Nàng Từng Buông Xuôi - Nay Vì Chăm Con Mà Vùng Dậy! - Chương 66

Cập nhật lúc: 2025-11-27 14:40:35
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Hạnh nhận thư của Chu Vận Nhiên, nàng sắp sinh con, bảo Tô Hạnh chuẩn quà cho đứa bé.

 

Tô Hạnh đây là đến bầu bạn với nàng . Thật là, thẳng, cứ vòng vo.

 

Hạt Dẻ Nhỏ

Tô Hạnh báo cho nhà một tiếng, gói ghém hai bộ y phục giặt, thậm chí tham dự sính lễ của Giang Hồ mà cưỡi ngựa thẳng tiến Kinh thành. Năm ngày đường mà nàng chỉ mất ba ngày đến nơi.

 

Tô Hạnh đến Kinh thành thẳng đến Vương phủ, nàng đường xa mệt mỏi, đầy phong trần, cứ thế đến cửa thì thật thất lễ.

 

Nếu chỉ một Chu Vận Nhiên là chủ tử, nàng sẽ chẳng câu nệ nhiều thế, nhưng Vương gia và Vương phi của nàng đều mặt. Lần đến Vương phủ hai vị ở đó, nên nàng kịp bái kiến, chắc chắn tránh , thì hiểu lễ nghi.

 

Tô Hạnh nghỉ tại khách điếm, gọi hai thùng nước tự tắm rửa gột bỏ phong trần. Ăn trưa xong nàng liền sai đưa bái đến Vương phủ, để ngày mai tiện đường đến thăm.

 

Gửi bái xong, Tô Hạnh liền dạo phố, nàng nghĩ vẫn nên mua chút lễ vật mang theo, tay đến cửa thì thật là phép.

 

lúc nàng đang suy tính nên mua gì thì một xuất hiện mắt nàng.

 

“Kính chào Tô tiểu thư.” Đông Lạc đột nhiên xuất hiện, chắp tay thi lễ với Tô Hạnh. Tô Hạnh sững sờ, : “Đông Lạc, ngươi ở đây?”

 

Đông Lạc đáp: “Ta phụng mệnh Quận chúa ngoài tìm , Quận chúa sai chờ ở cổng thành, thấy ngài đến liền về Vương phủ báo tin . Chủ t.ử tin ngài đến Kinh thành vui mừng, sai đến mời ngài đến Vương phủ ạ.” Tô Hạnh chút bất ngờ, nhưng hơn hết là vui mừng, nghĩ bụng cũng cần lo lắng về chuyện quà cáp nữa, bèn theo Đông Lạc đến Vương phủ.

 

Đến Vương phủ, Tô Hạnh hết bái kiến Vương phi và Vương gia, hành lễ vãn bối.

 

Vương phi nắm tay Tô Hạnh, ân cần hỏi han, còn khen nàng ngày càng xinh .

 

Sau đó Tô Hạnh mới thăm Chu Vận Nhiên, Chu Vận Nhiên đang tựa nửa giường, thấy Tô Hạnh đến, đôi mắt nàng sáng rỡ, trách yêu: “Ngươi cuối cùng cũng đến , ngày nào cũng ngóng trông ngươi đó.”

 

Tô Hạnh đùa cợt: “Ta đây chẳng ngựa ngừng vó mà đến , còn sợ kịp gặp tiểu bảo bối chào đời nữa chứ.” Hai , líu lo trò chuyện, như thể vô vàn chuyện để .

 

lúc hai đang trò chuyện hăng say, Chu Vận Nhiên bỗng “ai da” một tiếng. Tô Hạnh lập tức căng thẳng, vội hỏi nàng: “Sao , sắp sinh ?”

 

Chu Vận Nhiên gật đầu: “Hình như là .” Xuân Liễu xong vội vàng gọi bà đỡ, Tô Hạnh ôm Chu Vận Nhiên đến phòng sinh bố trí sẵn ở bên cạnh, cả sân viện bỗng chốc trở nên bận rộn, kẻ dặn đun nước nóng, bẩm báo Vương gia Vương phi.

 

Bà đỡ đến xem xét một chút cần vội, còn đợi một lúc nữa mới sinh.

 

Vương gia Vương phi cũng đến, đợi bên ngoài cửa với vẻ lo lắng. Sau khi Chu Vận Nhiên dùng hết một bát cháo yến sào, Tô Hạnh đỡ nàng bộ nửa canh giờ, đó nàng lên giường bắt đầu sinh.

 

Trong suốt thời gian đó, Tô Hạnh luôn ở bên cạnh nàng, lau mồ hôi động viên nàng.

 

Vương gia Vương phi ngoài cửa từng chậu nước đầy m.á.u bưng , lòng lo lắng nguôi cho con gái. Sau một canh giờ Chu Vận Nhiên nỗ lực, kèm theo tiếng “oa oa”, một tiểu t.ử kháu khỉnh cất tiếng chào đời.

 

Tô Hạnh từ tay bà đỡ đón lấy đứa bé, đưa đến mặt Chu Vận Nhiên cho nàng xem, nàng đứa bé đỏ hỏn nhăn nheo một câu “ quá” mệt mỏi .

 

Khiến Tô Hạnh cũng cạn lời. Đứa bé mới sinh quả thật thể coi là xinh , nhưng nàng là một nương mà chê con thì hình như đúng lắm.

 

Thấy Chu Vận Nhiên Xuân Liễu, Hạ Phong hầu hạ, nàng bế đứa bé ngoài để Vương gia Vương phi xem.

 

Vương phi cẩn thận đón lấy đứa bé, ánh mắt tràn đầy từ ái, Vương gia lúc cũng chen chúc bên cạnh Vương phi, chuyên chú tiểu ngoại tôn của . Vui mừng đến nỗi mặt còn hằn thêm vài nếp nhăn.

 

Ông cứ liên tục : “Thưởng, phủ thưởng một năm tiền lương tháng.” Lúc những hầu đang chờ bên cạnh đều nở nụ chân thành hơn.

 

Giao đứa bé cho Vương phi xong, Tô Hạnh trở phòng sinh. Nàng thấy Xuân Liễu và các nàng chăm sóc Chu Vận Nhiên xong xuôi, bèn dùng chăn bông bên cạnh quấn kín cả nàng bế về phòng.

 

Sau đó Chu Vận Nhiên ở cữ, đứa bé nhũ mẫu chăm sóc, nàng chỉ ôm con qua xem mỗi ngày khi tỉnh dậy. Trong thời gian , sổ sách của Trển Nhan Các đều do Tô Hạnh giúp đỡ quản lý.

 

Vì mùa đông quá lạnh, lễ tắm ba ngày cho đứa bé cũng tổ chức.

 

Vương gia vẫn luôn cảm thấy với cháu trai của . Vâng, là cháu trai, đứa bé mang họ Chu, Vương phủ chỉ một Chu Vận Nhiên là con cái, nay Chu Vận Nhiên thành sinh con, hai vị cha nương những trách mắng nàng, ngược còn vô cùng vui mừng. Như , bất kể Chu Vận Nhiên sinh con trai con gái thì đều là nhà họ Chu, là thừa kế tương lai của Vương phủ.

 

Vương gia ngày thứ hai khi đứa bé chào đời liền cung bẩm báo Hoàng đế, còn cho đứa bé hoàng tộc phả. Như bất kể cha đứa bé là ai cũng đừng hòng cướp con .

 

Vương gia khi bàn bạc với Chu Vận Nhiên quyết định tổ chức đại tiệc mừng đầy tháng cho đứa bé.

 

Ngày mừng đầy tháng, Chu Vận Nhiên ăn mặc rạng rỡ, Tô Hạnh bế đứa bé theo nàng. Vương phủ đèn lồng rực rỡ, khách khứa tấp nập đến chúc mừng.

 

Chu Vận Nhiên tươi niềm nở chào hỏi , Tô Hạnh bế đứa bé, tiểu gia hỏa mũm mĩm, vô cùng đáng yêu, thu hút ít ánh của khách khứa.

 

Lúc , một phu nhân ăn mặc hoa lệ trêu đùa đứa bé mở lời hỏi: “Quận chúa, nhũ mẫu tìm ở , tuổi tác cũng còn nhỏ nữa.”

 

Đây là nhận nhầm Tô Hạnh thành nhũ mẫu , Chu Vận Nhiên lập tức sa sầm mặt: “Lưu phu nhân chắc hẳn là mắt mờ tai lãng , đây nhũ mẫu, đây là nương nuôi của nhi t.ử , là tỷ của .”

 

Lưu phu nhân Quận chúa mắt mờ tai lãng, lập tức mắng trả, nhưng nàng há miệng, liền liếc thấy Vương gia và Vương phi đang một bên với vẻ mặt mấy thiện cảm. Quyền thế của Vương phủ nàng thể chọc , lời đến miệng đành nuốt ngược . Nàng nặn một nụ gượng gạo, vội vàng tạ tội: “Quận chúa bớt giận, là hữu nhãn vô châu, mạo phạm vị cô nương .”

 

Tô Hạnh cũng chẳng để chuyện trong lòng, : “Không , lẽ là do bế đứa bé, khiến phu nhân hiểu lầm .”

 

Chu Vận Nhiên hừ lạnh một tiếng: “Đã thì thôi.”

 

Lúc , khách khứa tiến lên chúc mừng Chu Vận Nhiên và đứa bé, khí trở nên náo nhiệt.

 

Lưu phu nhân lủi thủi lùi sang một bên, trong lòng thầm ghi hận. Tô Hạnh và Chu Vận Nhiên cũng chẳng để ý đến nàng nữa, tiếp tục nhiệt tình chào đón những vị khách khác.

 

Lễ đầy tháng diễn trong tiếng vui vẻ, đứa bé trong lòng Tô Hạnh ngủ say sưa, dường như cũng cảm nhận khí náo nhiệt vui mừng mà nở nụ trong giấc mộng.

 

Chu Vận Nhiên chỉ tiếp đãi vài vị khách quan trọng, lộ diện ở đại sảnh một lúc cùng Tô Hạnh trở về hậu viện, dù nàng cũng tháng, nên lao lực quá lâu.

 

Hai về đến hậu viện, Tô Hạnh liền hỏi nàng: “Vừa nãy Ngươi tại là nương nuôi của đứa bé chứ, ngươi cũng hỏi ý kiến đứa bé xem đồng ý ?”

 

“Sao? Ngươi nuốt lời chịu nương đỡ đầu cho con ư? Nha đầu đồng ý thì quan trọng gì?” Nàng cúi đầu hỏi đứa trẻ đang trong lòng Tô Hạnh, “Hài nhi con , con đồng ý để cô dì đang bế con nương đỡ đầu ?”

 

Đợi một lát, nàng ngẩng đầu lên : “Ngươi xem, Nha đầu gì, tức là ngầm đồng ý đó. Nha đầu chịu, ngươi ý kiến gì chứ?”

 

“Ta nào dám chứ, ngươi là Quận chúa nương nương đó, nếu ý kiến, ngươi chẳng sẽ xử lý ?” Tô Hạnh đùa.

 

“Hừ, ngươi dám trêu chọc . Xem chiêu đây.” Nói nàng lao lên, ngừng cù lét Tô Hạnh. Tô Hạnh đang bế con nhỏ tiện phản kháng, đành liên tục tránh né. Hai đùa một lúc lâu, suýt chút nữa đứa bé trong lòng thức giấc mới chịu dừng .

 

Sau khi giao đứa bé cho v.ú nuôi bế , hai xuống bàn, Tô Hạnh : “A Nhiên, Ngươi cũng hết ở cữ , sắp đến Tết, về Giang gia thôn đây.”

 

Chu Vận Nhiên gật đầu: “Ừm, Ngươi về , dù Ngươi ngoài cũng đủ lâu , cũng tiện giữ Ngươi nữa, kẻo phu gia Ngươi ý kiến gì.”

 

“Việc đó thì , nhà họ Giang đều chất phác.”

 

Chu Vận Nhiên chọc nhẹ trán Tô Hạnh: “Ngươi đó, cũng còn nhỏ nữa, vẫn cứ nghĩ lương thiện như ? Ngươi , khi Ngươi ở đỉnh cao, xung quanh Ngươi .

 

Đợi đến khi Ngươi gặp hoạn nạn, Ngươi hãy , lúc mới thấy rõ ai là , ai là quỷ.”

 

Tô Hạnh bĩu môi, xoa xoa trán: “Ta , thể chứ. Ta chỉ là nghĩ xa đến thế thôi, vả , ngươi chống lưng cho mà, mới sợ .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-tung-buong-xuoi-nay-vi-cham-con-ma-vung-day/chuong-66.html.]

“Thôi , lười tranh cãi với Ngươi về vấn đề nhân tính, cái phức tạp quá. Bây giờ về Triển Nhan Các , Ngươi thực sự định quản nữa ?”

 

“Ban đầu chẳng , chỉ đưa công thức chiếm một phần mười cổ phần, còn đều do các ngươi quản lý, các ngươi tự phụ trách. Giờ Ngươi đừng hòng đổ lên đầu .

 

Lúc Ngươi ở cữ giúp Ngươi quản lý lâu như , suýt chút nữa là mệt c.h.ế.t , giờ khó khăn lắm mới giải phóng, về tuyệt đối quản nữa.”

 

“Được , vẫn luôn Ngươi lười biếng, ngờ giờ Ngươi càng ngày càng lười.

 

Ta sẽ quản giúp Ngươi, nếu cần tiền thì cứ cầm lệnh bài đến các chi nhánh đều thể rút . Ngươi tuy sống ở thôn quê nhưng đừng bạc đãi bản .”

 

“Ta mà, Ngươi xem giống loại sẽ bạc đãi bản .”

 

“Ngươi quả thật giống, thấy ngày tháng của ngươi cứ ung dung tự tại thôi.”

 

Hai chuyện thêm một lúc lâu mới về phòng nghỉ ngơi. Ngày hôm , Tô Hạnh tìm đến Khánh Nhân Học Đường nơi Giang Hải đang học, nhờ giữ cửa gọi Giang Hải .

 

Giang Hải ngoài thấy Tô Hạnh cửa liền vội vàng tiến lên hành lễ: “Lục thẩm thẩm an.”

 

Tô Hạnh gật đầu ý bảo dậy. Mùa đông quá lạnh, Tô Hạnh cũng lười chuyện xã giao, trực tiếp hỏi: “Bằng hữu của sinh nở, đến thăm nàng, ngày mai về Giang gia thôn , cháu về ?”

 

Giang Hải suy nghĩ một lát, giờ học đường nghỉ, một vốn định về, nhưng nay thẩm thẩm về, chi bằng cùng về một chuyến. Hắn bèn đáp: “Vậy con xin cùng thẩm thẩm. Không thẩm thẩm định khi nào thì khởi hành ạ?”

 

“Không gì cố định cả, cháu cứ đợi ngoài cửa thành giờ Thìn ngày mai là .” Hai chuyện xong, Tô Hạnh liền trở về vương phủ.

 

Lúc , trong hậu viện vương phủ, hầu kẻ hạ tấp nập, cảnh tượng vô cùng bận rộn. Tô Hạnh vội vàng kéo Hạ Phong hỏi: “Đây là chuyện gì ?”

 

Hạ Phong thấy là Tô Hạnh liền hành lễ đáp: “Chủ t.ử ngài ngày mai về nhà, nên sai chúng chuẩn lễ vật cho ngài và quà Tết cho Giang gia.”

 

Tô Hạnh xong, tìm đến Chu Vận Nhiên : “Loay hoay , Ngươi mới hết ở cữ, cũng nghỉ ngơi nhiều hơn một chút. Trong nhà cái gì cũng , Ngươi đừng chuẩn nữa.”

 

Chu Vận Nhiên đích rót cho nàng một chén : “Uống ngụm nóng cho ấm , trời đông giá rét mà Ngươi còn đích chạy ngoài thành, để hầu truyền lời chẳng hơn .

 

Giang gia cái của Giang gia, chuẩn gì ngươi ít can thiệp . Cứ yên tâm đợi là .”

 

Đối mặt với bạn mạnh mẽ như , Tô Hạnh thể gì chứ, đành chỉ im lặng uống , chấp nhận lòng của nàng.

 

Sáng sớm hôm , Tô Hạnh từ biệt Vương gia và Vương phi. Chu Vận Nhiên tiễn Tô Hạnh ngoài cửa thành mới về phủ.

 

Khi Giang Hải thấy đoàn xe bên ngoài cửa thành, còn tưởng Lục thẩm thẩm cùng tiêu cục. Khi lên chiếc xe ngựa dành riêng cho , mới , cả đoàn xe sáu chiếc ngựa đều do bằng hữu của Lục thẩm thẩm chuẩn để tiễn nàng về nhà.

 

Ngoài hai chiếc xe chở , tất cả đều chở đầy quà tặng. Giang Hải cả chấn động, nhưng Lục thẩm thẩm lợi hại như , hẳn là bạn bè của nàng cũng kém cạnh bao nhiêu.

 

Tô Hạnh rời , Chu Vận Nhiên bỗng cảm thấy lòng trống rỗng. Trở về hậu viện vương phủ thứ quen thuộc, nàng khỏi nhớ những ngày tháng cùng Tô Hạnh vui đùa, những thời gian bận rộn nhưng đầy ắp.

 

Những ngày đó, Chu Vận Nhiên chăm sóc con cái, quán xuyến công việc vương phủ và việc kinh doanh của Triển Nhan Các.

 

Thỉnh thoảng rảnh rỗi, nàng lấy những món đồ nhỏ Tô Hạnh để ngẩn ngơ, hồi tưởng từng kỷ niệm nhỏ nhặt của hai .

 

Đường về hề dễ dàng, giờ trời lạnh, khắp nơi đều đổ tuyết. Đoàn của Tô Hạnh cực kỳ chậm, may mắn là Chu Vận Nhiên cho hộ vệ hộ tống nàng về nhà suốt quãng đường, nên nàng cứ co ro trong xe ngựa.

 

Đi đường ròng rã bảy ngày trời mới về đến Giang gia thôn. Các hộ vệ dỡ hết đồ đạc xuống nhà chính Giang gia, còn kịp uống một ngụm rời .

 

Thập Nhất năm nay nghỉ học về thấy nương , cứ tưởng nàng xảy chuyện gì.

 

Cho đến khi cha kể , nương Kinh thành thăm bằng hữu sinh con, mới yên tâm. mãi thấy nương trở về, vẫn khỏi lo lắng.

 

Giờ thấy Tô Hạnh về, mới trút gánh nặng trong lòng.

 

Hắn vội vàng mấy bước đến mặt Tô Hạnh hành lễ : “Nương về, dùng bữa ? Con chút gì đó cho ăn ạ?”

 

Tô Hạnh đúng lúc đang đói, nàng trực tiếp gật đầu : “Được, nương đang đói đây.”

 

Cả nhà họ Giang tiếng ồn ào trong nhà chính đều , thấy Tô Hạnh về thì vô cùng vui mừng.

 

Nhìn thấy đồ đạc chất đầy bàn và đất trong nhà chính, họ khỏi kinh ngạc, Tô Hạnh đây là thăm bạn hữu buôn bán về .

 

Triệu Xuân Hoa liếc mắt một cái thấy Giang Hải theo Tô Hạnh, vội vàng kéo Giang Hải săm soi con trai , miệng ngừng : “Gầy , gầy .” Vừa kìm đỏ hoe mắt, Giang Hải an ủi một lúc lâu nàng mới rơi lệ.

 

Giang phụ thấy Giang Hải cũng kéo khen ngợi một hồi, Giang phụ khen xong đến Giang mẫu khen, Giang mẫu khen xong đến Giang lão Tứ khen.

 

Tô Hạnh lười bọn họ, nhân lúc nhà đều ở đây, nàng liền phân phát quà Chu Vận Nhiên chuẩn cho . Nàng nhặt những hộp ghi tên , lượt đưa đến tay từng .

 

Nhận quà, đều vui mừng, nhao nhao nhờ Tô Hạnh giúp Đa tạ Chu Vận Nhiên. Bọn trẻ nhà Tô Hạnh còn vui hơn vì nương trở về.

 

Thập Lục lúc đang ôm lấy đùi Tô Hạnh, nhỏ nhẹ : “Nương , đừng lâu như nữa nhé, nếu lâu như , nhất định mang theo Thập Lục, Thập Lục thể nương .”

 

Tô Hạnh những lời của Thập Lục, lòng ấm áp lạ thường. Nàng một tay ôm lấy Nha đầu lòng, xoa xoa đầu con: “Được , nương sẽ mang theo Tiểu Thập Lục nhà chúng cùng ?”

 

Những đứa trẻ khác cũng chớp chớp mắt Tô Hạnh, nàng liền hiểu , vội vàng : “Mang theo hết, mang theo tất cả các con , ?” Năm đứa trẻ đều gật đầu lia lịa.

 

Tô Hạnh nghĩ những đứa trẻ , cuối cùng cũng uổng công nuôi dưỡng, xem kìa, đứa nào đứa nấy cứ quấn quýt lấy .

 

Thập Nhất lúc cũng nấu xong hai bát mì mang đến. Hắn bưng một bát đặt mặt Tô Hạnh, bát đưa cho Giang Hải, Giang Hải lời Đa tạ nhận lấy.

 

Tô Hạnh cũng quả thật đói, đặt Thập Lục xuống, nàng ăn hết một bát mì chỉ trong vài miếng. Tô Hạnh khen ngợi: “Tay nghề của Thập Nhất thật , con học nấu cơm từ khi nào ? Trước đây nương từng thấy con nấu cơm bao giờ?”

 

Thập Nhất : “Chỉ là thường ngày thấy các thẩm thẩm , con tự thử một chút, ngờ cũng .”

 

Tô Hạnh khen ngợi: “Vậy thì Thập Nhất của chúng thật thông minh, gì cũng giỏi.”

 

Thập Nhất Tô Hạnh khen đến ngại ngùng cúi đầu, Tô Hạnh cũng đưa phần quà của Thập Nhất cho .

 

Những món ăn thức uống khác thì để Giang Lập Điền chuyển nhà bếp, Giang lão Tam và Giang lão Tứ vội vàng tiến lên giúp chuyển, chuyển cảm thán rằng bạn của Tô Hạnh thật hào phóng.

 

Tô Hạnh những món quà còn bàn, tất cả đều là của , nàng gọi các con trong nhà giúp chuyển về phòng.

 

Buổi tối trở về phòng, mở quà từng món một, ai nấy đều bất ngờ thôi. Giang mẫu, Triệu Phương, Triệu Xuân Hoa đều là một bộ trang sức bạc dành cho đầu, kiểu dáng đơn giản mà sang trọng, cũng phù hợp để đeo ở thôn quê.

 

nam nhân thì ai cũng một chiếc mũ cài tóc bằng bạc.

 

Những đứa trẻ học đều nhận văn phòng tứ bảo, các đồng nữ cũng trang sức bạc cho đầu, nhưng kiểu dáng tinh xảo hơn và mỗi món khác .

 

Nghe Tô Hạnh Thập Nhị thích quản lý sổ sách nên nàng còn đặc biệt thêm một bộ văn phòng tứ bảo. Còn Thập Lục thì tặng thêm một chiếc vòng lạc tám báu.

 

Giang gia tuy kiếm chút tiền, nhưng ai nỡ sắm sửa trang sức cho , văn phòng tứ bảo của bọn trẻ cũng chỉ là loại bình thường. Những món quà của Chu Vận Nhiên thật sự chạm đến tận đáy lòng của Giang gia.

 

 

Loading...