Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 76: Phụ thân của nàng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Ninh Tú trói c.h.ặ.t hai cổ tay, ném ghế xe ngựa, chung với một đống hàng hóa. Dọc đường che giấu hành tung, từ nơi trọng binh trấn thủ phía biên thành, vòng địa phận Đại Ngân.
Suốt dọc đường, Thương Ninh Tú đều lộ diện trong tầm mắt của hai binh lính đoạn hậu. Bọn họ cưỡi ngựa thẳng phía , thể quan sát động tĩnh bốn phương, thể giám sát nữ nhân ở đuôi xe ngựa để nàng cơ hội giở trò.
Lòng bàn tay nàng tê ngứa suốt cả quãng đường nhưng thể lên tiếng cầu cứu nên đành c.ắ.n răng chịu đựng. Dọc đường nàng nôn nóng như lửa đốt, ngủ cũng yên. May mà độc tính của loại thích cầu xà chỉ duy trì hai ba ngày, khi chịu đựng qua ngày đầu tiên khó khăn nhất, về độc tính sẽ giảm dần.
Tâm trạng của nàng đường cũng vô cùng phức tạp.
Thương Ninh Tú ngờ đội Ngân quân trực tiếp trói nàng mà hai lời. Tuy đến Đại Ngân nhưng tiền đồ , nhất là trong thời loạn lạc chiến tranh thế , tình cảnh vô cùng nghiêm trọng. Cho dù Mục Lôi tìm xác của Ma La Cách, cũng khó mà đoán nàng thể một đơn độc g.i.ế.c c.h.ế.t một gã nam nhân vạm vỡ như Ma La Cách, chắc chắn Mục Lôi sẽ cho rằng nàng đồng bọn và bỏ trốn cùng đồng bọn .
Thương Ninh Tú mơ màng ngủ gật, thầm nghĩ, trở về phát hiện nàng biến mất, chắc chắn sẽ tức điên lên.
Nàng thể tưởng tượng cảnh tượng đó: nổi trận lôi đình, mặt đen sì, mắng nàng nhảy lên ngựa.
liệu còn tìm nàng nữa ? E là , chẳng chút manh mối nào cả.
Thương Ninh Tú quá buồn ngủ, hai ngày đều chợp mắt , lúc cảm giác tê ngứa tay sắp tan biến cuối cùng cũng cơn buồn ngủ đ.á.n.h bại, khiến nàng thể chợp mắt một lát.
Không qua bao lâu, xe ngựa dừng . Binh trưởng cầm đầu phân phối nhiệm vụ xong xuôi, chỉ còn nữ nhân ở đuôi xe xử lý, binh lính bèn hỏi: "Ngu hầu, con ả xử lý thế nào?"
Nam nhân liếc mắt qua loa, phất tay : "Nhốt , để Ưng Bộ tra xét thẩm vấn một chút. Có vấn đề thì xử t.ử cần bẩm báo , nếu thẩm vấn vấn đề thì thả ."
"Rõ."
Binh lính nhận lệnh xong vòng xe, đ.á.n.h thức Thương Ninh Tú dậy: "Dậy , đừng ngủ nữa."
Thương Ninh Tú mơ màng, đầu óc ngủ đủ căng trướng, nàng mờ mịt quanh: "Đây là ?"
Tên lính cợt: "Dù cũng nhà cô . Nhanh nhẹn lên, mau dậy , đừng mất thời gian."
Thương Ninh Tú binh lính đẩy trong, nhận đây lẽ là một doanh trại quân đội đóng quân tạm thời, quy mô nhỏ, các loại lều quân dụng màu trắng thấy điểm cuối. Nàng đầu hỏi: "Tiểu ca, nơi là Minh Vọng Quan ?"
Minh Vọng Quan là một cửa ải phía Tây bên ngoài thành Tĩnh Châu ở biên quan, Thương Ninh Tú đường, chỉ đoán bừa.
Tên lính đáp: "Ái chà, cô còn Minh Vọng Quan cơ đấy. Chỗ cách Minh Vọng Quan cũng xa , đây là Tam đại doanh ngoại thành của chúng , Thương tướng quân mới chiếm lâu."
Thương Ninh Tú thấy ba chữ Thương tướng quân thì kích động: "Đại ca cũng ở đây ?"
Tên lính lớn: "Con ả diễn sâu quá nhỉ, còn đại ca cô nữa chứ. Thương tướng quân đang đ.á.n.h thành Tĩnh Châu, ngài ở đây . Cô thành thật một chút, đừng suy nghĩ lệch lạc, Ưng Bộ thẩm vấn cô nếu vấn đề gì thì sẽ thả cô ."
Nói đến đây, xe quân nhu bên ngoài doanh trại tới. Mấy vị tướng lĩnh của Tam đại doanh tin bèn đích cửa đón, thành một hàng chắp tay hành lễ: "Hầu gia! Sao ngài đích tới đây? Chuyến xe quân nhu lẽ do Tiểu Trịnh tướng quân áp tải chứ."
Thương Định Hải qua tuổi ngũ tuần, là tuổi tri thiên mệnh nhưng tinh thần vẫn quắc thước, mặc một nhung trang cưỡi lưng ngựa, tướng mạo giận mà uy, trầm giọng đáp: "Ta điều Tiểu Trịnh tiền tuyến , thể giúp đỡ Minh Tranh."
Thương Định Hải nửa đời chinh chiến sa trường, ít , biểu cảm cũng nhiều. Vốn đến lúc an hưởng tuổi già nhưng chiến sự nổi lên, quốc gia gặp nạn, ông vẫn dứt khoát lao tiền tuyến. Nam nhân phất tay hiệu cho Tam đại doanh mau ch.óng bốc dỡ vật tư, xuống ngựa khí thế lẫm liệt trong, hỏi tướng sĩ Tam doanh theo bên cạnh: "Tình hình Tam doanh hiện giờ thế nào? Nói chi tiết xem, còn Minh Vọng Quan..."
Bước chân của Thương Định Hải một tiếng "Phụ " đầy kích động ngăn . Tâm trạng kích động của Thương Ninh Tú lúc khó mà diễn tả bằng lời. Thương Định Hải theo hướng âm thanh, thấy một nữ nhân lấm lem bùn đất hai binh lính đè . Nàng nhảy nhót cố gắng thu hút sự chú ý của ông, mấy lao về phía đều thành công, chỉ thể rưng rưng nước mắt ngừng lớn tiếng gọi: "Phụ !! Là con! Con ở đây!"
Thương Ninh Tú thấy rõ ràng sự kinh ngạc và dám tin trong mắt nam nhân, thậm chí còn khoảnh khắc khóe mắt phụ ươn ướt.
sự việc phát triển theo hướng nàng dự đoán. Cảm xúc trong mắt Thương Định Hải chỉ trong vài nhịp thở thu hảo, để lộ thêm một chút nào nữa, cứ như cái chỉ là nhầm.
"Đừng ồn! Còn quậy nữa là tát cho bây giờ." Tên lính hành động bất ngờ của nàng cho hoảng sợ, vội vàng chắn , nghiêm giọng cảnh cáo.
Thương Ninh Tú ngẩn , như quả bóng xì . Bị hai binh lính lôi , nàng vẫn cam lòng đầu về hướng phụ nhưng Thương Định Hải nàng thêm cái nào nữa, ngẩng cao đầu rời trong sự vây quanh của đám đông.
Binh lính đẩy Thương Ninh Tú trong cửa lao khóa kỹ , chỉ nàng cảnh cáo: "Thành thật chút , nếu ngươi lời phối hợp, thẩm vấn xong là thể . Còn dám gây chuyện thì liệu hồn đấy."
Tam đại doanh mới đoạt lâu, trong đại lao nơi đóng quân tổng cộng cũng chẳng nhốt mấy . Ngoài Thương Ninh Tú mới , cũng chỉ hai tên lính côn đồ phạm đang ngủ say sưa trong góc.
Cai ngục đóng sầm cửa cái "Rầm", Thương Ninh Tú mới bàng hoàng như tỉnh mộng mà hồn, giận tủi , òa nức nở, xoay về phía cửa sổ nhỏ tường lao nhảy đập: "Phụ , mắt ! Đến con mà cũng nhận huhuhu..."
Thương Ninh Tú lau mặt nhưng tay cũng chẳng sạch hơn mặt là bao, nước mắt rơi lã chã lau thế nào cũng sạch. "Cha già hồ đồ, giọng của con cũng , quá đáng lắm."
Nàng một hồi lâu, mệt thì xổm xuống góc tường nghỉ ngơi. Chỗ thích cầu xà đ.â.m lòng bàn tay vì lúc đó ấn quá mạnh, sâu ba phần thịt, vết thương nhỏ. Bây giờ hết tê ngứa, còn là cảm giác đau nhức do vết thương ngâm nước sưng tấy. Thương Ninh Tú mím môi, lí nhí lẩm bẩm: "Mục Lôi, tay đau quá."
Đêm hôm đó, giờ Tý qua, cửa phòng giam mở .
Người tới bưng một ngọn đèn dầu. Thương Ninh Tú rúc trong góc, mắt ánh đèn ch.ói, hồi lâu mới rõ phía là ai. Nàng ngẩn một lúc, ngạc nhiên : "Tiểu thúc?"
Thương Long Hải là em trai út của Thương Định Hải, tuy vai vế cao hơn Thương Ninh Tú một bậc nhưng tuổi tác xấp xỉ đại ca Thương Minh Tranh của nàng, vẫn luôn theo bên cạnh Thương Định Hải phó tướng.
"Tú Tú, mà thật sự là con." Thương Long Hải rõ ràng kinh ngạc, dáng vẻ của nàng là nửa năm qua cô cháu gái nhỏ chắc chắn chịu ít khổ cực, đau lòng : "Đi, đưa con ngoài."
Thương Long Hải đưa nàng về lều, hai tỳ nữ đợi sẵn bên trong, tiến lên chuẩn hầu hạ nàng tắm gội y phục. Thương Ninh Tú cảm thấy kỳ lạ, đầu ông: "Tiểu thúc, trong quân doanh nha ?"
Thương Long Hải: "Đại ca phái suốt đêm đến thị trấn gần nhất đón về đấy. Ta đợi con ở bên ngoài, con ."
Thương Ninh Tú , mở to mắt : "Phụ nhận con, tại đó giả vờ quen ?"
"Con cứ tắm gội đồ , chuyện lát nữa sẽ cho con ." Thương Long Hải vỗ vỗ vai nàng. Thương Ninh Tú tuy trong lòng đầy nghi vấn nhưng cũng nghĩ nhiều, nàng quả thật mấy ngày tắm rửa t.ử tế, cả trông chẳng khác gì dân tị nạn.
Nước nóng xoa dịu sự mệt mỏi của cơ thể và tinh thần. Tỳ nữ cúi đầu im lặng hầu hạ, gội đầu chải tóc cho nàng. Thương Ninh Tú quan sát hai bọn họ, hỏi: "Các ngươi tên là gì?"
Hai đều cúi đầu việc ai để ý đến nàng. Thương Ninh Tú hỏi một nữa, đưa tay vẫy vẫy mặt bọn họ, hai mới ngẩng đầu lên nàng, dáng vẻ cung thuận, dùng thủ ngữ hỏi nàng gì sai bảo. Đây thế mà là hai tỳ nữ câm điếc.
Thương Ninh Tú xem hiểu thủ ngữ vì tổ mẫu khi còn trẻ bệnh nên mất giọng thành câm, cả nhà bọn họ ít nhiều đều chút thủ ngữ.
Thương Ninh Tú càng cảm thấy sự việc . Nàng ôm đầy bụng nghi ngờ, sự hầu hạ của tỳ nữ quần áo sạch sẽ. Vừa từ gian trong bước , thấy tấm bình phong bên ngoài, phụ nàng đang nghiêng sập mềm, dáng vẻ nặng trĩu tâm sự, đang uống .
Nàng dừng bước, lập tức nhào tới.
"...Cha." Giọng cất lên khàn đặc mà chính Thương Ninh Tú cũng phát hiện .
Nàng kìm nén cảm xúc. Về việc tại ban ngày phụ ngơ nàng, tại chọn đêm khuya tránh mặt tất cả lén lút đưa nàng tới đây và tại bây giờ bày bộ mặt chút tình thế . Trong lòng Thương Ninh Tú suy đoán.
Bình phong là vách ngăn chạm rỗng, thể thấy Thương Định Hải phía . Ông mặt nghiêng về phía nàng, trầm thấp đáp một tiếng: "Ừ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-76-phu-than-cua-nang.html.]
Sau tiếng ừ , căn phòng rơi im lặng. Thương Ninh Tú tự mất trinh tiết, cho dù từ góc độ của phụ cảnh ngộ của nàng, thì nàng cũng là mất tích giữa đám loạn đảng. Mà nàng biến mất nửa năm mới chậm trễ trở về, trắc trở nguyên do trong đó cần cũng rõ, nàng chắc chắn là giam cầm, tự do.
Thương Ninh Tú khó khăn tìm giọng của : "Phụ cảm thấy... con gái mất tích nửa năm xuất hiện, thanh danh mất sạch..."
Nàng cúi đầu, những lời phía thể nào khỏi miệng nữa.
Lại là một hồi lâu im lặng, ngay khi Thương Ninh Tú tưởng rằng sẽ đợi câu trả lời của phụ , Thương Định Hải chậm rãi mở miệng: "Con , nửa năm nay, con chịu khổ ."
Thương Ninh Tú đầu lưỡi đắng ngắt, miễn cưỡng cử động khóe môi: "Không khổ, phụ vì nước chinh chiến sa trường mới là vất vả."
"Ta sắp xếp cho con một trang t.ử phong cảnh , con hãy dưỡng bệnh nghỉ ngơi một thời gian. Đợi chiến sự bên kết thúc một chặng, sẽ đưa mẫu và tẩu con tới thăm con."
Thương Ninh Tú đột ngột ngẩng đầu lên, chút nghi ngờ nhầm: "Phụ là ... giam lỏng con ?"
Sau tấm bình phong, Thương Định Hải siết c.h.ặ.t chén , hít sâu một , trầm giọng : "Con , bây giờ con vẫn thể về Ngân Kinh... Đi , phụ chuẩn xong xuôi thứ ."
Thương Định Hải phất tay, hai tỳ nữ câm điếc phía liền tiến lên cúi giơ tay, hiệu Thương Ninh Tú thể theo bọn họ.
Thương Ninh Tú mơ màng hồ đồ hai đưa ngoài, trong n.g.ự.c như nhét một cục bông, u uất khó giải, cực kỳ khó chịu.
Người , trong phòng chỉ còn một Thương Định Hải. Vị lão tướng quân già nua ánh đèn dầu quệt mắt, thấy bên ngoài Thương Long Hải , bèn thẳng dậy.
Thương Long Hải thấy hai cha con đều mang dáng vẻ sống dở c.h.ế.t dở, thở dài : "Đại ca, chuyện là hà tất chứ. Tại thẳng sự thật cho Tú Tú , xem con bé tủi kìa."
"Không thể ."
Thương Định Hải kiên định lắc đầu, tầm mắt xa xăm. "Nếu nó là một đứa trẻ ích kỷ một chút thì cũng thôi nhưng trong lòng Tú Tú đại nghĩa quốc gia và lê dân bách tính. Chuyện để nó , Minh Tranh đ.á.n.h thắng thì đương nhiên là cả nhà cùng vui, nếu thua, sớm muộn gì nó cũng sẽ tự ."
Sắc mặt Thương Định Hải thâm trầm như sương tuyết: "Thiên hạ ngóng trông an định nhưng sự an định thể nào đ.á.n.h đổi bằng việc hy sinh một nữ nhân. Nó chẳng qua chỉ là vật hy sinh đẩy lên đầu sóng ngọn gió. Bệ hạ và Thái t.ử đều đ.á.n.h nữa, hiện giờ là d.a.o kề cổ còn cách nào khác nhưng nếu Chiêu Hoa quận chúa c.h.ế.t sống thì ."
"Ta là cha của nó, thể trơ mắt nó hang hùm miệng sói."
.
Đêm tối mịt mùng, một chiếc xe ngựa bắt mắt lặng lẽ rời khỏi cửa của Tam đại doanh.
Mặt đất cơn mưa ướt sũng, bánh xe nghiến mặt đất tạo âm thanh đặc trưng.
Thương Định Hải phái tâm phúc nhiều năm là Tiêu Tuân phu xe cho Thương Ninh Tú, cộng thêm hai vệ binh tinh nhuệ Thiên tự hiệu cận và hai tỳ nữ theo. Sau khi khỏi doanh trại, bọn họ thẳng về hướng Đông, lặng lẽ tiến về phía sơn trang ngoại ô.
Thương Định Hải quá nhiều chuyện Thương Ninh Tú vẫn còn sống, hộ vệ phái quý ở tinh nhuệ chứ cần nhiều. Tiêu Tuân vốn xuất là lính trinh sát, thính lực và tính cảnh giác đều cực . Vừa khỏi đại doanh bao lâu phát hiện phía theo dõi.
Nam nhân bất động thanh sắc tăng tốc độ, nương theo bóng đêm che chở xuyên qua rừng cây để đường vòng. Hai vệ binh cưỡi ngựa hai bên đều là hiểu chuyện, liếc dấu tay. Một trong đó liền phối hợp với Tiêu Tuân mồi nhử ở tuyến đường vòng phía , còn vòng bao vây.
Chuyến , một trở .
Đợi nửa khắc , vệ binh còn là Chiến Thất thúc ngựa đuổi kịp Tiêu Tuân, trầm giọng : "Không , thành bại thì Chiến Cửu nửa khắc nhất định về, kẻ phía e là đơn giản."
Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, một mũi tên lông vũ từ trong bóng tối lao tới, lực xé gió cực mạnh.
Cây Bá Vương Cung của Mục Lôi hiếm kéo nổi, một khi giương cung, tốc độ và uy lực đó tuyệt đối tầm thường. Chiến Thất thấy tiếng động từ nhưng vẫn chậm một chiêu, rút kiếm chậm một bước ngăn cản , để mặc mũi tên lao v.út về phía mục tiêu: "Cẩn thận!!"
Thèm mala quá
Tiêu Tuân linh hoạt vỗ một chưởng lên sàn xe chống dậy nhưng mũi tên nhắm . Trong chớp mắt, dây cương ngựa x.é to.ạc đứt lìa, xe ngựa mất động lực trượt một đoạn trong vũng bùn, nhanh giảm tốc dừng .
Ngựa chạy mất, thùng xe bỏ mặt đất, xe ngựa dừng cũng coi như vững vàng.
Chỉ dựa mũi tên , Chiến Thất là gặp đối thủ . Hắn tập trung tinh thần cao độ, cẩn thận phân biệt hướng tiếng móng ngựa vọng tới. Ánh trăng rừng cây rậm rạp che khuất hơn nửa. Mục Lôi là cực kỳ giỏi lợi dụng ưu thế địa hình. Đao đầu tiên c.h.é.m , khi tiếp cận cực nhanh đến điểm tới hạn, ỷ ưu thế binh khí, quét ngang đao xuống vũng nước bùn mặt đất. Dưới sự gia trì của sức mạnh tuyệt đối, đám nước bẩn b.ắ.n tới như ám khí, trong nháy mắt cướp tiên cơ.
Chiến Thất kịp đề phòng tạt đầy đầu đầy mặt, trong hỗn loạn tìm chuẩn nơi v.ũ k.h.í phản quang, "Keng" một tiếng binh khí va chạm. Hổ khẩu tê rần chấn động dữ dội, cổ tay truyền đến cơn đau kịch liệt, bình sinh đầu tiên sức mạnh thuần túy áp chế đ.á.n.h cho văng cả v.ũ k.h.í khỏi tay.
Luận về sức mạnh, Mục Lôi từ khi trưởng thành từng gặp đối thủ.
Trên khắp thảo nguyên, ai ngu xuẩn đến mức đọ sức trực diện với Khố Mục Lặc Nhĩ. Tên Trung Nguyên cũng ngờ sẽ gặp một nhân vật như , ngay giao phong đầu tiên chịu thiệt thòi lớn.
Mục Lôi rốt cuộc vẫn nể tình những là của Thương Ninh Tú nên hạ sát thủ. Thanh trảm mã đao thon dài dũng mãnh dựng lên, dùng mặt đao to bản quất tên võ vệ ngã ngựa.
Hai tỳ nữ câm điếc trong xe ngựa thấy tiếng đ.á.n.h bên ngoài nhưng họ thể nhận xe ngựa rung lắc dữ dội dừng . Hai kỳ lạ , Thương Ninh Tú, một trong đó khom mở cửa xem tình hình.
Chốt cửa mở, đúng lúc thấy Tiêu Tuân ở phía một gã nam nhân tướng mạo âm trầm, hình vạm vỡ trói gô , cứ thế dùng một tay ném xuống vũng bùn bên .
Tỳ nữ trong khoảnh khắc đó tưởng thấy La Sát quỷ, sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u liên tục lùi . Cửa xe kêu "cạch cạch" bật đóng hai , cuối cùng khép hờ khung cửa. Gã nam nhân dã man bên ngoài tùy tiện c.h.é.m hai đao, tháo cánh cửa xuống ném trong vũng bùn.
Mục Lôi theo dấu vết đuổi tới đây, trằn trọc qua nhiều trạm, cuối cùng đêm nay mới đuổi kịp hành tung của Thương Ninh Tú, đuổi tới bên ngoài doanh trại quân đội .
Sau đó đúng lúc thấy nàng hai tỳ nữ dìu đỡ, tự nguyện bước lên xe ngựa. Thừa dịp bóng đêm dày đặc, một cái là lén lút che giấu hành tung để bỏ trốn.
Tà hỏa trong l.ồ.ng n.g.ự.c nam nhân khó tiêu tan, tướng mạo vốn sức uy h.i.ế.p nay thêm phần nham hiểm. Khi thấy Thương Ninh Tú đang dựa trong xe một cách lành lặn, cảm xúc đạt tới đỉnh điểm, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, giọng điệu rõ ràng mang theo cơn giận cực lớn:
"Tại đợi ? Ông đây chẳng hứa cho nàng về, sẽ cùng nàng trở về ? Không đợi , ngay cả một lá thư cũng để mà ? Ông đây giống như thằng đại ngu chạy ngược chạy xuôi, nào cũng tưởng kiếp nàng gặp t.a.i n.ạ.n gì ."
Lần nàng núi Nhạn Lộc tế tổ là như , như . Nàng cứ luôn thể chọn đúng cái thời điểm mà tưởng rằng hai chung sống hòa hợp, nàng sẽ từ mà biệt, để giáng cho một cái tát, trực tiếp đ.á.n.h cho ngơ ngác.
Mục Lôi đang giận dữ dọa Thương Ninh Tú nhưng dọa hai tỳ nữ sợ c.h.ế.t khiếp. Bọn họ thấy gã nam nhân đáng sợ cụ thể gì, chỉ thể thấy biểu cảm của như ăn thịt , hai run lẩy bẩy ôm lấy co rúm trong góc.
Thương Ninh Tú dựa vách xe, phản ứng khá chậm chạp, dường như sức lực, cứ ngẩn ngơ như : "Chàng đến ."
Mục Lôi thở hồng hộc, luồng khí huyết xông lên não thể tiếp tục leo thang, vẻ yếu ớt là ăn ngon ngủ yên của nàng lôi tuột xuống một chút lý trí.
Trên đường đuổi theo nghĩ kỹ , cái đồ cứng đầu sẽ gào thét cãi ầm ĩ với thế nào, sẽ một đống đạo lý ch.ó má hiểu để tự trói buộc tâm lý . Tất cả những lời lẽ cứng miệng mà Thương Ninh Tú thể , đều diễn tập một trong lòng .
từng nghĩ tới khi gặp nàng, nàng dáng vẻ nhíu mày bĩu môi, chịu đủ ấm ức thế .
Lồng n.g.ự.c Mục Lôi nghẹn , sự chú ý một khi phân tán, rơi trạng thái của nàng, thì tất cả những lời lẽ nghĩ sẵn dọc đường đều quên sạch sành sanh. Ngọn lửa khí thế hùng hổ ban đầu của cái lặn cái mọc tụt xuống một đoạn dài, chằm chằm nàng hỏi: "Nàng ?"