Ném Rớt Nam Thần Gả Hào Môn - Chương 19: Tuần Trăng Mật Tại Provence Và Ngoại Giao Phu Nhân
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:00:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Tu Cẩn bế cô sang phòng nghỉ bên cạnh, đặt cô xuống sô pha, rót một cốc nước đưa cho cô.
Mạnh Vũ chậm rãi uống hết cốc nước, lúc cô mới bình tĩnh .
“Xin .”
“Không của em, tại cảm thấy xin ?”
Mạnh Vũ khổ một cái, cô uống cạn chỗ nước còn , trầm mặc một lát : “Hồi cấp ba danh tiếng của lắm, trong trường ngày nào cũng lan truyền những lời đồn đại về . Họ là loại con gái lẳng lơ ai đến cũng từ chối, họ lên giường với đủ loại đàn ông, họ còn lão già nào đó b.a.o n.u.ô.i bên ngoài, nhưng mặc kệ tin , những điều đó đều sự thật.”
Sở Tu Cẩn ở đối diện, hai tay đan đặt đầu gối, gật đầu: “ tin em.”
Anh hỏi gì cả, cho cô tất cả sự tôn trọng, chỉ một câu " tin em", trao cho cô tất cả tôn nghiêm. Giờ khắc Mạnh Vũ thật sự . Sau khi nghiệp cấp ba, cô từng nhắc tới quá khứ của với ai, kể cả Tiêu Tề cũng . Người miệng lưỡi thế gian đáng sợ, nhiều tự nhiên sẽ tin, cho nên cô một chút cũng dám kể.
hiện tại, cái gì cũng hỏi, trực tiếp tỏ vẻ tin tưởng cô.
Mạnh Vũ nén nước mắt, hai tay nắm c.h.ặ.t thả lỏng vài , cô : “ đồn đại bất kham như , trong miệng khác là loại con gái ai cũng thể chơi qua đường, nhưng loại con gái như đến nay vẫn còn là xử nữ.”
Sở Tu Cẩn: “...”
Ánh mắt Sở Tu Cẩn dừng cô hồi lâu: “Không em từng yêu đương ? Có bạn trai quen lâu như ...”
Mạnh Vũ chút hổ: “Là từng yêu, nhưng trong lòng khác, vẫn luôn chạm .”
Sở Tu Cẩn: “...”
Sở Tu Cẩn nhất thời nên gì.
lúc tiếng gõ cửa, Sở Tu Cẩn lên tiếng, là Uông Vệ Quốc, Tề Mị và Uông Thục Viện.
Tề Mị thấy trạng thái Mạnh Vũ lắm, bà vội vàng tới vẻ mặt đau lòng hỏi cô: “Nữu Nữu thế nào ?”
Mạnh Vũ điều chỉnh cảm xúc : “Con .”
Trợ lý của Sở Tu Cẩn là Toàn Nghiệp lúc cũng , còn dẫn theo một . Toàn Nghiệp đẩy Diêm Văn Văn lên phía , với Sở Tu Cẩn: “ kiểm tra những nơi Trịnh Vũ tới, phát hiện lén lút, đó Trịnh Vũ khi bữa tiệc cùng cô sân thượng.”
Diêm Văn Văn xoa xoa cổ tay bóp đau, bất mãn : “Thật thể hiểu nổi, ông nội bạn tổ chức sinh nhật, thể tới chúc mừng một chút ?”
Nhà họ Diêm cũng trong danh sách khách mời, cho nên Diêm Văn Văn cũng bữa tiệc, cô chỉ thể gọi Trịnh Vũ ngoài, mới thể lén lấy rượu cho uống.
Vừa lúc trợ lý đặc biệt của Trịnh lão cũng tới. Trợ lý đặc biệt còn trẻ, qua 30 tuổi, chào hỏi với Sở Tu Cẩn: “Sở , sự việc xảy hôm nay Trịnh nhà chúng vô cùng xin . Trịnh Vũ tỉnh rượu, với khi bữa tiệc cùng bạn trò chuyện một lúc ở sân thượng. Bởi vì gia đình Trịnh lão t.ửu lượng kém nên nghiêm cấm uống rượu, cũng xác nhận rõ ràng hôm nay hề uống rượu, chỉ uống một ly nước trái cây cùng bạn.”
Trợ lý đặc biệt xong, Toàn Nghiệp : “Vừa phát hiện vị Diêm tiểu thư khi cô đang định vứt rác, là hai vỏ chai nước trái cây. Lúc vặn Dương trợ lý cũng tới kiểm tra tình hình, cho nên liền giao hai vỏ chai nước trái cây cho . Anh cho kiểm tra một chút, từ tàn dư trong chai nước trái cây phát hiện cồn, hẳn là lén dùng kim tiêm bơm cồn , đó lừa Trịnh Vũ uống.”
Trợ lý đặc biệt xong sắc mặt trầm xuống, trực tiếp chất vấn Diêm Văn Văn: “Diêm tiểu thư, cô là bạn của Trịnh Vũ sẽ thể thể uống rượu, nếu tại còn pha rượu nước trái cây lừa uống?”
Diêm Văn Văn : “ chỉ đùa với chút thôi mà, bạn bè thiết còn thể đùa ?”
Trợ lý đặc biệt : “Sở , chuyện xác thật chỗ sai sót của chúng , đối với việc Trịnh Vũ mạo phạm Sở phu nhân, chúng vô cùng xin , nhưng Diêm tiểu thư hiềm nghi lớn, nghĩ chuyện cùng cô cũng thoát khỏi liên quan.”
Uông Vệ Quốc ngay bên cạnh, giờ phút trợ lý đặc biệt của Trịnh lão và trợ lý của Sở Tu Cẩn liệt kê nhiều bằng chứng như , ông lập tức cũng luống cuống, vội vàng vỗ Diêm Văn Văn một cái : “Cái con bé hồ đồ còn ngây đó gì, còn mau xin !”
Diêm Văn Văn đương nhiên là thấy tình thế liền thu , vội vàng : “Xin , chuyện là đúng, vốn dĩ chỉ đùa với Trịnh Vũ một chút, hơn nữa khi say rõ ràng bảo về nghỉ ngơi, ai cứ đòi bữa tiệc. cũng sự việc sẽ biến thành như , nhưng cũng là vô tâm, hy vọng Mạnh Vũ cô đừng trách .”
Gây tổn thương cho khác, một câu "vô tâm" là xóa bỏ bộ ? Huống chi vô tâm còn .
Sở Tu Cẩn trầm mặc hồi lâu gì, khí vì thế mà trở nên áp lực, những khác cũng đều dám mở miệng nữa. Trầm mặc một lát Sở Tu Cẩn đột nhiên hỏi Mạnh Vũ: “Em đối với nhà họ Uông còn tình cảm ?”
Mạnh Vũ cũng vì hỏi như , ánh mắt lướt qua mặt nhà họ Uông, cô cúi đầu nghĩ nghĩ : “Nhà họ Uông nuôi lớn cảm kích, nhưng ân tình của nhà họ Uông cũng trả gần đủ , nếu chuyện liên quan đến nhà họ Uông, tha thứ nữa.”
Sở Tu Cẩn gật đầu: “Được.”
Uông Vệ Quốc đột nhiên một loại dự cảm lắm.
Quả nhiên, Sở Tu Cẩn chậm rãi mở miệng : “Đại lý tiêu thụ của Bắc Việt về phiền Uông phí tâm nữa. Lúc Uông là vì dựa Bắc Việt mới đến Yến Thành, nếu Bắc Việt thể cho ông tới, cũng thể ông trở về, về Uông vẫn nên về Dung Thành bán xe cũ của ông .”
Uông Vệ Quốc c.h.ế.t sững. Ý của Sở Tu Cẩn là, về cho ông đại lý tiêu thụ của Bắc Việt nữa ?
Diêm Văn Văn hiển nhiên cũng ngờ sự việc sẽ phát triển đến nước . Nếu nhà họ Uông , nhà bọn họ cũng đừng hòng ở Yến Thành, nhân mạch tích lũy ở Yến Thành cũng sẽ từ đây đứt đoạn, bọn họ lâu về Dung Thành, trở về nghi ngờ gì nữa bắt đầu từ con .
Diêm Văn Văn vội vàng : “Chuyện là do gây , Sở nếu thoải mái thì cứ trừng phạt một thôi, ai nấy chịu, dượng và cả nhà liên quan đến chuyện , Sở cần gì liên lụy vô tội?”
Sở Tu Cẩn : “Con ngày thường vẫn dễ chuyện, nhưng một khi chọc tới , thường thà g.i.ế.c nhầm một ngàn cũng sẽ bỏ qua một .”
“Sở cần thiết như chứ? Văn Văn phạm chúng sẽ xin t.ử tế, cha mấy năm nay công lao cũng khổ lao, Sở cho dù nể tình giao tình nhiều năm, cũng xin nể tình cha vì Bắc Việt cúc cung tận tụy, thật sự cần thiết tuyệt tình như .”
Lời là Uông Thục Viện .
Uông Vệ Quốc cũng : “ Sở , mấy năm nay đối với Bắc Việt trung thành và tận tâm, đại lý tiêu thụ ô tô nhà khác đều sẽ ăn hoa hồng, nhiều năm như một chút tiền boa cũng dám lấy.”
Sở Tu Cẩn : “Nếu Bắc Việt, Uông hiện tại vẫn chỉ là kẻ bán xe cũ ở Dung Thành, gia địa vị của ông cũng còn lâu mới như bây giờ. Rõ ràng là Bắc Việt dìu dắt, lời của ông giống như Bắc Việt công thần như ông thì cảm động đến rơi nước mắt . Người đại lý tiêu thụ cho Bắc Việt nhiều, cũng nhất thiết chọn ông.”
Anh như chính là còn đường xoay chuyển, Uông Thục Viện cũng nổi giận, cô với Sở Tu Cẩn: “Đường đường là chủ tịch Bắc Việt thật sự ngang ngược vô lý như ?”
Sở Tu Cẩn về phía cô , ánh mắt bình tĩnh, nhưng đáy mắt lộ hàn ý, khẽ mở môi mỏng : “Đừng hôm nay chứng cứ vô cùng xác thực, cho dù thật sự ngang ngược vô lý thì thế nào?”
Uông Thục Viện: “...”
Khí tràng của quá mạnh, Uông Thục Viện lập tức ép tới mức dám thêm lời nào.
Sở Tu Cẩn giao phó cho Toàn Nghiệp: “Cậu trở về triệu tập cuộc họp khẩn cấp, lập tức thu hồi bộ ô tô cấp cho nhà họ Uông trong quý , việc đại lý tiêu thụ mới mau ch.óng thực hiện.”
Toàn Nghiệp vội vàng đáp lời nhanh ch.óng rời .
Sở Tu Cẩn với vị trợ lý đặc biệt : “Trở về cho Trịnh lão nhà các , về những bữa tiệc kiểu đừng gọi tới tham gia.”
Đây là ý cắt đứt giao tình với nhà họ Trịnh.
Vị trợ lý đặc biệt còn gì đó, Sở Tu Cẩn sang hỏi Mạnh Vũ: “Đi ?”
Mạnh Vũ bình tĩnh , cô lên: “Đi .”
Hai một một cửa, ai dám ngăn cản.
Hai bữa tiệc mà trực tiếp rời . Ngồi xe, xe lẳng lặng chạy, hai ở ghế cũng suốt dọc đường im lặng gì. Mạnh Vũ đàn ông bên cạnh, cô nghĩ đến việc ôm cô rời mắt bao , cô nghĩ đến việc vì cô mà đòi công đạo một cách “ngang ngược vô lý”.
Gả cho thời gian dài, nhưng bảo vệ cô hết đến khác.
Sở Tu Cẩn cảm nhận ánh mắt của cô, cũng cô, mắt chằm chằm phía hỏi: “Có gì với ?”
“...”
Hình như nhiều điều , cảm ơn , cảm ơn lựa chọn tin tưởng cô, cảm ơn mặt vì cô, nhưng cô nhận khi gả cho hình như cô cảm ơn với .
Cô nhất thời cũng gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nem-rot-nam-than-ga-hao-mon/chuong-19-tuan-trang-mat-tai-provence-va-ngoai-giao-phu-nhan.html.]
Cứ như về đến nhà, đang định lên lầu thì cô với : “Hôm nay trong bữa tiệc ăn gì mấy, chút đồ ăn cho nhé.”
“Lại nấu cháo?”
Anh vẻ cũng ăn cháo lắm.
“Vậy nấu canh cho ?”
“Học khi nào?”
“Mới học lâu.”
“Ừ, cái tồi.”
“...”
Mạnh Vũ nấu cho món canh gà hầm nấm, khi cô gõ cửa thì mới chuyện điện thoại xong.
Cô đưa canh đến mặt : “Anh nếm thử .”
Anh dùng thìa nếm một ngụm, nhiệt độ , ngọt, canh nấu tươi, thịt gà cũng mềm.
“Cũng tệ lắm.”
Mạnh Vũ thở phào nhẹ nhõm: “Vậy việc tiếp , quấy rầy nữa.”
Cô xoay , với cô: “Chuyện hôm nay em cần bận tâm, sẽ xử lý . Em thu dọn đồ đạc một chút, hai ngày nữa chúng Pháp.”
Pháp? Cũng chính là bọn họ bắt đầu hưởng tuần trăng mật ?
Mạnh Vũ gật gật đầu: “Được, sẽ chuẩn .”
Ngày hôm Mạnh Vũ dậy muộn một chút, Sở Tu Cẩn rời , nhưng trong nhà thêm một .
Là Tề Mị.
Mạnh Vũ đại khái đoán bà đến vì chuyện gì.
Mạnh Vũ xuống đối diện bà, Tề Mị với cô: “Con khỏe ?”
“Mẹ thấy đấy, con .” Cô thẳng vấn đề, “Nếu hôm nay tới là để cầu xin cho cha con Uông Vệ Quốc, con khuyên vẫn nên về .”
“Sao con tới vì cha con Uông Vệ Quốc?”
“Mẹ vì bọn họ thì còn thể vì cái gì?”
Tề Mị khổ: “Con gái hôm qua chịu uất ức, liền thể tới thăm nó ?”
“Phải ?” Cô nhướng mày, mặt mang theo ý bỡn cợt, hiển nhiên tin.
Tề Mị thở dài: “Dượng Uông của con xác thật bảo tới tìm con chuyện, nhưng từ chối .”
“Ồ?” Mạnh Vũ nhướng mày, “Mẹ đối với ông từ đến nay gì nấy ? Ông bảo giúp còn dám từ chối?”
“Tại thể từ chối? Ta sở dĩ đối với ông gì nấy còn vì con gái dựa nhà họ Uông . Hiện giờ con gái lấy chồng, con rể quyền thế bọn họ cũng chèn ép , cũng cần thiết nơi nơi sắc mặt bọn họ.”
“...”
Mạnh Vũ thật sự ngờ Tề Mị thế mà còn thể cứng rắn một mặt Uông Vệ Quốc.
“Mẹ sợ Uông Vệ Quốc ly hôn với ?”
“Ly hôn thì ly hôn, ở cùng ông nhiều năm như , ăn m.ô.n.g thể sạch sẽ đến ? Ta trong tay cũng nắm nhược điểm của ông , cho dù ly hôn cũng thể ông lột một tầng da.”
Mạnh Vũ vẻ mặt kinh ngạc bà, cô đột nhiên cảm thấy hình như quen . Trong mắt cô Tề Mị chính là một phụ nữ nhu nhược chỉ thể dựa đàn ông mà sống, bà giống như một đóa hoa trong nhà kính, sự ôn nhu yêu thương của đàn ông là chất dinh dưỡng để bà sinh tồn, bà rời liền sẽ khô héo mà c.h.ế.t.
hôm nay cô mới phát hiện Tề Mị hình như cũng nhu nhược như cô tưởng tượng, cô cho rằng bà đối với Uông Vệ Quốc chỉ dựa dẫm và tình yêu, ngờ còn toan tính.
Tề Mị trò chuyện với Mạnh Vũ một lát rời , quả nhiên một câu cũng đề cập đến chuyện xin tha cho nhà họ Uông.
Uông Vệ Quốc hai ngày nay gấp đến độ miệng nổi đầy bọng nước. Ông vốn tưởng rằng Sở Tu Cẩn chỉ là dọa ông một chút, rốt cuộc hợp tác nhiều năm như , ông đại lý tiêu thụ cũng thuận tay, chợt tìm thể tìm thích hợp ngay. Lại ngờ ngay đêm đó ông nhận điện thoại khẩn cấp từ công ty, Bắc Việt thu hồi bộ ô tô cấp cho ông , sáng sớm hôm ông liền nhận thông báo chấm dứt hợp đồng từ luật sư của Bắc Việt.
Uông Vệ Quốc gấp đến độ xoay vòng vòng, ông Tề Mị cầu xin Mạnh Vũ, ngờ phụ nữ luôn gì nấy với ông đột nhiên trở nên đặc biệt trì độn, mỗi ngày chỉ ăn mặc trang điểm sách luyện chữ, ông gì cũng .
Uông Thục Viện cũng gấp gáp, chỉ vì chuyện trong nhà, công việc của cô cũng gặp vấn đề lớn —— cô trang sức Đế Phù gạch tên.
Lý do đơn giản, bởi vì chuyện cô nghi ngờ đạo nhái hai năm lôi . Kỳ thật lúc chuyện đó là do một nhà thiết kế nhỏ thượng vị cố ý hắt nước bẩn cho cô . Vốn dĩ qua lâu như , hơn nữa cô xác thật oan uổng, nhưng công ty đột nhiên lôi chuyện , là ảnh hưởng danh dự, màng cô ở Đế Phù dốc hết tâm huyết nhiều năm như , trực tiếp gạch tên cô khỏi vị trí nhà thiết kế chính.
Uông Thục Viện thể nghĩ chuyện liên quan đến Sở Tu Cẩn, cô nhớ tới câu thà g.i.ế.c nhầm một ngàn cũng bỏ qua một của . Cô hỏi Sở Tu Cẩn tại như , nhưng cô gặp Sở Tu Cẩn, cô ở đại sảnh công ty Bắc Việt liền chặn vì hẹn , ngay cả thang máy cũng .
Muốn thông qua Mạnh Vũ cô hạ , vốn là thể thông qua Tề Mị, nhưng Tề Mị từ khi Mạnh Vũ gả cho Sở Tu Cẩn liền như biến thành khác, thậm chí đôi khi đối với cha con bọn họ chẳng thèm quan tâm.
Uông Thục Viện quả thực sắp tức c.h.ế.t . Cô ngờ sự việc thế mà đến tình trạng , vốn tưởng rằng cho dù Mạnh Vũ tra, nhiều lắm cũng chỉ thể tra đến đầu Diêm Văn Văn, nào rằng Sở Tu Cẩn bá đạo như , trực tiếp chơi trò liên đới, ngay cả nhà họ Uông cũng xử lý cùng, hơn nữa thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn!
Sau đó Uông Thục Viện thật sự hết cách, cô chỉ thể cúi đầu tìm Mạnh Vũ, nhưng cô vồ hụt, Mạnh Vũ cũng ở Yến Thành, cô cùng Sở Tu Cẩn bay sang Pháp hưởng tuần trăng mật .
Cô ở đây gấp đến độ như kiến bò chảo nóng, bọn họ nhàn nhã hưởng tuần trăng mật như , Uông Thục Viện càng tức điên .
Lần hưởng tuần trăng mật Mạnh Vũ mang đồ đạc đầy đủ, suốt hai cái vali lớn.
Lúc hai đang ở máy bay tư nhân của Sở Tu Cẩn, chân là tầng tầng lớp lớp mây trắng, bên tai vang lên tiếng nhạc êm dịu, bọn họ sắp bay tới Provence lãng mạn.
Mạnh Vũ chỉ cảm thấy cả thoải mái, vô cùng thích ý, đối với chuyến cũng tràn ngập mong chờ, những chuyện vui xảy đó cô ném đầu.
Sở Tu Cẩn ngay bên cạnh, Mạnh Vũ cảm thấy tầng mây ngoài cửa sổ trắng đến lóa mắt, cô kéo tấm che cửa sổ xuống. Sở Tu Cẩn bên cạnh đột nhiên với cô: “ một thắc mắc.”
Mạnh Vũ đầu : “Thắc mắc gì?”
“Tiêu Tề yếu sinh lý ?”
Mạnh Vũ: “?”
Mạnh Vũ phản ứng kịp ý tứ của câu , cô vẻ mặt nghi hoặc về phía , thấy sắc mặt như thường, giọng điệu chuyện phảng phất như đang tán gẫu: “Nhiều năm như đều chạm em, ?”
Mạnh Vũ: “...”
Tấm che cửa sổ cô kéo xuống, chỉ ánh đèn mờ nhạt đỉnh đầu chiếu sáng, ánh đèn chiếu rọi khuôn mặt , hỏi đến bình tĩnh như , nhưng Mạnh Vũ dần dần đỏ mặt.
Cái gì mà ? Cô ngờ sẽ hỏi cô loại vấn đề tư mật .
Hơn nữa, hỏi đột ngột như ...