Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 80: Huynh muội

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:30:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Miệng sợ là một chuyện, chẳng liên quan gì đến cơ thể cả.

Thương Ninh Tú ý thức sâu sắc tại Mục Lôi nàng đợi thêm một chút, sự nhiệt tình của lúc cũng chẳng khác gì lúc mới chiếm nàng trong đêm tân hôn là bao, nàng vẫn còn nhớ đó thương đến mức nảy sinh nỗi sợ hãi trong lòng.

may là hai cơ thể hòa hợp từ lâu, sự ăn ý vẫn , tuy rằng chút mưa rền gió dữ, nàng vẫn thể thả lỏng bản để tiếp nhận.

Người Thương Ninh Tú nóng bừng, mơ màng mệt mỏi vô cùng, ý nghĩ còn sót trong đầu chính là may mắn vì gian chính đủ lớn, phía còn gian ngoài vách ngăn, ai thấy sự phóng túng của bọn họ.

Mồ hôi lăn dài Thương Ninh Tú, hứng thú của Mục Lôi đang cực kỳ nồng đậm, gấp gáp : "Gọi một tiếng nữa , Tú Tú ngoan, ban chiều nàng gọi là gì."

Thương Ninh Tú quấn lấy đến mức chịu nổi, đóa mẫu đơn kiêu sa cất giọng run rẩy: "Tướng công..."

"Còn gì nữa?" Mục Lôi càng thêm hưng phấn, truy hỏi.

"Còn gì nữa?" Nàng mơ màng mở mắt.

"Yêu ?"

Thương Ninh Tú khựng một thoáng, nam nhân thúc giục: "Nhanh lên, nàng yêu , tiếng Hán tiếng thảo nguyên đều , ."

Mục Lôi xưa nay ở giường đều đắn, cái gì cũng thể miệng nhưng Thương Ninh Tú thì , nhất là lúc nàng kiểm soát giọng của như bây giờ.

Nàng mở miệng nhưng Mục Lôi chịu buông tha, nghĩ đủ cách cũng câu .

Cuối cùng Thương Ninh Tú giày vò đến mức chịu nổi, tính nết của nam nhân hôm nay đạt mục đích sẽ bỏ qua, cuối cùng khi thúc giục đến thứ ba, nàng bất chấp tất cả mà la lên: "Ta yêu , yêu c.h.ế.t, yêu c.h.ế.t ."

Mục Lôi: "..."

Đâu chỉ là đúng vị, mà là cảm giác như trong dự tính.

Hắn vô cùng hài lòng nhưng rõ ràng trạng thái hiện giờ của Thương Ninh Tú cũng ép câu nữa nên cũng miễn cưỡng thêm.

Nam nhân hôn mạnh lên trán nàng mấy cái, an ủi nàng cũng là an ủi chính , dù thì ngày tháng còn dài, đang ở bên cạnh, kiểu gì cũng sẽ cơ hội.

Khi mưa tạnh gió ngừng, Thương Ninh Tú phân biệt là giờ nào nhưng đoán cũng chắc là đêm khuya .

Mục Lôi ôm nàng trong lòng, nương theo tư thế thuận tiện, dùng đầu ngón tay lười biếng chậm rãi vuốt ve mu bàn tay nàng nghịch ngợm, nhân lúc Thương Ninh Tú nhắm mắt dưỡng thần đầu óc mấy tỉnh táo, ôn tồn hỏi: "Người nàng gặp đó là phụ ? Ông mắng nàng ?"

Hiện giờ là ca ca, đó khiến nàng thành như thế chắc chắn là phụ , hơn nữa lúc đó chiếc xe ngựa rời trong đêm tối, rõ ràng phụ nàng cảm thấy thể để lộ ánh sáng, lén lút đưa nàng đó.

Thương Ninh Tú nhắm mắt gì, hồi lâu mới trở ôm lấy hông : "Cũng mắng ... chỉ là tìm một nơi giấu . bây giờ cảm thấy dường như chỗ nào đó là lạ."

"Lạ chỗ nào?" Nam nhân ôm lưng nàng hỏi.

"Không , chỉ là dường như lắm, phụ , bây giờ vẫn thể về Ngân kinh. Ông là "bây giờ vẫn thể"... Có bắt bẻ câu chữ quá ." Thương Ninh Tú một nửa cảm thấy thể là do nghĩ nhiều, nàng khẽ ngáp một cái, tạm thời nghĩ đến những chuyện buồn phiền , "Bỏ , hãy . Ta tắm."

Thương Ninh Tú dậy khỏi lòng , nghỉ ngơi một lát sức lực hồi phục chút ít, nàng chậm chạp định vơ lấy quần áo, Mục Lôi trực tiếp bế ngang lên: "Tắm rửa thì mặc quần áo gì, mấy bước chân thôi mà."

Cấu trúc các gian phòng đều na ná , phòng ngủ thông với phòng tắm, gian Mục Lôi ở cũng như , đường, đôi chân dài giẫm lên mặt đất dậy, chú ý chạm chuông đồng gọi ở đầu giường, tiếng chuông vang lên lanh lảnh, nghiêng đầu thoáng qua: "Gian của cũng , cái ý nghĩa gì?"

Trong lúc chuyện, hai thị nữ thấy tiếng gọi đẩy cửa bước gian chính, trong lòng Thương Ninh Tú thót một cái cơn buồn ngủ cũng dọa cho bay biến, vội vàng lên tiếng ngăn cản khi bọn họ bước phòng ngủ: "Không gọi các ngươi, cẩn thận chạm thôi, các ngươi lui xuống nghỉ ngơi ."

Thị nữ đáp một tiếng lui đóng cửa nữa, Thương Ninh Tú mới thở phào nhẹ nhõm.

Mục Lôi cơ bản cũng coi như hiểu, đầu cái chuông , bỗng nhiên đầy ẩn ý: "Tiếng chuông còn thấy , thế thì động tĩnh lớn của chúng , chẳng bọn họ cũng thấy hết ."

Hai má Thương Ninh Tú đỏ bừng: "Đương nhiên là , dây chuông nối ngoài, đầu bên chỗ bọn họ cũng treo một cái chuông."

Mục Lôi "ồ" một tiếng, cảm thấy chút tiếc nuối.

Sau khi tắm xong Thương Ninh Tú lên giường, mắt sắp mở lên nhưng vẫn còn nhớ đẩy n.g.ự.c Mục Lôi một cái: "Ngươi về , thì trời sáng đông tiện , về đó còn ngủ một giấc."

Nam nhân đầy vẻ khó chịu: "Ông đây ngủ với vợ mà cứ như ăn vụng ."

Thương Ninh Tú nhắm mắt , nhịn buông lời trêu : "Mới mẻ ."

Mục Lôi nhíu mày liếc dáng vẻ phòng , buông lỏng hết mức của nàng, ngoài miệng thì nhưng trong lòng cảm thấy quan hệ giữa bọn họ thể kéo gần thêm đến mức , chỉ riêng tiếng gọi "tướng công " ban chiều thôi, chuyến kiếp đúng là quá xứng đáng.

Hắn nhếch khóe môi hỏi ngược : "Có thể mới mẻ đến mức nào chứ. nếu nàng chịu cùng thử chút gì đó mới mẻ, ngược ít ý tưởng đấy."

Thương Ninh Tú mở một con mắt , cảnh giác : "Ngươi gì?"

"Không vội, đợi nàng đồng ý hẵng ." Mục Lôi nắm lấy tay nàng hôn một cái.

Thương Ninh Tú thật sự mệt , chuyện gì cũng hoãn hãy nghĩ, nàng nhân lúc còn ngủ, đẩy thêm cái nữa, khẽ lầm bầm: "Mau , trời sắp sáng ."

Mục Lôi tuy tình nguyện, cuối cùng vẫn miễn cưỡng lời rời .

Vốn dĩ lịch trình của Thương Minh Tranh là đến chập tối mới tới nơi nhưng trong lòng y nhớ mong vợ lặn lội đường xa đến đây, lòng nóng như lửa đốt, giờ Ngọ qua liền kết thúc quân vụ sớm, cưỡi ngựa nhanh về.

Khi Thương Minh Tranh về đến trang viện thì trời vẫn còn sáng, Liễu Tương Nghi tưởng rằng nhanh nhất cũng đến tối y mới về nên ngoài đón. Nam nhân tung xuống ngựa, kìm nén nỗi niềm trào dâng trong lòng, khi hỏi hầu phu nhân đang ở , liền thẳng đến tiểu viện phía Đông.

Liễu Tương Nghi đang pha , bất ngờ ôm lấy từ phía cho giật nảy , Thương Minh Tranh vóc dáng cao lớn sức lực mạnh, vùi đầu hõm cổ nàng hít sâu một : "Ta về ."

"Tướng công, về ." Liễu Tương Nghi nghiêng đầu, y ôm trong lòng cử động , : "Trước đó trong thư là giờ Tuất, sớm hơn nhiều quá, chắc hẳn là quân vụ thuận lợi?"

"Thuận lợi." Thương Minh Tranh ôm vợ thì buông tay nữa, thở nóng rực phả lên dái tai nàng , ánh mắt nam nhân rơi đó, khẽ hỏi: "Sắp nửa năm gặp , nhớ ."

Thương Minh Tranh kể từ khi xuất chinh hồi đầu năm thì cơ hội về nhà nào, tính hơn năm tháng nhưng tất cả các tướng sĩ đều từng về nhà, y là tướng lĩnh, cần gương. Lần cơ hội lý do chính đáng để gặp vợ, đêm nhận thư hồi âm nàng xuất phát, y gần như cả đêm ngủ .

Liễu Tương Nghi đầu chuyện với y nhưng mãi tìm cơ hội vì Thương Minh Tranh cứ vùi đầu cổ hôn nàng .

"Tướng công, tướng công, chuyện với ." Liễu Tương Nghi giãy giụa một chút , kết quả đầu, thấy khóe miệng y vết bầm tím, quan tâm hỏi: "Tướng công thương ?"

Nhắc đến chuyện Thương Minh Tranh liền bốc hỏa, đầu lưỡi y đá má, thừa nhận mặt vợ là đ.á.n.h thua, khẽ một tiếng : "Không , trong quân doanh va chạm là chuyện bình thường, lúc luyện binh cẩn thận va thôi." Nam nhân sờ sờ sườn mặt vợ, chuyển chủ đề hỏi: "Vừa nàng gì với ?"

Liễu Tương Nghi vui vẻ : "Muội c.h.ế.t, hôm nay gặp , Tú Tú cũng đang ở đây."

Thương Minh Tranh sững , sững sờ một lúc khá lâu, cuối cùng kinh ngạc : "Nàng cái gì?"

Trước chuồng ngựa ở hậu viện một gian gác xép nhỏ, sân ở giữa địa thế bằng phẳng thoáng đãng, Mục Lôi xắn tay áo xách nước, dắt cả hai con ngựa tắm rửa chải lông cho chúng.

Động tác của nam nhân vô cùng thành thạo, cầm bàn chải chải bờm cho Tang Cách Lỗ, múc một gáo nước lớn dội từ lưng ngựa xuống, cả mặt đất đều ướt sũng.

Hắn chải rửa qua , khi cánh tay dùng sức thể thấy những đường nét cơ bắp rõ ràng, căng tràn sức mạnh.

Mục Lôi Thương Ninh Tú đang ở gác xép , vẫn luôn lên tiếng, chải một lúc thấy nàng ý định xuống, bèn đầu : "Trốn đó gì, xuống đây mà xem."

Thương Ninh Tú chống khuỷu tay lên lan can hành lang tầng hai, vị trí tầm kín đáo, trừ khi đến ngay chính diện, nếu hai bên đều che khuất ai thấy nàng, nàng chống lòng bàn tay lên má: "Ta xuống, xuống thấy, cứ ở đây thôi."

Mục Lôi chải xong cho Tang Cách Lỗ liền dắt nó sang một bên phơi nắng, đổi sang Vân Mẫu để tiếp tục tắm rửa.

Thương Ninh Tú chằm chằm một lúc, bỗng nhiên hỏi: "Lá bạc hà của ngươi ăn hết ?"

Mục Lôi thói quen nhai sống lá bạc hà, mỗi hôn môi với nàng trong miệng đều mùi vị nhàn nhạt, tối hôm qua lúc hôn nàng thì còn mùi nữa, Thương Ninh Tú dễ dàng nhận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-80-huynh-muoi.html.]

"Hết , nàng ăn ?" Mục Lôi ngẩng đầu nàng một cái, "Trong Minh Vọng Quan vẫn gặp chỗ nào bán, đổi chỗ khác sẽ mua cho nàng."

"Ta ăn, nhai đầy một miệng cỏ." Thương Ninh Tú mò mẫm lấy một chiếc hộp nhỏ từ trong n.g.ự.c, dùng móng tay gõ lên đó hai cái để thu hút sự chú ý của , đó ném về phía , "Cho ngươi."

Mục Lôi nhẹ nhàng bắt lấy mở xem, là lá bạc hà tươi, xếp ngay ngắn bên trong, nam nhân bật , nhếch khóe môi nàng : "Lén mua lúc nào thế?"

Thương Ninh Tú "xì" một tiếng: "Lén mua cái gì, thấy trong vườn hoa trồng, sáng nay hái đấy."

Ý của Mục Lôi càng sâu hơn, vô cùng vui vẻ, ngẩng đầu nàng hôn lên chiếc hộp một cái, cứ như thể hôn nàng từ xa .

Nam nhân cất chiếc hộp trong n.g.ự.c, đầu quanh một vòng phía , dụ dỗ: "Chỗ ai, xuống đây ." Hắn ném bàn chải trong thùng, giơ cao cánh tay về phía nàng dang : "Cứ nhảy từ chỗ xuống, đỡ nàng."

Gian gác xép nhỏ quả thật cao, chiều cao của Mục Lôi bày đó, cộng thêm cánh tay giơ lên cao, thật cách còn giữa và Thương Ninh Tú chẳng còn bao nhiêu.

Nàng xuống , động lòng một chút, xung quanh, xác nhận xem thật sự ai .

Mục Lôi: "Thật sự ai, xuống đây , nào."

Thương Minh Tranh thấy đầu tiên là con ngựa trắng lớn Vân Mẫu đang giữa sân.

Người y đều qua ngược trở thêm nữa, nhíu mày cảm thấy hoa mắt nhầm .

loại ngựa Sóc Bắc Tuyết màu trắng bạc vốn dĩ vô cùng hiếm gặp, cộng thêm những vết hoa mai m.ô.n.g , chẳng chính là Vân Mẫu ?

Trong sân còn tiếng chuyện truyền đến, rõ cụ thể đang gì nhưng xác định bên trong . Thương Minh Tranh bước , trong thử, liền thấy một nam nhân cường tráng vai rộng lưng dài đang gác xép giơ tay lên dường như đỡ thứ gì đó, trông như một thằng ngốc.

"Mục công t.ử, ngài ở đây ." Liễu Tương Nghi thấy Mục Lôi xong liền bên trong, nàng và Thương Minh Tranh đến tiểu viện phía Tây thấy Thương Ninh Tú, các thị nữ cũng nàng , "Xin hỏi hôm nay từng gặp của ?"

Một chân của Thương Ninh Tú trèo lên lan can , thấy tiếng liền luống cuống rụt về vội vàng chỉnh đốn y phục của .

Thèm mala quá

Nàng lùi phía một chút thò đầu ngoài , Liễu Tương Nghi lúc mới thấy nàng, "Tú Tú! Mau xuống đây, tướng công về ."

Hai nam nhân cao lớn giữa sân cứ thế chằm chằm đối phương từ xa, ai cử động, bầu khí một rơi tình cảnh vi diệu quỷ dị.

"Đại ca!" Thương Ninh Tú xách vạt áo chạy chậm một mạch từ cầu thang xuống, trong lòng trong mắt đều là sự kích động, hớn hở chạy tới, sự chú ý của Thương Minh Tranh thu hút, lúc mới dời mắt khỏi Mục Lôi.

"Tú Tú, thật quá, để đại ca xem nào." Thương Minh Tranh nắm lấy cánh tay xoay nàng một vòng tại chỗ, "Lúc A Tương với , còn dám tin đây là sự thật."

Mục Lôi ở bên cạnh đầy ẩn ý chằm chằm bức tranh tình thâm , đầu lưỡi quét một vòng hàm ếch, đầu ngón tay chậm rãi xoa nắn mấy cái, trong lòng từ từ tính toán.

Thương Minh Tranh cũng chú ý đến ánh mắt của nam nhân , y nghiêng đầu sang bên , tất cả ý nơi khóe mắt khóe miệng cùng lúc biến mất, liếc mắt đ.á.n.h giá Mục Lôi từ xuống , giọng nhạt nhẽo hỏi mối quan hệ : "Vị là?"

Thương Ninh Tú phát hiện sự bất thường giữa hai , gặp mặt loại ý thức thù địch như như thế , nàng hiểu , quét mắt giữa Mục Lôi và đại ca nhà , vẫn mở miệng giới thiệu : "Hắn tên là Khố Mục Lặc Nhĩ, là cứu ở Bàn Thành."

Phản ứng của Thương Minh Tranh lạnh nhạt hơn nhiều so với dự đoán của Thương Ninh Tú, nam nhân , miễn cưỡng trầm giọng với : "Đa tạ cứu xá , đợi thư bẩm báo phụ mẫu song , sẽ dâng lên tạ lễ ."

Cảm giác xa cách mười phần.

"Lời cảm ơn nhận, lễ thì cần ." Mục Lôi đáp một câu.

Thương Ninh Tú kẻ ngốc, để bầu khí hợp tiếp tục sâu sắc thêm, cũng đại ca tiếp tục truy hỏi nguyên do câu của , vội vàng ngẩng đầu lảng sang chuyện khác: "Đại ca thương ? Bị thương ở tiền tuyến ?"

Khóe miệng Thương Minh Tranh giật giật một cái khó mà phát hiện.

Liễu Tương Nghi gật đầu : "Tướng công luyện binh trong quân đội, khó tránh khỏi va chạm, sẽ chú ý chườm đá xử lý."

Nghe thấy lời , Mục Lôi cũng khẽ nhướng mày. Sau đó nam nhân liền xoay tiếp tục tắm cho Vân Mẫu, hề ý định tiếp tục tham gia câu chuyện của bọn họ nữa.

Thương Ninh Tú thấy hiểu chuyện như , trong lòng thở phào nhẹ nhõm, yên tâm cùng Thương Minh Tranh về phòng chuyện.

Trước đó Liễu Tương Nghi từng hỏi Thương Ninh Tú một về trải nghiệm trong nửa năm qua, nàng lảng tránh đáp, Liễu Tương Nghi là thông suốt, cái gọi là "một lời khó hết" của nàng cơ bản cũng thể đoán vài phần.

Đối với những chuyện khó mở miệng của con gái nhà , nàng nhắc nhở với chồng , Thương Minh Tranh im lặng hồi lâu, phần nhiều vẫn là đau lòng. Cho nên hiện giờ lời của hai đều ý thức tránh né những chuyện liên quan đến nửa năm mất tích của nàng, chỉ hàn huyên với nàng vài câu về sức khỏe, còn là Liễu Tương Nghi kể cho hai về những chuyện lớn nhỏ xảy trong nhà suốt nửa năm bọn họ về nhà.

Thương Ninh Tú cảm nhận sự quan tâm của trưởng và chị dâu, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng , cuối cùng cũng nhẹ nhàng hạ xuống.

Tuy rằng hôm qua lúc gặp Liễu Tương Nghi, phản ứng kích động vui mừng của đại tẩu cho nàng uống một viên t.h.u.ố.c an thần, dù thì phu thê đồng thể, thái độ của đại tẩu ở mức độ lớn đại diện cho thái độ của đại ca. dù là , khi thật sự chắc chắn, trong lòng nàng vẫn tránh khỏi chút thấp thỏm.

Thương Minh Tranh chống hai tay lên đầu gối, ngay cửa ải chiến sự căng thẳng Tĩnh Châu đ.á.n.h mãi xong, cuối cùng cũng một tin , y dậy, "Tú Tú trở về là chuyện đại hỷ, thư cho phụ mẫu ngay đây."

"Ấy đại ca, đợi một chút, đợi một chút..." Thương Ninh Tú vội vàng dậy theo nhưng tiếp theo nên gì, do dự một hồi mới nhỏ giọng : "Khoan hãy với phụ mẫu ."

Thương Minh Tranh hiểu: "Tại ?"

Thương Ninh Tú cúi đầu lên tiếng nữa, nàng thể gặp phụ nhưng ông giam lỏng nàng .

Liễu Tương Nghi tâm tư tinh tế hơn, dáng vẻ của liền đoán vài phần là nàng chút căng thẳng về thái độ của phụ mẫu song , bèn đến bên cạnh chồng ấn y trở ghế: "Tướng công hà tất gấp gáp như , bây giờ thư chỉ tổ khiến cha chồng lo lắng, đang lúc chiến sự căng thẳng mà, chi bằng đợi Tú Tú đích trở về cho họ một sự bất ngờ lớn luôn một thể."

Thương Ninh Tú thuận thế gật đầu tán thành.

Thương Minh Tranh là thô kệch, thấy lý nên cũng nghĩ nhiều, gật đầu : "Cũng ."

Vào đêm, Liễu Tương Nghi sớm bảo nhà bếp chuẩn sẵn rượu và thức ăn, tính cả vị Mục công t.ử ơn cứu mạng với cùng , bốn ăn một bữa cơm đàng hoàng.

Trong gian chính, Liễu Tương Nghi đón lấy bộ thường phục thoải mái từ trong tay thị nữ, hầu hạ y phục cho Thương Minh Tranh, chuẩn dự tiệc.

"A Tương, vẫn chút nghĩ thông." Nam nhân rũ mắt dung nhan xinh của vợ .

"Tướng công nghĩ thông chuyện gì?"

Thương Minh Tranh nhớ cảnh tượng thấy đó, "Ban ngày nàng cũng thấy đấy, gã nam nhân dị tộc dang tay chuẩn đỡ cái gì đó, còn với phía . Kết quả đó xuống, là Tú Tú."

Liễu Tương Nghi ngẩng đầu một cái, tiếp tục cúi đầu chỉnh trang y phục cho y, : "Cái , dị tộc ngoài quan ải nhiệt tình phóng khoáng, lẽ đây là cách thức bày tỏ sự thiện của bọn họ chăng."

"Bày tỏ thiện?" Thương Minh Tranh rõ ràng cảm thấy giống lắm, lắc đầu : "Thật trong lòng mâu thuẫn, theo như nàng , Tú Tú e là ở bên ngoài lưu lạc chịu khổ sở gì đó, bảo gặp mặt đừng hỏi chi tiết trong đó, cái thể hiểu. Tú Tú gã nam nhân cứu ở Bàn Thành, nếu là nửa năm nay ai bắt nạt, thì gã nam nhân hiềm nghi lớn nhất, đúng ?"

Liễu Tương Nghi gật đầu: " là như ."

"Thế thì đúng, theo lý thuyết gặp chúng , chỗ dựa chứ, cáo trạng nhỉ." Thương Minh Tranh mãi đợi lóc kể lể cảm thấy vô cùng hiểu, cứ cúi đầu nét mặt của vợ, đó nhéo cằm nàng lắc lắc, "A Tương nàng thấy lạ , bình tĩnh thế?"

Liễu Tương Nghi y nâng mặt lên, một tiếng : "Tướng công, Tú Tú thích ."

"..." Biểu cảm của Thương Minh Tranh cứng đờ, "Không thể nào, một kẻ lỗ mãng như thế."

"Sao như , vị Mục công t.ử quả thật là cao lớn một chút vẻ hung hãn, mới đầu quả thật sợ nhưng kỹ , cũng coi như là tướng mạo đường hoàng, hơn nữa, ở chung với xem là ở bản tính đức hạnh, tướng công nên trông mặt mà bắt hình dong."

"Hắn đức hạnh?" Thương Minh Tranh tức giận giơ tay chỉ ngoài cửa, khóe miệng và l.ồ.ng n.g.ự.c ngựa đá vẫn còn đang đau, cái đức hạnh gợi đòn đó của gã nam nhân đến giờ y nghĩ vẫn còn ngứa răng.

Liễu Tương Nghi sững sờ một thoáng, đó phản ứng đây nên là sự thù địch của đầu gặp mặt, "Tướng công, hai , đây quen ? Có hiềm khích gì ?"

Thương Minh Tranh nữa, khí thế lập tức xẹp xuống, mím môi : "Không , quen."

Liễu Tương Nghi cũng truy hỏi nữa, thắt xong đai lưng cho y, chỉ : "Tướng công hiểu rõ hơn , bao giờ là tính cách yếu đuối dám chuyện, nếu mở miệng, cần lo lắng quá nhiều."

 

 

Loading...