Ném Rớt Nam Thần Gả Hào Môn - Chương 11: Vạch Trần Bộ Mặt Giả Tạo

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:00:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh Vũ chẳng hiểu nổi tại Ngải Thanh cứ tìm đến đây gây hấn, chẳng và Tiêu Tề kết thúc từ lâu ? Cố tình chạy đến đây đóng vai , cô thiếu cảm giác tồn tại đến thế ?

“Cô luôn miệng xin , thực tế cô nhiều cơ hội để việc đó, tại chọn đúng ngày sinh nhật của ? Đã còn ngay mặt vị hôn phu của nữa? Nếu cô xưng chị gọi em với Tiêu Tề thì hẳn chấm dứt từ một năm rưỡi . Cô cố tình đến đây những lời mặt vị hôn phu của , là thật lòng xin là dụng tâm kín đáo?”

Ngải Thanh há hốc mồm nàng, dường như thở thông, lập tức ho khan dữ dội. Tiêu Tề vỗ lưng cho cô : “Để đưa em ngoài .”

Ngải Thanh thều thào: “ thực sự chỉ xin cô thôi. Trước đây bệnh suốt, giờ mới khỏe hơn một chút để đến tìm cô. cũng vị hôn phu, lẽ do hành sự chu , nhưng cô cũng cần bôi nhọ như . thì dụng ý gì chứ, chỉ mong Tề Tề thể sống hơn thôi.”

“Cô một lòng chỉ nghĩ cho khác, cô thật là vô tội, đúng là một vị thánh mẫu luôn nghĩ cho thiên hạ. Nếu cô thực sự hiểu chuyện như , lúc đang bên thì nên giữ cách . Đừng cái kiểu quan hệ như chị em, chị em ruột thịt gì . Cô hết để con gọi là ba, còn giặt đồ nấu cơm, chiếm hết hào quang của nữ chủ nhân, giờ trách điều. hời còn khoe mẽ. Xin nhé, rộng lượng đến thế, thể nào hiểu chuyện nổi khi cô những trò ghê tởm như .” Mạnh Vũ lạnh một tiếng tiếp: “Cô cô ngay thẳng ? Thật nực ! Biết bạn trai mà vẫn mặt dày sáp gần, cô mà gọi là ngay thẳng ? Đó gọi là rẻ tiền đấy!”

Nếu Ngải Thanh mặt bao nhiêu cố tình “xin ” nàng, nàng cũng chẳng ngại x.é to.ạc những chuyện dơ bẩn cho cùng xem. Cô cần mặt mũi, nàng cũng sẽ bồi cô đến cùng.

Lời Mạnh Vũ cực kỳ khó , Ngải Thanh nàng với vẻ tin nổi, vì tức giận mà khuôn mặt trắng bệch lập tức đỏ bừng lên.

Có lẽ vì Sở Tu Cẩn bày tỏ lập trường từ , nên khi Mạnh Vũ dứt lời, ít xung quanh bắt đầu xì xào phụ họa.

“Người phụ nữ đúng là rẻ tiền thật, lúc nào chọn, chọn đúng tiệc sinh nhật mà đến quấy rối.”

thế! Việc riêng thì đóng cửa bảo , cứ chạy đến yến hội của , đúng là trơ trẽn. Hơn nữa xem, ăn mặc kiểu gì thế , loại lên nổi mặt bàn .”

Bị nhiều chỉ trỏ, mắng nhiếc là “tiện”, Ngải Thanh cảm thấy nhục nhã ê chề, sắc mặt hết trắng đỏ, chuyển sang tái mét.

... ...” Cô lắp bắp mãi nên lời, lẽ do kích động mạnh nên bắt đầu ho kịch liệt.

Đứa bé gái bên cạnh thấy bắt nạt liền đẩy chân Mạnh Vũ: “Cô bắt nạt cháu!”

Mạnh Vũ kéo đứa bé , lời lẽ vẫn sắc lẹm: “Rau nào sâu nấy, cái đức hạnh của cô thì dạy dỗ đứa con hồn gì chứ. Thật tiếc cho đứa trẻ như cô.”

“Cô... cô cần gì thế? Cô mắng , những lời độc địa như với một đứa trẻ?”

Độc địa ? So với việc con gái cô dùng kẹo mút suýt chút nữa đ.â.m thủng cổ họng , thì lời là gì?

Tiêu Tề lúc cũng nàng với ánh mắt phức tạp: “Mạnh Vũ, em trở nên như thế ?”

, trở nên thế đấy. Không còn ngoan ngoãn chạy theo đuôi như nữa, thậm chí còn độc ác, còn cay nghiệt mắng , đúng ?”

“...”

“Biết tại ?” Không đợi trả lời, nàng tiếp: “Bởi vì còn thiết tha gì nữa. chẳng quan tâm thấy . Hay cách khác, đây mới chính là con thật của . Như thấy đấy, chẳng loại con gái ngoan hiền lời, góc cạnh của , ai tổn thương , sẽ nương tay mà trả đũa.”

“Anh tưởng chắc, Tiêu Tề? Anh cũng chỉ là hạng thấp kém thôi. ở bên bao nhiêu năm chẳng thấy trân trọng, chia tay xong mặt dày bám lấy . Xem và chị Ngải Thanh của đúng là trời sinh một cặp, đều thích cái thói rẻ tiền như .”

“Nghe cho kỹ đây Tiêu Tề, đoạn tình cảm giữa kết thúc từ một năm rưỡi , vị hôn phu. Đời tuyệt đối còn khả năng nào nữa. Nếu còn chút liêm sỉ thì từ nay về đừng xuất hiện mặt !” Giọng nàng sắc sảo nể nang chút nào: “Chú Uông, phiền chú tiễn khách giúp cháu.”

Tiêu Tề ngẩn cô gái mắt. Nếu trong lòng nàng còn chút hình bóng của , nàng những lời tuyệt tình đến . Cơn giận bùng lên trong lòng, nhưng nghĩ , đúng là hôm nay và Ngải Thanh chọc giận nàng , cũng là với nàng.

Uông Vệ Quốc chút khó xử, nhưng so với việc đắc tội Tiêu Tề, ông còn sợ đắc tội Sở Tu Cẩn hơn. Đang định gọi đến thì Tiêu Tề lên tiếng: “Không cần, chúng tự .”

Ngải Thanh vẫn khỏe hẳn, Tiêu Tề đỡ cô cửa, mở cửa xe dặn dò: “Em về Thâm Thị , còn chút việc xử lý.”

“Anh định tìm Mạnh Vũ nữa ?”

“Phải, cần tìm cô .” Tiêu Tề im lặng một lát : “Sau đừng đến mà báo như . Dù em với thế nào nữa, hôm nay cũng là sinh nhật cô , cần thiết loạn đến mức khó coi như .”

“Anh đang trách em Tề Tề? Là... là em đúng, em lo lắng quá nên mới bừa, em sẽ thế nữa.”

Tiêu Tề nghĩ đến bệnh tình của cô nên trách mắng thêm: “Em về .”

Ngải Thanh gật đầu định lên xe, nhưng đột nhiên hình lảo đảo, Tiêu Tề vội vàng đỡ lấy. Cúi đầu thì thấy cô ngất lịm. Không còn cách nào khác, đành bế ngang cô đặt xe, dặn tài xế lái thẳng đến bệnh viện gần nhất.

Sau khi nhóm Tiêu Tề rời , Tề Mị với Mạnh Vũ: “Trong sảnh ngột ngạt, là con đưa Sở hậu viện tản bộ nhé?”

Mạnh Vũ sang Sở Tu Cẩn: “Sở thấy thế nào?”

Sở Tu Cẩn gật đầu: “Cũng , mời Mạnh tiểu thư.”

Khác với sự ồn ào của yến tiệc, hậu viện yên tĩnh. Đêm đầu hạ, tiếng dế mèn kêu râm ran trong bụi cỏ, ánh trăng ló dạng tầng mây, trải một lớp bạc xuống mặt đất.

Hai từ cửa . Vừa đông thấy gì, giờ chỉ còn nàng và Sở Tu Cẩn, nàng càng cảm nhận rõ áp lực tỏa từ . Đi cạnh đúng là khiến tự nhiên chút nào.

“Chuyện thật sự xin ngài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nem-rot-nam-than-ga-hao-mon/chuong-11-vach-tran-bo-mat-gia-tao.html.]

“Lời xin .”

Mạnh Vũ gượng: “ nhỉ.”

Hậu viện nhà họ Uông một con đường sỏi, hai bên là t.h.ả.m cỏ cắt tỉa gọn gàng. Trong đêm tĩnh mịch, chỉ thấy tiếng giày giẫm lên mặt đất thanh thúy. Mạnh Vũ thiết với , nhất thời chẳng gì, khí trở nên gượng gạo. Trái , dường như thong dong.

“Vừa bộ dạng của khiến Sở lo lắng rằng sắc sảo, một vợ đoan trang dịu dàng ?”

Sở Tu Cẩn đáp: “Mạnh tiểu thư lo xa , cũng cần một vợ đoan trang dịu dàng.”

Mạnh Vũ: “...”

Chẳng lẽ thực sự chỉ cưới một vợ về để sinh con thôi ?

“Mạnh tiểu thư thích hôn lễ kiểu Trung kiểu Tây?” Anh đột ngột hỏi.

“Kiểu Tây ạ, kiểu Trung rườm rà quá.”

Anh gật đầu: “Vậy hôn lễ cô tổ chức ngày cuối tuần ?”

Mạnh Vũ khựng , ngẩng đầu . Trong bóng tối, chỉ vài tia sáng từ biệt thự hắt tới, đôi mắt ẩn hiện trong bóng râm khiến nàng thấu.

“Chẳng hôn lễ sẽ diễn ba tháng nữa ?”

“Trước ngày hôm nay thì đúng là ba tháng, nhưng chuyện hôm nay, đẩy sớm lên. chuyện như lúc nãy tái diễn nữa, Mạnh tiểu thư thể hiểu chứ?”

Mạnh Vũ: “...”

Thực Mạnh Vũ rằng chuyện đó sẽ xảy nữa, nhưng dù chuyện hôm nay cũng bắt nguồn từ nàng, nàng là đuối lý . Tuy nhiên, dù là ngày cuối tuần thì cũng quá gấp gáp, hơn nữa một tự tin như giống hạng dễ tác động bởi ngoại cảnh.

“Chỉ hai thời điểm đó để chọn thôi ?”

.”

Mạnh Vũ suy nghĩ một chút: “Nếu chọn cuối tuần , Sở dự định là thứ mấy?”

“Thứ Sáu.”

Thứ Sáu, là chỉ còn một tuần nữa.

“Như quá gấp ? Dù hôn lễ cũng cần chuẩn nhiều thứ.”

“Sẽ , Mạnh tiểu thư chỉ cần phụ trách danh sách khách mời bên phía cô, những việc khác sẽ lo liệu thỏa.”

Mạnh Vũ nghĩ thầm, nếu dám đưa lựa chọn là ngày , chắc chắn khả năng sắp xếp thứ.

“Được, theo sự sắp xếp của Sở .”

Sở Tu Cẩn : “Không Mạnh tiểu thư đeo nhẫn size bao nhiêu, để chuẩn nhẫn cưới.”

đeo size 12.”

“Xem Mạnh tiểu thư hiểu rõ bản , trả lời nhanh thật đấy.”

Mạnh Vũ ngại ngùng: “Trước đây từng ảo tưởng về việc cầu hôn, nên cố ý đo size tay, còn bóng gió với nữa, nhưng bạn trai cũ của vẫn luôn thờ ơ.”

Sở Tu Cẩn thản nhiên: “Vậy thì thật đáng tiếc cho .”

“...”

Anh tiếc cho Tiêu Tề... là vì Tiêu Tề cưới nàng ? Tất nhiên Mạnh Vũ tự luyến đến mức nghĩ đang khen nàng đến nhường nào, việc Tiêu Tề cưới nàng là một tổn thất lớn. Có lẽ đây chỉ là một lời khen xã giao, thể hiện phong độ của mà thôi?

“Trước khi kết hôn, hy vọng chúng thể đăng ký kết hôn .” Anh thêm.

“...”

Không Mạnh Vũ nghĩ nhiều , nhưng nàng cảm thấy vẻ nôn nóng. Dù thì cũng sắp cưới , đăng ký cũng chẳng .

, Mạnh Vũ gật đầu: “Được ạ.”

 

 

Loading...