Nàng Tiên Tử Kiêu Kỳ - Chương 72
Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:51:58
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nói là, Bạch sư bà xem qua , quả thực lợi ích lớn cho Thiếu tông chủ, cuộc hôn nhân bà đồng ý .
Cũng cần tìm sư phụ khác, bà tự dạy.”
Lăng Vân Cao nửa ngày lời nào.
Đệ t.ử đợi một lát, hỏi:
“Tông chủ, chúng con trả lời thế nào ạ?”
Lăng Vân Cao đặt b.út xuống:
“Cứ .”
“Vâng.”
Đệ t.ử ngoài truyền lời.
Lúc , Thu Ý Nồng bưng ấm tới, thêm nước :
“Sư phụ, vị Bạch sư thật đúng là thể mặt mà bắt hình dong, trông thì nhu nhu nhược nhược, thể lọt mắt xanh của Hoa sư bá tổ.”
Lăng Vân Cao bưng nhấp một ngụm, hỏi:
“Ngày hôm ngươi , nàng liên tiếp phá Kính Hoa Thủy Nguyệt tứ trận của Hoa sư bá ?”
“Vâng.”
Nhớ tới trải nghiệm ngày hôm đó, Thu Ý Nồng trong lòng cam tâm, “Nhất định là Lăng sư cho nàng cách phá trận, chừng còn tặng linh phù các thứ nữa.”
Lăng Vân Cao thản nhiên :
“Hoa sư bá dùng bốn trận để khảo nghiệm t.ử, phẩm cấp tuy tính là cao, nhưng nếu ngươi xông trận, cũng tốn ít công sức ?”
Ánh mắt Thu Ý Nồng lóe lên, dám phá nổi, lấp l-iếm ứng tiếng.
“Cho dù Bộ Phi cho nàng cách thức, thì phá trận cũng tùy cơ ứng biến, nàng thể liên tiếp phá bốn trận, chứng tỏ thực sự bản lĩnh.”
“Vâng...”
Mặc dù Thu Ý Nồng thừa nhận, nhưng sự thật là như .
Lăng Vân Cao trầm tư:
“Hoa sư bá dạy , chắc chắn sẽ hành hết, e rằng đầu liền ném nàng đến học cung, cùng giảng với Bộ Phi.
Ngươi hãy sắp xếp một chút, dò xét lai lịch của nàng .”
Thu Ý Nồng toại nguyện nhận lấy câu , cung kính lệnh:
“Vâng, thưa sư phụ.”
Lăng Tông chủ đoán chuẩn, ngày hôm Hoa Vô Thanh liền gửi thời khóa biểu tới, để Bạch Mộng Kim cùng đến học cung.
Học cung tên đầy đủ là Vấn Đạo Cung, là nơi Vô Cực Tông giáo thụ t.ử.
Đệ t.ử mới nhập môn đều ở đây học tập đạo pháp, rèn luyện tâm chí.
Đợi đến khi học hành thành tài, biểu hiện ưu tú trong các kỳ khảo hạch như đại hội t.ử, thì khả năng các trưởng lão nhắm trúng, trở thành t.ử nhập thất.
Tất nhiên, các vị trưởng lão cũng tu luyện, thể quản hết việc tỉ mỉ, cho nên vẫn sẽ đến học cung giảng.
Lăng Bộ Phi :
“Những bài vở đó đối với nàng mà đơn giản, cứ cho lệ là .”
Bạch Mộng Kim tùy ý ứng tiếng, cầm một cái càn khôn đại kén cá chọn canh.
“Nàng đang gì ?”
Hắn sáp gần.
“Chọn cho đại tỷ một ít đồ dùng .”
Nàng .
Bạch Mộng Liên và Bạch Mộng Hành định chỗ ở tại học xá , sự trông nom của Du Yên, cần lo lắng bắt nạt.
Tuy nhiên, một tiểu t.ử mới nhập môn, chắc chắn các phương diện tư tài đều thuận tay, đồ vật mà Hoa Vô Thanh gửi tới, vặn đem tặng một phần cho Bạch Mộng Liên.
Còn về Bạch Mộng Hành, dựa tư chất và một đống thói hư tật của , còn rèn giũa nhiều.
“Ta ở đây cũng !”
Lăng Thiếu tông chủ về lôi gia sản của , cũng đào nữa, từng hàng từng hàng càn khôn đại, bày đầy ắp.
“Nàng xem xem, dùng ?”
Bạch Mộng Kim mở xem hai cái liền thu :
“Thôi bỏ , mấy thứ gửi qua đó, đại tỷ cần tu luyện nữa, trực tiếp c.ắ.n thu-ốc mà phi thăng luôn !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-tien-tu-kieu-ky/chuong-72.html.]
Từng lọ từng lọ đan d.ư.ợ.c đó, tiểu tu sĩ thời kỳ Luyện Khí mà ăn , e rằng sẽ trực tiếp nổ xác mà ch-ết.
Sau đó Lăng Bộ Phi nàng đem những thứ đó thu hết túi của .
“Chẳng là dùng ?”
“Ta dùng mà!”
Bạch Mộng Kim lộ răng trắng, “Của ngươi chính là của , thu giữ thì vấn đề gì ?”
Chương 60 Đêm phát tác
Trong đêm sâu, Bạch Mộng Kim xếp bằng giường sập, Âm Dương tán từ nội phủ của nàng bay .
Dưới sự kéo theo của ma khí, mặt ô tự động mở , lơ lửng giữa trung, một nữ t.ử mặc trang phục gọn gàng chậm rãi hiện hình.
So với lúc còn sống, biểu cảm của Hồ Nhị Nương đờ đẫn, đôi mắt vô thần, thể cũng cứng đờ.
“Tiền bối.”
Bạch Mộng Kim gọi một tiếng.
Một lát , Hồ Nhị Nương đáp lời:
“Ta đây.”
Chịu ảnh hưởng của độc băng thiềm, nguyên thần của bà tổn thương khá nặng, ở trong Âm Dương tán ôn dưỡng những ngày mới miễn cưỡng tụ hình.
Bạch Mộng Kim :
“Tình trạng của bà, sống tiếp chỉ thể chuyển sang quỷ tu, công pháp tương ứng chắc bà ?”
Hồ Nhị Nương khẽ thở dài một tiếng, gương mặt đờ đẫn cuối cùng cũng xuất hiện chút cảm xúc:
“Biết một ít.”
“Vậy thì quản chuyện bao đồng nữa.
Âm Dương tán thích hợp nhất để ôn dưỡng âm hồn, tiền bối cứ hảo hảo tu luyện .”
Hồ Nhị Nương khẽ gật đầu, vô cùng bùi ngùi.
Bà là một tu sĩ Hóa Thần, một tên Nguyên Anh tính kế đến nước .
Càng đau lòng hơn là, con gái vì một kẻ tiểu nhân vong ân phụ nghĩa như mà mất mạng, thực sự đáng.
Tuy nhiên trần về trần đất về đất, Phương Hủ Thành bây giờ ch-ết, ân oán đều dứt, chỉ để nỗi tiếc nuối tràn trề thể bù đắp.
Nhìn bà như , trong lòng Bạch Mộng Kim cũng mấy dễ chịu, chậm rãi :
“Ngày đó Minh Hà, là lừa gạt tiền bối.
Thân nhân của Thiếu tông chủ qua đời thảy đều liên quan đến Minh Hà, sớm muộn gì cũng một ngày thám thính cho lẽ.”
Hồ Nhị Nương thản nhiên :
“Ta .
Ta tận mắt thấy A Sầu rơi xuống Minh Hà, dù khả năng sống sót vô cùng mong manh, đều xem thử, huống hồ Lăng tiên quân tung tích bất minh, Thiếu tông chủ phận con, nhất định trong lòng cam tâm.”
“Tiền bối thể hiểu là .
Tuy nhiên thực lực chúng vẫn còn yếu kém, lẽ cần một thời gian dài.
Vừa bà cũng cần khôi phục, chúng đều nhẫn nại , chờ đợi ngày đó .”
Hồ Nhị Nương ý kiến gì, hỏi:
“Nhẫn tu di của , các ngươi mang về ?”
Bạch Mộng Kim ứng tiếng .
Mấy vị trưởng lão Vô Cực Tông tự nhiên sẽ tranh giành với Thiếu tông chủ, cho nên nhẫn tu di của Hồ Nhị Nương và đồ vật tùy của Phương Hủ Thành đều ở trong tay nàng.
Hồ Nhị Nương cho nàng khẩu quyết mở , :
“Ta mượn bảo vật của ngươi để nương , những thứ coi như là báo đáp .”
Bạch Mộng Kim cảm tạ bà.
Nói về tài nguyên, nàng bây giờ Vô Cực Tông thiếu , nhưng Hồ Nhị Nương với tư cách là tu sĩ Hóa Thần, những pháp bảo sở hữu là thứ tiền cũng mua .
Hồ Nhị Nương trở trong Âm Dương tán, Bạch Mộng Kim liền định kết thúc buổi tu luyện hôm nay để ngủ.
Bất kể tu vi cao đến , giấc ngủ vẫn là cách nghỉ ngơi nhất.
Người mới xuống, bỗng nhiên tiếng chuông đinh đinh đinh vang lên.
Bạch Mộng Kim đột ngột dậy, bóng loáng một cái, đẩy cánh cửa thông với gian chính ở giữa.