Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 8: Mộc dục
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:21:48
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Ninh Tú động tác rõ ràng là đang cọ rửa của , chút thể tin nổi hỏi: "Các bình thường... đều mộc d.ụ.c ?"
Nàng nhớ lúc ôm, ấp, vác, hình như cũng ngửi thấy mùi lạ gì quá nồng nặc.
Mục Lôi tráng thùng xong xuôi liền đổ nước trong thùng rãnh thoát nước. Miệng rãnh nhỏ, chỉ thể đổ từ từ, nam nhân giữ thùng duy trì động tác đổ nước, mặn nhạt trả lời thắc mắc của nàng: "Đại lão gia nhà ai mà ngâm thùng tắm? Ra cái thể thống gì, bình thường ông đây tranh thủ lúc mặt trời nhảy thẳng xuống sông tắm, chỉ lều nào trong nhà đàn bà mới xách nước về mộc d.ụ.c thôi. Cái thùng là do Duy Khắc Thác cứ nhét cho , bảo là vợ dùng đến. Hề, quả nhiên là dùng đến thật."
Thương Ninh Tú chiếm tiện nghi ngoài miệng, túm c.h.ặ.t chăn nhung gì nữa.
Mục Lôi đổ cả hai thùng nước nóng , thùng tắm đầy một phần nhỏ, nam nhân sợ nàng đợi sốt ruột, : "Sắp xong , nước nóng đổ , giờ túi da đen xách thêm hai thùng nước ấm pha là ."
Nói xong nam nhân liền ngoài.
Sau khi chuẩn nước xong, Mục Lôi đặt bồ kết lên cái khay nhỏ điêu khắc bên tai thùng gỗ, lấy một cái khăn tắm vắt lên thành thùng, hất cằm về phía Thương Ninh Tú đang ở giường, hiệu nàng thể qua đây .
Thương Ninh Tú chậm chạp xuống giường, chất liệu vách ngoài của cái lều dường như đặc biệt, thể giữ nhiệt độ, tầm giờ hôm qua nàng bắt đầu lạnh đến phát run nhưng bây giờ cảm thấy vẫn .
"Ngươi..." Vẻ mặt Thương Ninh Tú chút tự nhiên, nam nhân ung dung xuống bên bàn, dường như chẳng ý định tiếp tục ngủ, nàng đấu tranh một lát, nóng bốc lên nghi ngút, quả thật tắm.
"Còn lề mề nữa nước nguội thì ông đây đun hai cho nàng ." Mục Lôi dang rộng hai chân, khoanh tay n.g.ự.c lù lù ở đó, lên tiếng giục.
"Phi lễ chớ ." Thương Ninh Tú .
Mục Lôi lắc đầu: "Chưa bao giờ."
Thương Ninh Tú nghĩ ngợi, định qua thổi tắt đèn dầu thì nam nhân lên tiếng ngăn : "Ta thì thấy , chỉ sợ nàng tắm xong mò quần áo cũng mặc nổi thôi."
Trong lúc nội tâm đang giằng xé, Thương Ninh Tú thấy một món đồ , mắt nàng sáng lên, kéo tấm rèm nhung ở cửa phòng chứa đồ lên, vốn dĩ là dùng để chắn bụi, bây giờ buộc một đầu đầu giường là khéo quây một góc nhỏ che khuất tầm . Mục Lôi chỉ nàng loay hoay suốt cả quá trình, cũng ngăn cản.
Mặc dù quá trình tắm gian nan nhưng khi cả Thương Ninh Tú ngâm trong nước nóng, tứ chi bách hài đều thư giãn sâu, khoảnh khắc đó nàng cảm thấy thế nào cũng đáng giá.
Ánh sáng mờ ảo, hình ẩn tấm rèm nhung thấp thoáng ẩn hiện, tiếng nước theo từng cử động của nàng truyền tai, ánh mắt nam nhân trở nên thâm trầm, chằm chằm về hướng đó. Hành động bịt tai trộm chuông cũng chỉ giúp Thương Ninh Tú chút cảm giác an về mặt tâm lý, nào rằng càng là "tay ôm tỳ bà che nửa mặt", càng khiến mơ màng suy nghĩ.
Mục Lôi miễn cưỡng nhắm mắt , day day mi tâm, bỗng nhiên cảm thấy hành động thực chất là đang tự tìm ngược, tiếng nước như rơi chảo dầu, mỗi giọt rơi xuống đều dầu nóng b.ắ.n tung tóe.
Không lâu , tiếng nước rèm ào ào mạnh hơn, là nàng dậy khỏi thùng tắm. Tấm rèm nhung kéo lên phản chiếu mờ ảo đường cong yểu điệu của thiếu nữ, rõ ràng nhưng giữa ánh sáng lay động vẫn thể phán đoán động tác và phương hướng của nàng.
"Cần quần áo ?" Mục Lôi mở miệng, giọng thế mà khàn đặc.
Thương Ninh Tú ở rèm để ý đến sự khác lạ trong giọng , dừng động tác trong tay , chút mong chờ hỏi: "Có ?"
Có thì quá , khi tắm bộ quần áo còn thể miễn cưỡng mặc , bây giờ ngợm rửa sạch sẽ khoan khoái , đống quần áo đó trông cứ bẩn thỉu nhếch nhác, Thương Ninh Tú bới bới hai cái, chút ghét bỏ.
"Nàng thể mặc tạm của , mai tìm may đồ mới cho nàng." Nam nhân bên ngoài rèm dậy, động tĩnh giống như là lấy quần áo, Thương Ninh Tú thấy tiếng cửa gỗ tủ quần áo mở .
Chỉ vài giây , một cuộn đồ màu trắng ném qua phía rèm, luồng khí tấm rèm nhung tốc lên một góc nhỏ, Thương Ninh Tú trốn ở phía căng thẳng tột độ, luống cuống tay chân kéo rèm, đón lấy bộ quần áo màu trắng .
Đó là một chiếc áo lót trong, chất liệu cotton, cũng coi như mềm mại, Thương Ninh Tú mở sờ thử, mặt vải cảm giác vẫn còn khá cứng, hoặc là đồ mới, hoặc là mặc qua mấy , nàng ghé mũi ngửi thử, chỉ một chút mùi bồ kết nhàn nhạt.
"Là đồ sạch đấy, mặc tạm một đêm ." Giọng Mục Lôi truyền đến.
Trong lòng Thương Ninh Tú thoáng qua một chút do dự nhưng nhanh gạt bỏ, vốn dĩ cùng nam nhân thô lỗ xa lạ ở chung một phòng là chuyện bất đắc dĩ, nàng thật sự cách nào việc mặc y phục của ngủ, chuyện quả thật quá thể thống gì. Thế là nàng đành tròng bộ quần áo bẩn của .
Cô nương nhỏ khi tắm xong sắc mặt hồng hào càng thêm kiều diễm ướt át, giây đầu tiên nàng bước từ rèm, ánh mắt Mục Lôi dính c.h.ặ.t lên nàng.
Tóc mai Thương Ninh Tú dính nước bết bên má, nàng túm c.h.ặ.t quần áo của , đối diện với ánh mắt chằm chằm của chút cục súc: "Ngươi đừng chằm chằm như thế."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-8-moc-duc.html.]
Thèm mala quá
Đối với việc nàng chịu mặc quần áo của , trong lòng nam nhân cũng quá bất ngờ.
Nàng xoay né tránh tầm mắt của , ánh mắt liếc qua cái thùng tắm, nam nhân phía về phía , : "Ngủ thôi, còn sớm nữa, cái mai xử lý."
Đèn dầu tắt, hai lên giường.
Thương Ninh Tú ôm chăn nhung co ro một bên, cách nam nhân thật xa, mà Mục Lôi cũng cưỡng ép ôm nàng lòng nữa.
Hắn tự giường nhắm mắt điều chỉnh hô hấp: " em" cứng đến phát đau , nếu còn tiếp xúc với nàng nữa, e là giữ nổi lời hứa.
Thương Ninh Tú tắm rửa sạch sẽ cả cũng khoan khoái, rúc trong chăn nhung mềm mại, giấc ngủ ngắn ban nãy quá ngon, bây giờ bỗng nhiên chẳng còn chút buồn ngủ nào, nàng dùng móng tay cào nhẹ lớp lông ngắn mặt chăn, thứ thì mỏng đắp cũng nhẹ nhưng cực kỳ ấm áp, nàng nhận chất liệu , đây là lớp lông tơ sát da nhất cừu, hàng năm biên quan đều tiến cống kinh, loại phẩm chất vô cùng hiếm thấy.
Tiếng hít thở của nam nhân phía đều đặn, tuy bằng chứng nào khác nhưng Thương Ninh Tú cứ thế chắc chắn ngủ.
Mục Lôi nhắm mắt, bóng tối và sự yên tĩnh chẳng giúp ích gì, ngược càng khiến d.ụ.c vọng điên cuồng trong lòng sinh sôi nảy nở, tiếng nước khi tắm và bóng dáng mờ ảo , nhíu mày, nhịn mà tưởng tượng những chuyện xảy đó. Hắn quyết định sáng mai sẽ bắt đầu chuẩn chuyện hôn lễ, sớm thành cái gọi là cảm giác nghi thức trong lòng nàng, đó nhất định tái hiện cảnh tượng hôm nay, bắt nàng thành thùng tắm mà chịu đựng...
"Chân của ngươi, đau ?"
Trong bóng tối, giọng của cô nương nhỏ vang lên rõ ràng, Mục Lôi mở mắt, ở nơi thấy , trong đôi mắt hằn lên nhiều tia m.á.u đỏ: "Nàng cái gì?"
Thương Ninh Tú mở to mắt chằm chằm về phía , móng tay vẫn đang vô thức nghịch lớp lông mềm, nàng một nữa: "Chân ngươi đau ? Ngươi mấy con ch.ó đó thể c.ắ.n thủng ván cửa, chân ngươi chắc chắn đau nhỉ... hôm nay ngươi trông vẻ như chẳng ảnh hưởng gì cả."
"Vết thương ngoài da." Câu trả lời của Mục Lôi ngắn gọn lạnh lùng, cơ bắp căng cứng, nghiến răng kìm nén cảm xúc.
"Ồ..." Thương Ninh Tú khựng một chút, : "Ngươi cử động chắc chắn vẫn đau, chỉ là ngươi giỏi chịu đau thôi, ngươi chảy nhiều m.á.u như , lẽ tĩnh dưỡng cho mới đúng."
Ý định ban đầu của Thương Ninh Tú là thăm dò tình hình vết thương của , thậm chí là cố ý tỏ chút quan tâm nhưng câu lọt tai nam nhi thảo nguyên giống như đang coi thường thể chất của , cảm thấy chịu nổi vết thương, thở Mục Lôi trở nên nặng nề, đột ngột như một con báo săn đang phát lực, nhanh ch.óng chồm lên đè xuống.
Thương Ninh Tú thốt lên một tiếng kinh hô ngắn ngủi, nàng giường mở to mắt kẻ săn mồi đang ở ngay mặt, mười ngón tay thon dài che lấy miệng , Mục Lôi chỉ dùng một tay kéo hai bàn tay nhỏ đang co , nụ hôn sâu mang theo vị bạc hà bịt kín miệng nhỏ của nàng, một hồi khuấy đảo mút mát hôn đến giới hạn hô hấp thể chịu đựng .
Một lúc lâu Mục Lôi thở hồng hộc buông nàng , đầy vẻ lưu manh : "Chút thương tích thì tính là cái gì, ảnh hưởng ông đây đ.á.n.h cũng chẳng ảnh hưởng ông đây nàng, nàng mà gật đầu một cái, ông đây cởi thắt lưng ngay bây giờ."
Thương Ninh Tú nụ hôn cuồng nhiệt kiềm chế của cho choáng váng, hiện giờ chút thiếu dưỡng khí nhưng trong lúc mơ màng vẫn theo bản năng lắc đầu, đó nàng liền thấy tiếng hừ lạnh khinh thường của nam nhân: "Đồ nhát gan."
Mặc dù thở nặng nề, vẫn tình nguyện lật buông tha nàng, khi dậy còn như trút giận mà véo một cái lên má thơm mềm mại hồng hào của nàng: "Lửa d.ụ.c nàng châm lên cho ông đây cứ nợ đấy , ghi sổ , đến lúc đó trả một thể."
Nói xong câu , liền hùng hổ dậy bỏ , áo khoác cũng mặc, cứ thế thẳng cửa, còn quên thuận tay đóng cửa .
Thương Ninh Tú mất một lúc lâu mới bình l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng của , lúc , trong phòng chỉ còn một nàng.
Kẻ thô bỉ, tính khí còn thất thường. Thương Ninh Tú thầm mắng trong lòng.
Mục Lôi ngoài lâu nhưng Thương Ninh Tú chẳng hề bận tâm gì, nam nhân ở trong phòng nàng ngược càng thoải mái hơn, một lát tìm cơn buồn ngủ, mơ màng .
Chỉ là giấc ngủ chẳng hề yên , ác mộng liên miên.
Cuối cùng ý thức mơ hồ tụ thành cơn đau quặn ở bụng, cứ như trong mơ kẻ đang đá bụng nàng, đôi mày ngài thanh tú nhíu c.h.ặ.t , Thương Ninh Tú phát vài tiếng rên rỉ vô thức.
Mục Lôi ngoài dội nước lạnh tắm, dùng tay giải quyết nhu cầu cho " em" của , thời gian tốn lâu một chút, lúc thì nữ nhân giường ngủ .
Trên mang theo lạnh lẽo, còn đến gần thấy giường trằn trọc trở , nam nhân nhíu mày tới, tiếng nàng rên rỉ thật sự đáng thương, bèn thử đẩy nhẹ một cái đ.á.n.h thức nàng: "Gặp ác mộng ?"