôi!”
Có lẽ vì Hạ lão gia t.ử trấn áp, gia đình Hạ Cảnh và Sở Tu Cẩn còn duy trì hòa bình ngoài mặt, mà hiện tại sức khỏe Hạ lão ngày càng suy sụp, hiện tại chỉ thể mỗi ngày viện dựa truyền dịch để duy trì sự sống, ông còn tinh lực để quản nhiều như . Mà mâu thuẫn giữa gia đình Hạ Cảnh và Sở Tu Cẩn chung quy sẽ bày ngoài ánh sáng, cũng chung quy sẽ xé bỏ lớp ngụy trang hài hòa .
Hạ Cảnh dứt lời, Hạ Hạm cũng hỏi: “Chuyện của bác cả thật sự là do ?”
Sở Tu Cẩn: “Là thì thế nào? Ông phạm chẳng lẽ nên chịu trừng phạt ?”
Hạ Hạm bộ dáng thèm để ý của cũng nổi giận: “Anh nắm Bắc Việt, cần thiết đuổi tận g.i.ế.c tuyệt ?”
Tuy rằng Hạ Hạm cũng thích gia đình bác cả, nhưng dù cũng là của cô, thích cũng là đ.á.n.h gãy xương cốt còn dính gân, cái gọi là môi hở răng lạnh, hôm nay vươn tay đến đại phòng nhà họ Hạ, chừng ngày nào đó cũng sẽ vươn đến chỗ cô.
“Tại như , cô nên hỏi .” Sở Tu Cẩn dùng ánh mắt hiệu về phía Hạ Cảnh.
“Có ý gì?” Hạ Hạm hỏi Hạ Cảnh.
Hạ Cảnh : “Đừng tin châm ngòi ly gián.” Hạ Cảnh xong hướng Mạnh Vũ : “Mạnh Vũ mau qua đây, và Hạ Hạm sẽ giúp em ly hôn với , loại xa em nhất nên tránh xa một chút.”
Mạnh Vũ theo bản năng thoáng qua Sở Tu Cẩn, lúc cũng đang cô, ánh mắt bình tĩnh, nhưng Mạnh Vũ cũng đang tò mò cô sẽ đưa lựa chọn gì.
Một bên là bạn nhất, một bên là chồng mới cưới lâu.
“Anh .”
Lời là Mạnh Vũ với Hạ Cảnh, ngữ khí trần thuật vô cùng kiên định.
Lời mấy đều sửng sốt một chút.
Mạnh Vũ : “ và Sở ở Pháp gặp tập kích, nọ tay s.ú.n.g, là đẩy Sở chỗ c.h.ế.t, là do bác cả Hạ sắp xếp tới đúng ?”
Hạ Hạm phản ứng , cô đầu về phía Hạ Cảnh: “Các phái g.i.ế.c ?”
Hạ Cảnh chuyện giấu nữa, cũng định giấu nữa, : “Hắn vốn dĩ nên c.h.ế.t. Mạnh Vũ, em đừng biểu hiện giả dối nhất thời của mê hoặc, căn bản . Mọi đều là đại công thần giúp Bắc Việt mua Ốc Phái, em lúc mua Ốc Phái thế nào ? Ốc Phái là xí nghiệp lâu đời vẫn luôn theo lộ trình cao cấp, dùng lời ngon tiếng ngọt gì thuyết phục Ốc Phái giảm chất lượng giảm giá dẫn tới ô tô Ốc Phái xảy sự cố, mà giá cổ phiếu Ốc Phái cũng vì thế sụt giảm, từ thị trường thứ cấp thu mua cổ phần Ốc Phái, cuối cùng Ốc Phái bức bất đắc dĩ mới đồng ý bán . Ngay cả lúc nắm quyền hành ở Bắc Việt cũng là vì dùng thủ đoạn khiến bên cạnh bố phản, loại vì lợi ích từ thủ đoạn, nếu c.h.ế.t còn chuyện mất lương tâm gì nữa.”
Hạ Cảnh năng hùng hồn đầy lý lẽ, giống như thật sự là loại đồ chính nghĩa diệt trừ tà ác.
Tuy rằng Mạnh Vũ thích trai Hạ Cảnh , nhưng cô cũng hành động của và bác cả Hạ cũng chẳng chính nghĩa như , căn bản nhất vẫn là vì lợi ích của bản .
“Em đừng lừa Mạnh Vũ, em đáng vì loại như mà đỡ, qua đây chỗ Hạ Cảnh.”
Mạnh Vũ chút lùi bước, cô kiên định lắc đầu với Hạ Cảnh: “Anh từng lừa gạt em, em là tự nguyện ở đây. Anh là , thủ đoạn tâm cơ thế nào, nhưng từng chuyện gì tổn thương em, tương phản, khi em chịu uất ức là vẫn luôn ở bên cạnh che chở em, em tin khác gì, em chỉ tin những gì chính mắt thấy.”
Sở Tu Cẩn lúc vẫn sô pha, lời Hạ Cảnh cũng để trong lòng, giống như một xem, ung dung Hạ Cảnh thao thao bất tuyệt những lý lẽ hùng hồn .
ngoài dự kiến của là, cô gái nhỏ hình gầy yếu sẽ bảo vệ .
Cô quen Hạ Cảnh và Hạ Hạm lâu hơn quen , cô đối với bọn họ tự nhiên nhiều sự tin tưởng hơn đối với , nhưng cô kiên định bất di bất dịch chắn mặt .
Cô , .
Cô , chỉ tin những gì thấy.
Thân hình lười biếng, khuỷu tay dựa lưng ghế sô pha, ngón tay theo bản năng vuốt cằm, nheo mắt chằm chằm cô gái hình đơn bạc đang thẳng tắp mặt .
Thật ngờ Sở Tu Cẩn cũng ngày khác bảo vệ.
Thật đúng là thú vị!
Đối với thái độ của Mạnh Vũ, Hạ Cảnh cũng kinh ngạc cực kỳ: “Em điên Mạnh Vũ? Hắn bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì cho em mà em đỡ cho như ?”
Mạnh Vũ : “Anh Hạ Cảnh, cũng đừng năng hùng hồn đầy lý lẽ như , giống như g.i.ế.c là để giúp đỡ chính nghĩa, trắng cũng bất quá là vì lợi ích.”
Hạ Cảnh: “...”
Hạ Cảnh cô cho nghẹn lời, nhưng ngay đó thản nhiên thừa nhận: “Anh thừa nhận, c.h.ế.t một phần nguyên nhân là lợi ích. Anh và bố vì Bắc Việt lao tâm khổ tứ, ông nội vẫn luôn buông quyền bọn cũng hề oán hận. cứ thế đột nhiên xuất hiện, thứ mà em tưởng rằng sẽ thuộc về em cứ thế chặn đường cướp mất, đổi là em em cam tâm ? Hắn bất quá chỉ là một đứa con hoang, bố và chú hai mới là con cái đàng hoàng của nhà họ Hạ, sự xuất hiện của vốn dĩ chính là công bằng với nhà và nhà chú hai, dựa cái gì những thứ bọn nỗ lực kinh doanh để cho tên con hoang hưởng lợi!?”
Mạnh Vũ chút nào lùi bước, cô : “Con riêng thì thế nào? Anh thể lựa chọn xuất của , huống chi năm đó ở bên Hạ lão thì Hạ lão thái thái qua đời nhiều năm. Mẹ cũng chuyện gì phá hoại gia đình khác bại hoại đạo đức, hai trai vợ gái chồng tại thể ở bên ? Hai yêu đương đàng hoàng Sở , xuất của bất kham như ? Chỉ vì Hạ lão và kết hôn thì đáng c.h.ế.t ? Anh liền xứng cạnh tranh ? Anh cũng là con cháu nhà họ Hạ!”
“Yêu đương đàng hoàng?” Hạ Cảnh lạnh, “Tìm một đàn ông trạc tuổi bố để yêu đương? Muốn thật sự là vì tình yêu đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tin, và giống đều chẳng lành gì.”
Hai cứ như một câu một câu tranh luận đến túi bụi. Sở Tu Cẩn kỳ thật thể trực tiếp sai ném Hạ Cảnh ngoài, nhưng cảm thấy dáng vẻ Mạnh Vũ che chở thú vị, cho nên cứ như một xem liên quan đến chuyện , nhàn nhã hai .
Hạ Hạm vẫn luôn ngẩn , lúc cô rốt cuộc nhịn lên tiếng cắt ngang Hạ Cảnh: “Đủ !” Cô về phía Hạ Cảnh, “Nói cách khác, các thật sự phái g.i.ế.c ?”
Hạ Cảnh : “Hắn vốn dĩ đáng c.h.ế.t.”
Hạ Hạm vốn tưởng rằng là Sở Tu Cẩn đột nhiên tay đối phó Hạ Bằng, cho nên khi Hạ Cảnh tới tìm cô cô mới cùng, cô ngờ hóa là Hạ Bằng tay , hơn nữa tuyệt tình như , trực tiếp mạng .
“Mặc kệ thế nào, trong đều chảy cùng dòng m.á.u với chúng , vì lợi ích mà nhất định dồn chỗ c.h.ế.t ?”
“Hạ Hạm em thế? Em bây giờ còn đồng cảm với ?”
Hạ Hạm bình tĩnh : “Cho nên... năm đó bố em t.a.i n.ạ.n xe cộ, liên quan đến bác cả ?”
Hạ Cảnh quả thực cô như thấy ma: “Hạ Hạm em điên ? Chú hai và bố là em ruột, ông thể hại chú ?”
“Vị chú nhỏ và bác cả cũng là em ruột ?”
“...” Hạ Cảnh buồn bực : “Cái đó thể giống ?”
Hạ Hạm để ý đến nữa, cô với Sở Tu Cẩn và Mạnh Vũ: “Xin , là rõ sự việc.” Cô xong liền xoay rời .
Hạ Cảnh cả đều ngốc, ngờ Hạ Hạm thế mà lâm trận phản chiến.
Hạ Cảnh chút hổ, nhưng vẫn duy trì vẻ mặt chính khí lẫm liệt với Sở Tu Cẩn: “Đưa bố tù bước tiếp theo đến lượt ?”
Sở Tu Cẩn : “Không sai, rốt cuộc cũng thông minh một .”
“...” Khóe miệng Hạ Cảnh giật giật, Mạnh Vũ đầy ý vị thâm trường, “Xử lý xong đến lượt Hạ Hạm ?”
“Hạ Hạm chọc tới , tại đối phó cô ?”
Hạ Cảnh hừ lạnh một tiếng, với Mạnh Vũ: “Khôn một chút, đừng để lừa.”
Anh ném xuống lời liền xoay bỏ .
Trong phòng yên tĩnh trở , chỉ còn Sở Tu Cẩn và Mạnh Vũ. Sở Tu Cẩn cô từ phía , thấy cô cúi đầu dụi mắt.
Đây là... ?
Anh lên gọi cô một tiếng.
“Mạnh Vũ.”
Mạnh Vũ đầu , quả nhiên thấy đôi mắt cô đỏ hoe, mặt rõ ràng nước mắt.
Thật sự ?
“Sao ?” Anh hỏi.
Mạnh Vũ : “ cảm xúc kích động liền dễ rơi nước mắt.”
“...”
Sở Tu Cẩn rút hai tờ khăn giấy đưa cho cô, cô nhận lấy: “Cảm ơn.”
Cô lau nước mắt, nhưng đôi mắt vẫn đỏ hồng. Ngón tay đặt bên khẽ động, nhưng chung quy gì cả.
Anh nghĩ tới dáng vẻ của cô gái nhỏ , cô giống như một con gà mái bảo vệ con chắn mặt bảo vệ .
Anh chút gì đó.
“ kinh nghiệm dỗ con gái, nhưng em thể dạy thế nào.”
“...”
Ý là dỗ cô?
Mạnh Vũ : “Không cần... Không gì, cảm xúc của bình phục là .”
hỏi: “Trước những lúc thế Tiêu Tề thế nào?”
Tiêu Tề?
“Tiêu Tề cái gì cũng sẽ , Tiêu Tề thích tùy hứng, sẽ dỗ . Cho nên thật sự cần, từ từ sẽ thôi.”
“ Tiêu Tề, em thể tùy hứng với . chút gì đó, cho , nên thế nào.”
“...”
Mạnh Vũ chạm ánh mắt , ánh mắt thành khẩn, ngữ khí cũng nghiêm túc.
Anh , em thể tùy hứng với .
Mạnh Vũ cúi đầu, lẽ ở bên Tiêu Tề quá lâu, cô quen cảm xúc thì tự tiêu hóa, bởi vì chờ đợi đối phương dỗ dành là vô dụng.
hiện tại dỗ cô?
Cảm giác thật kỳ quái, tuy rằng là chồng cô, nhưng bọn họ vẫn luôn tôn trọng như khách, ngay cả tình nhân cũng tính, nhiều lắm coi như bạn bè, cô tư cách gì yêu cầu dỗ dành ?
nếu dỗ cô, nên cho một cơ hội ? Cô cũng đến gần hơn một chút ?
Mạnh Vũ một thoáng trầm tư ngắn ngủi : “Lúc lẽ ôm một cái sẽ hơn.”
Vừa thốt cô chút hối hận, ôm ấp gì đó đối với bọn họ mà quá mức mật ? Tuy rằng ở chung cư của cô hai hình như cũng ôm một cái, nhưng đó chỉ là ngoài ý ...
Mạnh Vũ xong cũng dám .
một bàn tay đột nhiên vươn tới, nắm lấy cổ tay cô nhẹ nhàng kéo về phía , ngay đó tay liền vòng qua lưng cô.
Anh kéo cô lòng n.g.ự.c hỏi: “Như ?”