Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 77: Không thành thật
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Ninh Tú khó chịu nhưng vốn dĩ vẫn thể kìm nén chịu đựng .
Kết quả khi thấy , cũng trúng tà gì mà trực tiếp kìm nữa, nước mắt nóng hổi trào khỏi hốc mắt, đến lê hoa đái vũ, cực kỳ đáng thương.
Gió đêm mang theo lạnh, Thương Ninh Tú đến đầy mặt nước mắt, nức nở từng hồi, làn da non nớt ửng lên màu hồng phấn. Hai tỳ nữ câm điếc thấy nàng gã nam nhân vạm vỡ dọa thành như thì chút động lòng, run rẩy qua ôm lấy chủ t.ử. Tay còn chạm vai , thấy gã nam nhân hùng hổ đột nhiên tiến lên, sự tiếp cận bất ngờ dọa hai sợ c.h.ế.t khiếp, thật sự lo nổi cho chủ t.ử nữa, ôm đầu run rẩy trốn về trong góc.
Mục Lôi ngơ ngác, chuyện hỏi tội cũng quên sạch, nhíu mày bước tới bế Thương Ninh Tú ngoài.
Chiếc xe ngựa đè lên kêu kẽo kẹt, nam nhân một tay vớt lấy Thương Ninh Tú, đỡ eo và chân bế ngang nàng lòng. Giọng điệu nhất thời sửa ngay, tuy vẫn lạnh lùng cứng rắn nhưng khí thế mất sạch: "Sao thành thế , ai bắt nạt nàng?"
Hắn cúi đầu Thương Ninh Tú trong lòng, hai tay nàng túm c.h.ặ.t cổ áo , vùi mặt n.g.ự.c , nước mắt ướt đẫm một mảng lớn y phục. mặc kệ Mục Lôi hỏi thế nào, Thương Ninh Tú đều ý định chuyện.
Nàng chỉ lo , Mục Lôi vỗ về giúp nàng thuận khí, bèn đổi tư thế dùng một cánh tay đỡ lấy nàng ép lòng, rảnh một tay, xoa nắn qua gáy và vai nàng từng cái một: "Sao thế hả, chuyện Tú Tú?"
Hắn ôm nàng như dỗ trẻ con vì biểu cảm và đôi mắt nàng. Gã nam nhân to lớn còn một đao c.h.é.m Chiến Thất ngã ngựa, giờ đây cúi đầu khom lưng. Rõ ràng sức lực một tát thể đ.á.n.h c.h.ế.t nhưng khi bẻ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng thì chỉ tượng trưng móc ngoài. Thương Ninh Tú đầu chịu vùi , dỗ dành gạt : "Ra đây, ."
Tiêu Tuân và Chiến Thất ăn đòn cử động nổi đang trói mặt đất, ai nấy đều quên cả chớp mắt, cùng rơi im lặng.
Thương Ninh Tú quá dữ dội, mắt sưng, nàng ôm c.h.ặ.t eo định thử trốn tránh bàn tay Mục Lôi nữa nhưng sức lực nam nhân rành rành đó, nàng thử một hai đều thể vị trí cũ, cuối cùng vẫn từ từ gạt .
Mục Lôi nắm cằm nàng, nhíu mày ôn tồn hỏi: "Có nàng gặp nhà ? Người nào? Mắng nàng ?"
Dựa theo những gì đóa mẫu đơn nhỏ từng miêu tả về mức độ coi trọng của Trung Nguyên bọn họ đối với "lệnh cha lời mai mối", "danh tiếng trinh tiết của nữ nhân", hở là đòi sống đòi c.h.ế.t, thì chuyện thể khiến nàng suy sụp tinh thần đến mức chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Mục Lôi nghĩ khả năng thứ hai.
Nàng lên tiếng, Mục Lôi nổi điên: "Thật sự mắng nàng ? Kẻ nào? Người đang ở , trong cái đại doanh ? Là nàng cha nàng?"
Vừa , nam nhân nóng nảy kéo dây cương đầu ngựa, khí thế quanh như bốc cháy hừng hực. Chiến Thất và Tiêu Tuân đất trong lòng đ.á.n.h trống liên hồi, cảm thấy gã nam nhân trông như sắp một trận trò.
"Nàng là ông đây ép nàng ? Có việc gì thì nhắm , lấy nữ nhân trút giận thì tính là bản lĩnh gì? Đừng nữa, ông đây chuyện trái rõ ràng với bọn họ."
Mục Lôi hành xử xưa nay luôn sấm rền gió cuốn, gió là mưa. Thương Ninh Tú nãy giờ vẫn im lặng vội vàng giữ c.h.ặ.t t.a.y khi thúc ngựa. Giọng đến khàn đặc, mềm mại chút uy h.i.ế.p nhưng lời mang khẩu khí lệnh: "Ngươi !"
Bàn tay Thương Ninh Tú phủ lên bàn tay to đang nắm dây cương của vì đến mềm nhũn nên chẳng còn sức lực, cứ như móng mèo cào cấu mất nửa ngày mới cạy dây cương từ trong lòng bàn tay .
Mục Lôi thẳng mắt nàng, sự nghiêm túc trong mắt Thương Ninh Tú là giả. Bây giờ mà thật, trông nàng như thể liều mạng với ngay lập tức.
cho dù ánh mắt nghiêm túc đến , thì khuôn mặt đẫm lệ trông vẫn cứ đáng thương tội nghiệp.
Mục Lôi hết cách với nàng, cuối cùng đành trầm giọng nhượng bộ: "Được , , theo nàng."
Nhận lời hứa hẹn, cảm xúc căng thẳng của Thương Ninh Tú cuối cùng mới dịu xuống. Khí thế buông lỏng, trạng thái nấc nghẹn do quá dữ dội ập tới, nàng nấc lên từng hồi ngắt quãng, mũi tắc tịt, chỉ thể há miệng để thở.
Mục Lôi ôm nàng xốc lên cao hơn một chút, lấy tay lau nước mắt mãi mà sạch. Nàng cho đòi công đạo, nam nhân liền còn thể gì nữa, chỉ đành dùng sức ôm c.h.ặ.t nàng lòng, như khảm cả nàng cơ thể , mưu cầu dùng cách để nàng cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Nam nhân một tay ấn đầu nàng hõm cổ , vỗ về liên tục, thỉnh thoảng hôn lên vành tai nàng an ủi: "Không , ."
Thương Ninh Tú càng giọng càng thấy tủi , cuối cùng vùi mặt cổ , lén đưa tay quệt nước mắt, giọng nghèn nghẹn : "Ta theo bọn họ."
Chiến Thất và Tiêu Tuân đang đất bất ngờ điểm danh, trong lòng thót lên một cái.
may , nam nhân rõ ràng hạ hỏa, khôi phục khả năng tư duy bình thường. Hắn kéo dây cương, trầm giọng đáp : "Được, đưa nàng ."
Bóng đêm dày đặc thâm trầm, hai cưỡi chung một con ngựa, bỏ bốn ở xe và đất bên , từ từ xa biến mất trong rừng sâu.
Thương Ninh Tú rõ ràng quá nhiều nên thở nổi, ngựa của Mục Lôi cũng dám chạy quá nhanh. Tang Cách Lỗ thong thả chạy nước kiệu nhỏ, đến tận lúc trời sáng mới lắc lư đến cửa Minh Vọng Quan.
Mục Lôi tìm một nhà trọ trong trấn để nghỉ . Thương Ninh Tú vốn dĩ nửa đường mệt mơ màng ngủ trong lòng , chạm giường là ngủ li bì gì nữa. Nàng liên tục mấy ngày ngủ ngon, trong thời gian đó còn trải qua cảm xúc vui buồn lẫn lộn, tâm trạng phập phồng quá lớn gây hao tổn tinh thần nhất. Giấc ngủ liền một mạch cả ngày, đợi đến khi nàng hồi phục chút sức lực lờ mờ tỉnh , phát hiện bên ngoài trời vẫn tối đen.
"Ngủ dậy ?" Giọng Mục Lôi từ phía truyền xuống. Thương Ninh Tú lúc mới phát hiện bàn tay to lớn của vẫn luôn áp bên cổ và má , cảm giác ấm nóng, thỉnh thoảng ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve đó một chút.
Thương Ninh Tú ngẩng đầu một cái, phản ứng chút chậm chạp, biểu cảm ngốc nghếch. Mục Lôi đang nửa dựa đầu giường, cao hơn nàng một chút nhưng cũng quá nhiều, vặn để nàng gọn cánh tay .
Nàng cứ ngẩn ngơ chằm chằm một lúc như , từ từ chớp mắt, ngoài cửa sổ lấp lánh ánh , giọng khàn hỏi: "Đây là ?"
"Minh Vọng Quan."
"Trời vẫn sáng ?"
"Đã sáng qua một vòng ." Mục Lôi khẽ một tiếng.
Tâm trạng Thương Ninh Tú vẫn lắm, xong hai câu bắt đầu chút thất thần ngẩn ngơ. Mục Lôi tìm chủ đề để chuyển dời sự chú ý của nàng. Về mặt tư tâm, chắc chắn hỏi chuyện về nhà nàng, rõ xem rốt cuộc là kẻ nào khiến vợ tủi thành thế . Mục Lôi cũng hiểu bây giờ nhắc tới chính là xát muối vết thương, vẫn nên đợi qua đợt , chờ nàng bình tĩnh hãy hỏi.
Thế là nam nhân dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ má, suy nghĩ một chút mở miệng : "Ta theo dấu vết sườn dốc đất tìm xuống , thấy xác của Ma La Cách ở chân núi. Lúc khi dụ rắn cướp xe lương thực thì ở đó, mò đến chỗ nàng ?"
Vốn dĩ khi Mục Lôi thấy dấu vết giãy giụa sườn dốc đất , tim suýt thì ngừng đập, kết quả đuổi xuống phát hiện xác của Ma La Cách. Hắn tìm quanh một vòng thấy tung tích của Thương Ninh Tú, bèn đoán nàng hẳn là cứu. "Nàng cứu thế nào ? Tên ch.ó c.h.ế.t đó sức lực hề nhỏ, nam nhân bình thường cũng khống chế nổi , là gặp quân đội ?"
Kết hợp với việc đó nàng thuận lợi doanh trại quân đội trong lãnh thổ Đại Ngân, khó để đoán cứu nàng hẳn là trong quân đội. Tuy Mục Lôi hiểu tại của Ngân quân chạy lên vị trí hẻo lánh núi như nhưng đây là khả năng duy nhất thể nghĩ tới.
Thương Ninh Tú ngẩng đầu một cái, dáng nhỏ nhắn, mở to đôi mắt vô hại như và vật đều vô tội: "Do tự g.i.ế.c đấy."
Mục Lôi rõ ràng ngẩn một chút. Thương Ninh Tú xòe vết thương trong lòng bàn tay cho xem: "Ta đ.â.m con thích cầu xà cổ họng , kết quả c.h.ế.t hẳn, cú cuối cùng kéo ngã xuống theo, suýt chút nữa thì ngã c.h.ế.t."
Thương Ninh Tú vốn tưởng rằng chắc chắn sẽ thấy biểu cảm kinh ngạc của Mục Lôi, dù nàng cũng rõ mức độ khó chơi của Ma La Cách, một nữ t.ử yếu đuối như nàng dùng mưu g.i.ế.c c.h.ế.t, chắc chắn sẽ khiến Mục Lôi kinh ngạc đến rớt cằm.
"Chỉ một nàng? Còn cùng lăn từ núi xuống nữa?" Sống lưng Mục Lôi lạnh toát, nỗi sợ hãi ập đến còn nhiều hơn sự kinh ngạc một đoạn dài. Hắn chằm chằm lòng bàn tay trắng bệch và sưng tấy của nàng, vội nắm lấy cổ tay nàng, nhíu mày: "Sao sưng thành thế ?"
Nam nhân cẩn thận nắm lấy bốn ngón tay nàng, mở lòng bàn tay kiểm tra: "Không , vết thương của nàng từ đó đến giờ từng xử lý ?"
Mục Lôi vội vàng lật xuống giường ngoài một chuyến, lát bưng một chậu nước sạch , nách còn kẹp theo một bọc t.h.u.ố.c.
Hắn đóng cửa cẩn thận , một lời xổm xuống bên cạnh giường.
Thương Ninh Tú sở hữu thể ngọc ngà châu báu vốn sợ đau nhất, nàng kêu ca gì nên Mục Lôi từng nghĩ nàng vết thương. Hơn nữa cứ tưởng nàng gặp quân đội cứu nên cũng sẽ gặp nguy hiểm gì.
Rõ ràng vết thương ở chỗ dễ thấy như , thế mà để mặc nàng ngủ li bì suốt một ngày một đêm, chẳng hề phát hiện .
Mục Lôi vô cùng tự trách, nếu phát hiện sớm hơn một chút, xử lý sớm hơn một chút thì chuyển biến thành thế .
Nam nhân cúi đầu, im lặng kéo tay nàng qua, từ từ đặt trong nước ấm để rửa sạch. Vết thương của Thương Ninh Tú sưng lên, miệng vết thương trắng bệch, chạm thì thôi chứ chạm đau đến mức khiến nàng hít ngược một khí lạnh. Mục Lôi nhẹ tay , ngón cái thô ráp vết chai mỏng nhẹ nhàng xoa nắn cổ tay nàng để an ủi. Rửa xong, dùng khăn vải thấm khô, tay mở bọc đồ lục lọi bên trong.
Thương Ninh Tú vốn tưởng đang tìm t.h.u.ố.c nên cũng ngoan ngoãn chờ.
Ai ngờ thấy lôi từ trong bọc vải một con d.a.o nhỏ sắc bén, hai ngón tay kéo ngọn đèn dầu gần, hơ lưỡi d.a.o qua lửa hai , tay vẫn hề buông tay nàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-77-khong-thanh-that.html.]
Nhìn trận thế đó, Thương Ninh Tú ý thức chuyện chẳng lành, dường như đoán định gì. Nàng dùng sức giật mạnh mấy cái rút cổ tay về, giọng chút run rẩy: "Ngươi gì ? Ngươi buông ."
"Đừng cử động, Tú Tú." Mục Lôi sớm liệu nàng sẽ giãy giụa nhưng sức nàng yếu ớt, cổ tay nắm c.h.ặ.t cứng ngắc, khả năng thoát .
Thương Ninh Tú sợ đến mức cả đạp mạnh về phía . Mục Lôi sợ nàng cử động lung tung, dứt khoát cũng lên giường, ôm trọn nàng trong lòng để tiện cố định: "Đừng sợ, , nhanh sẽ xong thôi, đừng sợ."
Thương Ninh Tú cuống đến sắp , vặn vẹo lung tung trong lòng . Nàng bình thường bôi t.h.u.ố.c thôi cũng sợ đau, c.ắ.n răng chịu đựng , huống chi là thấy con d.a.o sắp sửa khoét lòng bàn tay. Cho dù trong lòng rõ Mục Lôi đang giúp nàng, là cho nàng nhưng cơ thể cách nào thản nhiên chấp nhận , mở miệng nức nở giọng : "Không thể cứ thế bôi t.h.u.ố.c luôn ? Tại dùng d.a.o chứ?"
Mục Lôi đau lòng nhưng còn cách nào khác, bắt buộc như . Thấy nàng sợ hãi quá độ, dùng khuỷu tay vòng qua cổ nàng, kẹp c.h.ặ.t nàng ép ngửa , cúi hôn lên môi nàng để trấn an. Mút mát mấy cái xong mới : "Phải loại bỏ phần thịt hoại t.ử thì mới lành , vết thương của nàng lớn, sẽ nhanh khỏi thôi, kinh nghiệm, tin ."
Vừa , dùng cổ và mái tóc che khuất tầm mắt nàng, động tác tay nhanh, banh lòng bàn tay nàng , bắt đầu tiến hành xử lý: "Nhanh lắm, đừng sợ, đau thì c.ắ.n ."
Thương Ninh Tú kẹp c.h.ặ.t như cử động nổi, nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay nhưng cũng thoát khỏi những ngón tay đang kẹp giữ song song. Cuối cùng nàng đành nhận mệnh nhắm nghiền mắt, vùi mặt hõm vai và cổ , tim đập nhanh như đ.á.n.h trống, miệng ngừng rên rỉ ư ử.
Lúc đó để thể một đòn g.i.ế.c c.h.ế.t Ma La Cách, nàng dồn lực ấn xuống một đòn chí mạng, vết thương thì lớn nhưng khá sâu. Mục Lôi ngoài miệng lời an ủi bảo nàng đừng căng thẳng nhưng trong lòng thì xót xa c.h.ế.t, dùng tốc độ nhanh nhất xử lý xong xuôi, lấy bột t.h.u.ố.c đắp lên.
"Ư..." Thương Ninh Tú giật mạnh tay về phía nhưng vẫn giật . Mục Lôi bôi t.h.u.ố.c xong xuôi dùng băng vải băng bó kỹ càng, quấn băng nới lỏng cánh tay đang kìm kẹp nàng , hôn lên trán nàng: "Được , xong , ngoan lắm."
Hốc mắt Thương Ninh Tú ướt đẫm, vẫn hồn cơn sợ hãi , nàng chậm chạp ngẩng đầu lên . Mục Lôi thuận thế nâng mặt nàng lên hôn xuống, nụ hôn ướt át ấm áp, hôn hôn nhiều , dùng cách để an ủi thương đang hoảng sợ.
Mục Lôi thật sự thích dùng ngôn ngữ cơ thể để an ủi nàng. Ban đầu thích vuốt ve hôn môi là vì nàng xinh , xúc cảm quá , quá trêu , dần dần diễn biến thành thói quen, bây giờ cho dù mang d.ụ.c niệm cũng luôn hôn một cái, ôm một cái.
Thương Ninh Tú đè hôn sâu một lúc mới thể dậy, sâu trong môi lưỡi đều vương vấn mùi bạc hà nhàn nhạt.
Nàng hít mũi, thứ t.h.u.ố.c đắp lên mát lạnh, xoa dịu cảm giác nóng rát sưng tấy đó.
Thương Ninh Tú suốt dọc đường đến giờ bôn ba liên tục ngừng nghỉ, ăn gió sương, cảm xúc lên xuống quá mạnh, cộng thêm vết thương viêm nhiễm, sức gắng gượng trong lòng buông lỏng là cơ thể liền chịu đựng nổi nữa. Nàng ngủ mê man nửa đêm, ngày hôm tỉnh dậy thì cổ họng sưng tấy đau rát, phát sốt .
Mục Lôi cũng vội trở về, tìm đại phu khám bệnh bốc t.h.u.ố.c cho nàng, chuẩn ở Minh Vọng Quan nghỉ ngơi t.ử tế vài ngày, dưỡng cho cơ thể nàng khỏe tính tiếp.
Trên chiếc lò nhỏ trong quán trọ đang sắc t.h.u.ố.c, đun hơn nửa canh giờ. Mục Lôi canh giờ đổ t.h.u.ố.c bát, ngay cả làn nóng bốc lên nghi ngút cũng mang theo vị đắng nghét.
Nam nhân dùng thìa sứ khuấy nước t.h.u.ố.c, tới nhíu mày trầm giọng : "Đơn t.h.u.ố.c của Trung Nguyên hiệu quả chậm thế , uống hai ngày mà vẫn thấy đỡ."
Thương Ninh Tú ôm đầu gối giường, giải thích: "Y sư Hán ở Trung Nguyên chú trọng việc tổn hại nguyên khí cơ thể, d.ư.ợ.c hiệu đều tương đối ôn hòa."
Lời tuy nhưng Thương Ninh Tú cũng cảm thấy uống t.h.u.ố.c hai ngày mà họng vẫn sưng như quả óc ch.ó, chẳng thấy chuyển biến lên là bao. Bản nàng cũng cảm thấy quả thật hiệu quả chênh lệch, tiếp:
"Hơn nữa nơi quá hẻo lánh, gì y sư giỏi, các lão ngự y trong Ngân kinh vẫn lợi hại, ai nấy đều là diệu thủ hồi xuân."
Mục Lôi thổi cho nước t.h.u.ố.c nguội bớt đến độ thể uống đưa cho nàng, thuận miệng hỏi: "Trước nàng cũng ốm đau lắm ?"
Thèm mala quá
Câu Thương Ninh Tú chắc chắn đồng ý, nàng phủ nhận ngay: "Sao thể chứ, từ nhỏ đến lớn đều vô bệnh vô tai, sức khỏe đấy."
Nam nhân thì , rõ ràng cho là đúng đối với cái gọi là "sức khỏe " của nàng nhưng cũng phản bác gì thêm: "Tranh thủ lúc còn nóng mà uống , bỏng ."
Thương Ninh Tú chằm chằm bát t.h.u.ố.c đen ngòm . Một hai thì còn đỡ, khó uống đến mấy cũng thể bịt mũi nuốt xuống nhưng một ngày ba , uống liên tục hai ba ngày nay khiến nàng bắt đầu chịu nổi nữa, cứ nhăn nhó mặt mày bất động giả c.h.ế.t ở đó. Uống t.h.u.ố.c mới chỉ là một chuyện, chủ yếu là uống t.h.u.ố.c xong còn t.h.u.ố.c cho tay, đúng là sự kháng cự nhân đôi.
Nàng trốn góc xa nhất ở cuối giường nhưng vẫn Mục Lôi tóm lấy cổ chân, dùng một tay kéo ngoài: "Sao cứ như trẻ con thế hả, hễ đến giờ uống t.h.u.ố.c là bắt đầu chạy lung tung."
Thương Ninh Tú lôi ngửa mặt ngoài, tay cào cấu mấy cái giường chẳng tác dụng gì, ngược còn ga giường nhăn nhúm hết cả. Mục Lôi quỳ một gối lên giường, nhíu mày túm nàng mặt : "Nghe lời nào, chữa khỏi sớm thì cũng thoải mái hơn. Ông đây khó khăn lắm mới nuôi cho nàng hai lạng thịt, suốt chặng đường rớt sạch sành sanh ."
Thương Ninh Tú ép đến mức bất đắc dĩ uống hết bát t.h.u.ố.c.
Mục Lôi lấy mứt táo cho nàng ăn để át vị đắng, Thương Ninh Tú nhân cơ hội đưa yêu cầu với : "Ta tắm gội."
Nam nhân liếc nàng một cái, đồng ý ngay: "Thư thư , nàng yếu quá, vốn dĩ đang ốm thương, đợi qua hai ngày nữa khỏi hẳn hẵng ."
"Vết thương tay bé tí tẹo, chú ý để dính nước là chứ gì. Hơn nữa cũng hạ sốt , chỉ còn đau họng thôi, ." Thương Ninh Tú tỏ vẻ vui. Lúc hạ sốt nàng toát một mồ hôi, tuy Mục Lôi dùng nước lau cho nàng nhưng mấy ngày nay tắm gội t.ử tế, nàng cảm thấy cả khó chịu bứt rứt yên.
Mục Lôi nhíu mày : "Nàng cái mũi đang tắc tịt của nàng , thở còn chẳng kìa."
Thương Ninh Tú chẳng thèm quan tâm gì, nàng dụi đầu cánh tay rắn chắc của nam nhân, mềm mỏng năn nỉ ỉ ôi cho dậy: "Không mà, tắm nữa là thối hoắc luôn đấy. Giờ là tháng tư trời cũng lạnh, nếu sợ cảm lạnh thì pha nước nóng hơn một chút là chứ gì."
Mục Lôi một cục bông lớn đang treo cánh tay , thể nhận trạng thái của nàng đang thả lỏng, tự dáng vẻ lọt trong mắt trông kiều diễm ngây thơ đến nhường nào.
Đây là đầu tiên nàng bộc lộ trạng thái mặt , Mục Lôi cảm thấy hiếm lạ vô cùng, nỡ từ chối, quan trọng nhất là sợ từ chối thì thể sẽ chẳng còn thứ hai nữa.
Nam nhân ngẫm nghĩ một chút, nể tình mấy ngày nay trời hửng nắng, nhiệt độ cũng quả thật ấm lên đôi chút, đành nhượng bộ: "Được , bảo tiểu nhị đun nước đưa ."
Nước nóng nhanh đưa tới, nước trong veo bốc nghi ngút. Nam nhân đóng c.h.ặ.t cửa nẻo, xác nhận gió lọt , đầu thấy Thương Ninh Tú kìm sự nôn nóng mà chờ sẵn bên cạnh thùng tắm.
Mục Lôi thử nhiệt độ nước, đó lau khô tay ướt khăn vải, tới tự nhiên đưa tay cởi đai lưng cho nàng.
Thương Ninh Tú cúi đầu đôi bàn tay to lớn , ngẩng đầu lên với ánh mắt đầy vẻ mờ mịt: "Ngươi gì ?"
"Tay nàng dính nước, giúp nàng tắm." Mục Lôi cởi bỏ y phục cho nàng tùy ý .
Nói cũng lạ, cho dù hai bọn họ sớm vô tiếp xúc mật nhưng Thương Ninh Tú vẫn đỏ mặt tía tai giây phút , cảm thấy chút tự nhiên. Nàng lắc đầu từ chối: "Không cần , tự là , giơ cao tay lên chạm nước là xong."
"Nàng dùng một tay thì đến áo cũng chẳng cởi nổi ." Mục Lôi dáng vẻ của nàng, khẽ một tiếng tỏ vẻ hiểu: "Sao còn hổ thế , chúng thành lâu như , cái gì nên cũng đều cả , gì mà sợ chứ."
Vừa cởi bỏ y phục bên ngoài cho nàng: "Giơ tay lên nào, cẩn thận tay áo cọ vết thương."
"Thật tay của cũng cử động ..." Thương Ninh Tú còn tranh thủ thêm chút nữa nhưng lời xong Mục Lôi cắt ngang: "Đừng lề mề nữa, lát nữa nước nguội bây giờ. Hoặc là để , hoặc là đợi hai ngày nữa tay đóng vảy hẵng tắm, nàng chọn cái nào."
Mặt Thương Ninh Tú đỏ bừng, cứ như tôm luộc hấp chín.
Nàng dựa thành thùng tắm, nước nóng ngập qua bờ vai, làn nước bốc lên nghi ngút mờ tầm mắt đôi chút.
Trước đây Mục Lôi từng giúp nàng tắm rửa. Mỗi khi nàng giày vò quá sức, lười biếng động đậy thì đều là , cho nên động tác của nam nhân vô cùng thuần thục.
cái thói tay chân thành thật thì cũng thuần thục y như .
Mục Lôi mấy ngày nay nàng chịu khổ, ngợm khó chịu, tâm trạng cũng , vốn dĩ cũng định tắm rửa cho nàng một cách đàng hoàng đắn, sẽ miễn cưỡng gì nàng. Thế nhưng trong lòng nghĩ thế nào là một chuyện, còn xúc cảm c.h.ế.t truyền đến từ bàn tay là một chuyện khác.
Cánh tay thương của Thương Ninh Tú giơ lên cao ở một bên, khuỷu tay gác lên thành thùng gỗ, thành thử che chắn cảnh xuân n.g.ự.c. Lưng nàng dựa thành thùng, thừa bao giờ là bậc quân t.ử, tay chân thành thật là chuyện thường tình, việc chút động tác nhỏ cũng là chuyện trong dự liệu.
Mục Lôi đối với nàng xưa nay từng chút khả năng kiềm chế nào. Nếu nàng đẩy cự tuyệt thì còn đỡ, chứ càng dung túng thì càng đằng chân lân đằng đầu.