Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 90: Thích không
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:30:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không còn sớm nữa." Mục Lôi dáng vẻ căng thẳng của nàng, từ từ tiến gần ôm lấy , quỳ giường, gương mặt Thương Ninh Tú vặn ép giữa vùng eo bụng , nam nhân đè c.h.ặ.t gáy nàng, ngón cái chầm chậm vuốt ve trấn an: "Đừng căng thẳng ngoan nào, thả lỏng một chút."
Tầm mắt của Thương Ninh Tú che khuất, chút bất an dùng tay túm c.h.ặ.t lấy vạt áo hai bên của .
Nàng cảm thấy Mục Lôi chính là cố ý, rõ ràng còn bắt đầu, cả nàng rơi một trạng thái và bầu khí kỳ lạ.
Nam nhân bắt đầu hôn từ đỉnh đầu nàng, từ từ chuyển sang trán, sống mũi, lưu luyến nơi xương quai xanh trắng ngần , bắt đầu cởi áo nàng.
Bên tai Thương Ninh Tú là tiếng thở dốc nặng nề của , nàng căng thẳng đến mức tầm mắt lướt qua đầu dáo dác xung quanh, nam nhân phát hiện sự lơ đễnh, bèn dùng cách kích thích nhất để kéo sự chú ý của nàng trở . Thương Ninh Tú hít một , răng cứng rắn, chẳng cần dùng bao nhiêu sức lực cũng đủ khiến cành hoa mẫu đơn run rẩy loạn xạ.
Chưa là thứ bí ẩn nhất cũng là thứ quyến rũ nhất, Thương Ninh Tú căng thẳng sợ hãi, mong chờ những chuyện sắp xảy tiếp theo.
Nụ hôn nóng bỏng từ xuống , khi qua một vị trí nào đó, tiếp tục xuống khiến Thương Ninh Tú bắt đầu cảm thấy thích ứng , nàng lên tiếng ngăn cản , thế nhưng còn kịp thực hiện, Mục Lôi một bước vượt qua vạch an .
Thương Ninh Tú hét lên một tiếng, đạp chân chạy, nàng hoảng sợ c.h.ế.t, chỉ mới là khoảnh khắc đầu tiên khi đầu lưỡi lướt qua như chuồn chuồn đạp nước khiến tâm lý nàng sụp đổ diện.
Lúc đây Thương Ninh Tú coi như hiểu vì úp mở lâu như chịu , thì nàng tuyệt đối thể nào đồng ý. Tim nàng đập nhanh, đạp vai lùi về , tóm lấy cổ chân kéo về, Thương Ninh Tú sợ đến mức kêu oai oái: "Không , ngươi buông thử nữa hu hu hu..."
Mục Lôi tóm lấy nàng thì nàng bao giờ động đậy , Thương Ninh Tú sợ thật , trống lui quân đ.á.n.h vang dội nhưng nam nhân đương nhiên thể để nàng cơ hội chùn bước, bắt lấy cổ tay , vuốt ve dùng giọng thô ráp trấn an: "Không Tú Tú, thả lỏng, giao cho ."
Sau câu , còn tiếng chuyện nữa, chỉ còn tiếng hít thở và tiếng xin tha của Thương Ninh Tú.
Thương Ninh Tú hối hận c.h.ế.t , tại nhắc đến, tại tò mò, tại đồng ý chứ.
Lúc đây kích thích thể kém xa sự d.a.o động trong lòng, tim nàng đập như trống bỏi, cảm thấy một chút lẽ thể khiến mềm lòng mà cho qua chuyện nhưng đáng c.h.ế.t là mà nước mắt, lúc quan trọng nàng nổi chỉ thể gào khan giả nhưng Mục Lôi rõ ràng là thể phân biệt cảm xúc thật giả của nàng, bất kỳ dấu hiệu mềm lòng nào, vẫn cứ vùi đầu chuyên tâm việc của .
Đêm nay bắt đầu bằng sự kinh hãi.
Ban đầu là giả , đó dần dần biến thành thật, hoa lê đẫm mưa suốt nửa đêm, cuối cùng lúc ngủ nơi khóe mắt vẫn còn vương giọt lệ.
Cảm xúc của Thương Ninh Tú đêm nay thăng trầm lên xuống, khi ngủ vẫn còn mơ, mơ thấy Mục Lôi đang hôn nàng, hôn sâu, mút mát, chen trong, sắp c.h.ế.t ngạt. Nàng bực bội động đậy đầu, nhíu mày tỉnh , mở mắt phát hiện quả nhiên là đang hôn nàng thật.
So với sự công thành đoạt đất đêm qua, nụ hôn hiện giờ dịu dàng hơn nhiều, nam nhân từ từ âu yếm đôi môi nàng, cũng nhắm mắt, vốn dĩ chỉ là đang ngắm gương mặt khi ngủ của nàng, đó dần dần kìm lòng liền hôn lên.
"Làm nàng tỉnh ?" Mục Lôi nhanh phát hiện nàng tỉnh, khuỷu tay chống lên gối nghiêng nàng, đầu ngón tay thô ráp vuốt ve má nàng.
Lúc sắc trời bên ngoài vẫn sáng hẳn, mờ mờ ảo ảo, ánh lên vách lều một màu xám tím nhàn nhạt.
Giọng lười biếng, mang theo sự ôn hòa chỉ khi thỏa mãn, tuy rằng đêm qua đầu tiên thử nghiệm vì nàng quá căng thẳng quá bài xích nên thành công nhưng đó dời sự chú ý giả vờ từ bỏ, đè thật một trận hầu hạ thoải mái, đó nhân lúc nàng nhạy cảm nhất, lơi lỏng nhất, tiếp.
Ngũ quan của Mục Lôi khí rắn rỏi, mí mắt hốc mắt đều sâu, vẻ tuấn tú mang theo tính tấn công nồng đậm , cho dù là khi lên cũng khó tránh khỏi mang theo sự tản mạn của kẻ săn.
Thương Ninh Tú đối diện với gương mặt càng càng thấy giận, xoay sang chỗ khác thèm để ý tới , Mục Lôi liền thuận thế vùi hõm cổ nàng ngửi mùi hương, ồm ồm hỏi: "Chuyện hôm qua , thích ?"
"Thích cái con khỉ." Thương Ninh Tú nghẹn lời nhưng cho dù da thịt mật thế nào nữa, giáo dưỡng từ nhỏ đến lớn bày đó, một lời nàng cũng cách nào khỏi miệng .
"Ngươi, ngươi..." Nàng thôi mấy , cánh tay trắng nõn lộ bên ngoài cũng tìm ngôn ngữ cơ thể chính xác, khua tay múa chân ở đó mấy cái, chữ vẫn nóng bỏng miệng.
Giận đến mức nàng đẩy nhưng đẩy .
Mục Lôi vóc dáng to lớn, vùi cổ nàng gần như là đè cả nửa lên, một tiếng, cho nàng : "Trước đó ở trong hang động, lúc nàng hút m.á.u độc của Thích cầu xà cho , kiếp thật sự quá gợi tình, lúc đó nghĩ kỹ , nhất định như một ."
Một câu , chuông cảnh báo trong lòng Thương Ninh Tú vang lên inh ỏi. Nàng cứng ngắc vặn cổ một cái, dường như là bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, liền cảm thấy ý chỉ hẳn là dáng vẻ đêm qua, mà là chuyện càng quá đáng càng thể miêu tả hơn. Vốn dĩ nàng nên nghĩ đến loại chuyện nhưng hành vi đêm qua của Mục Lôi phá vỡ nhận thức đây của nàng, cái gọi là liên tưởng, cũng cứ thế mà kéo đến theo.
Thấy nàng bày dáng vẻ như gặp ma thế , nam nhân trầm thấp, xoa đầu trấn an nàng: "Nhìn nàng sợ kìa, yên tâm, ép buộc nàng."
Trong lòng nghĩ là một chuyện nhưng nam nhân cũng khá rõ giới hạn chịu đựng của nàng ở , thể dỗ lừa để nàng chấp nhận mức độ như tối qua là giới hạn .
Nếu là đặt lúc ban đầu khi mới đưa nàng về, lẽ còn sẽ tìm cách để đạt mục đích nhưng hiện giờ thì khác, một việc cho dù cũng thể cưỡng cầu , thì Tú Tú của nhất định sẽ chịu tủi , nỡ nàng tủi .
Chẳng qua là thấy cảnh tượng đó một nên trong lòng ngứa ngáy thôi , nhịn một chút là qua.
Hắn đưa lời đảm bảo như , sắc mặt dọa sợ của Thương Ninh Tú mới rốt cuộc dịu một chút.
Lại qua vài ngày , Mục Lôi phái thám thính tin tức trở , còn mang về một lô hỏa khí chế tạo gấp rút từ biên quan Hòa Thạc, lượng nhiều, chỉ năm ống, cũng khá thô sơ nhưng Thương Ninh Tú cũng coi như là đầu tiên thấy thứ v.ũ k.h.í sát thương lớn thể khơi mào chiến tranh rốt cuộc hình dáng .
"Chính là thứ , qua hình như cũng chẳng gì đặc biệt." Thương Ninh Tú quá dám chạm , chỉ ghé sát một cái, to cỡ bắp đùi, là dùng đồng đúc thành, bên hai tay cầm, bề mặt lồi lõm bằng phẳng, là đồ vội.
Mục Lôi một tiếng, bàn tay ôm lấy cổ nàng dẫn ngoài vài bước: "Lại đây, cho nàng xem đặc biệt ở chỗ nào."
Trong ống đồng một cái rãnh, là dùng để nạp nhiên liệu, Mục Lôi kho xách một vò rượu , mở nắp, một mùi hương kỳ lạ lan tỏa, bên trong là "hắc thủy" mà bọn họ khai thác về mấy ngày nay.
Ngọn lửa màu cam đỏ ầm ầm phá quan lao , mang theo luồng nhiệt và ánh lửa ngắn ngủi, Thương Ninh Tú kinh hô một tiếng, thể tin nổi mà che miệng , tóc gió nóng thổi bay ngược về .
Chiêu Hoa quận chúa thường xuyên hoàng cung đại nội, tự thấy cũng coi như là kiến thức rộng rãi, vẫn hỏa khí mắt cho chấn động.
Mục Lôi tâng tâng ống đồng trong tay, ghét bỏ : "Cái quá tệ, nếu lẽ còn thể phun dài hơn chút nữa, vật liệu trong quân Đại Ngân các nàng chắc chắn hơn, tay nghề của thợ thủ công cũng xưởng nhỏ biên quan thể so sánh, đợi nhiên liệu, chỉ là phá Tĩnh Châu, trực tiếp đ.â.m một nhát thẳng tim đen Đại Hạ cũng việc khó gì."
Thương Ninh Tú nhịn một cái, ý tứ trong lời rõ ràng, bọn họ nguyện ý cung cấp nhiên liệu cho Ngân.
"Nhìn như gì." Mục Lôi , kẹp ống đồng nách, tới dùng một tay ôm nàng lòng: "Con cái thảo nguyên chúng ân cừu tất báo, Tú Tú, nàng và Đại Ngân, những chuyện vì chúng , chỉ bộ lạc, mà bộ thảo nguyên đều sẽ ghi tạc trong lòng. Ngân là bạn của chúng , đây là cánh tay viện trợ chúng vươn cho bạn bè, cũng là nắm đ.ấ.m chúng sắp đ.á.n.h về phía kẻ địch."
Ánh sáng trong mắt Thương Ninh Tú từ từ sáng lên, nàng thấy Mục Lôi tiếp:
"Chúng còn cần chỉnh đốn một đêm nữa, sáng sớm mai sẽ xuất phát."
Thương Minh Tranh nhận bồ câu đưa thư là ba ngày .
Vị tướng lĩnh trẻ tuổi soạt một cái dậy, khẩn cấp phi ngựa nhanh đến Đại doanh một, chia sẻ tin tức phấn khởi lòng với Tông Chính Giác.
Kế hoạch của Đại Hạ vốn dĩ phần thắng cao nhưng ba điều ngoài dự liệu.
Một là ngờ tới thảo nguyên thể thiết lập liên minh trong thời gian ngắn như , bọn họ đủ hiểu thảo nguyên, tưởng rằng bọn họ trời sinh tôn sùng tự do chịu trói buộc, thiết lập chiến tuyến thống nhất vùng đất rộng lớn như , trong mắt Trung Nguyên vốn dĩ là một chuyện gian nan và đằng đẵng. bỏ qua thiên tính đồng thời còn huyết tính và sự xích thành của con cái thảo nguyên, bọn họ coi trọng tín nghĩa coi trọng lời hứa, nhiều toan tính vòng vo như , so với Trung Nguyên càng dễ dàng trao bộ sự tin tưởng hơn.
Hai là dịch bệnh truyền quân doanh Đại Ngân, khéo ngự y giàu kinh nghiệm cũng đang ở trong doanh, một chuyến về Ngân Kinh tiết kiệm trọn vẹn năm ngày chênh lệch thời gian, thể kịp thời tay viện trợ khi dịch bệnh ở thảo nguyên đến mức thể vãn hồi.
Mà chuyện cuối cùng , chính là việc thảo nguyên trong trạng thái Hạ quân luân phiên tấn công giả vờ chọc giận, vẫn thể lựa chọn tin tưởng Đại Ngân một cách dễ dàng và như thế, đem thảo d.ư.ợ.c bọn họ đưa tới phân phát uống, đây là một chuyện vô cùng khó tin.
Mà ba chuyện , tùy tiện chọn một chuyện xuất hiện sai lệch, kết quả đều sẽ khác biệt một trời một vực.
Sáng sớm hôm nay, Tông Chính Giác cố ý từ Đại doanh một chạy tới, cùng Thương Minh Tranh chờ đợi đồng minh đến từ thảo nguyên.
Trên con đường nhỏ buổi sáng tiếng côn trùng chim ch.óc kêu vui tai, bánh xe nhanh chậm lăn qua mặt đường, từ xa xa về phía cửa hông của Đại doanh hai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-90-thich-khong.html.]
Ngoài Mục Lôi , bên cạnh còn mười mấy nam nhân ngoại tộc cường tráng cùng cưỡi ngựa về phía , bọn họ mặc áo giáp, bảo vệ xe hắc thủy ở giữa. Ánh nắng loang lổ trong rừng rọi xuống, chiếu lên gò má và bờ vai của nữ nhân duy nhất trong đó, Thương Ninh Tú cưỡi ngựa lớn màu trắng Vân Mẫu, thấy trai thì vô cùng hưng phấn, kích động vẫy tay liên tục với y.
Thương Minh Tranh dẫn thảo nguyên tới lều lớn của tướng quân để thương nghị chuyện liên minh, bàn bạc kéo dài suốt cả buổi sáng.
Thương Ninh Tú về cái lều từng ở , Liễu Tương Nghi ở cách vách cũng , Thương Ninh Tú ôm túi lớn túi nhỏ đồ ăn vặt mang về từ thảo nguyên chạy tìm nàng , kẹo sữa là nhiều nhất, mang về cho cháu trai cháu gái nhỏ.
Đến giữa trưa, Mục Lôi trở , tìm thấy Thương Ninh Tú trong lều, bèn sang cách vách tìm nàng.
Cửa lều đóng, chỉ khép hờ một lớp màn lụa, thể lờ mờ thấy hai nữ nhân bên trong đang trò chuyện.
Mục Lôi ở cửa vén một góc rèm lên, tầm mắt lướt qua, hiển nhiên gật đầu với Liễu Tương Nghi: "Đại tẩu."
Liễu Tương Nghi nhất thời nên phản ứng thế nào. Nếu là đặt mười mấy ngày nàng chắc chắn sửa cái xưng hô thích hợp một trận nhưng hiện giờ thảo nguyên đối với Đại Ngân mà là đồng minh quan trọng, nam nhân nhất định đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong đó, trong lòng nàng nhớ ân đức. Mà quan trọng nhất là đối với , quả thật là chút tình cảm.
cứ đáp ứng minh bạch như , rõ ràng cũng thích hợp.
Trong lòng Liễu Tương Nghi suy tính một hồi, do dự quá lâu, hắng giọng quyết định lấp l.i.ế.m cho qua chuyện với , đầu Thương Ninh Tú : "Tú Tú, Mục công t.ử tới tìm kìa."
Thương Ninh Tú đương nhiên hiểu đại tẩu nhà trong lòng đấu tranh thế nào mới câu , nàng chút đau lòng gật đầu với nàng , điều để nàng tiếp tục đối phó với sự lúng túng nữa mà chuẩn rút lui: "Vậy về đây đại tẩu."
Thương Ninh Tú chạy chậm một mạch kéo Mục Lôi về cái lều bên cạnh, vỗ nhẹ lên cánh tay một cái, dặn dò: "Chàng đừng linh tinh mặt đại tẩu , tỷ là con gái quan văn, còn để ý lễ nghi hơn cả nhà tướng chúng đấy. Chuyện của các bàn xong ? Nhanh , còn tưởng mất cả ngày chứ."
"Nói xong , đều là sảng khoái, cần thiết vòng vo." Mục Lôi nàng đ.á.n.h lạc hướng, trả lời xong vấn đề hỏi: "Lễ nghi gì? Dù cầu kỳ thế nào thì cũng viên gạch gõ cửa chứ, là ý chỉ tổ chức một hôn lễ đất Trung Nguyên? Hay là cái gì mà tam thư lục lễ nàng , hiểu, Cổ Lệ Đóa chắc là , về xong xuôi mấy việc hỏi bà ."
Chuyện ngăn cách ở giữa chỉ đơn giản là một hôn lễ như , phận của nàng trở nên lẽ vĩnh viễn thể ánh sáng, còn bên phía phụ mẫu là tình huống gì. hiện giờ Thương Ninh Tú suy nghĩ về muôn vàn vấn đề nan giải tìm manh mối đó nên cũng phản bác lời nữa.
Mục Lôi giơ con thỏ béo đang xách tay lên: "Muốn ăn nướng trộn nước sốt?" Sau đó ôm vai nàng dẫn trong.
"Chàng lấy thỏ ở thế?" Thương Ninh Tú chút kinh ngạc, buổi sáng lúc tới còn : "Không vẫn luôn bàn bạc chuyện liên minh với đại ca và Nhị điện hạ ."
Thèm mala quá
"Hỏi nàng đòi đấy, y bảo tìm nhà bếp lấy, sạch sẽ , nếu thì đốt lên ăn? Cứ ăn nướng mãi, đổi khẩu vị cho nàng." Mục Lôi công tác chuẩn tay, liếc nàng một cái, khẽ một tiếng bỗng nhiên : "Hôm đó vốn dĩ là định nướng một con thỏ đấy."
"Hôm nào?" Thương Ninh Tú cũng nghĩ nhiều, lòng bàn tay chống lên khuôn mặt nhỏ của , mắt dõi theo động tác tay .
"Hôm thanh minh . Kết quả đó ông đây chạy nhảy lung tung quanh núi Nhạn Lộc tìm nàng, mấy hôm lúc về, chỗ thịt đó vẫn còn để trong chậu, mốc meo cả ."
Thương Ninh Tú: "..."
Mục Lôi dùng gia vị mang từ nhà bếp tẩm ướp đều lên thịt thỏ để cho ngấm, đó rửa sạch tay, về phía Thương Ninh Tú, bàn tay to ướt át ôm lấy hai chân nàng, bế bổng lên cao ngửa đầu hỏi nàng: "Nàng bây giờ, là thích đúng , hửm? Đừng lung tung, đây, ."
Thương Ninh Tú ôm đặt lên bàn, xuống ghế, chênh lệch chiều cao giữa hai trong nháy mắt bù đắp , sống mũi cao thẳng của Mục Lôi ghé sát nàng, chạm mũi nàng thúc giục: "Trả lời , nhanh lên, , chính miệng nàng , nàng yêu ."
Thương Ninh Tú nhịn bật : "Sao tới nữa ."
Lần ở giường cũng như , sức cọ xát nàng chỉ để ép câu , nàng kêu khổ thấu trời cuối cùng cũng thuận theo ý nguyện của mà mở miệng.
câu trả lời nam nhân nhận hôm đó ý.
Một đôi cánh tay của Mục Lôi vốn dĩ đặt chân nàng, bỗng nhiên vươn tay bóp lấy gáy nàng, đè tới trao đổi với một nụ hôn triền miên sâu sắc, thở nam nhân hổn hển, mãi chịu tách môi, chỉ ngắt quãng cho nàng cơ hội thở dốc, cơn mưa rền gió dữ, dán c.h.ặ.t nàng tách miệng , mời nàng tiến : "Vào , hôn ."
Thương Ninh Tú hôn đến mức choáng váng, trạng thái khá ngoan ngoãn dễ chịu, thở hổn hển lời phản khách vi chủ xâm nhập lãnh địa của .
"...Ta yêu nàng, Tú Tú, Tát Lý Thê..." Nam nhân dẫn dắt nàng trong những hở khi môi lưỡi dây dưa, từ từ xoa nắn gáy nàng.
Giọng trầm thấp quyến luyến, thậm chí cảm giác dính dáp dụ dỗ, dính đến mức chân Thương Ninh Tú mềm nhũn, nàng khép hờ mắt, cả đều mềm oặt chẳng chút sức lực nào để chống cự, bên tai là tiếng thở dốc của và quấn quýt lấy , liền cảm thấy lúc đây, đang đợi nàng đáp điều gì đó.
Nàng nên gì đó để đáp .
Giữa cơn mây mưa lượn lờ, cảm giác ngượng ngùng yếu , bầu khí vặn, câu trong miệng cũng dẫn dắt sắp sửa thốt .
Mục Lôi đóng cửa, đưa lưng về phía bên ngoài, bờ vai rộng lớn che chắn kín mít Thương Ninh Tú mặt, Thương Minh Tranh từ phía tới chỉ thể thấy hai cẳng chân của em gái đang kẹp nách, nam nhân nhíu mày xoay , dùng sức ho khan một tiếng gọi sự chú ý của hai trở về.
Trong mắt Thương Ninh Tú vẫn còn vương màn sương nước, trạng thái trong nháy mắt tỉnh táo dọa cho khiếp vía, giãy giụa một hồi vội vàng đẩy l.ồ.ng n.g.ự.c nam nhân mặt .
Mục Lôi thở thuận nhíu mày đầu , thấy tới là Thương Minh Tranh, câu c.h.ử.i thề đến bên miệng nuốt trở về.
"Ban ngày ban mặt, chốn quân doanh trọng địa... Hai các chú ý ảnh hưởng một chút." Thương Minh Tranh xoay lưng cho hai thời gian chỉnh đốn bản .
"Chú ý cái gì, phu thê Trung Nguyên các ngay cả hôn môi cũng là chuyện thể để ai thấy ." Mục Lôi tình nguyện vợ đẩy , chống tay nghênh ngang, vẻ mặt khó chịu vì quấy rầy chuyện đầy mặt nam nhân.
"Thằng nhãi nhà ngươi bớt đằng chân lân đằng đầu ở đây , phu thê cái cửa nẻo nào hả? Đã bái thiên địa bái cao đường dâng ?" Thương Minh Tranh nghẹn một cục tức ở cổ họng cũng chẳng màng nhiều như nữa: "Lời , chuyện nào chuyện đó, quốc sự là quốc sự, việc nhà là việc nhà, quốc sự ông đây cảm kích ngươi, việc nhà thì ngươi đừng hòng nghĩ thể dễ dàng qua ải."
"Chưa bái thì bái, dâng thì cũng bù , còn gì nữa, thiếu lễ nghi nào ngươi liệt kê một cái danh sách, về ông đây bù tất cả một , thể cứ thế để Tú Tú chịu tủi ." Mục Lôi vốn dĩ cũng dự định , khéo nhân lời của Thương Minh Tranh thuận nước đẩy thuyền luôn.
Tên mãng phu ngoại bang hùng hồn lý lẽ như thế, Thương Minh Tranh càng tức giận hơn, chỉ mũi mắng: "Ngươi đừng đắc ý với ông đây, nếu thật sự ngày đó ông đây chắn cửa chắc chắn là xông lên đầu tiên, trời sáng chắn đến trời tối, ở đây ngươi nó đừng hòng bước cửa."
Càng càng thái quá, mặt Thương Ninh Tú đỏ bừng, vội vàng chuyển chủ đề: "Đại ca, tìm việc gì ?"
Thương Minh Tranh đang nóng đầu thấy giọng em gái lúc mới dịu chút, hừ lạnh một tiếng với Mục Lôi đầu Thương Ninh Tú, kết quả mở miệng mới nhớ thật là tới tìm Mục Lôi: "...Ta tìm chút việc."
Cơn giận vốn thuận của Mục Lôi câu cuối cùng của Thương Minh Tranh vuốt cho xuôi , tự rót cho ly nước lạnh ngửa đầu uống cạn, liếc y một cái, hiệu cho y xuống : "Việc gì, ."
Thương Minh Tranh đó hoãn một lúc tự nhủ đại sự trọng, mặc dù giọng điệu vẫn nhưng thể xuống chuyện với . Nam nhân trải tấm bản đồ mang đến lên bàn, chỉ một vị trí trong đó hỏi: "Chuyến vận chuyển xe hắc thủy của các ngươi, là qua khe Tiểu Lung tới đây đúng ?"
Khe Tiểu Lung ở phía Tây Bắc cầu Phi Định, bên trong mọc một lượng lớn tảo hồ lô màu tím, đặc điểm vô cùng rõ rệt, bánh xe hắc thủy dính nhưng mấy chục ngoại tộc cùng quá nửa đều tiếng Hán, ít mấy cũng chỉ là nửa thùng nước lắc lư, Thương Minh Tranh chỉ thể tới tìm Mục Lôi xác nhận tình hình.
" , chính là chỗ , đầy đất tảo nước màu tím, mọc lan cả lên đầm lầy." Mục Lôi tuy qua cái tên y nhưng bản lĩnh bản đồ khá , chỉ liếc mắt một cái liền thể xác định đó chính là nơi bọn họ qua.
"Không gặp Hạ quân ?" Thương Minh Tranh hỏi dồn.
Mục Lôi lắc đầu: "Không , bọn dò đường mới , cái vịnh giống vịnh Hồi Hồi chỗ bọn nhưng nhiều lau sậy để giấu bằng vịnh Hồi Hồi, vốn dĩ cũng chẳng nấp bao nhiêu ở trong đó, ưu thế địa hình lớn, cho dù bên trong giấu , bọn chỉ ngang qua, bọn chúng nông sâu, cần thiết chui chọc ."
Đối với thảo nguyên từng kiến thức sự ghê tởm của vịnh Hồi Hồi như Mục Lôi mà , khe Tiểu Lung coi như là ưu thế địa hình nhưng cũng chỉ đến thế, tính là chuyện gì đáng để lôi . đối với quân đội am hiểu dàn trận giao phong đồng bằng mà thì khác biệt, một nơi như thế thể chặn phần lớn địa hình mà Thương Minh Tranh thể lợi dụng, cản trở nhiều chiến thuật của y phát huy tác dụng.
"Trong giấu binh, ngươi đ.á.n.h chiếm xuống?" Mục Lôi biểu cảm của y liền đoán vài phần, nhướng mày đầy vi diệu: "Vậy thế , chia cho hai mươi , chọn cưỡi ngựa giỏi năng lực thực thi mạnh chỉ huy, trong đó năm vóc dáng tương đối nhỏ một chút linh hoạt, mười lăm còn ngươi tự xem mà chọn. Tính cả của tự mang , thời gian ba ngày, đ.á.n.h hạ chỗ cho ngươi."
Thương Minh Tranh đ.á.n.h giá từ xuống một lượt: "Ngươi đừng nghĩ đơn giản như , nơi dễ thủ khó công, bọn thử nhiều đều đ.á.n.h xuống , Hạ quân cảnh giác , dễ đ.á.n.h . Ngươi thể cách gì?"
"Vậy thì ngươi đừng quản, đây là việc của , ngươi chỉ cần chia cho là . Quân đội các ngươi cái lợi hại của quân đội, nam nhân thảo nguyên bọn trời sinh đất dưỡng, cũng ưu thế và cách thức của riêng ."