Nàng Từng Buông Xuôi - Nay Vì Chăm Con Mà Vùng Dậy! - Chương 26

Cập nhật lúc: 2025-11-26 14:42:52
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong những ngày Tết:

 

Hôm nay là ngày ba mươi Tết, cả nhà Giang gia đều dậy từ sớm.

 

Hôm nay nhiều việc , chỉ chuẩn bữa cơm đoàn viên buổi tối, mà còn chuẩn việc tế tổ ngày mùng một.

 

Huynh ba Giang gia tuy phân gia nhiều năm, nhưng bữa cơm đoàn viên đêm Giao thừa hàng năm đều đến nhà đại ca mà ăn.

 

Hôm nay bữa sáng lâu, Giang mẫu dẫn ba nàng dâu của đến nhà đại ca, gọi Tô Hạnh. Giang mẫu nhà Tô Hạnh con nhỏ đông, để nàng ở nhà trông con.

 

hai vị thê t.ử của lão tam lão tứ nhận lợi lộc từ Tô Hạnh, nên gì về việc . Riêng đại tức phụ thì vô cùng bất mãn, nhưng Giang mẫu ở đó, nàng cũng dám nhiều.

 

Giang Lập Căn lúc dạo quanh làng. Huynh một vòng. Đến cổng làng thì thấy một đám rảnh rỗi đang đ.á.n.h bạc ở đó.

 

Huynh ghé , lúc hỏi: “Giang Lập Căn, nhà các ngươi năm nay đốt than chắc bán nhiều tiền lắm nhỉ, cha ngươi chia cho ngươi bao nhiêu?”

 

Giang Lập Căn trong lòng vẫn còn nghi hoặc, cái gì mà đốt than bán tiền? Sao , tuy trong lòng nghi ngờ, nhưng miệng vẫn đáp: “Ngươi quản chia bao nhiêu gì?”

 

“Ta đương nhiên quản , ngươi còn về, cha ngươi chắc chia cho ngươi dù chỉ một đồng chứ?”

 

Giang Lập Căn thấy lời chế giễu của khác, phất tay áo, về nhà.

 

Giang phụ thấy trưởng t.ử nhà là bày vẻ mặt khó chịu, lập tức vui : “Ngày Tết lớn, đây là bày vẻ mặt cho ai xem đấy?”

 

Giang Lập Căn thôi, hỏi cha về chuyện đốt than,

 

suy nghĩ một chút, lời định đổi thành: “Cha, con hề bày vẻ mặt gì, chỉ là ngoài lạnh thôi.” Nói còn gượng một cái.

 

Giang phụ nghĩ ngày Tết lớn lười chấp nhặt với , bèn bỏ qua.

 

Tô Hạnh lúc đang gọi mấy đứa trẻ y phục mới, bộ y phục bông mua cố ý giữ một bộ để dành đến Tết mới mặc. Cũng Tô Hạnh yêu cầu, mà là bọn trẻ tự giữ .

 

Thập Nhất là áo bông quần bông màu đen viền đỏ, Thập Nhị là áo đỏ, là váy đen viền đỏ.

 

Thập Tam Thập Tứ hai đứa mặc y phục y hệt , đều là áo đỏ quần đen,

 

Thập Ngũ là áo đỏ quần đỏ, Thập Lục là áo đỏ váy đỏ, y phục của hai đứa bọn chúng còn viền màu vàng.

 

Nhìn cách ăn mặc của mấy đứa trẻ đến Tết , đặc biệt là hai đứa nhỏ, những đứa trẻ trắng trẻo mập mạp mặc y phục đỏ rực, trông vô cùng tươi tắn và vui tươi.

 

Tô Hạnh cho chiếc áo bông màu vàng gừng, váy đen, váy viền cùng màu với áo.

 

Nàng gỡ cây trâm gỗ đàn hương đầu xuống, cài cây trâm bạc hình hoa bách hợp mà Giang Lập Điền mua cho nàng lên.

 

Nàng chuẩn một bộ áo bông đen cho Giang Lập Điền. Còn chuẩn mỗi một bộ y phục cho Giang phụ và Giang mẫu. Đợi tối sẽ mang cho họ.

 

Cả nhà y phục xong khỏi phòng, chơi trong sân, đợi đến ba bốn giờ chiều mới ăn cơm ở nhà Giang Đại Ngưu.

 

Con của Giang lão tam và Giang lão tứ cũng y phục mới, tuy chất liệu bằng y phục con Tô Hạnh.

 

y phục của chúng đều do nương chúng tự tay may, đặc biệt vặn.

 

Cả hai gia đình họ đều thương con, mặc áo mới, cũng may cho tất cả các con.

 

Chỉ ba nữ nhi nhà Giang lão đại là y phục mới.

 

tỷ ba Giang Mai vẫn đang giặt y phục bên giếng nước trong sân, thấy đều y phục mới, trong mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.

 

Giang Mai khẽ với hai : "Nương chúng cũng chẳng nghĩ gì, cũng may y phục mới cho chúng .”

 

nhị bĩu môi: “Trong lòng nương chỉ tiểu thôi.” tiểu thì cúi đầu lặng lẽ giặt y phục một tiếng.

 

Đến giữa buổi chiều, Giang phụ dẫn tất cả trong nhà đến nhà đại ca ăn cơm.

 

Giang mẫu đang chuyện trong chính sảnh với đại tẩu Trương thị của . Nhìn thấy đám trẻ con bước , bà hài lòng.

 

Đứa nào đứa nấy mặc đồ mới, trông đều xinh và dễ . Đợi ba cuối cùng bước nhà, sự vui của Giang mẫu lập tức dâng lên.

 

Ba nữ nhi nhà Giang lão đại mặc y phục mới, mặt mũi lem luốc theo , tạo thành sự đối lập rõ rệt với đám trẻ con ăn mặc tươi tắn phía .

 

Nàng thật sự lôi đại tức phụ mắng một trận, nghĩ đến đây là nhà đại ca , nàng đành nghiến răng nhẫn nhịn. Đợi về nhà sẽ tính sổ với nàng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-tung-buong-xuoi-nay-vi-cham-con-ma-vung-day/chuong-26.html.]

Trong chính sảnh nhà Giang Đại Ngưu bày mấy bàn cơm thịnh soạn, quây quần bên , náo nhiệt bắt đầu ăn bữa cơm đoàn viên.

 

Trên bàn tiệc, Giang Đại Ngưu nâng ly rượu vài lời chúc Tết may mắn, đều hưởng ứng.

 

Ăn cơm xong, các nữ nhân giúp nhà Giang Đại Ngưu dọn dẹp xong trò chuyện một lúc, ai về nhà nấy để thủ tuế.

 

Trong chính sảnh đang đốt một chậu than, vây quanh chậu than trò chuyện, khi bầu khí đang thì Giang Lập Căn đột nhiên cất tiếng.

 

“Cha, đợi lão lục lập thê thì nhà sẽ phân gia mà.”

 

Giang phụ vốn đang tươi , sắc mặt bỗng chốc đổi. Ông đặt tách xuống, nghiêm nghị Giang Lập Căn.

 

“Lập Căn, Tết lớn thế , con nhắc chuyện gì?”

 

Giang Lập Căn c.ắ.n răng, lấy hết dũng khí : “Cha, Phúc nhi nhà con còn nhỏ, nhưng con còn trẻ nữa. Con tích lũy thêm chút gia sản cho nó.

 

Với đây cũng hứa đợi lão lục lập thê sẽ phân gia, thì nên thực hiện lời hứa.”

 

Giang mẫu cũng cau mày: “Lập Căn, con đột nhiên chuyện , sống chung ?”

 

Giang Lập Điền thấy khí chút căng thẳng, vội vàng giảng hòa: “Đại ca, chuyện là đợi qua Tết chúng hãy ? Tết lớn thế , đừng mất hòa khí.”

 

Giang Lập Căn chịu nhượng bộ: “Không , hôm nay rõ ràng. Chiều nay con ngoài dạo chơi còn nhà chúng năm nay đốt than bán nhiều tiền lắm?

 

Con chẳng hề một tin gì. Các còn coi con là một phần của gia đình nữa , thì chi bằng phân gia luôn .”

 

Giang phụ ném chén trong tay xuống đất, dậy giận dữ : "Ngươi còn mặt mũi tin ngươi, lúc Giang Cần tìm ngươi, gặp của ngươi ? Biết ngươi ở thành thị lâu, coi thường bọn những kẻ chân đất nhà quê , sợ bọn vướng bận cuộc sống sung túc của ngươi. Ngươi phân gia, thì phân!" Nói đoạn, ông phất tay áo về phòng, chẳng thèm để ý đến đêm Giao thừa đón năm mới nữa.

 

Giang mẫu thấy Giang phụ nổi giận về phòng, sợ ông tức giận mà sinh bệnh, vội vàng theo , khuyên giải ông.

 

Mấy đứa trẻ tiếng chén tổ phụ vỡ dọa sợ nhẹ, đứa đang ăn cũng dám ăn nữa, đứa đang chuyện cũng im bặt.

 

Lúc Giang lão tam mở miệng : "Đại ca cũng . Đêm Giao thừa cùng cha nhắc đến chuyện phân gia..." Chưa kịp hết ngắt lời.

 

"Câm miệng! Ngươi tư cách gì mà ở đây chuyện, cả nhà là lũ đỉa, chỉ bám khác mà hút máu." Giang Lập Căn .

 

Hạt Dẻ Nhỏ

Lời thốt , Giang lão tam lập tức dậy cho vài quyền, Giang lão tứ và Giang Lão Lục bên cạnh vội giữ chặt lấy .

 

Giang Lập Căn thấy Giang lão tam giữ , nhưng hề ngậm miệng, tiếp lời: "Ngươi còn dám đ.á.n.h ư, sai ? Ngươi và lão tứ một năm cũng chẳng kiếm mấy đồng, bộ đều dựa gia đình bù đắp, lão tứ, học phí của Giang Hải nhà ngươi bây giờ đều do gia đình chi trả. Lão lục, tuy ngươi mỗi tháng đều nộp tiền về nhà, nhưng sáu đứa con nhà ngươi ăn còn nhiều hơn ai hết, tiền của ngươi còn đủ cho chúng mặc y phục, ăn uống. cha nương ngoài kiếm tiền, mỗi tháng nộp về nhà nhiều tiền như , đều là để nuôi dưỡng lũ đỉa các ngươi!"

 

Bị như ai mà tức gi giận, Giang lão tứ và Giang Lão Lục buông tay Giang lão tam , may mà lúc Giang lão tam cũng bình tĩnh , xông lên nữa.

 

"Ha ha, lão tứ, lão lục các ngươi thấy , nuôi cả đại gia đình chúng đó. Khạc..." Nói Giang lão tam nhổ một bãi nước bọt về phía Giang Lập Căn.

 

Giang Lập Điền lúc : "Con cái nhà tuy nhiều, nhưng chúng còn nhỏ nên ăn nhiều bằng cả nhà các ngươi, mỗi năm thu hoạch vụ thu ngươi về việc, đó trở về lấy ít lương thực. Vả ..."

 

"Giang Lập Điền!" Giang Lập Điền còn định tiếp thì Tô Hạnh gọi tên ngắt lời.

 

Tô Hạnh đoán định gì tiếp, ngoài việc tỷ ba Giang Mai đều ăn uống dùng đồ của gia đình, mà Đại ca từng quản. thể để , Giang Mai và các em vẫn còn ở bên cạnh, thể để chúng khó xử.

 

Giang Lập Điền liếc Tô Hạnh, hiểu vẻ đồng tình trong mắt nàng, lập tức hiểu ý nàng, ngậm miệng tiếp nữa.

 

Giang Lập Căn khinh khỉnh : "Thì các ngươi cũng bất mãn với , còn ở chung với gì, các ngươi cứ khuyên cha , mau chóng phân gia cho . Đến lúc đó ai lo phận nấy, ai vướng bận ai."

 

Giang phụ lúc nguôi giận, tiếng mấy bọn chúng cãi vã mà chỉ cảm thấy vô lực. "Lão bà, mấy bọn chúng sinh hiềm khích , đều tại cả, sớm phân gia cho chúng."

 

"Hừ, lão già gì hồ đồ , cha nương còn sống thì phân gia, đây là quy tắc tổ tông truyền . Mấy đứa con là thiếu đòn . Ta thấy là quá nhân từ với chúng, đặc biệt là lão đại, hồi nhỏ đ.á.n.h quá ít."

 

"Ôi! Thôi , bọn trẻ đều lớn, quản nữa ."

 

"Vậy thì phân gia, phân bọn chúng hết, hai lão phu thê , sống vài ngày thanh tịnh."

 

"Được, thì phân, ngày mai phân luôn."

 

Giang mẫu lúc chần chừ: "Ngày mai là mùng một Tết, là đợi chút..."

 

Giang phụ nghĩ cũng , chẳng nhà nào mùng một Tết chủ trì việc phân gia cho khác cả.

 

"Mùng hai về ngoại gia, để các tức phụ về ngoại gia báo một tiếng. Mùng ba thì phân gia, để Đại ca, Nhị ca đến chứng."

 

"Được, cứ , lòng đồng nhất thì chẳng thể sống chung, sớm chia còn giữ chút tình ."

 

 

Loading...