Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 73 - 74: Biên thành

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trình Hào đời lên chiến trường vô , bao nhiêu c.h.ế.t sống nhưng nào giống như bây giờ, cảm thấy cổ họng như một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t, nghẹt thở.

Mục Lôi đang trong cơn thịnh nộ trông u ám dọa , rõ ràng chỉ một nhưng khí thế quanh khiến quỷ thấy cũng sợ.

Vũ tiễn ở cách phát huy ưu thế vốn , tốc độ b.ắ.n của dây cung quân đội Đại Hạ thể so bì với cây Bá Vương Cung của Mục Lôi, tốc độ đối với đủ để lọt mắt. Trường đao của Mục Lôi c.h.é.m rụng vũ tiễn, Tang Cách Lỗ lệnh xông tới, khoảnh khắc nam nhân tung lên ngựa trông tựa như chiến thần giáng thế. Mấy tên lính cáo già khá mắt , gần như ngay trong nháy mắt mất sạch ý chí chiến đấu, đầu ngựa bỏ chạy tán loạn.

Tiếng kêu gào và tiếng giao chiến vang vọng trong rừng núi bên , Thương Ninh Tú một sườn dốc thút thít, đến tê dại da đầu, mãi vẫn thể hồn.

Không qua bao lâu, mãi đến khi Mục Lôi ngựa trở , nàng mới từ trạng thái bất động bừng tỉnh, chậm chạp ngẩng cái cổ cứng đờ lên, về phía .

Nàng đất, nam nhân ngựa càng thêm vẻ uy nghi sừng sững, vẫn giống như đầu tiên họ gặp , tay xách ngược một thanh trảm mã đao, dính đầy m.á.u, khuôn mặt khi u ám trông đáng sợ nhưng Thương Ninh Tú lúc , còn nảy sinh bất kỳ cảm giác sợ hãi nào nữa.

Mục Lôi ném mấy cái đầu xuống sườn dốc, chúng lăn vài vòng đập tảng đá mới dừng . Nam nhân xuống ngựa, xổm một bên nàng, tay xoa gáy nàng thấp giọng an ủi: "G.i.ế.c xong , chạy thoát tên nào."

Thương Ninh Tú đến nghẹt mũi, quệt nước mắt, khẽ nức nở một tiếng cực nhẹ.

Bọn họ chôn cất Hạ Chiêu bên bờ hồ.

Mục Lôi dùng khúc gỗ thô quét đất đào lấp xuống hố, dùng bội kiếm của Hạ Chiêu cắm mộ, chôn cất hướng về phía Ngân Quan.

Thương Ninh Tú quỳ mộ một lời, Mục Lôi xổm bên cạnh nàng, cũng chuyện, cứ thế yên lặng ở bên nàng.

Một lát , trời vang lên tiếng sấm rền, mưa xuân trút xuống hề báo , tí tách rơi, tạo thành từng vòng gợn sóng mặt hồ.

Thân thể Thương Ninh Tú yếu ớt dầm mưa , Mục Lôi bế nàng trong rừng rậm tránh mưa. Nàng ôm gối tảng đá, co thành một đoàn nhỏ xíu, tầm mắt phía vẫn thể thấy mộ phần của Hạ Chiêu, thanh kiếm cô độc sừng sững giữa màn mưa bụi mờ ảo, tịch liêu thẳng tắp.

Mục Lôi nhặt một khúc gỗ khô, tùy ý dùng d.a.o găm đẽo gọt đó, chẳng bao lâu khắc thành một món đồ chơi nhỏ hình chữ thập, hình dáng giống phi tiêu. Nam nhân bình thường ăn kiêng nể quen, mở miệng định hỏi tên què gọi là gì nhưng sợ nàng giận nên lời đến bên miệng nuốt trở về, đổi cách khác: "Gã nam nhân tên gì?"

"Hạ Chiêu."

Mục Lôi gật đầu, chữ Hán, hỏi tiếp: "Hai chữ nào?"

Thương Ninh Tú vươn ngón tay với biên độ nhỏ, các nét chữ lên mặt đất.

Mục Lôi khắc xong mộc tiêu nhỏ thì dậy, đội mưa bước vài bước tới ngôi mộ bên hồ. Hắn ấn mộc tiêu lên n.g.ự.c, tay trái dấu vài cái ấn đường và ch.óp mũi, dường như đang thực hiện một nghi thức đặc biệt nào đó, cuối cùng chôn mộc tiêu trong đống đất.

Bóng dáng cao lớn của nam nhân trở trong màn mưa, lúc về đến bên cạnh Thương Ninh Tú thì cả ướt sũng, chẳng hề để ý mà vẩy bớt nước, xuống tảng đá.

"Chàng đang ?" Thương Ninh Tú khó hiểu hỏi .

"Tập tục của bộ lạc bọn , dùng cái để tế vong linh dũng sĩ."

"Huynh vốn dĩ giải ngũ về quê , cùng ăn sống qua ngày." Mắt Thương Ninh Tú sưng húp cay xè, đỏ hoe cả một vòng, dùng lòng bàn tay ấn vẫn trào dòng lệ nóng hổi: "Nếu gặp , vốn thể sống yên qua ngày."

Mục Lôi mồm mép vụng về, kém nhất chính là khoản an ủi khuyên giải khác, dứt khoát cũng bậy nữa. Hắn nghiêng chống khuỷu tay, dùng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu Thương Ninh Tú, lòng bàn tay nóng hổi, chậm rãi xoa nắn.

Cơn mưa rơi bao lâu thì tạnh, Thương Ninh Tú rõ ràng hồn vía lên mây, thất thần nghiêm trọng. Mục Lôi che chở nàng trong lòng, chậm rãi cưỡi ngựa về phía , cũng mục đích rõ ràng, chỉ đơn thuần là dạo.

Thương Ninh Tú vốn dĩ vẫn luôn ngẩn , bỗng nhiên nghiêng đầu, tầm mắt dời về một hướng chăm chú .

Mục Lôi theo tầm mắt nàng, nơi địa thế cao, thể thấy tường thành Ngân Quan từ xa.

Tòa thành chiến tranh tàn sát còn phong thái biên quan nước lớn ngày xưa, tường thành từng dầu sôi lửa bỏng quét qua, một mảng lớn thiêu đốt đen kịt xí, đầu tường đổ nát rách rưới. Binh lính phòng thủ bên bộ đều mặc quân phục Đại Hạ, bên còn mấy dân lưu vong gầy yếu đang ẩn nấp trong những góc khuất.

Hắn thấy nàng mãi đầu , bèn kéo dây cương dừng .

Tuy rằng Thương Ninh Tú gì nhưng Mục Lôi lúc dường như bỗng nhiên hiểu điều gì đó, nỗi bi thương của nàng dường như chỉ đến từ cái c.h.ế.t của Hạ Chiêu.

Cảm giác đại khái thể hiểu , cũng giống như mấy năm đại dịch thảo nguyên, quê hương rơi cảnh nước sôi lửa bỏng, bạn bè từng một bó tay chịu trói. Cấp độ của sự khó chịu đó cao, thời gian chữa lành, ý chí xoay chuyển, ngoại trừ phá cục, con đường thứ hai để giải tỏa.

Mục Lôi chằm chằm về hướng Ngân Quan, đầu lưỡi đá nhẹ bên má, trong lòng đang toan tính điều gì đó.

Hắn chần chừ mãi động đậy, cuối cùng vẫn là Thương Ninh Tú đầu , kéo cánh tay , thở trì trệ : "Đi thôi, đây."

"Được." Mục Lôi lúc mới thu hồi tầm mắt, vung dây cương một cái, Tang Cách Lỗ chậm rãi bước .

Cảm xúc của Thương Ninh Tú tắc nghẽn trong l.ồ.ng n.g.ự.c u uất khó tan nên cũng đói, cả ngày trời uống giọt nước nào. Mục Lôi tìm một tảng đá lớn khô ráo đặt nàng xuống, lấy đồ ăn và nước từ túi ngựa đưa cho nàng xong thì một cưỡi ngựa mất.

Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng màu cam kéo nghiêng bóng cây nơi biên ải, những giọt mưa khô hẳn vẫn còn đọng ngọn cỏ, đè cong phiến lá trượt xuống.

Lương khô đặt bên cạnh một miếng cũng động tới, trong dày Thương Ninh Tú cồn cào khó chịu, nỗi khó chịu ngoài việc thấy quê hương và con dân gặp nạn, còn vì nàng rõ bản ngoài khó chịu thì chẳng giúp chút gì. Dù chỉ thể góp một chút sức lực, dù là phát cháo cho nạn dân, đưa chút quân nhu cho các tướng sĩ đang khổ chiến, đều cả.

ngăn cách bởi khói lửa chiến tranh ngập trời, nàng ngay cả nhà cũng về , còn gì đến chuyện khác.

Bất lực, chính là con d.a.o mài mòn bản ghê gớm nhất.

Tiếng vó ngựa từ xa tới gần, là Mục Lôi trở . Nàng từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đến sưng đỏ đau nhức, trong lúc hoảng hốt cảm thấy dường như nhầm cái gì đó, nàng ngơ ngác vết m.á.u dính nam nhân, nhiều hơn hẳn so với lúc nãy rời : "Chàng... thương ?"

"Không , của khác." Mục Lôi nhảy xuống ngựa, Thương Ninh Tú lúc mới tay đang xách theo một cái đầu .

Nếu là đây, Thương Ninh Tú thấy cảnh tượng m.á.u me đầm đìa thế chắc chắn sẽ thất thanh la hét nhưng hiện giờ cảm xúc dồn nén trong lòng nàng tìm điểm rơi, nàng bình tĩnh thủ cấp của tên địch quân , trong lòng dâng lên chút sảng khoái.

Mục Lôi lắc lắc cái đầu mặt nàng, cho nàng xem xong thì tùy tiện ném xa, toét miệng hì hì: "Ta nghĩ cách ."

Thương Ninh Tú hiểu đầu đuôi là ý gì: "Cái gì?"

"Ta nghĩ cách xử bọn chúng ." Mục Lôi bước lên một bước, vươn bàn tay to lớn dính m.á.u về phía nàng: "Nào, dậy, lên , đưa nàng xử c.h.ế.t bọn chúng."

Thương Ninh Tú đó động đậy, ít nhiều chút ngẩn .

Mục Lôi cử động tay, hiệu với nàng: "Đừng nữa, dậy , Tú Tú."

Hắn càng đừng , sống mũi Thương Ninh Tú càng cay xè, cảm động là giả nhưng nàng vẫn nhớ rõ Hạ Chiêu vì giúp nàng mà mất mạng. Mục Lôi là ngoại tộc, chẳng chút liên hệ nào với Đại Ngân, càng đến cái gì mà tình cảm gia quốc, là vì nàng. chuyện tương tự nàng tuyệt đối thể để xảy thứ hai.

"Không ... cần vì mà mạo hiểm." Thương Ninh Tú khó khăn lắc đầu, giọng tránh khỏi nghẹn ngào: "Tấm lòng của xin nhận... Cảm ơn , thật đấy."

"Chậc, cảm ơn cái gì." Mục Lôi dễ dàng bỏ cuộc, tiếp: "Không nguy hiểm, nếu thật sự nguy hiểm sẽ tự chứ mang theo nàng ."

Quả thật là lý, Thương Ninh Tú ngẩn ngơ chằm chằm , yết hầu chuyển động một cái, sự rung động và mong đợi rõ rệt.

Mục Lôi thấy nàng cuối cùng cũng biểu cảm khác, nhếch khóe môi: " mà nàng chỉ huy, ?"

"Được." Thương Ninh Tú gật đầu lia lịa.

Nàng thấy bàn tay nam nhân vươn về phía đưa tới thêm chút nữa, nàng từ chối nữa, tay đưa qua, liền nắm c.h.ặ.t lấy nàng, sức lực lớn, dễ dàng kéo cả Thương Ninh Tú dậy: "Hây, thế mới đúng chứ, nữa."

Mục Lôi đưa nàng lên ngựa, thúc ngựa chạy về phía Tây Nam của Ngân Quan.

Lòng bàn tay của nam nhân đối với Thương Ninh Tú mà luôn nóng hổi, tay lớn, dễ dàng bao trọn lấy bàn tay mềm mại của nàng, vô thức nhẹ nhàng xoa nắn. Gió xuân cơn mưa vẫn còn mang theo chút ẩm, Thương Ninh Tú dựa n.g.ự.c , ngửa đầu nhỏ giọng hỏi: "Chàng nghĩ cách gì thế?"

Mục Lôi một tay cầm cương, mắt quan sát động tĩnh tứ phía, : "Vừa nãy thám thính , một nửa tường thành phía Tây Nam dựng núi, sát khe suối rãnh núi, tình hình bên trong từ sườn núi đối diện là thấy rõ mồn một, bên con đường nhỏ, xe lương thực qua đó."

"Chàng cướp xe lương?" Thương Ninh Tú trợn mắt há hốc mồm: "Chỉ dựa hai chúng ? Chuyện e là , chỉ thiên quân vạn mã, v.ũ k.h.í quân trang cũng thiếu món nào."

"Nghĩ gì thế, với cái tay chân mảnh khảnh của nàng." Mục Lôi một tiếng, trong tay xoa nắn nghiền, cứ chịu thành thật, cuối cùng lật bàn tay nàng , luồn kẽ ngón tay mười ngón đan c.h.ặ.t, lúc mới thấy thoải mái. Hắn cúi đầu ghé sát mặt nàng, tiếp: "Trước đó ở cái trấn chẳng gặp Ma La Cách , nãy núi thấy, dẫn đến hội họp với một nhóm khác của Ba Xà."

"Ta theo thử một cái, rắn chắc là trốn ở đây qua đông, quy mô còn khá lớn, vị trí bọn chúng chọn tương đối kín đáo nhưng tầm cực , bên thể thấy ba tầng đường núi."

Nghe đến đây Thương Ninh Tú vẫn mơ hồ như lọt trong sương mù hiểu gì, dù nàng cũng tận mắt thấy địa thế đó, chỉ miêu tả mà vẻ mặt mờ mịt cũng là bình thường. Mục Lôi dáng vẻ ngốc nghếch hiếm thấy lộ của nàng, ha hả một tiếng, nhịn véo nhẹ một cái lên phần thịt mềm bên má nàng: "Lát nữa đưa nàng lên đó xem là nàng sẽ hiểu ngay."

Mục Lôi tránh khỏi phạm vi giám sát của Ba Xà, dừng ngựa ở một mỏm đá, chỉ cho nàng xem: "Bên , thấy , chính là đường vận lương trong thành mà . Sau đó chỗ , con đường hẹp và khó nhất . Xem hiểu ?"

Tầm mắt Thương Ninh Tú quét qua hai , lẩm bẩm : "Ý của là chỉ cần nghĩ cách chặn con đường đó , xe lương cồng kềnh, nơi qua nhưng bánh xe qua , vòng qua, cách thuận tiện nhất sẽ biến thành nơi , đến nơi ..."

Sau đó nàng lập tức hiểu : "Con đường chỉ cần vòng, thì chắc chắn sẽ qua ngay mí mắt bọn Ba Xà, ép bọn chúng đến mặt Ba Xà?"

"Thật thông minh, một cái là hiểu ngay." Mục Lôi ha hả hôn một cái lên vành tai nàng, phát tiếng kêu thanh thúy vang dội.

"Chàng lợi hại thật đấy, chỗ tìm ?" Thương Ninh Tú kinh ngạc thiên phú quan sát của , cũng chỉ vị trí địa lý xảo quyệt thế bao quát cục mới thể nghĩ biện pháp tứ lạng bạt thiên cân như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-73-74-bien-thanh.html.]

Tiếng cảm thán phát từ tận đáy lòng khiến Mục Lôi vô cùng hưởng thụ, khóe môi nhếch lên: "Đương nhiên, tướng công của nàng còn nhiều chỗ lợi hại lắm."

 

Chương 74

Chim én bay thấp lượn vòng, mưa giông sắp tới.

Trước khi sấm chớp ập đến, Mục Lôi dẫn Thương Ninh Tú vớt nhiều thích cầu xà từ sông lên. Tên gọi tuy là rắn nhưng chúng chỉ dài cỡ ngón tay, lưng mọc đầy gai nhọn, bình thường thích rúc trốn trong lớp bùn cát nước. Cách săn mồi và tránh né nguy hiểm của chúng chính là dựa lớp gai nhọn , nào đ.â.m trúng một cái thì đều sẽ ngứa ngáy tê dại, gãi tai gãi má mất hai ba ngày mới hết.

Thương Ninh Tú dù lòng yêu nước thương dân đến thì cũng tuyệt đối dám xuống nước bắt rắn. Nàng phụ trách xổm bờ ôm lấy miệng giỏ tre, để chiến lợi phẩm của Mục Lôi húc đổ giỏ chạy thoát, đó dùng đôi mắt mở to chằm chằm chỗ nước nông giúp tìm kiếm mục tiêu: "Đằng , cái lá đó , thấy một bóng trắng lướt qua."

"Được." Trên tay Mục Lôi quấn băng vải để tránh mấy thứ nhỏ bé đ.â.m , nửa ngâm nước.

Thị lực của hơn Thương Ninh Tú nhiều, thể thấy những con thích cầu xà nấp trong khe đá nhỏ nhưng vẫn sẵn lòng theo hướng chỉ huy của nàng. Dù thì đóa mẫu đơn nhỏ hiện giờ trạng thái hơn lúc nãy nhiều, vui lòng tìm chút việc cho nàng để ký thác tinh thần.

Hiệu suất của Mục Lôi cao, trong thời gian ngắn ngủi đầy một canh giờ khi mặt trời lặn, bắt bảy tám mươi con thích cầu xà.

Mặt trời dần xuống núi, nam nhân đổ mẻ lưới chiến lợi phẩm cuối cùng trong giỏ. Dưới ánh sáng lờ mờ, chuồn chuồn bay gần như sát mặt nước, Mục Lôi ngửi thấy nước ẩm ướt trong khí, với Thương Ninh Tú: "Sắp mưa lớn , về thôi. Tìm một nơi cao ráo trú tạm một đêm, ngày mai nếu thời tiết thì bắt thêm chút nữa, còn mưa dứt thì chừng cũng đủ dùng ."

Mục Lôi tìm một tảng đá núi ở nơi địa thế cao, vách đá phía nhô một đoạn như mái hiên, bên trong lõm rỗng tuếch, khéo tạo thành một gian nửa kín thể chứa trú mưa.

Trong túi ngựa của Tang Cách Lỗ vẫn còn ít đồ ăn, Mục Lôi lấy nhóm lửa nướng nóng. Thương Ninh Tú cả ngày ăn gì, dày cũng chẳng đói, đang định lắc đầu thì Mục Lôi nhíu mày thẳng: "Miếng lúc đưa cho nàng nàng còn động đến, nàng định thần tiên đấy ?"

"Thật sự đói, ăn vô." Thương Ninh Tú ôm đầu gối tảng đá, liếc mắt về phía chiếc giỏ tre đặt sang một bên: "Mấy con thích cầu xà cứ ném ở trong đó sẽ c.h.ế.t ? Có cần cho ít nước ngâm ?"

"Không cần, sức sống của thứ ngoan cường lắm, phơi khô quắt gặp nước là sống nhảy tưng tưng ngay." Mục Lôi mặc kệ sự từ chối của nàng, trực tiếp kéo nàng về phía : "Đừng lảng sang chuyện khác, lo mà ăn cơm . Bây giờ nàng đói là do trong lòng đang nín một đấy, ăn cho mở dày là sẽ thôi, lời."

Thương Ninh Tú chịu nổi , ngửa cổ miếng bánh nướng bẻ nhét tới bên miệng, hết cách đành nhận lấy.

Tay nghề nướng đồ ăn của Mục Lôi quả thật , lớp vỏ ngoài của bánh bột mì nướng giòn tan, hòa quyện với mùi thơm cháy cạnh của vừng, càng nhai càng thơm. Sau khi Thương Ninh Tú ăn miếng đầu tiên, khẩu vị cũng dần dần trở .

Bên ngoài từng trận gió lạnh thổi qua, quét qua lá cây rừng núi, chẳng bao lâu , mưa bắt đầu trút xuống như hắt nước.

Thèm mala quá

"Trận mưa còn lâu mới tạnh, mùa xuân năm nào cũng . Cái vùng trũng lớn vốn tích nước , bao lâu nữa sẽ ngập thôi. Đến lúc đó đổ thích cầu xà , cho dù thể ủng dày nhưng ngựa thì chịu nổi ."

"Không vội, xe lương thực hôm nay mới đến một dặm, đoàn phía còn dài lắm."

Mục Lôi dậy cởi thắt lưng. Thương Ninh Tú vốn tưởng chỉ nới lỏng quần áo cho dễ nghỉ ngơi, ngờ nam nhân khi rút thắt lưng tụt luôn cả quần xuống. Nàng chút tự nhiên hỏi: "Chàng ?"

"Trên chân cứ thấy , để ông đây xem lúc nãy chú ý thích cầu xà đ.â.m trúng ." Mục Lôi thuận tay ném quần dài sang một bên, banh đùi , da quả nhiên nổi lên một cục u đỏ lớn.

"Bị đ.â.m thật ?" Thương Ninh Tú ban đầu thẳng chân nhưng dáng vẻ của là đoán , cuối cùng vẫn nhịn sáp gần xem thử.

Ngay phía đùi, mảng sưng đỏ đó hai vệt m.á.u nhỏ, giống như đ.â.m sâu , mà giống như gai quẹt trúng.

"Không đ.â.m sâu, chắc chỉ quẹt qua một cái thôi, nếu thì vị trí mà khó chịu lên là đủ mệt đấy." Mục Lôi lấy d.a.o găm, khi hơ qua lửa thì cẩn thận rạch nhẹ chỗ vết thương một chút, dùng tay nặn hai cái nhưng chỗ khó dùng lực, nặn bao nhiêu m.á.u bầm.

Thương Ninh Tú xổm bên cạnh , mím môi lo lắng : "Thứ độc ?"

"Không độc, chỉ thuần túy khó chịu thôi. Không , nặn m.á.u là khỏi." Mục Lôi cất d.a.o găm , điều chỉnh tư thế , khom lưng thử một chút, dường như dùng miệng chạm tới.

"Chàng hút ? Thế mà với tới ." Thương Ninh Tú nhíu mày. Mục Lôi vì giúp nàng trút giận mới đ.â.m, nếu bây giờ mở miệng nhờ nàng giúp, nàng chắc chắn sẽ giúp.

Nếu vì vị trí quá cao, thật sự chút đặc biệt, thì nàng thậm chí chủ động mở lời .

Thương Ninh Tú ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn nhưng đợi mãi vẫn thấy mở miệng cầu cứu. "Chàng..."

Sau tiếng "Chàng", nàng tiếp nữa. Thương Ninh Tú chằm chằm vết thương của hồi lâu, những lời phía cứ như bỏng miệng thốt , dứt khoát cũng chẳng nữa. Nàng trực tiếp gạt bàn tay to của , quỳ xuống bên cạnh , cơ thể hạ thấp xuống, dáng chuẩn giúp .

Chiêu Hoa quận chúa từng loại chuyện bao giờ nên chẳng chút kinh nghiệm nào, tay chống xuống đất, tìm tư thế thích hợp cũng chẳng tìm góc độ phù hợp, bản cứ cứng đờ ở đó, đó đỏ bừng mặt, hai tay quơ quào về phía hiệu: "Ngươi... ngươi mở rộng một chút."

"Nàng ?" Mục Lôi động đậy, giữ nguyên tư thế liếc nàng một cái.

"Ta ?" Thương Ninh Tú cũng giữ nguyên tư thế của . Sau đó khóe miệng nam nhân nhếch lên, giọng mềm mỏng: "Được. Đợi chút, ông đây cao lên, nàng dễ ."

Gò má Thương Ninh Tú ít nhiều chút nóng ran. Nàng Mục Lôi lùi lên tảng đá cao hơn, nàng từ từ theo, hai tay vén những lọn tóc con rơi xuống để che giấu sự căng thẳng: "Chỉ cần hút m.á.u nhổ , gì cần chú ý ?"

", chú ý đừng nuốt , mỗi hút ít thôi, chạm cổ họng súc sạch thì thể sẽ ngứa." Mục Lôi xong xuôi liền dang rộng hai chân. Vóc dáng cao lớn, chân cũng dài, trống ở giữa dư sức chứa một Thương Ninh Tú nhỏ nhắn.

Nàng chui vị trí chừa , đôi môi dán lên. Máu từ từ chảy miệng, nóng hổi, đắng ngắt.

Thương Ninh Tú dồn hết sự chú ý miệng, thật chỉ lúc mới gần lúng túng, đến khi thật sự bắt đầu chính sự thì trong lòng thấy hơn. Đùi của Mục Lôi rắn chắc, đó là cảm giác sức mạnh luyện qua năm tháng dài đằng đẵng. Nàng dám hút mạnh, một là sợ đau, hai là sợ bản kiểm soát nuốt m.á.u bụng.

Một cánh tay của nam nhân chống phía , nghiêng mặt, khóe môi ngậm chằm chằm cái đầu nhỏ . Nhìn mãi mãi, tay nhịn đặt lên đầu nàng nhẹ nhàng xoa hai cái, vuốt dọc theo mái tóc, như đang trấn an, đó rơi xuống gáy nàng, nhẹ nặng bóp nắn, giống như đang mát-xa.

Thương Ninh Tú nhổ m.á.u bụi cỏ bên cạnh nhưng trong lòng càng nghĩ đừng nuốt thì cổ họng càng căng thẳng động đậy. Mục Lôi nhắc nhở nàng: "Đừng động yết hầu, vội, nhổ sạch ."

"Nhổ sạch , động." Thương Ninh Tú kinh nghiệm, thứ hai chạm thuận lợi hơn nhiều, dần dần quen việc. Qua hai , nàng thấy phía truyền đến giọng trầm thấp khàn của Mục Lôi: "Được , đổi sang cái tiếp theo ."

"Ồ." Thương Ninh Tú theo cách cũ định hút m.á.u bầm ở vết thương khác, đang thì cổ lặng lẽ thứ gì đó chạm nhẹ .

Khí huyết dâng trào lên não, Thương Ninh Tú gần như bật cả dậy.

Trong miệng nàng đang ngậm m.á.u tiện chuyện, chỉ thể dùng mắt trừng một cái thật dữ tợn, vẻ mặt đầy hổ và giận dữ đó đều là sự lên án. Bàn tay Mục Lôi chống lên đầu gối, đối với việc vợ ghé sát gần như mà " em" hưng phấn lên thì đây là chuyện trong dự liệu: "Cái thể trách ông đây, cái chịu sự khống chế."

Thương Ninh Tú nhổ m.á.u , lấy mu bàn tay chùi mạnh lên mặt mấy cái, mặt nàng đỏ lựng lên.

Tuy mặc quần ngắn nhưng rộng rãi, cảm giác tồn tại mạnh nên còn miễn cưỡng tiếp tục , bây giờ thành thế , mà vết thương thứ hai của Mục Lôi mới chỉ hút ngụm m.á.u đầu tiên.

Thương Ninh Tú đó tiến thoái lưỡng nan, nhất thời cho . Mục Lôi cũng tiếp tục khó nàng, ngón tay ấn vết thương kiểm tra tình hình, : "Cũng gần hết , đấy." Hắn chuẩn thu dọn hiện trường, lấy túi nước vẫy tay gọi nàng: "Lại đây, súc miệng cho kỹ."

"Chỗ thứ hai hút bao nhiêu, chắc chắn vẫn còn sót, chỗ mà ngứa lên thì khó chịu lắm." Thương Ninh Tú lắc đầu, một cái.

Mục Lôi ý định tiếp tục trong mắt nàng, nhướng mày chút vi diệu, hiệu về phía : "Vậy bây giờ, ông đây một chốc một lát xẹp xuống ."

Thương Ninh Tú bất chấp tất cả, thở dồn dập : "Vậy tự lấy tay che ."

Bàn tay to lớn dày rộng của Mục Lôi chắn bên cạnh khuôn mặt nhỏ nhắn của Thương Ninh Tú, mu bàn tay chạm má nàng, nhẹ nhàng cọ xát.

Hắn đầy hứng thú cảnh tượng , trong lúc nàng đang chuyên tâm xử lý vết thương cho , bỗng nhiên : "Người Trung Nguyên các nàng một từ gọi là... bịt tai trộm chuông? Là ý ?"

"..." Ánh mắt Thương Ninh Tú u tối liếc xéo một cái, bất thình lình c.ắ.n mạnh một cái lên vết thương của .

Mục Lôi hít hà một tiếng. Đây đầu nàng c.ắ.n nhưng vị trí khác cảm giác cũng khác , kích thích hơn mấy nhiều.

Thương Ninh Tú c.ắ.n xong liền chạy, khi nhổ m.á.u thì lấy túi nước súc miệng: "Xong , còn tự xử lý ."

Thật cũng chẳng còn gì để xử lý nữa, vết thương nhỏ bằng móng tay đối với Mục Lôi mà thì đến băng bó cũng thể miễn. Khi mặc quần áo chỉnh tề, Thương Ninh Tú vẫn đang súc miệng. Nàng phồng má, ùng ục hồi lâu mà vẫn cảm thấy mùi m.á.u tanh và vị đắng trong miệng tan .

Mục Lôi ôm nàng lên , lấy một lá bạc hà mang theo bên đưa cho nàng: "Thử cái xem?"

Thương Ninh Tú từng dùng hạt muối bạc hà nhưng đây là đầu tiên nhai sống, nhai đầy miệng lá cây nhưng mùi vị trong miệng lấn át .

Gió tháng Tư ban ngày thổi hiu hiu ấm áp nhưng đêm mưa thì khác biệt. Vách đá tuy thể tránh mưa nhưng suy cho cùng vẫn lộng gió, giống như lúc ở hang động núi Nhạn Lộc suối nước nóng giữ nhiệt. Thương Ninh Tú cảm thấy lạnh, vùi đầu ôm lấy eo Mục Lôi.

Người lúc nào cũng nóng hầm hập, phát huy tác dụng như một cái lò sưởi. Thương Ninh Tú thoải mái nheo mắt bắt đầu thiu thiu ngủ. Mục Lôi ôm trong lòng, từng cái từng cái vuốt tóc nàng, khẽ : "Đợi chuyện hai ngày xong xuôi, sẽ đưa nàng vòng qua sườn biên ải. Dung Châu của Hòa Thạc và Đại Ngân sát , chắc là thể tìm đường vòng qua đó. Nhà nàng chắc là ở Ngân Kinh nhỉ? Vào đến Đại Ngân thì đường phía dễ thôi."

Vừa thấy lời , cơn buồn ngủ của Thương Ninh Tú bay biến sạch, nàng từ trong lòng ngẩng đầu lên : "Hả?"

Mục Lôi biểu cảm của nàng thì thấy buồn : "Hả cái gì, cái mặt ngốc nghếch ."

Ánh mắt Thương Ninh Tú chút lảng tránh, nàng quên béng chuyện đầu , vốn tưởng rằng sẽ nhắc nữa.

"Hay là thôi , ..." Thương Ninh Tú cúi đầu, trong lúc chần chừ vô thức dùng ngón tay cạy miếng sắt áo .

"Tại ?" Mục Lôi liếc nàng: "Không nàng luôn miệng về nhà nhất ? Đã đến tận đây , nếu cho nàng gặp nhà, về nhất định mỗi ngày mất hồn mất vía, ngày ngày toan tính để bỏ trốn. Cái chuyện vén rèm lên thấy vợ chạy mất , ông đây trải qua thứ ba ."

 

 

Loading...