Ném Rớt Nam Thần Gả Hào Môn - Chương 18: Sự Thật Về Quá Khứ Và Cái Ôm Của Sở Tiên Sinh
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:00:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh là cảm thấy Đạo Thành tương đối lãng mạn là cái phòng tình thú tương đối lãng mạn? nho nhã lễ độ như , chắc hẳn chỉ đơn thuần thấy phong cảnh lãng mạn thôi nhỉ?
Mạnh Vũ : “Sở thích Đạo Thành ?”
“Cũng thể là thích, chỉ là cảm thấy qua tương đối lãng mạn.”
“...”
“Bất quá quyền quyết định ở em, em thích Provence chúng liền Provence.”
Mạnh Vũ cảm thấy nếu lựa chọn giữa Đạo Thành và Provence, cô vẫn thà chọn Provence còn hơn. Mạnh Vũ nghĩ nghĩ : “Vậy Provence .”
“Được.”
Địa điểm cứ như quyết định, Mạnh Vũ lên: “Vậy lên lầu đây.”
Cô đang định rời , Sở Tu Cẩn : “Ngày mai em cùng tham gia một bữa tiệc, đối phương mời vợ chồng chúng cùng đến.”
“Được.” Mạnh Vũ đáp lời, “Là tiệc tính chất gì ?”
“Là tiệc mừng thọ.”
Tiệc mừng thọ thì chắc ăn mặc bảo thủ điệu thấp một chút. Mạnh Vũ chọn một chiếc váy liền áo tay dài màu đen, chút giống váy múa ba lê dáng dài, nửa ôm sát, phác họa đường cong cơ thể, nửa là váy dài, độ rủ , qua hoa lệ.
Sở Tu Cẩn vẫn như cũ là âu phục quần tây, chỉ là là kiểu dáng thường phục (casual), chính thức như khi công ty.
Bữa tiệc tổ chức tại một hội sở giải trí, hội sở bao trọn, tăng cường nhiều bảo vệ.
Trước khi , Sở Tu Cẩn dùng khuỷu tay nhẹ nhàng chạm cô. Mạnh Vũ đầu thoáng qua, liền thấy đưa khuỷu tay về phía cô, cô vẻ mặt kinh ngạc .
“Hửm?” Anh dùng ánh mắt hiệu một chút.
Mạnh Vũ hiểu ý, cô chuyển ánh mắt sang một bên, vẻ bình tĩnh khoác lên khuỷu tay .
Hai đều là nhân vật tiêu điểm, một quyền thế tuấn lãng phi phàm, một dáng cao gầy mỹ diễm động lòng , hai bước lập tức thu hút sự chú ý của trường.
Sở Tu Cẩn ít tham gia những bữa tiệc như . Nhà họ Trịnh vốn dĩ còn tưởng rằng sẽ tới, thấy Sở Tu Cẩn xuất hiện, nhà họ Trịnh thụ sủng nhược kinh, vội vàng đây chào hỏi.
Nhà họ Trịnh về nguyên liệu ô tô, hợp tác với ô tô Bắc Việt, hơn nữa cũng nhờ Bắc Việt móc nối, nhiều công ty ô tô nước ngoài mới tìm nhà họ Trịnh xưởng sản xuất linh kiện lớn, cho nên Bắc Việt thể là nắm mạch m.á.u của nhà họ Trịnh. Đối với lãnh đạo Bắc Việt là Sở Tu Cẩn, nhà họ Trịnh đương nhiên là cung kính thừa.
Hôm nay bữa tiệc chính là tiệc mừng thọ của Trịnh lão . Trịnh lão dẫn theo con trai và con dâu tới chào hỏi vợ chồng Sở Tu Cẩn.
Nói là tiệc mừng thọ, kỳ thật càng giống như một buổi tụ họp của ngành ô tô. Rất nhiều gia đình ở Yến Thành liên quan đến ngành ô tô cũng mời tham gia, trong đó cũng bao gồm nhà họ Uông. Uông Vệ Quốc cùng vợ là Tề Mị và con gái Uông Thục Viện cũng tới tham dự.
Sau khi mấy chào hỏi qua , Tề Mị liền kéo tay Mạnh Vũ đ.á.n.h giá cô từ xuống một lượt, bà hài lòng : “Sắc mặt con hơn nhiều , xem cuộc sống hôn nhân , thấy con hạnh phúc cũng yên tâm.”
Cô và Tề Mị vốn dĩ kiểu con thiết, chỉ là mặt nhiều như , cô vẫn với bà một cái.
Lần tiệc mừng thọ của Trịnh lão , phụ trách bên phía Ốc Phái cũng tới tham dự. Bởi vì Bắc Việt móc nối, cho nên nhà họ Trịnh mấy năm trở thành xưởng sản xuất nguyên vật liệu lớn cho Ốc Phái, hai công ty hợp tác c.h.ặ.t chẽ, tiệc mừng thọ của Trịnh lão đương nhiên mời đối phương.
Người phụ trách ô tô Ốc Phái là một Pháp, ông tuy việc ở Đức nhưng hiểu tiếng Đức lắm, ngày thường giao tiếp đều dùng tiếng Anh, cho nên Sở Tu Cẩn liền dùng tiếng Anh lưu loát giới thiệu Mạnh Vũ một chút.
Mạnh Vũ bắt tay với ông , đang định chào hỏi thì cướp lời cô: “Chào ngài Leon, là chị gái của Mạnh Vũ. Em gái tiếng Anh lắm, mặt nó chào hỏi ngài.”
Mạnh Vũ nhíu mày về phía Uông Thục Viện, Uông Thục Viện tiếp: “Xin để ngài Leon chê , nhưng ngài Leon cũng thấy đấy, em gái là một đại mỹ nhân hiếm . Ngài Leon cũng đại mỹ nhân luôn yêu cái hơn những cô gái bình thường, cho nên thời học nó dành phần lớn thời gian cho việc trang điểm mà bỏ bê bài vở. Trong nhà cũng mời gia sư tiếng Anh cho nó nhưng nó vẫn luôn học , hy vọng ngài Leon đừng để ý.”
Ngoài mặt thì như đang đỡ cho cô, khen cô là đại mỹ nhân, vì cô tiếng Anh lưu loát nên giúp cô xin ngài Leon. ngầm bên trong là đang cho , Mạnh Vũ chính là một cái bình hoa di động chỉ , mời gia sư cho cô cũng học xong, đến nỗi hiện tại thành vợ của Sở Tu Cẩn ngoài xã giao ngay cả tiếng Anh cũng .
Kỳ thật mục đích của Uông Thục Viện còn chỉ , chỉ cho Mạnh Vũ chính là kẻ học vấn nghề nghiệp, còn cho Sở Tu Cẩn , chỉ mặt mà chọn vợ là mất mặt hổ như thế nào.
Lời của Uông Thục Viện khiến những khác đều chút hổ, đặc biệt là ngài Leon, ông nên tiếp lời thế nào. Uông Thục Viện cùng ngài Leon trò chuyện một đề tài khác, về giải thích ô tô, về triển vọng kỹ thuật động cơ trong nước, cô thao thao bất tuyệt, thể hiện hết mị lực của một danh viện xã giao.
Uông Thục Viện cô là một kẻ học vấn nghề nghiệp, nhưng cô gì cũng nghiệp từ trường đại học hàng đầu trong nước đấy nhé. Tuy rằng học chuyên ngành hot, tuy rằng cô cũng chỉ cao hơn điểm chuẩn một hai điểm, nhưng trong mắt Uông Thục Viện, cô chính là vận khí quá , cô vẫn luôn cảm thấy cô thi đại học chính là ăn may mới điểm cao như .
Mạnh Vũ ở nhà họ Uông vẫn luôn Uông Thục Viện chèn ép, cô thể quá nổi bật, cô thể ưu tú, nhà họ Uông chỉ cần một Uông Thục Viện ưu tú là .
Cô còn nhớ hồi học cấp hai, cô đạt thành tích xuất sắc cầm giấy khen về nhà, nhưng cũng vì thế mà vui mừng, ngược còn lời thấm thía với cô nhiều điều. Bà bảo cô lớp học cho , nhưng khi thi cử thì cần nghiêm túc như , bà cũng trông mong cô trở thành rường cột xã hội, bà chỉ hy vọng cô thể trở thành một bình thường bình an sống cả đời.
Chó má! Kỳ thật là vì Uông Thục Viện thấy cô cầm giấy khen trong lòng thoải mái, phát một trận cáu kỉnh. Khi đó Uông Thục Viện vẫn thực sự chấp nhận kế , cho nên bà nơi nào cũng suy xét cho cô . Tuy rằng Uông Thục Viện cũng rõ, nhưng Tề Mị Uông Thục Viện thấy Mạnh Vũ cầm giấy khen trong lòng vui, cô hy vọng Mạnh Vũ hơn , hoặc là , cô hy vọng Mạnh Vũ là một kẻ chỉ khuôn mặt xinh còn thứ đều bằng cô .
Mẹ từ nhỏ với cô nhiều nhất chính là nhường nhịn Uông Thục Viện, bởi vì các cô ăn cơm nhà họ Uông, ở nhà họ Uông, cô thể học, thể ăn no mặc ấm tất cả đều là nhờ nhà họ Uông. Đây là các cô nợ Uông Thục Viện, bà cách nào một nuôi sống cô, các cô chỉ thể phụ thuộc nhà họ Uông, cho nên cô cần thiết chuyện nhường Uông Thục Viện.
Cô thể ưu tú, cô nhất là một bình phàm chỉ nhan sắc, chỉ sự bình phàm của cô mới thể nổi bật sự ưu tú của Uông Thục Viện.
mà, cô hiện tại còn ở nhà họ Uông, cô cũng Uông Thục Viện gả cho Sở Tu Cẩn trả nợ ân tình cho nhà họ Uông, cô nợ bọn họ, cho nên, cô dựa cái gì còn nhường Uông Thục Viện.
“Ngài Leon, chị gái cũng thích , cho nên chị thích hạ thấp mặt ngoài, nhưng chị hiển nhiên cũng hiểu về ...” Mạnh Vũ xong nhún vai với ngài Leon.
Ngài Leon hai mắt sáng ngời, tiếng đẻ của , ông đương nhiên cảm thấy thiết, mặt lộ vẻ kích động: “Sở phu nhân tiếng Pháp như ?”
“Từ nhỏ học qua, cho nên giao tiếp hàng ngày thành vấn đề.”
“ mà, tại chị gái cô thích cô?”
“Mẹ là kế của chị , chị cũng chị ruột của , hơn nữa lòng ghen tị của chị mạnh, chị cho phép ưu tú hơn chị .”
Leon ánh mắt phức tạp Uông Thục Viện một cái, ông với Mạnh Vũ: “Thật là cảm thấy tiếc nuối cho cô.”
“Không cả.”
Hai bộ hành trình đều dùng tiếng Pháp, Uông Thục Viện hiểu, nhưng ánh mắt ý vị thâm trường của ngài Leon quét về phía cô thì cô thấy , cần nghĩ cũng Mạnh Vũ khẳng định gì cô .
cô căn bản cô rốt cuộc gì.
Còn nữa... Thứ tiếng chim hót là tiếng Pháp ? Tại nó tiếng Pháp? Nó học tiếng Pháp từ bao giờ?
Mạnh Vũ cùng ngài Leon đàm tiếu tự nhiên, Uông Thục Viện thậm chí từ trong ánh mắt Leon thấy sự tán thưởng của ông đối với Mạnh Vũ.
Ngón tay Uông Thục Viện cầm ly rượu vang đỏ dần dần siết c.h.ặ.t.
Cuộc trò chuyện giữa Mạnh Vũ và ngài Leon kết thúc, Leon đầu với Uông Thục Viện: “Xem cô cũng hiểu về em gái , cô vô cùng tài hoa.”
Ông bằng tiếng Anh, đại đa ở đây đều hiểu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nem-rot-nam-than-ga-hao-mon/chuong-18-su-that-ve-qua-khu-va-cai-om-cua-so-tien-sinh.html.]
Khóe miệng Uông Thục Viện giật giật, cô vẻ trấn định : “Phải ?” Cô mỉm thoáng qua Mạnh Vũ, “ vẫn luôn em gái tài hoa như , thật sự mừng cho nó.” Cô xong nâng ly với Leon và Sở Tu Cẩn, “Xin , xin phép vắng mặt một chút.”
Uông Thục Viện rời , Sở Tu Cẩn cúi đầu hỏi bên tai Mạnh Vũ: “Em tiếng Pháp?”
Dựa quá gần, nhưng thở ấm áp của lướt qua vành tai cô, Mạnh Vũ cảm giác cả cứng một chút, cô điều chỉnh hô hấp giữ bình tĩnh với : “ chỉ tiếng Pháp còn tiếng Đức và tiếng Anh cùng với tiếng Nhật.”
“Lợi hại như ?”
Mạnh Vũ tận lực xem nhẹ luồng nhiệt khí Sở Tu Cẩn thổi bên tai , : “Bà nội thời trẻ từng sống ở Pháp và Đức, cho nên từ lúc còn nhỏ bà dạy tiếng Pháp và tiếng Đức, nhưng lâu khi bố mất thì bà cũng qua đời. Bởi vì từ nhỏ học, cho nên giao tiếp bình thường là thành vấn đề. Sau đại học chọn chuyên ngành tiếng Nhật, chọn học thêm tiếng Đức và tiếng Pháp, cho nên tiếng Đức và tiếng Pháp liền vẫn luôn bỏ quên. Còn về tiếng Anh, vốn dĩ từ tiểu học bắt đầu học, cho nên khẳng định là .”
“Xem ngài Leon sai, chị gái em xác thật hiểu về em.”
Cô đương nhiên hiểu về cô. Kỳ thật con Uông Thục Viện đôi khi sống quá ích kỷ, cô chỉ tin những gì cô tin, cô chỉ nguyện ý tin tưởng Mạnh Vũ là một kẻ thứ đều bằng , thể cẩn thận phát hiện thiên phú ngôn ngữ của cô chứ?
Uông Thục Viện cũng thật sự ngờ tới Mạnh Vũ sẽ một tràng tiếng Pháp lưu loát. Cô Mạnh Vũ đang chuyện trò vui vẻ với Sở Tu Cẩn cùng nhà họ Trịnh và ngài Leon, cô khiêm tốn lễ kiêu ngạo siểm nịnh, cái chỉ thể sống hào quang của cô giờ phút ch.ói mắt như .
Uông Thục Viện từ nhỏ là khách quen trong các bữa tiệc, mà Mạnh Vũ ít khi tới tham gia, kinh nghiệm đủ khó tránh khỏi sẽ vẻ vụng về. Vốn tưởng rằng chợt gả cho Sở Tu Cẩn trở thành hào môn phu nhân cô sẽ giống như nhà giàu mới nổi lộ vẻ buồn khắp nơi, ngờ cô như cá gặp nước, ứng phó tự nhiên.
Ngược là cô , bởi vì gây một cái ô long lớn (hiểu lầm tai hại) lúc chỉ thể ở ngoài đám .
Mạnh Vũ rốt cuộc là học tiếng Pháp từ khi nào? Cô về phía Tề Mị, Tề Mị cũng biểu hiện quá kinh ngạc, ngược vì con gái thành thạo mà vẻ mặt vui mừng.
Hai con thật đúng là giấu nghề, giấu nghề đến mức chán ghét.
Trong lòng Uông Thục Viện bùng lên một ngọn lửa giận.
lúc điện thoại của cô vang lên, Uông Thục Viện cầm lên xem, là Diêm Văn Văn gọi tới.
Cô bắt máy, đầu dây bên Diêm Văn Văn với cô : “Sự việc xong xuôi, Trịnh Vũ hiện tại đang đường bữa tiệc, chắc chỉ vài phút nữa thôi.”
Uông Thục Viện gật gật đầu: “Em lắm.”
Cô cúp điện thoại, lạnh lùng một tiếng. Lần Mạnh Vũ ỷ thế của Sở Tu Cẩn ép cô xin , cô quên . Cô sỉ nhục như , thể đòi .
Trịnh Vũ là cháu trai của Trịnh lão , cùng tuổi với Mạnh Vũ, cấp hai và cấp ba đều học cùng trường, nhưng học cùng lớp. Bởi vì nhà họ Trịnh và nhà họ Uông ít nhiều đều chút quan hệ với nhà họ Hạ, cho nên cũng qua . Trịnh Vũ và Uông Thục Viện cùng với Diêm Văn Văn quan hệ đều tồi, còn từng đến nhà họ Uông chơi. Mạnh Vũ và Trịnh Vũ , cho nên cô cũng Trịnh Vũ - cái ngày thường thẹn thùng nội hướng - khi uống rượu như biến thành khác, càng Trịnh Vũ khi say sẽ năng lảm nhảm, còn sẽ lặp lặp gọi tên cô.
Trịnh Vũ thích Mạnh Vũ, đây là chuyện Uông Thục Viện và Diêm Văn Văn đều .
Là nhà của Trịnh Vũ, Trịnh lão và cha Trịnh Vũ đương nhiên Trịnh Vũ cứ uống rượu là thích năng lung tung, hơn nữa những chuyện liên quan đến Mạnh Vũ.
Người nhà họ Trịnh chuyện Trịnh Vũ yêu thầm Mạnh Vũ cũng hành động gì, trong mắt bọn họ Mạnh Vũ bất quá chỉ là con gái riêng của vợ kế nhà họ Uông, phận xứng, nhưng hiện tại Mạnh Vũ thành vợ của Sở Tu Cẩn thì khác.
Cho nên hôm nay Trịnh lão nghiêm khắc cảnh cáo Trịnh Vũ uống rượu.
Trịnh Vũ là trưởng thành , Trịnh lão tuy bảo trông chừng nhưng trông mãi, chỉ chớp mắt Trịnh Vũ thấy tăm , khi thì say khướt.
Cậu thực uống cũng nhiều, chỉ là uống rượu, cứ uống là say.
Trịnh Vũ nghiêng ngả lảo đảo trở bữa tiệc, liếc mắt một cái liền thấy cô gái , cô gái mà giấu kín trong lòng, đến cái tên cũng dám .
Cậu toét miệng , giống như một kẻ si hán, những xung quanh dường như đều thấy, chỉ thấy cô đang duyên dáng yêu kiều ở đó.
Cậu bước nhanh chạy về phía cô, đường đụng khác cũng chẳng thèm để ý.
“Mạnh Vũ, Mạnh Vũ...” Cậu si ngốc gọi tên cô.
Con dâu Trịnh lão thấy Trịnh Vũ tiên, thấy bộ dạng của bà liền hoảng sợ, vội vàng chạy tới đỡ lấy , lạnh giọng quát: “Không bảo con uống rượu ?”
Trịnh Vũ như thấy bà, ánh mắt si ngốc Mạnh Vũ gọi: “Mạnh Vũ, Mạnh Vũ.”
Động tĩnh lớn như , những khác tự nhiên cũng chú ý tới.
Mẹ Trịnh Vũ vội vàng bịt miệng con trai, bà gọi bảo vệ tới, phân phó bọn họ hỗ trợ đưa , nhưng Trịnh Vũ uống say sức lực như trâu, gạt tay , hướng về phía Mạnh Vũ : “Mạnh Vũ, tại em thích ? Tại em lên giường với nhiều đàn ông như mà chịu lấy một ?”
Mẹ Trịnh Vũ hoảng sợ, lớn tiếng quát : “Con đừng phát điên nữa, mau cút về cho .”
Trịnh Vũ bảo vệ lôi , giãy giụa mở miệng chuyện, bảo vệ vội vàng bịt miệng . Trịnh Vũ tức giận c.ắ.n tay bảo vệ một cái, bảo vệ đau tạm thời buông lỏng , chỉ thấy Trịnh Vũ : “Mạnh Vũ chê em, mặc kệ đời sống riêng tư của em hỗn loạn thế nào đều chê em, mặc kệ em lên giường với bao nhiêu đàn ông em đều là nữ thần của .”
Mạnh Vũ đặt hai tay bên sườn nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m. Cô và Trịnh Vũ một chút cũng , càng Trịnh Vũ thích cô. Trong ấn tượng của cô Trịnh Vũ là một nam sinh đặc biệt thẹn thùng, ngay cả chuyện với khác cũng nhỏ nhẹ, cô bao giờ nghĩ tới nam sinh thẹn thùng nội liễm thế mà lớn tiếng ồn ào mặt , còn những lời khó như .
Hồi cấp ba danh tiếng của Mạnh Vũ lắm, bởi vì cô xinh , nhiều nam sinh trong trường thích cô. Không từ khi nào trong trường bắt đầu lan truyền tin đồn đời sống riêng tư của cô hỗn loạn, đồn cô bắt cá nhiều tay, thường xuyên hẹn hò thuê phòng với những nam sinh khác , thậm chí còn đồn cô gái bao.
Cấp ba là thời gian đen tối nhất trong cuộc đời cô, đến cũng chỉ trỏ lưng. Tuy rằng cô vẫn như cũ tươi rạng rỡ, tuy rằng mặc kệ khác đồn đại thế nào, cô vẫn như cũ mỗi ngày đều trang điểm xinh , dùng tư thái nhất xuất hiện mặt khác. Cô qua vân đạm phong khinh như , nhưng sẽ ai khi bóng tối bao phủ cô sợ hãi và bất lực đến nhường nào. Cũng sẽ ai những đêm khuya thanh vắng cô trộm trốn trong chăn vì những lời đồn đại mà đến khàn cả giọng.
Sau lên đại học, tiếp xúc với nhiều hơn, gặp Tiêu Tề, đoạn ký ức đen tối thời cấp ba mới dần dần cô quên lãng.
hiện tại, phảng phất như đột nhiên x.é to.ạc vết thương cô vất vả lắm mới khâu , phơi bày mặt . Cấp ba cô cô độc một , khác sỉ nhục cô thì cứ sỉ nhục, nhưng hiện tại cô lấy chồng, bên cạnh cô còn chồng cô đó, chồng cô còn là chủ tịch Bắc Việt.
Là phu nhân chủ tịch Bắc Việt, cô một quá khứ bất kham như , thường càng cao ngã càng đau. Khi cô chỉ là Mạnh Vũ lẽ cô còn thể thẳng lưng sợ ánh mắt đời, nhưng hiện tại cô chỉ là Mạnh Vũ.
Đối mặt với từng ánh mắt tới, cô nỗ lực chính trấn định, nỗ lực chính thẳng lưng.
n.g.ự.c như chặn bởi thứ gì đó, cô chỉ cảm thấy sắp thở nổi.
Tại như , rõ ràng thứ đều đang phát triển theo hướng , cô thoát khỏi nhà họ Uông, chồng cô gả cho đối xử với cô cũng tệ, cô đến những trường hợp xã giao, đều tôn trọng cô, cuộc sống của cô rõ ràng đang lên, tại như ?
Cô cảm giác bắp chân kịch liệt run rẩy một chút, chân cô mềm nhũn mắt thấy sắp ngã xuống, nhưng một bàn tay kịp thời đỡ lấy cô.
Cô theo bản năng về phía , Sở Tu Cẩn sắc mặt trầm lạnh chằm chằm phía : “Trịnh lão , chuyện mau ch.óng cho một lời giải thích.”
Anh xong đầu hỏi cô: “Đi ?”
Cô hé miệng nhưng phát âm thanh.
“Mạo phạm .”
Giọng dứt liền cúi trực tiếp bế ngang cô lên, những xung quanh lập tức nhường một con đường.
Cánh tay rắn chắc đầy sức mạnh, vững vàng ôm lấy cô, l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp, dựa đó khiến trái tim cô dần dần bình tĩnh trở .