Ném Rớt Nam Thần Gả Hào Môn - Chương 16: Quà Tặng Hào Môn Và Quyền Lực Của Bà Sở
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:00:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu hỏi cô trả lời thế nào đây?
Tiếp xúc với Sở Tu Cẩn mấy ngày nay, đàn ông vẫn luôn nho nhã lễ độ, cô thật sự ngờ Sở Tu Cẩn sẽ trực tiếp hỏi loại vấn đề .
Cô hình như từng trong sách, bất kể đàn ông áo mũ chỉnh tề đến , khi lên giường đều sẽ biến thành cầm thú.
Sở Tu Cẩn cũng như ?
Chỉ là dù thế nào cũng thể đem và hai chữ "cầm thú" liên hệ với .
Cô nuốt nước miếng, cô tiếp theo đối mặt với điều gì, chỉ là thành vợ , chuyện cũng là sớm muộn.
cô thể trực tiếp trả lời là " thể ", cô nên lời, cô dám nữa, dứt khoát nhắm mắt .
Nhắm mắt càng mạng, cô cảm thấy thở của phả ngay mặt , cô càng thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt của .
Quả thực...
Cô cảm giác thở của đang chậm rãi tới gần, nhanh, thở ấm áp đó rõ ràng phả lên môi cô, đôi tay đặt bên cô nắm c.h.ặ.t ga trải giường.
Chỉ là, khi môi sắp rơi xuống môi cô, đột nhiên dừng động tác.
“Em đang run?” Anh hỏi, “Em đang sợ ?”
Mạnh Vũ mở mắt , bọn họ thật sự ở gần, thở dây dưa , môi hai gần đến mức tùy thời đều thể chạm .
Mạnh Vũ theo bản năng ngửa đầu kéo giãn cách với , động tác của cô rơi trong mắt . Cô thấy nheo mắt , đó buông cô , từ giường dậy.
“Xin , dọa đến em ?”
“...”
“Là quá vội vàng, em nghỉ ngơi cho , sang thư phòng ngủ.”
“...”
Sau đó thật sự xoay rời . Mạnh Vũ cánh cửa khép hồi lâu hồn, mãi đến khi xác định cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Đêm tân hôn chồng liền bỏ cô một sang thư phòng ngủ, chuyện nếu đổi là thời cổ đại, chính là tiết tấu đày lãnh cung a.
Cô cũng sợ , chỉ là cô từng chuyện bao giờ nên khó tránh khỏi căng thẳng.
Thực như cũng , cho cô một chút thời gian thích ứng.
Ngày hôm Mạnh Vũ dậy, xuống lầu liền thấy Sở Tu Cẩn đang ở phòng khách lầu xem tài liệu, thấy tiếng bước chân ngẩng đầu về phía cô.
Mạnh Vũ chạm ánh mắt , sống lưng liền theo bản năng cứng đờ, cô nhớ tới màn ái khiến hít thở thông tối qua.
“Em dậy , đây chuyện với em.”
“...”
Mạnh Vũ ngoan ngoãn tới xuống đối diện , đẩy vài tập tài liệu mặt đến mặt cô.
Mạnh Vũ lướt qua, mấy tập tài liệu đều là đơn xin thêm tên quyền sở hữu bất động sản.
“Danh nghĩa tổng cộng mười ba bất động sản, bao gồm cả căn chúng đang ở hiện tại. Em ký tên văn kiện, về những căn nhà đều một nửa của em, việc tiếp theo sẽ giúp chúng xử lý.”
Anh xong đẩy b.út cho cô.
Mạnh Vũ: “...”
Trước khi kết hôn Mạnh Vũ và Sở Tu Cẩn cũng công chứng tài sản, danh nghĩa cô cũng chẳng tài sản gì đáng giá để công chứng, cô tưởng rằng công chứng tài sản của sớm luật sư chuẩn xong xuôi.
Chỉ là hiện tại, tên cô bất động sản danh nghĩa của .
Mạnh Vũ khỏi nghi hoặc : “Những thứ đều là tài sản hôn nhân của ngài ?”
“Chúng là vợ chồng, gì là hôn nhân, của chính là của em.” Anh nâng cổ tay xem đồng hồ, “Thời gian gấp, em ký tên xong tiện thể mang ngoài giao cho khác.”
Sau đó Mạnh Vũ liền mơ màng hồ đồ ký tên lên hơn mười tập văn kiện. Bất động sản của chỉ ở Yến Thành, còn ở những nơi khác trong nước và cả nước ngoài.
Tiếp theo giao cho cô một tấm thẻ: “Tấm thẻ là giới hạn hạn mức, thẻ liên kết với tài khoản ngân hàng của , em coi trọng cái gì thì cứ quẹt, sẽ giúp em trả nợ.” Nói xong đẩy một cái rương tới, bên trong là một đống chìa khóa xe, “Những thứ đều là chìa khóa dự phòng của ô tô trong nhà, em thích lái chiếc nào thì lái chiếc đó, nếu tự lái, em tìm Dương tẩu xin điện thoại tài xế, mười phút sẽ mặt.”
Dương tẩu là giúp việc nhà bọn họ.
Mạnh Vũ cái rương chìa khóa xe , đó : “...”
“Trong đó ba chiếc là tặng cho em, tên của em.” Nói xong lên, “Thời gian còn sớm đến công ty, hôm nay bồi em ăn sáng .”
Sở Tu Cẩn rời , Mạnh Vũ còn sô pha hỗn loạn trong gió. Cho nên hiện tại cô là một tiểu phú bà sở hữu mười ba bất động sản và ba chiếc siêu xe ?
Mạnh Vũ ôm cái rương chìa khóa xe xuống gara. Gara lớn, hai hàng trái đậu đầy xe.
Ba chiếc xe Sở Tu Cẩn tặng cô, một chiếc là Rolls-Royce Phantom, màu hồng phấn nộn, vô cùng tâm hồn thiếu nữ; một chiếc là Lamborghini Aventador, màu xanh Tiffany, cũng tràn đầy tâm hồn thiếu nữ; còn một chiếc khiêm tốn một chút, Maserati GTS, màu trắng bạc.
Mạnh Vũ trải nghiệm từng chiếc xe một , thể siêu xe đúng là siêu xe, nội thất, động cơ, thiết kế gian đều xe thường thể so sánh.
Cô vốn mua một chiếc Mercedes E, cô cảm thấy chiếc xe cũng thoải mái dễ lái, nhưng khi cô lên Lamborghini trải nghiệm cảm giác lướt như bay, Mercedes E đột nhiên liền còn thơm nữa.
Mạnh Vũ cảm thấy cô thật đúng là một sớm bay lên đầu cành liền hóa phượng hoàng. Mạnh phượng hoàng cảm thấy cô nên bình tĩnh, cô thể tiền tài hủ bại, tất cả những gì cô sở hữu hiện tại đều là Sở Tu Cẩn cho, nếu một ngày nào đó cô vứt bỏ, những thứ cho cô cũng thể thu hồi bất cứ lúc nào.
Cho nên cô cảm thấy nên độc lập một chút, chẳng sợ thành hào môn phu nhân cũng nên quy hoạch tương lai, thể lạc lối trong tiền tài.
Ừm, chính là như , cô một tiểu thái dương độc lập tự chủ, tích cực tỏa nắng.
Vốn dĩ cô định du lịch xong mới quy hoạch, chỉ là khéo gặp chuyện hôn sự với Sở Tu Cẩn nên cứ gác đến giờ, cô cũng đến lúc nên suy nghĩ xem tương lai sẽ thế nào.
Trước đây cô việc tại một studio chuyên dịch truyện tranh Nhật Bản, thỉnh thoảng sẽ l.ồ.ng tiếng cho anime, thu nhập cũng tạm , nuôi sống bản thành vấn đề. Tuy nhiên cô nghỉ việc từ một năm rưỡi , vốn định tự xuất bản một cuốn sách tâm đắc học tiếng Nhật, nhưng hiện tại lấy chồng, ngày nào cũng ru rú trong nhà sách cũng lắm.
Chẳng qua hiện tại cũng tìm công việc hơn, vẫn là sách , cũng may đó gửi cho một chủ biên xem qua, bà quyết định cuốn sách của cô.
Mạnh Vũ thư phòng riêng, hôm nay trạng thái cũng tệ, lách cũng thuận buồm xuôi gió.
Khi Dương tẩu gõ cửa thì cô vặn xong một đoạn, Dương tẩu với cô: “Phu nhân, tổng giám đốc Á Lan đến, phu nhân cho bà ?”
Á Lan là một thương hiệu thời trang cao cấp nào đó, tổng giám đốc Á Lan tới đây gì?
“Là tới tìm ?”
“Là tới đưa quần áo quý mới nhất cho phu nhân.”
“...”
Mạnh Vũ cho mời bà . Tổng giám đốc Á Lan là một phụ nữ trung niên chuyên nghiệp, bên cạnh còn dẫn theo hai trợ lý. Dương tẩu lừa cô, bà quả thực tới đưa quần áo quý mới nhất cho cô.
Tổng giám đốc mặt mang theo nụ tiêu chuẩn, chuyện cũng ngọt ngào êm tai: “Chúc mừng Sở phu nhân tân hôn vui vẻ, những thứ đều là sản phẩm mới năm nay đưa thị trường, đều lấy theo đo của ngài, mong ngài vui lòng nhận cho.”
Hai trợ lý đặt túi lên bàn , bàn để hết, chỉ thể tạm thời đặt đất.
Mạnh Vũ đống túi đóng gói tràn ngập : “Đều là cho ?”
“Đương nhiên.”
“...”
Mạnh Vũ bảo pha cho bà , tổng giám đốc lập tức khách sáo : “Không cần phiền phức, còn việc ngay.” Nụ của bà càng thêm rạng rỡ, “Lễ kỷ niệm Hạ Nghi năm nay mong Sở phu nhân thể vài câu mặt Sở .”
Hạ Nghi là một công ty điện ảnh, hình như Tập đoàn Bắc Việt mua . Mạnh Vũ đại khái hiểu ý bà , Á Lan trở thành thương hiệu thường trú tại lễ kỷ niệm của Hạ Nghi, nhất là thể cho bà logo thật lớn, cũng thể là hy vọng thông qua Sở Tu Cẩn khiến các minh tinh trực thuộc Hạ Nghi đại diện thương hiệu thời trang nào khác đều lựa chọn mặc đồ Á Lan tại lễ kỷ niệm.
Cầm tay ngắn, Mạnh Vũ đáp: “Bà yên tâm , sẽ với Sở một tiếng.”
Mắt tổng giám đốc Á Lan đều cong lên: “Vậy cảm ơn Sở phu nhân, Sở phu nhân thật là nết.”
Tổng giám đốc dẫn theo trợ lý rời , Mạnh Vũ bảo Dương tẩu giúp cô mang quần áo lên lầu, cô bắt đầu thử từng cái. Tổng giám đốc Á Lan việc chu đáo, quả thực là lấy theo kích cỡ của cô, nhưng bà đo của cô?
Quần áo hàng hiệu bất kể là gia công nguyên vật liệu đều chê , hơn nữa thiết kế cũng , con gái ai mà thích quần áo mới, Mạnh Vũ thử cũng vui vẻ.
Chỉ là Mạnh Vũ ngờ, tiếp theo lục tục mấy thương hiệu gửi đồ tới, cũng giống như Á Lan, bọn họ đều hy vọng thể trở thành thương hiệu thường trú tại lễ kỷ niệm của Hạ Nghi.
Mạnh Vũ thấy khó xử, chuyện ... nên giúp ai đây?
Cô ngờ hóa các thương hiệu lớn cũng cạnh tranh lẫn , còn tưởng rằng đẳng cấp hàng hiệu ở đó đều là tranh dùng.
Cho nên khi Sở Tu Cẩn trở về, quần áo các thương hiệu gửi tới chất đầy một phòng, Dương tẩu đang giúp cô xếp từng cái tủ quần áo.
Sở Tu Cẩn ngang qua cửa phòng cô hỏi: “Em mua sắm ?”
“Không , đều là các thương hiệu gửi tới, bọn họ đều vì lễ kỷ niệm của Hạ Nghi mà đến.”
“Em trúng cái nào?”
“...”
Cô coi trọng cái nào thì Hạ Nghi liền chọn thương hiệu đó ? Cô quyền lên tiếng như ?
“Cái cũng kinh nghiệm gì, nghĩ đến công ty đều tính toán riêng, vẫn là để công ty quyết định .”
“Bọn họ tới lấy lòng em chính là em thể quyết định, em xem trọng cái nào sẽ bảo Hạ Nghi dùng cái đó.”
Đây là đầu tiên Mạnh Vũ trải nghiệm cảm giác một câu thể định đoạt sống c.h.ế.t của khác. Trước cô cảm thấy nhỏ bé, bất luận cái gì đều là khác định đoạt, nhưng hiện tại cô một câu là thể quyết định vận mệnh khác, cảm giác thật đúng là kỳ diệu.
Mạnh Vũ : “Vậy Á Lan .”
Cô thích vị tổng giám đốc , lên hiền hậu.
“Được.”
“Về sẽ tạm thời ngủ ở thư phòng.” Anh đột nhiên với cô.
Mạnh Vũ nhắc nhở nhớ tới tối hôm qua, cô dám , thấp giọng đáp: “Được.”
Sau đó Sở Tu Cẩn liền gọi chuyển đồ đạc của sang thư phòng.
Mạnh Vũ cũng rõ trong lòng là cảm giác gì, mất mát cũng bởi mà cảm thấy may mắn.
Bất quá Mạnh Vũ cũng thể nghĩ thông suốt, rốt cuộc kết hôn qua yêu đương, từ xa lạ lập tức biến thành vợ chồng, bọn họ đều cần thích ứng, như cũng khá .
Thứ sáu, Mạnh Vũ nhận thiệp mời từ trang sức Đế Phù, buổi họp báo mùa hè năm nay của bọn họ vặn tổ chức ở Yến Thành. Đế Phù là một thương hiệu trang sức cao cấp, Uông Thục Viện chính là nhà thiết kế bên trong.
Mạnh Vũ từng nhận lời mời như , xem họp báo trang sức Đế Phù vẫn là vì hưởng ké hào quang của Uông Thục Viện, cả nhà xem tác phẩm của cô .
Lần nhận thiệp mời chỉ là bản đặc chế, hơn nữa còn là ghế chuyên dụng cho khách quý.
Không thể mặt mũi của Sở đúng là lớn.
Mạnh Vũ hưng phấn, sáng sớm liền gọi chuyên viên trang điểm tới giúp cô tạo hình. Hôm nay cô theo phong cách phu nhân danh giá cổ điển, tóc uốn xoăn sóng lớn, một chiếc sườn xám ôm sát thêm khăn choàng, son môi màu lá phong gia tăng khí tràng.
Mạnh Vũ dựa theo chỉ dẫn thiệp mời tìm chỗ , lâu nhân viên công tác bưng cà phê tới, còn tỏ vẻ yêu cầu gì cứ việc đề xuất, phục vụ thể là tương đương chu đáo.
Họp báo mắt bộ sưu tập mới của Đế Phù, là nhà thiết kế, Uông Thục Viện đương nhiên cũng tham gia. Diêm Văn Văn cũng đến, Uông Thục Viện liền cho cô một tấm thiệp mời.
Giờ phút Diêm Văn Văn cùng Uông Thục Viện đang ở khu vực dành riêng cho nhà thiết kế. Bởi vì vị trí Mạnh Vũ quá bắt mắt, Mạnh Vũ xuống các cô liền thấy.
Diêm Văn Văn lạnh : “Quả nhiên là chim sẻ biến phượng hoàng, chị xem cái vẻ mặt nhà giàu mới nổi của nó kìa.”
Uông Thục Viện quét mắt cô một cái, gì.
“Vị trí vốn dĩ nên là chị , thật đúng là hời cho nó.”
Mày Uông Thục Viện nhíu : “Tập trung xem show , đừng chuyện.”
Diêm Văn Văn ý thức lỡ lời, điều ngậm miệng.
Mỗi khi một bộ sưu tập trình diễn xong, nhà thiết kế đều sẽ cùng mẫu lên sàn diễn.
Không thể Uông Thục Viện xác thật là một tài hoa, cô các nhà thiết kế vây quanh ở vị trí trung tâm (C vị), một váy dài tà rộng khí tràng bộ khai hỏa.
Đi đến đài, cô mỉm cúi hành lễ với khán giả, đài tiếng vỗ tay như sấm. Ánh mắt cô quét một vòng cuối cùng dừng Mạnh Vũ.
Mạnh Vũ thấy khóe miệng cô cong lên một nụ nhàn nhạt, nhưng ánh mắt cô về phía cô lộ một loại lạnh lẽo. Mạnh Vũ thèm chấp nhặt với cô , còn vô cùng rộng lượng nâng ly cà phê tay về phía cô tỏ vẻ chúc mừng.
Uông Thục Viện cũng tính toán tiếp nhận ý của cô, cô lạnh lùng thu hồi ánh mắt, dẫn theo một đám mẫu dẫm lên điệu bộ catwalk trở về.
Show diễn kết thúc, Mạnh Vũ mới liền phía tiếng : “Đây Mạnh Vũ ? Trang điểm dáng phu nhân thế suýt chút nữa nhận .”
Không cần Mạnh Vũ cũng đến là ai. Mạnh Vũ đầu liếc Diêm Văn Văn một cái : “Có thể cô nhận xem vẫn đủ phu nhân, trang điểm phu nhân hơn chút nữa, bảo đảm thoát t.h.a.i hoán cốt cô nhận .”
Diêm Văn Văn : “Được , cô giống phu nhân cô thật đúng là coi là phu nhân ? Ai mà cô gả nhà họ Hạ chính là để nối dõi tông đường, ngày nào sinh xong con thì ngày đó cô liền vô dụng.”
Lúc đúng là giờ tan cuộc, ít qua cửa, giọng Diêm Văn Văn nhỏ, qua đều sẽ theo bản năng một cái. Uông Thục Viện ngay lưng Diêm Văn Văn, cô sang một bên như ngoài cuộc, chỉ là khi Diêm Văn Văn xong lời cô cúi đầu che miệng , xem như cổ vũ cho Diêm Văn Văn.
Mạnh Vũ cảm thấy hai thật đủ ấu trĩ, hơn nữa Uông Thục Viện tự xưng là đại danh viện mà cách cục nhỏ nhen như , cho rằng trào phúng cô hai câu là thể đổi gì ?
“Cô thời gian ở đây quan tâm khác chi bằng dành chút thời gian quan tâm bản . Ví dụ như nhiều sách chút, học thêm lớp lễ nghi để nâng cao EQ, thừa dịp còn trẻ mau ch.óng tìm đàn ông mà gả, đừng giống mấy bà bác trung niên rảnh rỗi sinh nông nổi khác.”
Khóe miệng Diêm Văn Văn giật giật: “Cô cũng đừng , cũng là nể tình quen từ nhỏ mới cho cô một lời khuyên. Cô bảo nhân lúc còn sớm tìm đàn ông mà gả, nhưng thật là cô đấy, còn mau ch.óng sinh cho nhà họ Hạ đứa con để củng cố địa vị, còn nữa... lúc m.a.n.g t.h.a.i ngàn vạn chú ý, đừng giống vợ của Hạ Cảnh suýt chút nữa c.h.ế.t trong phòng sinh, đương nhiên cô yên tâm, là chị em của cô, sẽ yên lặng cầu nguyện cho cô.”
Mạnh Vũ cô đang nguyền rủa , thật đúng là ác độc.
Mạnh Vũ đang định chuyện, nhưng một giọng trầm lạnh cất lên cô một bước: “Việc nhà cần cô xen .”
Mọi theo tiếng , liền thấy Sở Tu Cẩn cùng trợ lý của một một tới.
Mạnh Vũ thấy Sở Tu Cẩn kinh ngạc : “Sao tới đây?”
“ em tới xem show, ngang qua đây tiện thể tới đón em.”
“...”
Đi ngang qua tiện thể tới đón cô, ngoài giống như quan hệ vợ chồng bọn họ , kỳ thực kết hôn nhiều ngày như bọn họ vẫn luôn khách sáo với , hơn nữa còn ngủ riêng phòng.
Ánh mắt Sở Tu Cẩn quét về phía Diêm Văn Văn, nhàn nhạt lướt qua, nhưng ánh mắt mang theo sự sắc bén. Diêm Văn Văn cả cứng đờ, gượng : “ đùa với Mạnh Vũ thôi, chúng từ nhỏ thích đùa như , Sở đừng để ý.”
Sở Tu Cẩn cúi đầu hỏi Mạnh Vũ: “Cô đang đùa với em ?”
Diêm Văn Văn đúng lúc nháy mắt hiệu cho cô, nhưng cô dựa cái gì cho cô mặt mũi chứ?
“Cô cưới chính là để nối dõi tông đường, sinh xong con liền vô dụng, ai sẽ dùng loại lời để đùa giỡn?”
Quả nhiên Sở Tu Cẩn xong lời sắc mặt liền lạnh xuống: “Ai cho cô cưới vợ chính là để nối dõi tông đường?”
Diêm Văn Văn: “...”
Tuy rằng Sở Tu Cẩn chỉ một câu đơn giản như , cũng gì cô , nhưng Diêm Văn Văn sợ, loại tình huống cô ứng phó , cô chỉ thể vẻ mặt cầu cứu về phía Uông Thục Viện.
Uông Thục Viện cũng bỏ mặc cô , cô tiến lên một bước với Sở Tu Cẩn: “Sở cần nghĩ nghiêm trọng như , chúng chỉ là đùa mà thôi.”
Mạnh Vũ cho cô mặt mũi: “Nói đùa là thoải mái, thoải mái thì là đùa.”
Uông Thục Viện lạnh lùng liếc Mạnh Vũ một cái, chuyện.
Sở Tu Cẩn : “ nhớ Diêm tiểu thư và Uông tiểu thư là họ hàng, nhà họ Diêm là vì nhà họ Uông mới đến Yến Thành, nếu nhớ lầm nhà họ Uông lúc thể tới Yến Thành là vì nhà họ Hạ nâng đỡ?”
Diêm Văn Văn cũng hiểu như là ý gì, cẩn thận trả lời: “... Bố là của Thục Viện, hai nhà chúng xác thật là họ hàng.”
“Họ hàng từ đến nay đều là phúc cùng hưởng họa cùng chịu, nhà họ Uông ở đây nổi nữa, nghĩ đến nhà cô cũng chẳng ở nữa .”
Sở Tu Cẩn lời Diêm Văn Văn cảm giác lắm, cô cẩn thận hỏi: “Sở ý gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nem-rot-nam-than-ga-hao-mon/chuong-16-qua-tang-hao-mon-va-quyen-luc-cua-ba-so.html.]
“Các thích chằm chằm việc nhà khác như , xem là ngày thường lo lắng quá ít việc, sẽ tìm chút việc cho các , để các thời gian quan tâm nhiều hơn đến chuyện nhà . Ví dụ như, nhà họ Uông nếu chuyển khỏi Yến Thành thì chắc chắn sẽ nhiều việc cần chuẩn .”
Diêm Văn Văn dù ngốc cũng thể hiểu , ý của là, lúc nhà họ Uông vì nhà họ Hạ mới đến Yến Thành, nếu nhà họ Hạ thể cho nhà họ Uông tới, cũng thể nhà họ Uông ở nữa, như nhà họ Diêm phụ thuộc nhà họ Uông cũng đừng hòng chỗ ở Yến Thành.
Diêm Văn Văn sợ hãi, cô lúc nhà họ Uông thể tới Yến Thành lập nghiệp xác thật là vì dựa nhà họ Hạ, nhà họ Hạ nhà họ Uông cút cũng chỉ là một câu .
Nếu để các bậc trưởng bối sự tình là do cô gây , như cô khẳng định sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t. Diêm Văn Văn vốn dĩ chính là bắt nạt kẻ yếu, bởi vì Uông Thục Viện chống lưng mới dám những lời đó với Mạnh Vũ, nhưng cô ngờ Sở Tu Cẩn sẽ đột nhiên xuất hiện, hơn nữa Sở Tu Cẩn rõ ràng chống lưng cho Mạnh Vũ.
Cô hiện tại cũng bất chấp tự tôn tự tôn, vô cùng điều với Mạnh Vũ: “Mạnh Vũ, xin mà, là lỡ lời, cô đừng chấp nhặt với ?”
Thái độ đổi cực nhanh, còn vẻ vênh váo tự đắc .
Diêm Văn Văn bất quá chỉ là ch.ó săn của Uông Thục Viện. Khi còn nhỏ Mạnh Vũ và Uông Thục Viện xảy xung đột, Uông Thục Viện còn sẽ tự mặt xâu xé với cô, lớn lên Uông Thục Viện vì duy trì hình tượng danh viện thục nữ của , ít khi những lời khó , cũng sẽ giáp mặt xâu xé với Mạnh Vũ đến mức khó coi. cô còn ch.ó săn Diêm Văn Văn a, Diêm Văn Văn chính là thanh kiếm, là móng vuốt của cô , những lời khó cô đều từ miệng Diêm Văn Văn , thái độ của Diêm Văn Văn chính là thái độ của cô , nếu Uông Thục Viện ở lưng chống lưng, Diêm Văn Văn lấy gan đó?
Đối mặt với lời xin của Diêm Văn Văn, Mạnh Vũ tỏ ý kiến, cô về phía Uông Thục Viện, hỏi: “Còn cô thì ?”
Uông Thục Viện nhíu mày: “? cần gì?”
“Cô nên xin ?”
Uông Thục Viện : “ xin cô cái gì? gì cô ?”
“Vừa lúc Diêm Văn Văn trào phúng , cô ?”
“Quả nhiên gả nhà cao cửa rộng cũng trở nên bá đạo, còn cho phép ?” Cô xong hướng Sở Tu Cẩn : “Sở , chuyện hôm nay bất quá là việc nhỏ, nhà mấy năm nay đại lý tiêu thụ cho nhà họ Hạ cũng vẫn luôn chịu thương chịu khó, tin tưởng Sở là loại lấy đại cục trọng, sẽ vì chuyện cãi cỏn con của chị em gái lớn lên từ nhỏ mà nâng cao quan điểm lên thành vấn đề giữa hai gia tộc, Sở đúng ?”
Sở Tu Cẩn hứng thú với cái mũ "lấy đại cục trọng" mà cô chụp cho .
“Xin Uông tiểu thư, chuyện liên quan đến nhà đều việc nhỏ.”
Uông Thục Viện: “...”
Không hề đường lui.
Uông Thục Viện hít sâu một : “Xin Mạnh Vũ, lúc Văn Văn chuyện nên , nên cô cảm thấy thoải mái, nên ngăn cản nó.” Cô về phía Sở Tu Cẩn: “Sở hài lòng ?”
Sở Tu Cẩn về phía Mạnh Vũ: “Em cảm thấy thế nào?”
Thật là hiếm nha, cô thế mà thể Uông Thục Viện xin . Bất quá cũng chỉ là ch.ót lưỡi đầu môi mà thôi, Mạnh Vũ cũng quá để trong lòng, mặc kệ thật lòng , nếu đều xin cũng cần thiết lý tha . Mạnh Vũ liền : “Đi thôi, cũng chuyện gì to tát.”
Hai ngoài lên xe, Mạnh Vũ nghĩ đến chuyện nhất thời cảm khái vạn ngàn. Lớn như đầu tiên Uông Thục Viện xin cô, cảm giác thật là phức tạp khó tả, lẽ là cảm thấy rốt cuộc cũng nở mày nở mặt, lẽ là cục tức đè nén bao nhiêu năm nay rốt cuộc cũng trút .
mà chỉ vì một câu xin của Uông Thục Viện khiến cô cảm thấy thể tưởng tượng nổi, cô vì chính cảm thấy bi ai, mũi khỏi bắt đầu cay cay.
Sở Tu Cẩn nhanh phát hiện sự khác thường của cô, hỏi: “Em ?”
Mạnh Vũ lắc đầu, đỏ mắt rộ lên: “Không gì, hôm nay cảm ơn , cảm ơn bên cạnh bảo vệ em.”
“Đây chẳng là việc nên ? Em là vợ , bảo vệ em chẳng lẽ bảo vệ ngoài?”
Mạnh Vũ về phía , bắt gặp ánh mắt trong sáng của , cô nhất thời chút hoảng hốt, ngay đó : “Cũng chắc , cho dù là nhất cũng nhất định sẽ về phía em bảo vệ em.”
Vô luận là cô Tiêu Tề cô từng yêu sâu đậm, bọn họ cũng sẽ vô điều kiện bên cạnh bảo vệ cô.
“Sở điều , đây là đầu tiên Uông Thục Viện xin . Từ nhỏ đến lớn chỉ cần và Uông Thục Viện xảy xung đột, mặc kệ đúng sai, cúi đầu xin nhất định là . Bởi vì ăn cơm nhà họ Uông, bởi vì dùng tiền nhà họ Uông, cần thiết nhường nhịn Uông Thục Viện.”
Nước mắt ngưng kết hàng mi dài của cô gái, nhưng rơi xuống. Không vì sắp , màu môi cô đột nhiên trở nên đậm, là màu hồng đào mê .
Sở Tu Cẩn yên lặng đầu , với cô: “Về của em, em cần xin ai nữa, cũng sẽ dám ép em xin .”
“...”
Mạnh Vũ hồi lâu gì, sự chấn động trong nội tâm thể dùng ngôn ngữ diễn tả, thật giống như cô vốn đang nền tuyết lạnh lẽo, nhưng đột nhiên khoác cho cô một chiếc áo ấm áp.
“Cảm ơn .”
Tuy rằng tiếp xúc với nhiều, nhưng cảm ơn thể vô điều kiện bên cạnh bảo vệ , cảm ơn áo giáp cho một , cảm ơn , chồng vẫn còn xa lạ của .
Sáng sớm hôm Mạnh Vũ dậy sớm, cô nấu cháo đậu đỏ cho Sở Tu Cẩn.
Sở Tu Cẩn bát cháo đặt mặt nghi hoặc : “Em còn nấu cơm?”
“Biết nhiều lắm, nhưng nấu cháo là sở trường nhất.”
“Học cùng ai?”
“Tự học?”
“Là tự học là vì ai mà học?”
“...” Mạnh Vũ trầm mặc một chút, vẫn thành thật trả lời: “Vì bạn trai cũ.”
Khi đó công việc của Tiêu Tề bận, thời gian ăn sáng, cô liền học nấu cháo, xong tự mang đến chỗ việc của .
“ mà... đừng đậu đỏ nữa, thích đậu đỏ.” Sở Tu Cẩn .
“Hả? Xin , , sẽ chú ý.”
Sở Tu Cẩn ăn xong bữa sáng công ty, hôm nay tuy rằng là thứ bảy, nhưng công ty còn họp. Chờ Sở Tu Cẩn , Mạnh Vũ hỏi dì nấu cơm: “Sở ăn đậu đỏ ?”
Dì giúp việc vẻ mặt nghi hoặc: “Sở ăn đậu đỏ ?”
“...”
“ qua, về chú ý.”
“...”
Thói quen ăn uống của Sở Tu Cẩn thế mà dì nấu cơm cũng ? ăn đậu đỏ, đổi thành đậu xanh thử xem?
Tiêu Tề từ Yến Thành trở về liền tâm ý lao đầu công việc, mỗi ngày sớm nhất tan muộn nhất, biến thành cỗ máy việc cảm xúc.
Làm ông chủ, Hàn Mặc Nhiễm đều .
“Trước nghỉ đông ? phê chuẩn cho , nghỉ đông mấy năm nay gộp cho nghỉ luôn một thể. Cậu nước ngoài chơi cho khuây khỏa , chẳng chỉ là một Mạnh Vũ thôi , bên ngoài đầy em gái xinh , đừng vì một cái cây mà bỏ cả khu rừng.”
Tiêu Tề mặt vô cảm : “Trước lúc Hạ Hạm đòi ly hôn với , là ai c.h.ế.t sống, công ty cũng mặc kệ, đòi về giữ Hạ Hạm buông? Chẳng chỉ là một Hạ Hạm thôi ? Bên ngoài em gái xinh nhiều như .”
Hàn Mặc Nhiễm: “...”
“Cậu thế là thú vị , và Hạ Hạm là kết hôn, và Mạnh Vũ còn kết hôn ?”
Tiêu Tề mặc kệ .
“Cậu mau cút về cho , đừng suốt ngày ru rú ở công ty, thấy phiền!”
Cuối cùng Tiêu Tề vẫn Hàn Mặc Nhiễm vô cùng “dã man” đuổi khỏi công ty.
Trở chung cư, Ngải Thanh và Hoan Hoan đều ở đó. Bệnh viêm phổi của Ngải Thanh khỏi, hiện giờ khôi phục bình thường, thể sinh hoạt như thường. Tiêu Tề từng nhập vân tay của Ngải Thanh, cô thể mở khóa .
thấy hai con vẫn hỏi: “Sao hai tới đây?”
Ngải Thanh xong đồ ăn, cô đeo tạp dề bưng thức ăn từ bếp , : “Cậu gần đây chỉ lo việc đều ăn uống t.ử tế, tới nấu cho bữa cơm.”
Tiêu Tề gì, xuống bàn ăn. Hoan Hoan chạy đến bên cạnh chuyện với , nhưng con bé gì lọt, chỉ cảm thấy ríu rít chút ồn ào.
Ngải Thanh một món thịt kho tàu. Hắn nhớ tới lúc mới nghiệp, công việc tìm , vốn định một chút gì đó, nào ngờ công ty đầu tư lừa một vố, khi đó thật sự nghèo đến xu dính túi, ngay cả cơm cũng mà ăn chứ đừng ăn thịt.
Cô từ tin tức của , mang theo đồ ăn tới nằng nặc đòi ăn cùng , đó là ăn thịt một thời gian dài. Thịt kho tàu, từng ăn món thịt kho tàu nào ngon như .
Giờ phút ăn thịt kho tàu, cảm thấy mùi vị.
Tiêu Tề buông bát đũa, Ngải Thanh thấy thế hỏi : “Sao ? Không hợp khẩu vị ?”
“ no .”
Hắn dậy thư phòng, mở máy tính lên, chỉ cần lao đầu công việc sẽ nghĩ đến cô nữa.
“Tiêu Tề.”
Phía đột nhiên vang lên một giọng lanh lảnh, đó một đôi tay nhỏ từ phía ôm lấy. Hắn bỗng nhiên dậy , phía là giá sách cao ngất, ngoài chẳng gì cả.
Khi việc, cô thích ôm từ phía , dùng giọng lanh lảnh đó gọi tên .
Tiêu Tề lắc đầu, cần nghĩ đến cô nữa, cần nghĩ nữa.
Cô kết hôn, cô ngay cả việc hôn lễ dời lên sớm cũng cho mày , cô chính là cố ý mày đau khổ, cô chính là cố ý dùng cách trả thù mày, cô đối với mày tàn nhẫn như , tại mày còn nhớ thương cô?
“Sao mở cửa sổ, bí quá.”
Hắn thấy tiếng bước chân vang lên, dường như còn tiếng cửa sổ kéo . Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu , cửa sổ đóng kín mít, mơ hồ thể thấy ánh đèn lầu.
Hoàn bóng dáng của cô, xuất hiện ảo giác.
Không thể nghĩ đến cô nữa, cô kết hôn, bọn họ kết thúc.
trong đầu vẫn nhảy giọng của cô.
“Tiêu Tề.”
“Tiêu Tề.”
“Tiêu Tề.”
Tiêu Tề nắm tay đập mạnh xuống mặt bàn: “Đừng phiền nữa!”
Ngải Thanh lúc đẩy cửa , thấy thế giật .
“ phiền ?”
Tiêu Tề ngẩng đầu cô một cái, day day giữa mày: “Không .”
Làm việc kể ngày đêm cộng thêm thiếu nghỉ ngơi, trông mệt mỏi.
“Xin , dọa chị ?” Tiêu Tề .
Ngải Thanh : “Không , mấy ngày nghỉ ngơi ?”
Tiêu Tề gì, đến bên cửa sổ xuống lầu. Cô thích ghé cửa sổ xuống, cô cảnh đêm ở đây .
Ngải Thanh lên , lời thấm thía: “Cậu cứ như mãi , quên cô Tề Tề, cô kết hôn , tự hành hạ như cũng chỉ chịu khổ thôi.”
“Chị ngoài , yên tĩnh một một lát.”
Ngải Thanh , như là hạ quyết tâm nào đó, lập tức nhào tới ôm lấy từ phía .
“Chúng ở bên Tề Tề, và Hoan Hoan sẽ luôn ở bên cạnh , sẽ một vợ .”
Hắn cúi đầu tay cô . Hắn từng thực sự nghĩ tới việc ở bên cô , khi còn niên thiếu, cô là giấc mộng của . Hắn tưởng rằng trong giấc mộng vĩnh viễn sẽ tỉnh , nhưng đó gặp Mạnh Vũ.
Tình cảm ngây thơ thời niên thiếu cố nhiên , nhưng sự rung động khi tâm trí trưởng thành khắc sâu cốt tủy, càng thêm khó quên.
Hắn yêu Mạnh Vũ, khi còn nhận , trái tim hiện tại chứa nổi bất kỳ ai khác.
Hắn gỡ tay cô : “Xin chị Ngải Thanh, đối với chị chỉ là xuất phát từ tình nghĩa.”
Ngải Thanh ngẩn ngơ bóng lưng , sự mất mát và hoảng loạn to lớn khiến cô chân tay luống cuống.
Hoan Hoan xuất hiện ở cửa từ lúc nào, giờ phút lập tức chạy tới ôm lấy chân Tiêu Tề lóc : “Chú Tiêu Tề cần chúng cháu nữa ?”
Tiêu Tề bé gái chân, con bé đến đáng thương hề hề, tủi cực kỳ. Tiêu Tề đành lòng, xổm xuống với con bé: “Chú sẽ bỏ mặc hai con.”
Hoan Hoan : “Vậy cháu và còn thể tới tìm chú Tiêu Tề ?”
Tiêu Tề gượng : “Đương nhiên là , hiện tại khuya , cháu về cùng , tâm trạng chú Tiêu Tề lắm yên tĩnh một một chút.”
Tiêu Tề xong lên với Ngải Thanh: “Chị đưa Hoan Hoan về , chị yên tâm sẽ bỏ mặc hai .”
Ngải Thanh vài thôi, cuối cùng vẫn : “Được , chăm sóc bản cho .”
Ngải Thanh rời , căn nhà rơi sự tịch mịch đáng sợ. Tiêu Tề ngủ , mua vé máy bay đêm khuya Yến Thành. Hắn đến nơi cô từng ở gõ cửa. Cô kết hôn, sớm dọn khỏi nơi , nhưng phòng tân hôn của cô và Sở Tu Cẩn ở , chỉ thể tới đây tìm cô, thử vận may, lẽ một ngày nào đó tâm trạng cô , trở về nơi ở.
Vẫn như cũ là gõ nửa ngày đều mở cửa.
Hắn từ lầu xuống, ở ghế nghỉ trong khu tiểu khu. Đêm dài yên tĩnh luôn nhớ chuyện cũ.
Hắn nhớ tới đầu tiên gặp cô, là ở sân thể d.ụ.c trường đại học. Ngày hôm đó cũng là sáng sớm, thói quen chạy bộ, khi đang chạy bộ buổi sáng thì một cô gái đột nhiên lên chào hỏi , cô : “Học trưởng thật là trùng hợp, cũng tới chạy bộ ?”
Đó là đầu tiên thấy cô, nhưng đầu tiên cô thấy . Sau mới , cô nương gặp yêu , cô thói quen chạy bộ buổi sáng liền cố ý tới đây để "tình cờ gặp gỡ" , thực tế cô cũng chẳng thích chạy bộ.
Chạy bộ cũng chuyên tâm, cứ luôn ở bên cạnh chuyện. Sau khi chạy xong cô từ lấy một chai nước cho , lẽ lúc thật sự khát, cũng liền khách khí nhận lấy uống.
Mà cô thì cứ mặt chằm chằm uống nước, là con trai mà cũng cô chằm chằm đến ngượng ngùng.
Khi đó cũng nghĩ thế nào, liền hỏi cô một câu: “Em cũng uống?”
Vừa hỏi câu , tay liền theo bản năng đưa về phía cô, nhưng ngay đó liền ý thức , chai nước uống .
cô chẳng hề để ý, nhận lấy ừng ực uống hết sạch.
Sau cô hổ cho , cô chính là uống nước uống qua, cái chai uống qua cô cũng vẫn luôn giữ .
Lại đó, bất kể là hoạt động gì, luôn thể gặp cô. Hắn diễn thuyết, hoạt động câu lạc bộ máy tính, ngay cả cùng bạn cùng phòng chơi game cũng thể gặp cô. Cô cùng bọn họ lập đội, vốn dĩ còn lo lắng con gái chơi loại game thao tác là hố to, cũng dám chơi tướng sở trường, ngờ cô chơi khá.
Hắn còn nhớ lúc đối phương hành cho thê t.h.ả.m, đường giữa (mid) của đối phương cũng là một cô em, nũng kênh chat.
Cô trực tiếp trả lời một câu “Đi rừng (jungler) là chồng tao”, đường giữa bên lập tức câm nín.
Ừm, hôm đó chơi vị trí rừng.
Lúc liền nghĩ, con gái "dã" như , và cô cũng gặp qua mấy , cô liền dám là chồng cô.
Sau nghiệp xong vốn định tự khởi nghiệp, nhưng đầu khởi nghiệp kinh nghiệm, nhà đầu tư lừa, lừa t.h.ả.m.
Khi hai bàn tay trắng, cô mỗi ngày sáng sớm tinh mơ tới đưa bữa sáng cho . Cô vui vẻ phấn khởi ôm bát cháo cô nấu, như dâng vật quý bưng đến mặt , mặt dày đòi khen cô.
Nghĩ như mới thấy đáng sợ, hóa trong cuộc đời , cô thế mà tham dự nhiều như . Từ đại học đến bây giờ, trong ký ức của vẫn luôn bóng dáng cô tồn tại.
Là cô một đường cùng qua bụi gai, từ kẻ vô danh tiểu đến đại thần giới AI hiện tại, vẫn luôn là cô ở bên cạnh .
cho cô cái gì ? Cái gì cũng cho cô, cô cứ như gả cho khác, cô ngay cả mặt cũng gặp .
Hắn cảm thấy cô nhẫn tâm, nhưng nhẫn tâm ?
Chính là bởi vì nhẫn tâm cô mới rời khỏi đúng ?
hối hận , thật sự hối hận.
Mạnh Vũ... Em rốt cuộc đang ở , cho gặp em một , chỉ gặp em một thôi, nhiều điều với em.
Những lời mà em , nhưng từng với em, một hết cho em .
Sự yêu thích của đối với em, sự nỡ của đối với em, tình yêu của đối với em, để hết cho em ?
Cho gặp em một ?
Đã khuya, bộ tiểu khu chìm trong bóng đêm đen nhánh, chỉ vài ngọn đèn đường mờ nhạt chiếu xuống. Có một ngọn đèn vặn ở bên cạnh , xung quanh tối đen như mực, chỉ một chút ánh sáng, thế giới cô tịch đến mức giống như chỉ còn một .