Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 72: Dũng giả
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bây giờ bình tĩnh phân tích chuyện , bất kể từ góc độ nào, đối với Mục Lôi mà , trực tiếp vác nàng về là đỡ tốn sức nhất.
Cho nên vốn dĩ sẽ chẳng cái gọi là thời hạn và lựa chọn, chắc chắn nàng sẽ từ chối và chùn bước, đến cuối cùng ép theo về, còn thể mượn cớ rằng cho nàng cơ hội lựa chọn .
Nghĩ thông suốt , trong lòng Thương Ninh Tú thấy nghẹn ứ, chút hụt hẫng khó tả, cảm thấy băn khoăn day dứt suốt cả quãng đường thật vô ích.
Nàng cúi đầu mũi chân , lầm bầm rõ nghĩa: "Hừ, tên nam nhân ch.ó má, khoác..."
Khi trời tờ mờ sáng, Chu Bưu vốn đang ngáy ngủ, bỗng nhiên cảnh giác mở mắt, thấy tiếng vó ngựa.
Chinh chiến liên miên suốt mấy tháng, chỉ Ngân quân tổn hại nguyên khí, mà binh lính Hạ quân cũng sống những ngày kham khổ, mỗi ngày trong quân ngũ chỉ uống nước lạnh gặm bánh bao trắng, một hai tháng còn , đằng gặm suốt gần nửa năm, đám lính già lõi đời sớm chịu nổi nữa, cứ hễ trống tạm nghỉ chiến sự là lẻn ngoài, tranh thủ vơ vét chút mỡ dầu của dân chúng và qua đường.
Trước ở trong thành thì tiện hơn một chút, bây giờ Hạ quân đ.á.n.h lui đẩy thẳng đến biên quan, phía là bảy vạn đại quân Đại Ngân trấn giữ, đám binh lính lỗ mãng đành đường dịch đạo ngoài quan ải để thử vận may.
Bảy tám gã nam nhân to lớn cầm binh khí cưỡi ngựa, ánh mắt tìm kiếm tứ phía, trong đó một kẻ xoa xoa cánh tay : "Này, chúng ngoài sớm quá , trời còn sáng hẳn, chim còn tỉnh ngủ, lấy ."
"Đồ ch.ó ngốc, chẳng chỉ giờ mới lẻn , đợi chim tỉnh ngủ thì Hiệu úy cũng bắt đầu điểm danh thao luyện ."
"Đừng ồn ào, gần đây nhiều thương đội qua, Hòa Thạc cũng đường , dân buôn bán chăm chỉ dậy sớm, chắc chắn sẽ gặp ."
"Ê, phía rừng xe ngựa đang ?"
Thèm mala quá
" , mà, chắc chắn nhưng cái xe rách nát bé tí tẹo , là kẻ nghèo kiết xác chẳng đồ gì, cần đuổi theo , chúng lượn thêm vòng nữa, đợi đợt ."
Hạ Chiêu đ.á.n.h xe quất liên tiếp mấy cái m.ô.n.g ngựa nhưng xe ngựa so với ngựa chiến, tốc độ hạn cũng chẳng chạy nhanh bao nhiêu. May mà đám Hạ binh ý định đuổi theo, Hạ Chiêu vòng rừng cây nhỏ, đường vòng một đoạn tránh khỏi dịch đạo của bọn chúng, tiếp tục về hướng Ngân Quan.
rừng bao lâu, từ xa phát hiện phía dấu vết từng nhóm lửa, dấu vết sinh hoạt.
Mấy đứa trẻ gầy trơ cả xương xổm bên vệ đường, mở to đôi mắt mờ mịt ngây ngô, mặt mũi lấm lem bùn đất rửa sạch, im lặng chiếc xe ngựa qua. Đây đều là những nạn dân chịu ảnh hưởng của chiến tranh, nhà tan cửa nát, tất cả đều đến từ Đại Ngân.
Càng về phía , nạn dân im lặng càng nhiều.
Trước Thương Ninh Tú từng cha và nhắc tới mỗi khi thiên tai nhân họa, sẽ vô bá tánh gặp nạn, nạn dân thành họa. dù miêu tả thế nào, cũng bằng tận mắt chứng kiến giờ phút , nàng từng thấy nào gầy gò như que củi đến , ai nấy đều đầu bù tóc rối, dường như gió thổi một cái là ngã, khi những tụ tập thành đống xuất hiện cùng , đối với Thương Ninh Tú - từ nhỏ sống trong nhung lụa từng tận mắt thấy tai họa - thì cú sốc thị giác thật sự quá lớn.
Nàng xe ngựa cùng bọn họ im lặng, đôi lông mày bất giác nhíu .
Đi thêm một đoạn nữa, lều cỏ do nạn dân dựng lên, khói bếp lờ lững bay lên, trong sân mấy nữ nhân trẻ tuổi, dường như đang nấu cơm.
lúc , từ con đường nhỏ đối diện khu rừng truyền đến tiếng vó ngựa, đám Hạ binh lúc nãy lẻn cướp chút đồ cải thiện bữa ăn chui từ đường nhỏ, kinh ngạc vì trong trốn: "Mau tới xem , mấy em đỏ thật, lưu dân của triều Ngân! Ha ha, mau tới mau tới, cái ăn còn cả đàn bà nữa !"
Hét xong câu , hai tên lính côn đồ mắt lộ hung quang lao xuống, ngựa cao to nhảy thẳng qua tường rào thấp bé, dọa cho nữ nhân và trẻ em bên trong thét bỏ chạy tán loạn.
Cảm xúc của Hạ Chiêu vốn đè nén đến cực hạn khi thấy nạn dân đó, trong khoảnh khắc bùng nổ, gần như nghiến nát răng, nhảy phắt xuống xe, rút đao c.h.é.m về phía đám Hạ binh .
Chu Bưu thương nên phản ứng nhanh bằng nhưng cảm xúc còn mãnh liệt hơn cả Hạ Chiêu, trong nhà cũng vợ con, nổi cảnh già trẻ gái trai bắt nạt, đôi mắt đỏ ngầu c.h.ử.i ầm lên: "Lũ giặc Hạ ch.ó c.h.ế.t! Ông nội Chu của mày hôm nay c.h.é.m c.h.ế.t chúng mày !" Nói xong liền khập khiễng nhảy xuống theo.
"Hạ đại ca!" Trên xe ngựa chỉ còn Thương Ninh Tú, hai nam nhân đều nhảy xuống, con ngựa vẫn cắm đầu lao về phía , thủ của Thương Ninh Tú bì với bọn họ, loạng choạng vội vàng tiến lên kéo dây cương.
Ngựa hí vang dừng , Thương Ninh Tú vị trí phu xe, điều khiển con ngựa đầu tiếp ứng bọn họ nhưng đ.á.n.h xe và cưỡi ngựa sự khác biệt lớn, tay nghề của nàng thật sự lạ lẫm, hơn nữa đường quá hẹp dễ đầu, Thương Ninh Tú sốt ruột c.h.ế.t, mắt thấy con ngựa xoay trái xoay theo ý , nàng quyết đoán trực tiếp tháo dây buộc xe.
Sau khi giải khai sự trói buộc của khung xe, Thương Ninh Tú từ trong xe nhảy phắt lên lưng ngựa, yên ngựa cũng bàn đạp, nàng dùng dây thừng dây cương tạm thời, những thứ còn dựa kỹ thuật cưỡi ngựa điêu luyện, thúc ngựa nhanh ch.óng vòng qua xe ngựa lao ngược trở .
Hạ binh chỉ thể phách cường tráng bệnh đau, mà còn chiếm ưu thế lượng ba đ.á.n.h hai, Hạ Chiêu và Chu Bưu một chân cẳng bất tiện, một trọng thương, ứng phó khá vất vả. Hạ Chiêu đ.ấ.m mấy quyền, c.ắ.n c.h.ặ.t mùi m.á.u tanh trong miệng, thừa cơ một d.a.o cắt đứt yết hầu một tên Hạ binh.
Mấy tên Hạ binh khác vốn dĩ ở cách đó xa, thấy động tĩnh liền nhanh ch.óng từ đầu rừng bên chạy tới, quân trong nháy mắt biến thành bảy đ.á.n.h hai.
Nếu ba đó còn cơ hội thắng, thì bây giờ hy vọng vụt tắt, Hạ Chiêu phun một ngụm m.á.u, kéo Chu Bưu bỏ chạy.
Hạ Chiêu nhanh trèo lên con ngựa của tên Hạ binh c.h.ế.t, vươn tay kéo Chu Bưu, mà trong lòng Chu Bưu hiểu rõ hai nam nhân cưỡi một con ngựa thì chắc chắn ai chạy thoát , kiên quyết gạt tay Hạ Chiêu , khập khiễng chạy về hướng ngược , đỏ ngầu mắt gào lên: "Huynh ! Chia chạy!!"
Hạ Chiêu hiểu, Chu Bưu , là lao đường c.h.ế.t.
Hạ binh nhanh xông tới, Hạ Chiêu thể chần chừ thêm nữa, nghiến răng quất mạnh lưng ngựa phi nước đại rời .
Chu Bưu nhanh Hạ binh đuổi kịp, một gã nam nhân trong đó cuối cùng cũng rõ mặt , lớn : "Ha ha, là tên Râu Xồm! Đại ca, tên chính là nghịch phạm mà các ngài đang truy sát!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-72-dung-gia.html.]
Chu Bưu thấy giọng quen thuộc, hai tên Hạ binh đ.ấ.m đau mấy quyền, thể tin nổi đầu , mắng to mặt gã nam nhân lưng ngựa: "Đồ ch.ó đẻ, Trình Hào, cái thằng con hoang nhà mày thế mà kẻ bán nước cầu vinh!!"
Gã nam nhân gọi là Trình Hào chẳng thèm để ý đến tiếng c.h.ử.i rủa nữa, nhanh nhớ khuôn mặt quen thuộc khác thấy, lập tức báo cáo: "Đại ca, tên còn hình như là Hạ Chiêu Hạ Hiệu úy, khi giải ngũ là thuộc hạ đắc lực của Thương Minh Tranh đấy."
"Mày sẽ c.h.ế.t t.ử tế ." Chu Bưu trừng mắt giận dữ, ôm quyết tâm c.h.ế.t, đột ngột vùng thoát khỏi sự kìm kẹp, ôm c.h.ặ.t lấy hông bụng một tên Hạ binh, dùng sức lao cành cây gãy nhọn hoắt nhô : "A a a a..."
Hai một một xuyên thủng, gim c.h.ặ.t cây.
Phía Hạ Chiêu ba tên Hạ binh đuổi theo, một mũi tên b.ắ.n trúng chân ngựa của , con ngựa hí vang lật nghiêng, Hạ Chiêu ngã xuống hộc đầy miệng m.á.u.
Thương Ninh Tú khéo thấy cảnh , nàng lao tới hét: "Hạ đại ca! Chạy về phía !"
Lưng Hạ Chiêu còn trúng một mũi tên, nhíu mày xua tay với nàng, hiệu nàng đừng tới, dùng hết sức lực gào lên một tiếng: "Đi !"
Khoan đến việc Hạ Chiêu vốn dĩ vì giúp nàng nên mới chuyến đến Ngân Quan, huống hồ là thuộc hạ cũ của trưởng vì Đại Ngân cúc cung tận tụy, do thương mới giải ngũ, càng là vì bảo vệ lưu dân Đại Ngân mới nông nỗi .
Thương Ninh Tú dù thế nào cũng thể thuyết phục bản bỏ mặc mà trong tình cảnh .
Nàng tăng tốc độ, một lời ghìm cương ngựa mặt Hạ Chiêu, cúi xuống kéo lên ngựa.
Tim Thương Ninh Tú đập nhanh từng thấy, phía ba tên Hạ binh đuổi sát buông, Hạ Chiêu còn sức lực để chống đỡ, nửa đều đè lên lưng Thương Ninh Tú.
Lại thêm một mũi tên b.ắ.n trúng m.ô.n.g ngựa, Thương Ninh Tú cảm nhận rõ ràng con ngựa đau hoảng sợ bắt đầu chạy điên cuồng.
Truy binh phía giương cung định b.ắ.n tiếp, bỗng nhiên một mũi tên từ bay tới, chuẩn xác găm cổ kẻ địch, trừng mắt ngã khỏi lưng ngựa, thuận đà còn đè ngã một đồng bọn phía .
Con ngựa chạy điên cuồng cuối cùng cũng cắt đuôi truy binh, bên tai Thương Ninh Tú là tiếng thở dốc nặng nề của chính , tinh thần nàng căng thẳng tột độ, trong lòng rõ nếu chậm một bước chính là kết cục phơi thây nơi hoang dã, dám ngừng nghỉ chút nào, cứ thế lao về phía .
Mãi cho đến khi Hạ Chiêu phía rốt cuộc thể giữ thăng bằng nữa, xu thế sắp ngã nhào từ lưng ngựa xuống, Thương Ninh Tú mới kinh hồn bạt vía vội vàng kéo ngựa nhưng nàng đỡ nổi Hạ Chiêu, cả hai lôi kéo cùng ngã xuống đất.
"Hạ đại ca , chảy nhiều m.á.u quá." Thương Ninh Tú quỳ bên cạnh rối tinh rối mù, giúp xử lý vết thương nhưng bắt đầu từ : "Huynh dạy , gì mới giúp ?"
Hạ Chiêu thở thì nhiều mà hít thì ít, giây phút cuối cùng của cuộc đời vô cùng thanh thản, một chuyến , cũng coi như là c.h.ế.t sa trường nhỉ.
Thương Ninh Tú sự buông xuôi của , hoảng loạn lắc đầu: "Huynh đừng như Hạ đại ca, đừng c.h.ế.t, còn đang đợi về nhà, cho , rút tên ư? Có rút lập tức ấn c.h.ặ.t cầm m.á.u ?"
Hạ Chiêu quỳ mặt đất, cái cổ nặng nề từ từ ngẩng lên, thấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Quận chúa mặt, giọng nàng đang run rẩy, rõ ràng là sợ nhưng trong tình huống nguy cấp , cũng từ bỏ ý định cứu .
"Cô gái dũng cảm..."
Cổ họng Hạ Chiêu m.á.u chặn , giọng sủi bọt khó rõ nhưng vẫn chậm rãi câu cuối cùng: "Đi ... cũng ..."
Hắn mắt Thương Ninh Tú. Gánh nặng hưng vong của một quốc gia, nên đè lên vai một cô nương nhỏ bé như .
Mắt Hạ Chiêu vẫn mở, chỉ trong nháy mắt, còn nét mặt.
Cảm xúc của Thương Ninh Tú xộc thẳng tim, nước mắt kìm trào ngoài, dũng sĩ hy sinh vẫn cúi đầu quỳ đó, cô gái mảnh mai yếu ớt gục lên vai , gào t.h.ả.m thiết.
Mục Lôi giải quyết xong ba tên Hạ binh truy sát , cưỡi Tang Cách Lỗ tìm tới, đập mắt chính là cảnh tượng .
"Tú Tú!" Mục Lôi nhanh nhẹn xuống ngựa, lao tới căng thẳng kiểm tra vết m.á.u vai và n.g.ự.c nàng, may mà nàng thương, đều là quệt thôi: "Không chứ? Có thương ở , gặp Ma La Cách cầm chân một lúc, xin , đến muộn."
Thương Ninh Tú đến thượng khí tiếp hạ khí, bất lực nắm lấy cánh tay Mục Lôi lay lay, giúp xem thử Hạ Chiêu, thút thít hỏi: "Huynh c.h.ế.t , còn cứu ..."
Mục Lôi thăm dò thở và mạch đập của Hạ Chiêu, xác định là c.h.ế.t hẳn nhưng dáng vẻ lóc t.h.ả.m thiết của Thương Ninh Tú nên lời, chỉ im lặng ôm nàng lòng, bàn tay to lớn vuốt ve gáy nàng an ủi: "Không , đến ."
Thương Ninh Tú đương nhiên hiểu điều nghĩa là gì, nàng vùi mặt n.g.ự.c Mục Lôi, hai tay túm c.h.ặ.t lấy y phục của , ướt đẫm một mảng lớn.
Những tên Hạ binh còn cũng đuổi tới nơi, Trình Hào thấy Hạ Chiêu đang cúi đầu quỳ c.h.ế.t mặt đất , đó mới chú ý tới đôi nam nữ đang ôm bên cạnh .
Nam nhân trông vạm vỡ cường tráng, là một kẻ khó xơi, Trình Hào chùn bước, dám mạo tới gần nhưng cũng tiếc cơ hội lập công lớn từ Hạ Chiêu .
Sau đó thấy nữ nhân trong lòng kẻ ngẩng đầu lên, chỉ về phía , khuôn mặt đẫm nước mắt run rẩy lóc cáo trạng: "Bọn chúng ức h.i.ế.p ..."