Ném Rớt Nam Thần Gả Hào Môn - Chương 14: Hôn Lễ Thế Kỷ Và Sự Hối Hận Muộn Màng
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:00:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơn hoảng loạn khổng lồ suýt chút nữa nhấn chìm Tiêu Tề, cố gắng duy trì chút lý trí cuối cùng, hỏi : “Nhà thờ ở ?” Trong giọng của kìm nén cơn giận dữ, âm điệu biến đổi.
Ông lão giọng điệu dọa sợ, vẻ mặt khó xử : “... rõ lắm.”
“Sao ông thể rõ , mau cho nó ở .” Tiêu Tề đỏ ngầu đôi mắt, gần như nghiến răng nghiến lợi thốt từng chữ.
Ông lão sợ hãi lùi một bước: “ thật sự , Tiêu , ngài đừng khó như .”
Ông quyết tâm , nhưng Tiêu Tề còn thời gian để đôi co. Hắn lấy điện thoại gọi cho Hàn Mặc Nhiễm.
Bên hồi lâu mới bắt máy.
“A Nhiễm, hiện tại đang ở hôn lễ của Mạnh Vũ ?”
Giọng Tiêu Tề tràn đầy sự nôn nóng, khiến Hàn Mặc Nhiễm ở đầu dây bên cũng khỏi kinh ngạc: “Lão Tiêu, ?”
“Cậu cho , lễ đường cử hành hôn lễ của Mạnh Vũ ở ?”
“Cậu tới đó?”
“Ừ, qua đó.”
“Người hôm nay kết hôn, qua đó gì? Không đang ở Thâm Thị chăm sóc bà chị hàng xóm của ?”
“A Nhiễm...” Tiêu Tề gằn giọng, “Nói cho ? Nếu còn coi là bạn.”
Bên Hàn Mặc Nhiễm trầm mặc một lát mới : “Ở Đông Đường.”
Tiêu Tề cúp điện thoại, lập tức lái xe lao tới Đông Đường. Đông Đường là một nhà thờ Thiên Chúa giáo, vẫn còn bảo tồn phong cách kiến trúc La Mã cổ kính. Bên ngoài nhà thờ một vòng tường vây bao quanh, cổng chính là cánh cửa sắt uy nghiêm đóng c.h.ặ.t.
Tiêu Tề đuổi tới bên ngoài Đông Đường, thấy cửa đậu từng hàng siêu xe. Hắn đỗ xe xong liền lao về phía cổng, nhưng hai nhân viên bảo vệ canh cửa chặn .
“Tiên sinh, xin vui lòng xuất trình thiệp mời.”
“ thiệp mời, tìm bạn, tên là Hàn Mặc Nhiễm, các chắc hẳn .”
Hai bảo vệ , một : “Xin , thiệp mời chúng thể để ngài .”
Hiện tại hơn 10 giờ, Tiêu Tề hôn lễ tiến hành đến bước nào. Nội tâm nóng như lửa đốt, thời gian dây dưa với họ, liền trực tiếp xông bên trong.
hai bảo vệ kinh nghiệm, kịp xông chặn .
“Tiên sinh, ngài thể như . Nếu ngài còn cố tình xông , chúng buộc gọi cảnh sát.”
Tiêu Tề hết cách, chỉ đành gọi điện cho Hàn Mặc Nhiễm. Lần Hàn Mặc Nhiễm bắt máy nhanh.
“A Nhiễm, thể ngoài đón một chút , bảo vệ cho .”
Hàn Mặc Nhiễm còn kịp trả lời, Tiêu Tề thấy bên tiếng chuyện. Hắn nhận đó là giọng của Hạ Hạm, lẽ cô đến tìm Hàn Mặc Nhiễm.
Hạ Hạm vốn dĩ vẫn luôn thích . Tiêu Tề cảm thấy trái tim như đặt trong chảo dầu sôi, vội : “A Nhiễm, thấy ?”
“ thấy.” Hàn Mặc Nhiễm trả lời, “Người kết hôn Lão Tiêu. Hạ Hạm mới cảnh cáo , nếu đến phá hỏng hôn lễ của Mạnh Vũ, cô sẽ tha cho . Cho nên về , về chăm sóc cho bà chị hàng xóm của , cô đang bệnh nặng, cô cần hơn.”
Tiêu Tề hiện tại còn tâm trí lo lắng cho khác?
“Hàn Mặc Nhiễm!” Tiêu Tề nghiến răng , “Đến lúc mà ngay cả cũng chịu giúp một tay ?”
“Không chịu giúp , mấu chốt là hôm nay là ngày vui của , xem đến đây ý nghĩa gì?”
“Tại ý nghĩa? nhiều điều với cô . Nếu xong mà cô vẫn nguyện ý kết hôn cùng đàn ông khác, sẽ lập tức rời .”
“Hà tất ? Cậu tưởng kết hôn là trò chơi đồ hàng của trẻ con ? Lão Tiêu, , mau về .”
Tiêu Tề giờ phút đang cơn nóng giận, lạnh một tiếng: “Các liên hợp với đúng ? Cậu, Hạ Hạm, Mạnh Vũ... Không ai cho hôn lễ tổ chức sớm hơn dự kiến, ngay cả cũng hùa theo bọn họ lừa gạt .”
Đầu dây bên Hàn Mặc Nhiễm cũng khó chịu: “ , thế? lừa gì? Chuyện hôn lễ của Mạnh Vũ dời lên sớm hơn cũng chẳng bí mật gì, cứ tưởng chứ. À... quên mất, thời gian ngày nào cũng chạy bệnh viện, một lòng một đều đặt lên bà chị hàng xóm , chính cũng chẳng thèm quan tâm đến tình hình bên phía Mạnh Vũ, trách ai ?”
Tiêu Tề ngẩn ngơ cầm điện thoại, nhất thời nên lời.
Bên Hàn Mặc Nhiễm lẽ chuyện tiện, trực tiếp cúp máy. Tiêu Tề cũng gọi nữa. Hắn dựa bức tường đá bên ngoài nhà thờ, hai chân mềm nhũn, gian nan chống đỡ cơ thể. Chiếc điện thoại siết c.h.ặ.t trong tay, phảng phất như bóp nát.
Không nhà thờ, sẽ đợi ở đây, đợi đến khi cô mới thôi. Hắn tin cô thực sự nhẫn tâm như .
Lúc , trong thánh đường trang nghiêm, Mạnh Vũ đang khoác tay Uông Vệ Quốc, chậm rãi bước về phía Sở Tu Cẩn.
Anh mặc bộ âu phục phẳng phiu, toát lên khí chất quý tộc, lẳng lặng đó chờ đợi cô bước tới.
Người đàn ông vẫn còn khá xa lạ , từ nay về sẽ là chồng của cô.
Mạnh Vũ đến bên cạnh , Sở Tu Cẩn tự nhiên đưa khuỷu tay về phía cô. Tân hôn phu thê bước lễ đường là tay trong tay.
Tuy nhiên, chung quy vẫn quen, cô do dự một chút mới đưa tay khoác lên.
Tiếng nhạc vang lên, hai cùng bước lên con đường trải đầy hoa tươi. Khoác tay , Mạnh Vũ ít nhiều chút căng thẳng, nhưng căng thẳng một chút cũng gì , thể khiến dáng vẻ của trông đoan trang hơn.
Vị linh mục đợi họ phía lễ đường là một nước ngoài lớn tuổi. Ông dùng tiếng Anh chuẩn mực lời chúc phúc, đó dẫn dắt hai tuyên lời thề kết hôn.
“Ta chứng kiến các con thề nguyện yêu thương đối phương, cảm thấy vạn phần vui sướng tuyên bố các con trở thành vợ chồng. Bây giờ chú rể thể hôn cô dâu.”
Lời mục sư dứt, cả hai đều động đậy. Mạnh Vũ ngẩng đầu , Sở Tu Cẩn cũng đang cô.
Có chút hổ nha, chẳng lẽ thật sự hôn môi ? nhiều như , hôn thì hình như cũng hợp lý lắm.
“Nguyện ý ?” Anh nhỏ giọng hỏi cô.
“...” Mạnh Vũ ngượng ngùng, nhưng cũng thể mất mặt, cuối cùng cô gật gật đầu.
Anh quả nhiên cúi đầu, chậm rãi ghé sát cô. Hơi thở cũng từ từ ập ch.óp mũi cô, một mùi hương thanh nhã, giống như hoa bách hợp như hương bạc hà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nem-rot-nam-than-ga-hao-mon/chuong-14-hon-le-the-ky-va-su-hoi-han-muon-mang.html.]
Khí tràng của bao phủ lấy cô, quả thực khiến hít thở thông. Mạnh Vũ vội vàng nhắm mắt . Thế nhưng, nụ hôn của hề rơi môi cô. Anh nghiêng đầu che tầm mắt của , dùng kỹ thuật sai vị (góc giả), nhẹ giọng bên tai cô: “Được .” Sau đó liền ngẩng đầu lên.
Mạnh Vũ mở mắt , đài vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Hôn lễ thành, bọn họ chính thức kết vợ chồng.
Ánh mắt cô dừng , khóe miệng cong lên một độ cung, như là đang với cô.
Mạnh Vũ cũng với , nụ mang theo sự cảm kích.
Anh cô hổ khi hôn môi sự chứng kiến của nhiều như .
“Sở phu nhân, về chúng chính là vợ chồng, nếu chỗ nào chu , hy vọng em bao dung nhiều hơn.”
Anh gọi cô là Sở phu nhân...
Mạnh Vũ tự nhiên đầu chỗ khác: “Ngài quá khách khí .”
Hôn lễ qua còn tiệc chiêu đãi. Bữa tiệc tổ chức tại khách sạn xa hoa nhất Yến Thành, đoàn khách mời bắt đầu di chuyển từ nhà thờ sang khách sạn.
Tiêu Tề giờ phút đang dựa bức tường bên ngoài nhà thờ, mỗi một giây trôi qua đều phảng phất như một năm. Nội tâm dày vò, đặc biệt khi nghĩ đến giờ phút cô lẽ khoác tay đàn ông khác, sự chúc phúc của linh mục mà kết thành vợ chồng, lẽ bọn họ còn sẽ hôn môi... Chỉ cần tưởng tượng đến những điều đó, nội tâm liền cuồn cuộn cơn phẫn nộ khó nhịn, sự phẫn nộ va chạm trong cơ thể, đ.â.m từng đợt đau đớn xé rách.
Cũng đợi bao lâu, cánh cổng lớn của nhà thờ rốt cuộc cũng từ từ mở . Tiêu Tề vội vàng sang, nhưng thấy Mạnh Vũ, mà thấy một đám mặc đồng phục bảo vệ từ cửa tràn , xếp thành hai hàng ngay lối .
Tiêu Tề thấy cửa mở liền lao về phía đó, nhưng hàng rào bảo vệ chặn . Tiêu Tề nổi giận, lạnh lùng : “ tìm , các nhất đừng cản .”
Đám bảo vệ còn lạnh lùng hơn hai lúc nãy, chẳng chẳng rằng, chỉ lo ngăn cản cho tới gần.
Sự kiên nhẫn của Tiêu Tề giờ phút cạn kiệt. Hắn vốn định bất chấp tất cả xông , đúng lúc ánh mắt quét về phía cửa, rốt cuộc cũng thấy cô.
Hôm nay cô mặc chiếc váy cưới lộng lẫy, đeo hoa tai và vòng cổ tinh xảo, cô thật sự đến mức vô thực. mà, cô đang khoác tay đàn ông khác bước từ cánh cửa, dường như hoàng t.ử và công chúa, đẽ đến mức giống như truyện cổ tích.
Có một khoảnh khắc, Tiêu Tề cảm thấy cảnh tượng mắt chỉ là ảo giác của , thứ dường như mất sự chân thật. Hắn hé miệng nhưng phát hiện căn bản phát âm thanh.
Bọn họ từng bước về phía chiếc xe đang đậu sẵn. Hắn gọi cô , nhưng cổ họng như thứ gì đó chặn ngang. Cảm giác giống như khi đối mặt với cái c.h.ế.t, đột nhiên quên mất cách chạy trốn.
Hắn hoảng loạn đến c.h.ế.t, nội tâm tràn đầy tuyệt vọng.
“Mạnh Vũ!” Rốt cuộc cũng giọng hét lên.
Mạnh Vũ thấy tiếng gọi, bước chân dừng . Cô đầu , nhưng đàn ông bên cạnh chắn mất tầm mắt của cô. Mạnh Vũ vẻ mặt nghi hoặc : “ hình như thấy gọi .”
Sở Tu Cẩn : “Em nhầm , xung quanh đông , khả năng ồn.”
Giờ phút tài xế giúp hai mở cửa xe, Sở Tu Cẩn với cô: “Lên xe , lát nữa còn nhiều việc .”
Mạnh Vũ nghĩ cũng , liền quản nhiều nữa, xách váy trong xe.
Tiêu Tề thấy thế càng luống cuống, nhưng bảo vệ ngăn cản khiến căn bản xông qua , hướng về phía bên hét lên một tiếng.
“Mạnh Vũ!” Hắn gần như gào lên.
chiếc xe từ từ lăn bánh, tiếng gọi của cô bỏ đầu.
Cô rõ ràng thấy tiếng , tại về phía thêm một cái? Chỉ cần cô thêm một cái là thể phát hiện . Có khoảnh khắc thật sự mặc kệ tất cả, cái gì phận, cái gì tôn nghiêm, chỉ vung nắm đ.ấ.m đ.á.n.h văng những mặt, đó bất chấp tất cả đuổi theo.
Hạ Hạm và Hàn Mặc Nhiễm một bước. Tiêu Tề thấy Hàn Mặc Nhiễm, trong lòng bùng lên tia hy vọng.
“A Nhiễm.” Tiêu Tề gọi .
Hàn Mặc Nhiễm theo bản năng sang, thấy Tiêu Tề, mày nhíu : “Cậu vẫn ?”
Có lẽ thấy và Hàn Mặc Nhiễm quen , bảo vệ ngăn cản nữa. Tiêu Tề tới với : “Mạnh Vũ tiếp theo còn ? Cậu cũng sẽ đúng ? Cho cùng.”
Hàn Mặc Nhiễm trả lời, sang Hạ Hạm . Hạ Hạm tủm tỉm giúp chỉnh cà vạt, vô cùng ôn nhu : “Nhớ kỹ lời em đấy, em A Nhiễm nhà em là ngoan nhất mà.”
Hàn Mặc Nhiễm: “...”
“Bên giao cho xử lý, em đây.” Hạ Hạm xong liền rời .
Tiêu Tề : “A Nhiễm, nếu còn coi là bạn thì đưa qua đó.”
Hàn Mặc Nhiễm thở dài: “Lão Tiêu, hà tất ? Các chia tay lâu như thế , huống chi hôm nay đều kết hôn.”
Tiêu Tề : “Cậu đưa chứ gì?”
Hàn Mặc Nhiễm : “Đưa thì ích lợi gì? Người hiện tại là vợ chồng chính thức .”
“Cậu đưa thì vô dụng?!” Tiêu Tề giận đến cực hạn, câu gần như là gào lên.
Hàn Mặc Nhiễm bộ dạng của Tiêu Tề cũng sửng sốt. Người luôn luôn bình tĩnh đến mức biến thái, Hàn Mặc Nhiễm đôi khi thậm chí còn nghi ngờ rốt cuộc là con .
Lại ngờ rằng, hóa cũng lúc cảm xúc kích động như .
Hàn Mặc Nhiễm nhất thời cũng nên gì, vỗ vỗ vai : “Đều qua Lão Tiêu, về phía .”
Nhìn về phía ? Tiêu Tề đột nhiên rộ lên, nụ tái nhợt.
Cảm giác vô lực to lớn bao trùm lấy . Hắn giống như đột nhiên mất khung xương chống đỡ, nặng nề dựa bức tường, đôi mắt trống rỗng về phía xa, nơi chiếc xe chở cô biến mất.
Hắn cứ như trơ mắt cô cùng đàn ông khác rời , nhưng chẳng thể gì . Cảm giác bất lực quả thực quá mức thống khổ.
Hắn hiểu tại sự việc biến thành như . Vốn dĩ tưởng rằng hôn kỳ của cô còn ba tháng nữa, còn thời gian để thể theo đuổi cô từ đầu, nhưng hiện tại... cô lén lút lưng kết hôn cùng khác.
Cô cứ như trở thành vợ của , mặc chiếc váy cưới như thế, khoác tay đàn ông khác.
Cô gái nhỏ mà vẫn luôn cảm thấy mềm mại yếu đuối, hóa cũng lúc tâm tàn nhẫn đến thế.