Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 78: Thương Minh Tranh

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Ninh Tú vốn tưởng để sờ mó cho tay là xong.

Ngờ dái tai bỗng nhiên ngậm lấy, dùng đầu răng day nhẹ, môi lưỡi cùng lúc loạn.

Mục Lôi ghé sát nàng quá, tiếng hít thở nặng nề đều phả hết trong tai, ngứa tê dại, mút những giọt nước dính đó, nuốt xuống một cách thô lỗ cùng với d.ụ.c vọng của chính .

Thương Ninh Tú cử động cổ, thoát khỏi hành động giày vò khác nhưng nhanh dán sát . Nam nhân cũng thêm hành động nào quá phận hơn nữa, chỉ dùng cánh tay ôm lấy vai nàng, hai tay thò trong nước, nắn bóp nhẹ nhàng thu chút tiền lãi.

Màu da của Mục Lôi tựa như màu lúa mạch, ném giữa đám nam nhân tuy tuyệt đối tính là đen nhưng nước da trắng ngần của Thương Ninh Tú vượt xa đại đa . Bình thường khi hai ăn mặc chỉnh tề còn đỡ nhưng cứ đến những lúc thế , sự đả kích về mặt thị giác liền kéo theo đó mà ập tới.

Sự dung túng của Thương Ninh Tú đổi là sự càn rỡ ngày càng tăng của , cuối cùng nàng cũng rùng một cái khoảnh khắc nào đó, cong lưng về phía tránh né đôi tay thành thật .

Người nàng động, tay cũng tránh khỏi di chuyển theo về phía . Bàn tay Mục Lôi từ trong nước nhô , chuẩn xác nắm lấy cổ tay nàng, nóng bốc lên nghi ngút từ làn da ướt át, giọng khàn nhắc nhở: "Tay đừng động, để yên đó."

Mục Lôi miễn cưỡng tiến hành bước tiếp theo, điểm dừng là thôi, đặt khuỷu tay nàng gác lên thành bồn, hôn lên cổ tay hai cái để bình thở: "Được trêu nàng nữa, đợi nàng khỏe hơn chút tính, hửm?"

Tóc mai bên má Thương Ninh Tú ướt đẫm, dính gò má ửng hồng, nàng bán tín bán nghi để Mục Lôi kéo trở .

Hắn tiếp tục tắm cho nàng, mới thật sự là , đ.á.n.h nhanh thắng nhanh thành nhiệm vụ.

Khi bệnh tình của Thương Ninh Tú khỏi hẳn, vết thương trong lòng bàn tay nàng cũng đóng vảy. Mục Lôi tháo băng gạc cho nàng, dặn dò những ngày da non mọc lên sẽ ngứa nhưng đừng gãi.

Trong lòng bàn tay nàng kết một vết sẹo nhỏ sẫm màu, vảy vẫn bong, Thương Ninh Tú lòng bàn tay hỏi : "Có để sẹo ?"

Mục Lôi khựng một chút, do dự hồi lâu mới nhỏ giọng đáp một câu: "Có thể sẽ chút dấu vết."

Nếu là , khi nàng vẫn còn là Quận chúa sống trong nhung lụa ở Ngân Kinh, lòng bàn tay sẽ để sẹo, ít nhất nàng cũng buồn bã bảy tám mười ngày.

trải qua những chuyện trong hơn nửa năm nay, lúc câu đó, trong lòng nàng cảm thấy cũng chẳng , quá để ý lắm.

Thương Ninh Tú mím môi tỏ vẻ cả, hạ tay xuống, bỗng nhiên cảm thấy khi khỏi bệnh cảm giác về . Nàng Mục Lôi hỏi: "Ngươi ngoài cũng hơn mười ngày nhỉ, lâu như trở về, chứ?"

Mục Lôi một tiếng: "Trụ cột của bộ lạc chỉ , Trát Khắc là gánh vác việc, hai em nhà cũng đều là tay thiện nghệ, trong bộ lạc còn bao nhiêu trai trẻ tài giỏi nữa, yên tâm . Nàng bẹp bao nhiêu ngày nay , chúng tìm chỗ nào dạo, du ngoạn vài ngày nhé? Dù cũng vội vàng gấp gáp."

Nghe , Thương Ninh Tú yên tâm hơn, khóe môi nàng bất giác cong lên, trêu chọc: " ngươi cái nơi khỉ ho cò gáy xem gì đáng để du ngoạn chứ."

Lời cũng chẳng sai, nếu đến du sơn ngoạn thủy, thì cửa ải quân sự tường đồng vách sắt Minh Vọng Quan quả thật chẳng dính dáng chút nào. Không chỉ nhà cửa kiến trúc chất phác, thô kệch mà chỗ nào cũng toát lên vẻ bụi bặm, phong trần.

Mục Lôi là thuộc phái hành động, gợi ý đưa cũng thực tế, hất cằm về phía : "Góc Tây Nam cái chợ khá lớn, hôm qua xem qua, bên trong trường đua ngựa, nếu hứng thú thì đưa nàng xem, hứng thú thì chúng đổi chỗ khác."

Thương Ninh Tú nghĩ đến thì cứ xem , bèn gật đầu : "Được thôi, xem ."

Khu chợ trong Minh Vọng Quan náo nhiệt, quy mô cũng lớn, điểm khác biệt với những nơi khác là xây dựng hai tầng. Một tầng dựa núi mà xây, chỗ trũng khe núi bên còn càn khôn, đan xen, diện tích gần như rộng bằng . Giữa vách núi hai cầu thang đá rộng rãi ở hai bên trái để lên xuống.

Khu chợ tầng chủ yếu bán các nhu yếu phẩm, các loại đồ ăn thức uống và những món đồ lạ mắt, còn tầng là trường đua ngựa và cửa hàng binh khí.

Thương Ninh Tú và Mục Lôi ở mép vực tầng xuống, thu hết khí thế hùng vĩ của cả trường đua ngựa trong tầm mắt.

Hắn xem ngựa xưa nay đều là trong nghề, chỉ cần sơ qua vài thể nhiều điều: "Ngựa ở đây chắc thuần dưỡng theo quy chuẩn thông thường, thể trạng đồng đều, màu lông hoa văn con nào con nấy lòe loẹt, chậc, cái mã bên ngoài chứ dùng , chắc là nơi mua bán mấy thứ đồ chơi mới lạ thôi."

Trong trường đua ngựa đó ít nhất cũng cả trăm con ngựa, mỗi con đều chuồng riêng biệt. Chỉ tính riêng hàng gần nhất ngay mắt , mười con ngựa bên trong thì mỗi con một màu lông khác , nào là lông đỏ đốm đen, nào là ô vân đạp tuyết, thậm chí còn cả loại hiếm thấy màu xanh lục sẫm.

"Trước đây từng về loại nơi , nổi tiếng nhất là Đại Ngọc Môn, xưng là nơi hội tụ kỳ trân dị thú trong thiên hạ. Mấy cái màu lông hoa văn kỳ lạ gì, đến cả hổ mọc sừng đầu cũng thể tìm thấy ở đó. Danh tiếng lớn quá nên các nơi xuất hiện nhiều hàng nhái tương tự, cố ý nhuộm một con ngựa, con thú thành màu sắc kỳ lạ để đ.á.n.h lận con đen, nàng cái biển hiệu treo kìa."

Thương Ninh Tú chỉ tay bảng hiệu ở cổng lớn, phì một tiếng nhịn : "Gọi là Thái Ngọc Môn."

Mục Lôi xì một tiếng: "Bệnh hoạn. Chạy một chuyến uổng công, đổi chỗ khác ."

Thương Ninh Tú cũng cảm thấy mấy thứ chẳng gì đáng xem nên cũng cần thiết leo lên leo xuống núi gì, đầu định rời .

lúc , ánh mắt nàng thoáng lướt qua thấy cái gì đó, vội vàng đầu , chăm chú tìm kiếm nơi thấy. Mục Lôi xoay , thấy nàng đầu với vẻ gấp gáp, bèn theo tầm mắt nàng: "Tìm cái gì đấy? Ta tìm giúp nàng?"

"Ta hình như thấy..." Thương Ninh Tú lẩm bẩm tự một , đưa mắt quét qua từng hàng, cuối cùng cũng định thần thấy trong một gian chuồng nọ, con ngựa trắng to lớn đang thuần ngựa lôi kéo dắt ngoài.

Mắt Thương Ninh Tú sáng rực lên, nhất thời kích động thôi, kéo cánh tay Mục Lôi lắc mạnh: "Vân Mẫu kìa, đó hình như là ngựa của !"

Nói xong câu , nàng xách váy chạy chậm một mạch từ cầu thang xuống , lao về phía trường đua ngựa.

Con ngựa lớn lông trắng bạc bướng bỉnh sống c.h.ế.t chịu theo mệnh lệnh, bốn vó dùng sức giằng co với thuần ngựa phía , hai gã nam nhân lực lưỡng lôi kéo mới chịu khỏi chuồng.

Tên thuần ngựa tức điên lên, nghề bao nhiêu năm, loại ngựa chứng nào mà từng gặp, cứ quất cho mấy trận roi thật lực thì con nào là phục.

con Sóc Bắc Tuyết quý giá nhất, đáng tiền nhất chính là ở bộ lông trắng bạc óng ánh . Lông nó màu quá nhạt, cực kỳ dễ để dấu vết, nếu thật sự tay độc ác quất cho một đầy vết m.á.u hỏng mã ngoài thì sẽ mất giá nhưng cách đ.á.n.h thông thường đau ngứa chẳng tác dụng răn đe.

Ba gã nam nhân to lớn vây quanh một con ngựa khỏe mạnh, lôi kéo mãi vẫn sức mạnh hoang dã của nó giật đứt dây cương. Một trong đó còn ngã sấp mặt xuống đất, gã thuần ngựa hận đến nghiến răng nghiến lợi, vung roi dài lên định bất chấp tất cả quất xuống nhưng lập tức đồng bọn ngăn : "Ê ê lão Dương ông hồ đồ ! Đó là Sóc Bắc Tuyết đấy, ông giơ tay cao thế định quất nó hả?"

Gã nam nhân nháy mắt hiệu với tên thuần ngựa, dùng ánh mắt nhắc nhở rằng con ngựa là hàng thật từng nhuộm màu, là hàng cực phẩm thật sự, cùng đẳng cấp với mấy thứ hàng giả .

Chậm một nhịp như , con Sóc Bắc Tuyết tung vó chạy xa tít, nó khịt mũi, đường chạy ngựa, cảnh giác chằm chằm tất cả đối diện.

Thương Ninh Tú chạy một mạch xuống, càng đến gần thì càng kích động, mấy cú nhảy của con ngựa đủ để nàng phân biệt xác nhận .

Vách núi cao, cầu thang đá cũng dài đến mức vô lý, Thương Ninh Tú xuống hơn một nửa, ở chỗ nghỉ chân bậc hai vòng vo hai vòng, càng nóng lòng thì càng tìm thấy đường xuống tiếp.

Chỗ gần trường đua ngựa , Thương Ninh Tú thở hồng hộc bên mép đài, định đưa tay lên huýt sáo gọi nó, tay đưa đến bên miệng cứng đờ dừng . Nàng đầu Mục Lôi vẫn luôn theo bên cạnh, đúng lúc nhớ tới chuyện từng nhạo vì huýt sáo mà c.ắ.n tay.

Mục Lôi động tác và biểu cảm của nàng đoán nàng đang nghĩ gì, nam nhân nữa dáng vẻ của nàng chọc , nhịn một , bèn mím môi kiềm chế: "Thổi thổi , nàng ."

Thương Ninh Tú trừng mắt nhưng bây giờ đang vội tìm ngựa tâm trạng so đo với , nàng c.ắ.n đốt ngón tay thổi vang tiếng còi ngựa.

Con ngựa trắng bên trong khoảnh khắc đó ngẩng phắt đầu lên, mắt thường cũng thể thấy nó trở nên nôn nóng, xoay vòng quanh tìm kiếm phương hướng của tiếng còi . Sau đó tiếng còi ngựa vang lên một nữa.

Con ngựa trắng tuyệt tung vó hí vang, lao về phía Thương Ninh Tú đang , một cú nhảy vượt qua hàng rào thấp dùng để ngăn cách trường đua, cuối cùng hàng rào bao quanh cao ngất cản .

"Là nó, là nó!" Thương Ninh Tú kích động vô cùng, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết. Mục Lôi bao nhiêu ngày cuối cùng cũng thấy nụ rạng rỡ của nàng, tâm trạng nam nhân cực , xoa đầu nàng : "Đừng vội, lấy về cho nàng."

Người thuần ngựa của trường đua mãi vẫn gặm nổi khúc xương cứng , cho dù Sóc Bắc Tuyết đáng tiền nhưng con ngựa cho cưỡi, hễ động một cái là hất ngã xuống thì dù hiếm lạ đến cũng khó tìm mua thích hợp. Đợi lâu như cuối cùng cũng nguyện ý tiếp nhận, giá cả hợp lý nên cả hai bên đều sảng khoái, việc bàn giao thành vô cùng thuận lợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-78-thuong-minh-tranh.html.]

Thương Ninh Tú nhận lấy dây cương dắt ngựa đến gốc cây đối diện trường đua.

Nàng vui vẻ vô cùng, hai tay vuốt ve cổ ngựa, đến mức khép miệng, ngẩng đầu chuyện với nó: "Chịu ấm ức Vân Mẫu nhỏ bé của , bán đến cái trường đua ngựa hạ cấp , còn tưởng cả đời gặp mi nữa chứ, may mà mi đáng tiền nên giữ một mạng."

Lúc đó đội ngũ của Thương Ninh Tú gặp phản quân, ngựa của nàng cũng trong đội ngũ tùy tùng, đều g.i.ế.c sạch cả, đó nàng Mục Lôi trực tiếp mang , vốn tưởng rằng nó cũng lành ít dữ nhiều, ngờ loanh quanh một hồi còn thể gặp .

Mục Lôi ở bên cạnh nhíu mày tưởng nhầm, hỏi: "Nàng gọi nó tên là gì?"

"Vân Mẫu đó."

Nam nhân nữa đ.á.n.h giá con ngựa trắng to lớn mặt từ xuống : "Ngựa cái? Thể trạng giống nha."

Nói cúi xuống một cái, nhịn : "Đây chẳng là ngựa đực , nàng đặt tên cho một con ngựa đực là Mẫu?"

Tuy rằng Mục Lôi là chữ nào nhưng dù là chữ "Mẫu" trong "Mẫu" trong mẫu đơn, thì đều thích hợp lắm.

Thương Ninh Tú: "Ây da Mẫu gì chứ, hai chữ lấy từ bài "Vọng Tuyết" của đại thi hào Triển Linh, ý nghĩa là tì vết, cũng giống như tiếng thảo nguyên của các ngươi , thể chỉ hiểu theo mặt chữ ."

Mục Lôi nhướng mày khẽ một tiếng, tiếp lời: " , thấy m.ô.n.g ngựa dấu hoa, thể là do trường đua nhuộm lên để bán giá hơn, mau rửa sạch cho nó , để lâu ngày chất lượng lông sẽ ảnh hưởng."

Thương Ninh Tú đang cái gì, lắc đầu bảo: "Dấu hoa mai đúng , cái đó nhuộm , là nó vốn sẵn đấy."

Mục Lôi cảm thấy đáng tin lắm, nhướng mày hỏi: "Vết bớt bẩm sinh mà mọc hình dạng á?"

Thèm mala quá

"Cũng hẳn là bẩm sinh, con ngựa vốn là do tộc Lê định cư ở Sóc Bắc tiến cống cho Bệ hạ, qua tay mấy mới đến tay . Lúc đó bọn họ vì tạo sự khác biệt, khi con ngựa con trắng bạc như liền dùng t.h.u.ố.c nước tạo một dấu hoa mai cho nó, rửa cũng phai màu nhưng mỗi năm tiêm một liều t.h.u.ố.c để giữ màu. Ta thấy tội nghiệp quá, khi nó về tay thì đuổi tên mã nô tiêm t.h.u.ố.c , màu của cái dấu cứ thế nhạt dần, biến thành màu hồng phấn nhạt, giống như hoa văn chìm nhưng cũng chỉ đến mức thôi, phai sạch ... Ngươi cứ chằm chằm gì thế."

Thương Ninh Tú hiểu sờ sờ mặt , đó đầu lưng, xác định khác mà là đang .

Mục Lôi quả thật đang nàng , thong thả : "Tú Tú của , tôn trọng thiên tính của sinh mệnh."

Trước đây khi nuôi Hải Đông Thanh cho nàng phát hiện , bây giờ cảm giác càng rõ ràng hơn.

"Hả? Có ." Bản Thương Ninh Tú cũng phát hiện , vẻ mặt chút ngơ ngác.

Mùi ở trường đua ngựa bên dễ ngửi chút nào, mùi bụi đất và phân trộn lẫn , Thương Ninh Tú ở nổi, khi tìm ngựa của bèn kéo Mục Lôi ngay.

Bên ngoài trường đua là tiệm rèn sắt, ba con phố dài bày biện đủ loại mặt hàng, qua đa phần là kẻ lăn lộn giang hồ nam bắc hoặc trong quân ngũ. Thương Ninh Tú hứng thú lắm, hỏi Mục Lôi: "Ngươi xem ?"

Nam nhân vóc dáng cao lớn, đến tầm cũng cao hơn khác một bậc, thể qua đỉnh đầu đại đa để thấy những cửa tiệm đám đông qua che khuất là bán thứ gì. Sau khi tìm mục tiêu, xoa đầu Thương Ninh Tú, tay vỗ vỗ cổ ngựa Vân Mẫu, đáp:

"Trong thợ sửa móng, móng của nó trông vẻ lâu sửa, mang xử lý một chút. Trong đó đông chen chúc khó chịu lắm, tìm cho nàng cái quán nghỉ một lát, sẽ ngay."

Mục Lôi đưa Thương Ninh Tú đến quán gần nhất, gọi chút đồ ăn nước uống. Sau khi nàng xuống vẫn chút yên tâm, ngẩng đầu với : "Tính khí Vân Mẫu lớn lắm đấy, chắc nó lời ngươi , cùng ngươi một chuyến, dù cũng xa lắm."

Nam nhân buồn : "Ông đây tám tuổi thuần ngựa sườn cỏ , cái loại cứng đầu bẩm sinh như Tang Cách Lỗ còn phục , nàng cứ yên tâm ."

Thương Ninh Tú còn gì đó, Mục Lôi tiếp: "Ngựa khi gặp chủ nhân thì tính phục tùng đều sẽ nâng cao, hơn nữa mũi chúng nó thính lắm, mùi của nàng, quen nhanh lắm."

Lời thốt , biểu cảm của Thương Ninh Tú trở nên vi diệu, Mục Lôi nhếch khóe môi, đoán nàng đang nghĩ gì, lưu manh khẳng định: "Tang Cách Lỗ cũng cùng một đạo lý đó, nàng cũng mùi của , mùi càng nồng càng đậm càng mật, độ chấp nhận của chúng nó càng cao."

Giữa thanh thiên bạch nhật càn khôn l.ồ.ng lộng, tiểu nhị còn đang bưng lên, Thương Ninh Tú đỏ bừng mặt bắt đầu đuổi : "Vậy ngươi mau ."

Trong một cửa tiệm sâu trong phố binh khí, thợ sửa móng là một tay lão luyện, cắm rễ ở Minh Vọng Quan nhiều năm, khách khứa qua đa phần là binh lính quân đội gần đó, cũng coi như từng thấy qua nhiều thể phách cường tráng nhưng vẫn nhịn Mục Lôi thêm vài từ xuống khi thấy .

Lão thợ đeo tạp dề chống bẩn, thao tác thuần thục, mang ánh mắt trầm trồ cẩn thận bắt chuyện với Mục Lôi: "Vị gia trong quân đội ? Thể phách thật đấy, lão phu mở tiệm ở đây bao nhiêu năm, đây là đầu tiên thấy vóc dáng cao lớn như ngài."

Mục Lôi khoanh tay n.g.ự.c tùy ý dựa cột, lắc đầu trầm giọng : "Ta ở đây."

Mục Lôi cao to vạm vỡ, tướng mạo khí chất đều toát lên vẻ ngông cuồng đậm chất phỉ, ở đó ai cũng là một kẻ gai góc tính tình dễ chọc. Ông chủ coi như to gan, dám chủ động bắt chuyện với nhưng cũng chỉ dám hỏi một câu như , hỏi xong liền cắm cúi chuyên tâm việc.

Phố binh khí tổng cộng ba con đường dài, ngang dọc đều lối nhỏ để . Ở cuối con đường thứ hai, Thương Minh Tranh đang đường vòng dẫn theo thuộc hạ đến lấy lô binh khí đặt từ tháng , xong việc còn đến thao trường duyệt binh.

Nam nhân cao lớn đang kiểm kê giữa chừng thì thu hút bởi một thứ cách đó xa, phó tướng bên cạnh nghi ngờ hỏi: "Tướng quân?"

Ánh mắt Thương Minh Tranh từ con ngựa trắng đang sửa móng dời trở về, vẫy tay gọi một tiểu tướng tùy tùng: "Ngươi , thấy con ngựa ? Đến hỏi xem bao nhiêu tiền thì chịu bán, mua nó, tiền cứ đến phòng thu chi của mà lấy."

"Vâng, thuộc hạ ngay đây." Tiểu tướng nhận lệnh chạy chậm tới, Thương Minh Tranh bèn đầu hiệu cho phó tướng thể tiếp tục: "Tiếp tục ."

Chẳng bao lâu , tiểu tướng xám xịt trở về, Thương Minh Tranh nghiêng đầu thoáng qua thấy lưng ngựa, hỏi: "Ngựa ?"

"Hắn chịu bán, khí thế còn lớn lắm..." Tiểu tướng thôi, ấp úng bảo: "Đó là một tên ngoại bang, mắt thấy Thái Sơn, thuộc hạ là Đại tướng quân chủ soái Xích Vũ Doanh chúng mua, vẫn nể mặt, mắng một trận đuổi ."

Thương Minh Tranh đập mạnh tờ hóa đơn phó tướng cái "bộp", "Ngươi tiếp tục kiểm tra chất lượng." Sau đó bản sải bước dài ngoài nhưng phát hiện trong tiệm sửa móng , nam nhân lập tức lên ngựa, cưỡi ngựa đuổi theo.

Tiếng móng ngựa dồn dập, Mục Lôi mất kiên nhẫn đầu , quả nhiên thấy nam nhân đang cưỡi ngựa phía là lao về phía .

Thương Minh Tranh một mạch vượt qua Mục Lôi đầu ngựa , cứ thế chặn ở giữa đường. Nam nhân xuống ngựa, cứ thế từ cao xuống liếc xéo , lạnh nhạt : "Vị đài , giá , con ngựa ."

Mục Lôi khẩy một tiếng: "Thằng nhãi con rõ với ngươi ? Ông đây bán, mặc kệ ngươi là tướng quân cái doanh cái trại gì cũng tác dụng , Trung Nguyên hiểu tiếng Hán ?"

Thương Minh Tranh là võ tướng cấp cao, đặc biệt hiện giờ đang mặc giáp sắt cưỡi ngựa sắt, áp lực quanh khiến đường xung quanh tự động tránh xa ba thước. Y cưỡi ngựa khí thế lẫm liệt nhưng Mục Lôi xưa nay là kẻ trời sợ đất sợ, chẳng hề cái kiểu oai của y dọa sợ.

Hắn đậm chất thổ phỉ, khí thế trông còn ngông cuồng hơn cả Thương Minh Tranh, hất cằm về phía trường đua ngựa Thái Ngọc Môn khiêu khích: "Trong đó loại tạp chủng nào cũng , mà chọn."

Sắc mặt Thương Minh Tranh âm trầm, môi mỏng mím c.h.ặ.t. Khí thế của hai nam nhân như lang như hổ va chạm căng như dây đàn, ai cũng thể tình hình , đường xung quanh lấy hai tâm vòng tròn nhường một trống để tránh vạ lây, đám đông xem náo nhiệt ít.

Nếu Mục Lôi là kẻ chịu lý lẽ đàng hoàng, Thương Minh Tranh lẽ sẽ cân nhắc nguyên do trong đó, dùng tình cảm và lý lẽ để thuyết phục, đây là vật cưỡi yêu thích của em gái qua đời của y, hy vọng đối phương thể thành .

cái gã nam nhân mang cái đức hạnh thối tha gợi đòn như , Thương Minh Tranh lăn lộn trong quân ngũ nhiều năm cũng chẳng tính khí lành gì, y siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nghiến c.h.ặ.t răng, tự nhủ nhủ rằng chấp nhặt với đám man di ngoài quan ải.

"Hờ, nào, còn phục ?" Mục Lôi thả lỏng dây cương, tùy ý cử động cổ tay và cổ, "Đến đây, gan thì xuống đây, xem ông đây hôm nay đ.á.n.h cho ngươi phục, đ.á.n.h thắng ông nội ngươi thì dắt ngựa ."

Cảm xúc của Thương Minh Tranh châm ngòi nổ, việc thể nhịn thì còn việc gì thể nhịn, vứt cái khí độ võ tướng .

 

 

Loading...