Nàng Từng Buông Xuôi - Nay Vì Chăm Con Mà Vùng Dậy! - Chương 70

Cập nhật lúc: 2025-11-27 14:40:39
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trở về sân viện nhà , Giang Lập Điền hỏi Tô Hạnh rốt cuộc Giang Lập Căn nợ bao nhiêu tiền ?

 

Hạt Dẻ Nhỏ

Tô Hạnh nghĩ ngợi một lát : “Khi bọn đến hình như nợ bao nhiêu. Hay là mai lên huyện thành dò hỏi thử xem .”

 

“Được, nhà chúng giờ bao nhiêu bạc?”

 

“Thiếp , gần đây đếm qua. Chàng hỏi Thập Nhị , Nha đầu quản sổ sách chắc chắn sẽ rõ. Không việc gì nữa thì ngủ đây.” Nói xong thèm để ý đến y nữa, nàng tự xuống giường ngủ.

 

Giang Lập Điền ngoài phòng Thập Nhị hỏi Nha đầu , Thập Nhị trong nhà hai ngàn hai trăm ba mươi lượng bạc. Giang Lập Điền nghĩ thế nào thì cũng nên đủ , liền về phòng ngủ.

 

Tô Hạnh giường nhưng ngủ . Nàng thánh mẫu, đối với thích thì hào phóng một chút nàng cũng cam tâm. Đối với một , nàng ngay cả một đồng tiền cũng bỏ . Đừng gì đến chuyện tiền bạc trong nhà nàng kiếm , nếu nàng thì bọn họ kiếm bạc .

 

Ngay cả bố thí cho ăn mày, nàng cũng tiền của Giang gia để giúp Giang Lập Căn trả nợ. Phải nghĩ biện pháp nào đây.

 

Nằm suy nghĩ nửa đêm, cuối cùng nàng cũng nghĩ một biện pháp . Chắc hẳn Giang Lập Căn giờ cũng dám đến sòng bạc, chỉ cần đến sòng bạc thì bạc tiêu thế nào cũng thể hết trong chốc lát.

 

Bản còn nhà cửa và ruộng đất, chắc hẳn cũng đủ để bù đắp một vài lỗ hổng, chỉ là sáu trăm lượng bạc mà Giang phụ Giang mẫu mới đầu lấy lẽ thể đòi . Giờ đây việc cấp bách nhất chính là tìm Giang Lập Căn.

 

Ngày hôm , Giang Lập Điền huyện dò hỏi rốt cuộc Giang Lập Căn nợ bao nhiêu tiền, Tô Hạnh cũng cùng y đến huyện.

 

Vào thành, hai liền chia hành động. Tô Hạnh trực tiếp đến Triển Nhan Các, nàng cùng chưởng quầy chuyện khá lâu trong hậu đường mới .

 

Tô Hạnh rời Triển Nhan Các, chưởng quầy liền ngay đó đến huyện nha. Đợi chưởng quầy từ huyện nha .

 

Nơi dán cáo thị của huyện nha liền dán lên một tờ lệnh truy nã, đó chỉ hình vẽ mà tên. Thế nhưng vẽ vô cùng sống động, chỉ cần từng gặp một nhà ba bọn họ thì chắc chắn sẽ nhận .

 

Nha dịch trong huyện nha cũng tin mà , hai một tổ khắp nơi tìm kiếm.

 

Lại cầm theo bức họa các thôn trấn thông báo cho lý trưởng, thôn trưởng. Nếu thấy bức họa, báo cho huyện nha, mỗi thưởng năm lượng bạc. Bắt đưa đến huyện nha, mỗi thưởng mười lượng bạc.

 

Ba trốn xa, mà ở ngay nương gia của Tôn Đại Ni. Nàng đưa cho nương hai lượng bạc, nương nàng mới đồng ý cho một nhà ba bọn họ ở trong nhà kho củi.

 

Ngày nọ, của Tôn Đại Ni là Tôn Kế Tông thấy lệnh truy nã xong, sắc mặt đại biến, vội vàng chạy về nhà. Y về đến nhà ánh mắt một nhà ba Tôn Đại Ni liền mấy đúng đắn. Một nhà bọn họ ai phát giác .

 

Gần đây bọn họ vẫn luôn trốn ở nhà dám ngoài, chỉ sợ gặp bọn đòi nợ, nên chút tin tức bên ngoài bọn họ đều hề .

 

Vẫn còn đang mơ mộng giàu, chỉ cần vượt qua thời gian , một ngàn năm trăm lượng bạc vay sẽ thuộc về nhà bọn họ.

 

Tôn Kế Tông khi dạo trong thành, thấy bức họa một nhà tỷ tỷ bảng cáo thị nha môn. Mặc dù ghi tên, nhưng tinh mắt ngay đó là bọn họ.

 

Y suy nghĩ kỹ một chút, khi tỷ tỷ bọn họ đến trời tối ai thấy. Mấy ngày nay cũng khỏi nhà, chắc hẳn trong thôn ở trong nhà .

 

Thế nhưng mấy sống sờ sờ như mà giấu , chi bằng dứt khoát trói bọn họ giao cho của huyện nha.

 

Không , , vạn nhất một nhà ba đ.á.n.h bọn họ, để bọn họ chạy thoát thì chẳng đáng tiếc lắm .

 

Vẫn nên tìm cha nương thương lượng một chút hẵng quyết định. Nghĩ đến đây, y đè nén suy nghĩ, lặng lẽ chờ đợi thời cơ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-tung-buong-xuoi-nay-vi-cham-con-ma-vung-day/chuong-70.html.]

Đợi khi ăn tối, một nhà Tôn Đại Ni trở về phòng, Tôn Kế Tông liền đến phòng cha nương kể chuyện một nhà tỷ tỷ truy nã, hai cũng hoảng loạn vô cùng.

 

Khi báo cho nha môn một năm lượng bạc, bọn họ động lòng, bắt một mười lượng bạc, trong lòng càng thêm nóng bỏng.

 

Vẫn là Tôn phụ tuổi tác lớn hơn, nghĩ nhiều hơn, y cũng chắc thể đ.á.n.h thắng , vẫn là kiếm tiền chắc chắn thì hơn, bảo Tôn Kế Tông lát nữa huyện nha báo cho các nha dịch.

 

Tranh thủ lúc trời còn tối, Tôn Kế Tông tranh thủ thời gian đến huyện nha, báo cáo với nha dịch chuyện ba đang ở nhà . Nha dịch điểm đủ nhân lực liền theo Tôn Kế Tông đến nhà y.

 

Khi bắt ba , cả ba đang cãi vã trong nhà kho củi, chủ yếu là Giang Phúc chê bai chỗ ở hiện tại , ăn uống cũng ngon.

 

Đột nhiên xông , mấy còn kịp phản ứng. Sau khi thấy là nha dịch liền hoảng loạn vô cùng, Giang Lập Căn còn dùng bạc hối lộ các nha dịch.

 

Bình thường nhận thì nhận , nhưng bạc bọn họ tuyệt đối dám nhận. Đây là huyện lệnh hạ lệnh c.h.ế.t, nhất định mang sống về, tài vật bên cũng mang về hết, nhận tiền của bọn họ thì bát cơm coi như mất. Cái nào nặng cái nào nhẹ bọn họ vẫn phân biệt rõ ràng.

 

Nha dịch nào tính tình , chỉ vì ba chậm trễ việc tan công của bọn họ, mấy liền cho Giang Lập Căn và Giang Phúc một trận đòn đau mới trói bọn họ .

 

Tôn Đại Ni tức thì hoảng loạn tột cùng, Giang Lập Căn càng sợ đến mức mềm nhũn bệt xuống đất. “Chuyện đây?”

 

Tôn Đại Ni lóc kêu lên: “Đều tại , nhất định đ.á.n.h bạc, còn vay nặng lãi, giờ thì , liên lụy chúng đều bắt.”

 

Một nhà Giang Lập Căn trói hai tay lôi về huyện nha. Tài vật bọn họ mang theo cũng mang cùng.

 

Ngày hôm khi Giang Lập Căn bắt, chưởng quầy Triển Nhan Các liền phái tiểu nhị đến báo cho Tô Hạnh.

 

Tô Hạnh gật đầu hiệu , bảo tiểu nhị chuyển lời với chưởng quầy là cứ tiếp tục theo những gì bàn. Ban thưởng cho tiểu nhị một lượng bạc cho y , tiểu nhị vui vẻ trở về huyện.

 

Phán quyết của một nhà Giang Lập Căn nhanh chóng đưa , với lý do trộm cắp tài vật lượng lớn, phán trả tiền trộm (thực chất là tiền vay nặng lãi), các tài vật khác bồi thường cho mấy nhà hại, đó cả nhà đày đến bãi đá khổ sai.

 

Bản phán quyết là do sư gia trực tiếp tuyên bố trong nhà giam giam giữ ba , cũng công khai xét xử, thậm chí ghi chép hồ sơ.

 

Sau đó sư gia liền bảo nha dịch đưa ba đến bãi đá ngoài thành. Mấy bãi đá cho đến c.h.ế.t cũng thể ngoài.

 

Bên , Giang Lập Điền dò hỏi Giang Lập Căn nợ một ngàn năm trăm lượng bạc, về nhà cùng hai vị trưởng đều góp đủ bạc, nhưng mãi thấy đến đòi nợ.

 

Giang Lập Điền huyện dò hỏi, y trực tiếp đến mấy nhà cho vay nặng lãi, quản sự của bọn họ đều gặp y, chỉ phái tiểu nhị cho y thanh toán xong nợ nần, sẽ tìm Giang gia gây rắc rối nữa.

 

Liên tục chạy ba nhà đều là như , Giang Lập Điền càng ngày càng tò mò, rốt cuộc là chuyện gì.

 

Y đến huyện nha tìm nha dịch mà y quen để dò hỏi, cho y , tìm , tiền bạc vẫn còn nguyên, trực tiếp trả cho chủ nợ.

 

Giang Lập Điền hỏi một nhà bọn họ giờ đang ở , nha dịch chỉ còn sống, còn những chuyện khác thì gì nữa. Giang Lập Điền thấy dò hỏi gì liền cáo từ về nhà.

 

Về đến nhà, Giang phụ kể chuyện cho , ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Giang phụ chỉ : "Còn sống là , chỉ tiếc cho Giang Phúc, tuổi còn nhỏ cha nương liên lụy, ai da! mệnh!"

 

Mọi chỉ im lặng lắng lời than thở của Giang phụ mà lời nào. Từ đó về , Giang gia còn ai nhắc đến chuyện của nhà Giang Lập Căn nữa.

 

Giang gia bớt một mối phiền toái, cuộc sống trở về yên bình như , tiếp tục an trải qua những ngày tháng điền viên.

 

 

Loading...