Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 9: Ổ khóa treo hờ
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:21:49
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Ninh Tú tỉnh, nàng lật liền co rúm thành một đoàn, nhắm nghiền hai mắt ôm bụng cựa quậy giường, bàn tay to lớn của Mục Lôi vỗ nhẹ lên mặt nàng: "Dậy ."
Sau đó bất ngờ phát hiện trán nàng nóng lên, nữ nhân yểu điệu bệnh .
Bên ngoài lều của Duy Khắc Thác vang lên tiếng gõ cửa, âm thanh lớn, Mục Lôi y thể thấy, hơn nữa âm thanh sẽ đ.á.n.h thức thê t.ử của y.
"Hửm, buổi tối lúc băng bó vết thương cho ngươi nàng vẫn còn khỏe re mà, mới qua mấy canh giờ bệnh ? Có ngươi giày vò quá hung mãnh ?"
Duy Khắc Thác theo lưng Mục Lôi trêu chọc . Mục Lôi là tráng hán cao lớn nhất trong bộ lạc Già Lam bọn họ, còn cao hơn y nửa cái đầu, thể tưởng tượng "thứ " bên của chắc chắn cũng cực kỳ hung mãnh, nghĩ đến Trung nguyên thể yếu ớt, chịu đựng nổi cũng là chuyện bình thường.
"Đừng nhắc đến chuyện đó, quy tắc của Trung nguyên là thành mới mật, ông đây ngay cả mép áo nàng còn chạm , sắp nghẹn c.h.ế.t , nửa đêm ngâm nước lạnh đây." Mục Lôi nén một bụng lửa d.ụ.c, oán thán một câu tăng tốc độ bước chân thúc giục:
"Nhanh lên chút , dọc đường nàng cứ ốm đau dặt dẹo mãi, ngươi mau chữa dứt điểm cho nàng một , đừng để đến cuối cùng để mầm bệnh gì thì phiền phức lắm."
Trong lều của Mục Lôi, ngọn đèn dầu thắp lên thứ ba.
Dưới ánh đèn, sắc mặt mỹ nhân trắng bệch, lờ mờ cảm thấy bóng lắc lư mặt nhưng nàng rõ là ai, chỉ cảm thấy trong cực kỳ khó chịu, trong bụng đau như ai đó nghiền nát, đầu cũng nóng hầm hập, giữa ý thức mơ hồ Thương Ninh Tú khẽ thì thầm một câu: "Có sắp c.h.ế.t ."
"Sao thể chứ, cô nương xinh , cô chỉ là ăn bậy đau bụng thôi, sẽ khỏi nhanh thôi." Giọng của Duy Khắc Thác vô cùng dịu dàng, y xoay lấy từ trong hòm t.h.u.ố.c một lọ sứ, đổ một viên t.h.u.ố.c đưa cho Mục Lôi: "Vợ của ngươi, ngươi tự đút , t.h.u.ố.c thể giảm triệu chứng của nàng , ngày mai kê thêm hai thang t.h.u.ố.c uống là ."
"Được." Mục Lôi nhận lấy t.h.u.ố.c rót nước, nhấc ấm nước bàn lên mới sực nhớ nước là do để từ khi ngoài, để bao nhiêu ngày . Hắn đổ nước rãnh thoát nước, mở túi nước mới đặt lên lò nhỏ để đun.
Nam nhân vóc dáng cao lớn khoanh tay n.g.ự.c sừng sững bàn chờ nước, nhíu mày đầu hỏi Duy Khắc Thác: "Rốt cuộc nàng bệnh gì? Có để di chứng ?"
"Chân của ngươi mà nghỉ ngơi t.ử tế thì khả năng để di chứng còn cao hơn nàng đấy." Duy Khắc Thác cho là đúng, : "Không bệnh gì lớn , chỉ là cơn sốt đó vốn khỏi hẳn, cộng thêm thích ứng với gió mạnh thảo nguyên, ngươi phi ngựa suốt hai ngày ? Nàng vốn dĩ thể yếu ớt, trúng gió hai ngày, ăn thứ gì đó , bệnh tình lập tức tái phát thôi."
"Đồ nàng ăn ông đây đều ăn cả , thể ăn bậy ." Mục Lôi thật sự khó hiểu, hỏi: "Có khi nào là lạnh ? Vừa nãy nàng tắm rửa nhưng trong lều ấm áp cũng gió, theo lý thì nên như ."
"Không liên quan gì đến chuyện tắm rửa , rõ ràng là vấn đề về dày." Duy Khắc Thác lắc lắc ngón tay, "Bệnh vặt thôi, cần căng thẳng, Cổ Lệ Đóa Nhi thỉnh thoảng cũng ăn bậy đau bụng, nàng là một con mèo ham ăn."
Lúc ly nước đưa đến bên môi Thương Ninh Tú, nàng vẫn tỉnh hẳn, đôi mắt m.ô.n.g lung hé mở một nửa, lưng dựa l.ồ.ng n.g.ự.c nóng rực cứng rắn, nàng thấy một giọng đang bảo: "Há miệng , uống t.h.u.ố.c xong là dễ chịu ngay."
"Nóng." Môi Thương Ninh Tú nhanh ch.óng rụt , nàng nhăn mặt khổ sở, bàn tay thon dài mềm mại đặt lên cổ tay nọ, đẩy ly nước của xa một chút: "Thổi ."
Mục Lôi lời thổi thổi, lúc nước đưa tới nữa thì ấm , Thương Ninh Tú ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c xong, quả nhiên cơn đau quặn thắt tim gan giảm ít, dần dần ngủ . Lần nàng gặp ác mộng nữa, ngủ một mạch đến tận trời sáng.
Sáng sớm hôm , Thương Ninh Tú tỉnh trong vòng tay của Mục Lôi.
Trên cằm kiên nghị của nam nhân lún phún chút râu ria, rõ ràng những ngày bôn ba thời gian chỉnh trang bản . Lông mi của ngoại tộc quả nhiên là sự tồn tại đến mức phạm quy, tóc và lông mi của đều màu đen thuần túy, mà giống như màu hạt dẻ chín mùa thu đông, cho dù là đang ngủ, ấn đường của nam nhân vẫn sắc bén như lưỡi d.a.o.
Gáy Thương Ninh Tú gối lên cánh tay ấm áp của , ngẩn mất vài giây mới phản ứng , vội vàng dời đầu , dịch sang bên cạnh để tránh xa .
Nàng động đậy, Mục Lôi liền tỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-9-o-khoa-treo-ho.html.]
Nam nhân dậy nửa dựa đầu giường, nhắm mắt day day ấn đường, dáng vẻ ngái ngủ, rõ ràng là ngủ ngon giấc.
Hắn từ trong hộp ở đầu giường lấy một lá bạc hà ném miệng nhai, nửa xốc mí mắt liếc Thương Ninh Tú một cái: "Bụng hết đau , sống hả? Nàng lén ăn cái gì một mà để bệnh thế hả."
Thèm mala quá
Đối với chuyện tối hôm qua Thương Ninh Tú vẫn ấn tượng, mặt nàng đỏ lên, nhỏ giọng biện bạch: "Ngươi bậy bạ gì đó, là Quận chúa, thể vì ham ăn uống mà ăn vụng ."
Mục Lôi mặc quần áo : "Viên t.h.u.ố.c tối qua ăn chỉ tác dụng áp chế tạm thời thôi, sáng nay Duy Khắc Thác sẽ kê đơn t.h.u.ố.c, bảo thêm chút t.h.u.ố.c bổ, tẩm bổ đàng hoàng cho nàng."
Bộ lạc Già Lam đặc biệt chú ý đến việc vệ sinh răng miệng, bọn họ cần một hàm răng khỏe mạnh để nhai những loại thịt săn chắc, tắm rửa thể bỏ qua nhưng mỗi sáng sớm dùng hạt muối để súc miệng là bước bắt buộc. Mục Lôi đặt chiếc hộp đựng hạt muối bạc hà lên cạnh rãnh nước, với Thương Ninh Tú: "Thứ mua từ tay thương nhân Hán, nàng chắc dùng chứ."
Thương Ninh Tú co trong chăn nhung gật gật đầu.
"Vậy nàng tự xuống rửa mặt , lấy t.h.u.ố.c cho nàng." Mục Lôi chỉnh bao hộ tay, xoay định ngoài, Thương Ninh Tú ngập ngừng gọi một tiếng: "Cái đó... Mục Lôi."
Nam nhân dừng bước, nàng, nhướng mày, tỏ vẻ chút ngạc nhiên: "Nàng gọi là gì?"
"Hả?" Thương Ninh Tú chút mờ mịt , vài giây Mục Lôi tự phản ứng , khóe môi ngậm : "Không nhớ rõ đúng , cả, cứ gọi thế ."
Thương Ninh Tú lúc đó chỉ hai chữ cũng chắc là chính xác, chỉ đành đỏ mặt, thỉnh cầu: "Có thể tìm cho một bộ quần áo để đổi ."
"Biết , lát nữa sẽ mang về cho nàng." Mục Lôi chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của nàng, trong lòng cảm thấy khó chịu đối với cô vợ mà ăn , đầu lưỡi quét qua hàm răng, : "Hai ngày nữa sẽ nhanh ch.óng sắp xếp hôn sự, sớm một chút, để nàng yên tâm."
Nghe thấy hai chữ hôn sự, trong lòng Thương Ninh Tú trầm xuống nhưng xong câu , nam nhân liền sải bước rời khỏi lều.
Xác định và sẽ đột ngột mở cửa nữa, Thương Ninh Tú mới từ giường bước xuống dùng hạt muối chải rửa, chỉ là nơi ngay cả một tấm gương đồng cũng , trâm cài vòng tay đầu nàng sớm rơi mất trong lúc phi ngựa dọc đường, cây trâm ngọc cuối cùng cũng gã nam nhân thô lỗ bẻ gãy vứt khi nàng dọa tự sát.
Hiện giờ mái tóc xanh của nàng chẳng còn vật gì để b.úi, chỉ thể dùng ngón tay chải vuốt sơ qua, tháo một đoạn vải thưa thắt nút áo, buộc cho một kiểu đơn giản nhất.
Làm xong những việc , Mục Lôi vẫn trở . Thương Ninh Tú một ghế suy nghĩ sự tình, hai phút, bỗng nhiên hoa mắt phát hiện cái bóng do ánh mặt trời chiếu qua chỗ khóa cửa lều chỉ là một cái khóa hình bán nguyệt đơn giản nhất, hơn nữa hình dáng dường như chỉ treo hờ ở đó, cũng hề khóa c.h.ế.t.
Trong nháy mắt tim Thương Ninh Tú đập như trống chầu, thầm than phát hiện sớm hơn, lãng phí vô ích bao nhiêu thời gian, chừng nam nhân sắp .
Nàng vội vàng chạy cửa, cửa lều vì để chắn gió nên đóng vô cùng kín kẽ, Thương Ninh Tú tì cửa đẩy mấy cái, dùng sức lắc lư lên xuống cho cái khóa cong rơi xuống nhưng mãi vẫn thành công. Bên ngoài lều ngược một bóng màu đen bỗng nhiên tới gần một chút, Thương Ninh Tú tưởng là Mục Lôi về thì sợ hết hồn, buông tay chạy biến về phía cái bàn.
nhanh nàng liền phát hiện bóng bên ngoài là Mục Lôi, bởi vì nọ cúi bên trong một chút rời , dường như chỉ động tĩnh do nàng gây thu hút tới mà thôi.
Sau khi nọ khỏi, Thương Ninh Tú qua đó thử mở cửa nữa. Thời gian trôi qua càng lâu, trong lòng nàng càng căng thẳng, thiếu nữ c.ắ.n c.h.ặ.t răng thì thầm tự cổ vũ bản : "Đừng sợ, đừng căng thẳng, thể mở nó ."
Mấy nhịp thở , ổ khóa treo hờ rốt cuộc cũng rơi xuống.