Nàng Từng Buông Xuôi - Nay Vì Chăm Con Mà Vùng Dậy! - Chương 25

Cập nhật lúc: 2025-11-26 14:42:51
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tôn Đại Ni, nàng thu xếp xong ? Xe ngựa vẫn đang đợi ngoài cửa kìa, với nàng từ sớm , về nhà ăn Tết thì nàng thể thu xếp sớm hơn một chút ?” Giang Lập Căn một bên, uống , thúc giục Tôn Đại Ni.

 

“Thúc cái gì mà thúc, về nhà ăn Tết thôi mà, gấp gáp gì?”

 

Lúc , tiểu nhi t.ử của bọn họ ở một bên lên tiếng: “Cha, chúng thể về thôn ăn Tết ạ? Con một chút cũng về thôn, khắp nơi đều là bùn đất. Những đứa trẻ cũng bẩn thỉu nữa.”

 

“Con trai ngoan, đừng giận nha, chúng về nhà ăn Tết chỉ ở vài ngày thôi, ăn Tết xong sẽ về huyện ngay. Hơn nữa cha về nhà là việc với tổ phụ con, con cứ nhẫn nhịn thêm vài ngày nha, đợi về huyện cha dẫn con mua đồ ăn ngon đồ chơi vui.”

 

Giang Lập Căn hứa hẹn với tiểu nhi t.ử một đống lợi ích, Giang Phúc mới còn bĩu môi nữa.

 

“Vậy thôi cha, con sẽ nhẫn nhịn thêm vài ngày.” Giang Phúc cha dỗ dành, nó một bộ đồ chơi từ lâu lắm , nhưng nó đắt tiền, cha nó vẫn luôn nỡ mua cho nó, nó từ thôn về, nhất định bảo cha nó mua về cho nó.

 

Đợi Tôn Đại Ni thu xếp xong, bọn họ lên xe ngựa về nhà thì cũng qua ngọ thời.

 

Giang Lập Căn thuê một chiếc xe ngựa về thôn, xe chỉ y phục giặt của ba nhà họ, và hai hộp bánh điểm tâm mang về cho gia đình, ngoài bất kỳ thứ gì khác. Hoàn nghĩ đến việc ăn Tết , mua thêm y phục kẹp tóc cho ba nữ nhi ở nhà.

 

Xe ngựa thôn, dân làng đều nhao nhao xem náo nhiệt, tự hỏi đây là đại lão gia nhà ai mà đến cái vùng quê hẻo lánh .

 

Đợi xe ngựa dừng cửa nhà Giang gia, ba Giang Lập Căn xuống xe. Dân làng mới vỡ lẽ. Thì là lão đại nhà Giang Tam Ngưu , đây là phát tài , về nhà cũng chịu xe ngựa .

 

Bên cạnh nhiều chuyện hỏi: “Cả năm chẳng thấy về mấy , giờ phát tài , về nhà mua gì cho cha nương ?”

 

Vốn dĩ Giang Lập Căn thấy gì, nhưng dân làng hỏi , nghĩ đến chỉ mua hai hộp bánh điểm tâm về nhà, y cũng khỏi đỏ mặt.

 

Y ôm tiểu nhi t.ử thúc giục Tôn Đại Ni, nhanh chóng mang gói đồ xuống xe về nhà.

 

Người phu xe thấy ba cầm đồ xong, xuống xe liền nhanh chóng đầu bỏ , ở đây lâu. Đừng thấy ba đó thuê xe ngựa về nhà, thật keo kiệt c.h.ế.t , phụ nhân mặc cả với , mãi mãi, cuối cùng ép từ 80 văn xuống còn 70 văn. Cuối năm , nhanh chóng về huyện, còn thể chạy thêm vài chuyến, những keo kiệt như , tuyệt đối chở nữa.

 

Hạt Dẻ Nhỏ

Giang phụ thấy ba bước cửa vẫn vui mừng, mặc dù đại nhi t.ử thường xuyên về, nhưng đây là trưởng t.ử của y mà.

 

tỷ ba Giang Mai thấy cha nương trở về, cũng vội vàng chạy đón, tỷ ba hành phúc lễ với cha nương. Động tác chuẩn mực, thật mắt. Đây đều là do Tô Hạnh dạy cho tỷ ba .

 

Tôn Đại Ni thấy còn thấy khá kỳ lạ, ba nữ nhi nuôi ở thôn quê , còn hành lễ . Các con lớn, tỷ ba đều xinh , đó chính là một cảnh tượng.

 

Giang Lập Căn Đại nữ nhi của , sắc mặt biến đổi vài , lời nhưng nuốt .

 

Lúc Giang mẫu : “Ối chà, đại bận rộn nhân cũng chịu về nhà ? Tôn thị, ngươi còn nhận đây là nhà của ngươi ? Về gì? Cứ ở huyện mà ăn Tết chứ.” Giang mẫu nặng nhẹ mà châm chọc phu thê Giang Lập Căn vài câu.

 

Tôn Đại Ni cũng dám gì, chỉ ngượng ngùng một bên.

 

Giang mẫu tuy bất mãn với phu thê đại nhi tử, nhưng yêu quý cháu trai Giang Phúc.

 

Bà kéo Giang Phúc lòng, từ trong ống tay áo lấy một cục đường nhét miệng tiểu t.ử .

 

Giang Phúc vốn thích tổ mẫu ở thôn quê , thấy tổ mẫu từ trong ống tay áo lấy đồ nhét miệng liền sốt ruột.

 

Giang Phúc trực tiếp đẩy tổ mẫu , một tay hất cục đường rơi xuống đất. Cả nhà thấy cảnh đều biến sắc.

 

Tôn Đại Ni lúc vội vàng : "Nương, nương đừng giận. Giang Phúc đang răng nên sợ ăn đường sẽ đau răng.”

 

Giang mẫu ban đầu thấy đứa cháu lâu gặp, thiết với nó một chút, nhưng thấy đứa bé như cũng chiều chuộng, nàng cũng dùng mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh, bèn hờ hững xuống.

 

Lúc , Giang Lập Căn giục Tôn Đại Ni mau chóng lấy những thứ mua cho gia đình . Tôn Đại Ni từ trong bọc lấy hai hộp điểm tâm đặt lên bàn, :

 

“cha nương, đây là điểm tâm chúng con mua cho nhà, cứ nếm thử xem .”

 

Giang phụ và Giang mẫu hai hộp điểm tâm sơ sài , trong lòng đều vui. Cả năm trời mấy khi về nhà, nay sắp Tết, chỉ mua hai hộp điểm tâm cho gia đình, ai thiếu hai hộp điểm tâm của ngươi chứ?

 

Trong lòng tuy nghĩ , nhưng cũng chẳng gì, chỉ gật đầu, nghĩ bụng nên giữ thể diện cho trưởng t.ử mặt cả nhà.

 

Giang phụ gì, nhưng Giang mẫu thì chịu.

 

“Tôn thị, ngươi cả năm đều ở huyện, cũng từng hiếu thuận với và cha ngươi, nay về , thì mấy ngày ở nhà , việc bếp núc cứ giao cho ngươi.”

 

Tôn Đại Ni , trong lòng thầm mắng lão già c.h.ế.t tiệt thật chẳng , về giày vò nàng.

 

Nàng ở huyện sống ung dung tự tại, bình thường Giang Lập Căn cũng về ăn cơm, nàng chỉ chuẩn bữa ăn cho nàng và Giang Phúc, dọn dẹp một chút là xong việc.

 

Giờ đột nhiên cơm cho nhiều như , nàng thật sự chút nào, nhưng nghĩ đến việc còn ba đứa con gái ở nhà, đến lúc đó cứ để ba đứa bọn chúng giúp là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-tung-buong-xuoi-nay-vi-cham-con-ma-vung-day/chuong-25.html.]

 

ngờ Giang mẫu cất lời: “Giang Mai, tỷ ba các ngươi, phép giúp nương các ngươi.” Giang mẫu đây là cố ý chỉnh đốn Tôn thị.

 

Tôn thị sinh tam nữ nhi, đầy nửa năm cai sữa cho nó, quẳng cho trưởng nữ Giang Mai nuôi, nàng thu dọn hành lý trực tiếp chạy đến huyện tìm Giang Lập Căn.

 

Khi nàng chạy đến huyện, hề bàn bạc với Giang phụ và Giang mẫu. Ban đầu, lão phu phụ tính đón về để trị tội.

 

Thế nhưng nàng tìm trượng phu để sinh con trai, Giang phụ và Giang mẫu đành đồng ý cho nàng huyện.

 

Kể từ đó, nàng bao giờ nhắc đến chuyện trở về nữa, chỉ mỗi năm ăn Tết mới về với Giang Lập Căn vài ngày, ngay cả Giang Phúc cũng sinh ở huyện.

 

Tôn Đại Ni sắc mặt Giang phụ và Giang mẫu mấy , đành chấp thuận. Mỗi năm nàng về, Giang mẫu đều dùng chiêu với nàng, nàng cũng chuẩn tâm lý.

 

Đến bữa tối, Tôn Đại Ni bếp cơm. Tuy chuẩn tâm lý, nhưng lâu lắm nàng cơm cho nhiều như ,

 

Nhất thời tay chân luống cuống, đáng lẽ chỉ mất nửa canh giờ là thể xong bữa cơm, nàng mất gần một canh giờ.

 

Bữa tối của Giang gia hôm đó trễ hơn bình thường nửa canh giờ, đều đói đến bủn rủn.

 

Thế nhưng khi dọn lên bàn xem, chỉ một thau cháo gạo lứt lỏng bỏng, một đĩa cải xào nhạt nhẽo như nước luộc. Dùng từ “cải luộc” lẽ sẽ thích hợp hơn.

 

Mặc dù những món ăn như , đều chẳng chút khẩu vị nào, nhưng giờ mùa đông, mỗi ngày chỉ ăn hai bữa, lúc đói chịu nổi, đành mỗi múc một bát cháo gạo lứt, ăn kèm cải luộc, khó khăn nuốt trôi bữa cơm .

 

Sau khi ăn xong về phòng, Thập Nhất và mấy đứa trẻ khác kéo tay áo Tô Hạnh, cứ no, đói, Tô Hạnh bèn trực tiếp lấy bánh ngọt trong tủ cho chúng ăn.

 

Giang Lập Điền về từ hôm qua, giờ hai họ đang thì thầm trong phòng.

 

Giang Lập Điền với Tô Hạnh:

 

“Mấy hôm nay nàng hãy trông chừng mấy đứa trẻ trong nhà cẩn thận một chút, ít để chúng tiếp xúc với Giang Phúc, đứa bé đó ích kỷ và bá đạo, e mấy đứa trẻ nhà chúng sẽ chịu thiệt thòi trong tay nó.”

 

Tô Hạnh gật đầu, Giang Lập Điền tiếp tục :

 

“Ta thấy đại ca về chắc là gây chuyện.”

 

Tô Hạnh hiếu kỳ hỏi: “Sao ?”

 

“Haha, nàng vẫn ? Ta ở huyện chưởng quầy cũ của tửu lầu nơi đại ca về quê an hưởng tuổi già ,

 

Giờ đại ca là chưởng quầy , chắc hẳn tiền lương hàng tháng của cũng tăng lên ít, nhưng bao giờ gửi tin về nhà. Huynh đây là sợ gia đình chiếm tiện nghi của , thấy phân gia .”

 

“Phân thì phân thôi, chúng cũng chẳng , phân đúng lúc ngoài dựng mấy gian nhà, đến lúc đó mỗi đứa trẻ một gian, trẻ con lớn đều cần gian riêng của .”

 

Giang Lập Điền lúc thở dài :

 

“Đâu dễ dàng như , cha và nương nhất định phân, thấy tam ca tứ ca cũng chắc phân gia. Theo cũng là ủy khuất cho nàng , bao nhiêu chen chúc trong một gian phòng.”

 

“Biết ủy khuất , còn mau đền bù cho , mau giao bạc mấy tháng nay kiếm đây.” Tô Hạnh đùa cợt .

 

Giang Lập Điền lập tức ngượng ngùng :

 

“Hai tháng nay công tác xa, chỉ tiền lương cố định hàng tháng, hôm qua giao cho nương hai lượng, đây là quà mua cho nàng, bạc dùng hết .”

 

Nói , Giang Lập Điền từ trong lòng lấy một cây trâm bạc. Cây trâm bạc quá tinh xảo, chỉ là một hình hoa bách hợp đơn giản, Tô Hạnh thấy khá thích.

 

Nàng đón lấy cài lên đầu, hỏi Giang Lập Điền: “Có ?”

 

Giang Lập Điền ngây ngô gật đầu: “Đẹp, .”

 

Lúc Thập Nhất và mấy đứa trẻ khác cũng ở bên cạnh : "Nương quá, nương nhất.”

 

Tô Hạnh vui vẻ ngớt, cả nhà ai nấy đều khéo ăn khéo .

 

“Được , các con ăn xong mau súc miệng ngủ .” Bọn trẻ đều lời theo.

 

Tô Hạnh sang với Giang Lập Điền: “Chàng cũng , mau ngủ , ngày mai là ba mươi , trong nhà nhiều việc đó.”

 

Mọi đều gì nữa, yên ngủ .

 

 

Loading...