Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 69: Mèo mềm chân
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Ninh Tú hồn định thần kỹ, trong dòng qua , vẫn ít nam nhân dị tộc cao lớn nhưng nàng cẩn thận tìm hồi lâu chẳng phát hiện điểm gì khác thường, lúc mới xác định là nhầm, thở phào nhẹ nhõm.
Cách biên ải Hòa Thạc chẳng qua hơn nửa ngày đường, Hạ Chiêu kinh nghiệm, xử lý tro tàn đống lửa, dừng ở vùng đầm lầy đất mềm cố ý giẫm dấu móng ngựa hỗn loạn vòng vèo, lúc trọ bộ lạc thì để lộ lộ trình giả dối nhưng đáng tin để đ.á.n.h lạc hướng. Thương Ninh Tú niềm tin gã, bọn họ chạy dọc đường về cơ bản để dấu vết gì, Mục Lôi thể nào đuổi tới đây .
mà niềm tin là một chuyện, đôi mắt cứ luôn dọa dẫm nàng một cách khó hiểu, khi Thương Ninh Tú hoảng hốt cảm thấy thấy Mục Lôi thứ hai nhưng tìm thấy , nàng bắt đầu tin chuyện ma quỷ nữa.
Đầu tiên là mơ cãi cả đêm hại nàng nghỉ ngơi , bây giờ liên tiếp hoa mắt, mà tà môn thế chứ. Nàng đuổi theo hướng thấy, nhất quyết cho kỹ xem là nhầm ai.
Trong lòng Thương Ninh Tú ôm một đống đồ ăn, bước như gió, đuổi tới cuối con đường nhỏ lén lút .
Hai đứa trẻ con đang xổm đất chơi ô ăn quan, xung quanh ít , bà chủ sạp hàng nhỏ đang chống cằm ngủ gật.
Không ai tạng khớp cả, cho nên nàng nhầm ai?
Thương Ninh Tú thẳng dậy, bắt đầu nghi ngờ bản , vì quá căng thẳng nên xuất hiện ảo giác .
Nàng đầu rời , Mục Lôi xổm cây, vạch cành lá một cái.
Rõ ràng định cố ý dọa bà cô ngốc vô lương tâm một chút khi bắt nàng về, kết quả chẳng những mục đích đạt , bây giờ thành trốn cây sợ nàng thấy thế ?
Nam nhân nhíu mày, tức chỗ nào xả.
Thương Ninh Tú đăm chiêu suy nghĩ trở về quán trọ, lúc lên lầu, cửa phòng bên cạnh đang mở, ba em nhà họ Hạ đều ở bên trong, Hạ Chiêu gọi nàng một tiếng "Đông gia", Thương Ninh Tú hồn sang, tới: "Mọi dậy , khéo, mua chút đồ ăn."
Thương Ninh Tú đưa đồ ăn cho Hạ Linh, căn phòng đó nhỏ, bên trong còn hai nam nhân to lớn, nàng bèn nán lâu, định phiền bọn họ nghỉ ngơi chuẩn rời , Hạ Chiêu liền dậy với nàng: "Đông gia, mượn một bước chuyện."
Nam nhân dẫn nàng tới cuối hành lang, rộng rãi hơn căn phòng , Hạ Chiêu khi xác nhận trái đều là phòng trống, mới nhỏ giọng : "Đông gia thể điều , hiện giờ quân Hạ phạm biên giới, Ngân Quan đang đ.á.n.h trận."
Thương Ninh Tú thở dài, gật đầu : "Có ."
Hạ Chiêu: "Trước đó vốn định đưa Đông gia về Hòa Thạc lánh nạn nhưng lúc ngóng tình hình phố thì một tin tức, Nhị điện hạ mang trọng binh chinh, nửa tháng trận đầu thắng lợi, vùng đất trung tâm Bàn Thành lấy , hiện giờ đang dẫn đại quân tiến về phía biên quan một đường thu phục đất đai mất, đ.á.n.h thắng đó. Mà Tiền phong Đại tướng trướng Điện hạ, chính là Thương tướng quân."
Mắt Thương Ninh Tú sáng lên: "Đại ca tới biên quan !"
Hạ Chiêu gật đầu : "Phải, thuộc hạ dò hỏi qua hai ba lượt, tin tức nhận đều thống nhất, chắc là đáng tin."
Tâm trạng Thương Ninh Tú vui vẻ từng , vì hy vọng gặp đại ca nhà , cũng là vì đất đai mất sắp thu phục, cuộc chiến tranh lẽ sắp thấy hồi kết .
Hạ Chiêu tiếp tục trầm giọng : "Biên quan Hòa Thạc sẽ kiểm tra nghiêm ngặt văn kiện thông quan, tình huống của Đông gia đặc biệt, vốn dĩ thuộc hạ còn đang nghĩ cách giải quyết vấn đề khó khăn , bây giờ tin tức tới thật đúng lúc, thuộc hạ định để tự về Hòa Thạc , đó thuộc hạ hộ tống Đông gia về hướng Ngân Quan hội họp với Thương tướng quân."
Thế quả thật là còn gì hơn, khóe môi Thương Ninh Tú mang theo ý , lo lắng : " mà... bọn họ tự về an ?"
Hạ Chiêu gật đầu : "Đông gia yên tâm, chỗ cách biên quan Hòa Thạc gần , đường nhiều thương đội, hơn nữa con đường bọn họ qua nhiều chuyến, quen thuộc, cũng an . Bọn họ đều văn kiện thông quan đóng dấu đàng hoàng trong , thủ tục đầy đủ, sẽ vấn đề gì."
Thương Ninh Tú lúc mới yên tâm, : "Vậy thì quá ."
Sáng sớm hôm , hai em Hạ Phong Hạ Linh liền trả phòng rời khỏi trấn Tái Lai.
Hạ Chiêu sáng sớm ngoài mua đồ ăn cần dùng cho chặng đường tiếp theo, tiện thể cũng ngóng thêm tin tức để cầu yên tâm.
Thương Ninh Tú ở một trong phòng cũng buồn chán, bèn bảo cứ yên tâm dò la tin tức, nàng mua đồ là , chuẩn xong nhanh một chút cũng thể xuất phát sớm hơn.
"Đây là sáu cái màn thầu, khách quan cầm lấy, tranh thủ ăn lúc nóng, nguội ảnh hưởng khẩu vị đấy." Người bán hàng rong đưa đồ ăn gói kỹ cho Thương Ninh Tú, nàng nhận lấy bỏ trong giỏ.
Thương Ninh Tú kiểm đồ trong giỏ, những thứ Hạ Chiêu dặn dò đều mua đủ cả, nàng xoay định về quán trọ đợi gã, ngay lúc , nàng thoáng cái thấy một nam nhân cao lớn, đang trong lán cách đó xa.
Lại tới nữa. Thương Ninh Tú nhíu mày cho là đúng, kết quả định thần một cái, ba hồn bảy vía dọa bay mất một nửa. Cái tướng tá cao to như trâu như ngựa dù cũng vô cùng bắt mắt, mái tóc màu hạt dẻ, hai cổ tay đều đeo bao tay sắt, mày mắt sắc bén ở đó, Mục Lôi thì là ai?
Cả nàng suýt chút nữa bật dậy, vội vàng trốn một sạp hàng gần đó, lén lút lộ một con mắt để trộm.
Mục Lôi dường như vẫn phát hiện nàng, trong tay cầm một cái bát tô còn to hơn cả mặt đang uống , tạng của nam nhân tự mang theo cảm giác áp bức, xung quanh ai dám tới gần, tiểu nhị lúc châm nước cho hận thể cúi đầu xuống tận đất.
Tim Thương Ninh Tú đập nhanh như đ.á.n.h trống, ở đây, là thật sự phát hiện hành tung của nàng đuổi tới, là lung tung tìm khắp nơi tình cờ đến đây? Vậy những ảo giác lượt nàng thấy hôm qua, thật sự chính là bản tôn đấy chứ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-69-meo-mem-chan.html.]
Quá nhiều ý nghĩ lộn xộn ùa tới, Thương Ninh Tú căng thẳng cực độ, nàng tự nhủ với bản , bất kể đó thế nào, Mục Lôi hiện giờ ít nhất hẳn là vẫn điểm dừng chân của nàng, chỉ cần nàng bây giờ lặng lẽ rời phát hiện, đợi Hạ Chiêu về là thể mau ch.óng rời khỏi trấn Tái Lai.
Thương Ninh Tú mím môi, phán đoán phương hướng một chút, khu phố nàng đang về quán trọ thì cần ngang qua ngay phía lán Mục Lôi đang , nhỡ lúc đó đầu thì nàng chẳng chỗ nào mà trốn, thể ký thác hy vọng sự may mắn .
Thế là nàng xách giỏ, vòng một đường lớn, định xuyên qua con đường nhỏ bên hông, kết quả mới rẽ qua khúc cua, liền thấy cuối con phố, nam nhân đang dắt ngựa về phía bên . Thương Ninh Tú nín thở vội vàng rụt về, thầm mắng một tiếng mà xui xẻo thế.
Con phố bên phía Mục Lôi ngắn, con phố nàng đang thì dài, hơn nữa dọc đường ngay cả cái cây để trốn cũng , nếu nàng đường cũ chắc chắn chạy nửa đường sẽ thấy, thế là Thương Ninh Tú quyết đoán dứt khoát chui tọt trong tường hoa bên cạnh.
Đây là một góc c.h.ế.t ba mặt giáp tường, bên bò đầy dây leo tường vi, đợt hoa xuân đầu tiên nở, màu hồng phấn nở rộ cả đầu tường, vô cùng xinh .
Thương Ninh Tú trốn bức tường, ngay lúc cũng dám mạo hiểm thò đầu xem vị trí của nữa, chỉ thể cố gắng lắng tiếng móng ngựa thong thả của Tang Cách Lỗ, trong lòng cầu nguyện thể thẳng qua nhanh một chút, ngàn vạn đừng rẽ .
càng nghĩ như , nàng càng thấy tiếng móng ngựa từ xa tới gần, hiển nhiên là chính là rẽ , đang về phía hướng .
Làm đây, đây...
Thương Ninh Tú cuống c.h.ế.t , c.ắ.n móng tay quanh, cũng là tình thế ép đến cuống cuồng, thấy bên chân tường đống rương gỗ cũ nát, giẫm lên đó chuẩn trực tiếp trèo tường.
Bức tường tính là quá cao nhưng dây leo tường vi đầy gai ngược, bản Thương Ninh Tú cũng loại thủ đặc biệt linh hoạt, miễn miễn cưỡng cưỡng thì qua , kết quả tà váy móc dây hoa bên .
Giật mạnh mấy cái , tiếng móng ngựa vô cùng gần , Thương Ninh Tú nam nhân bên ngoài ước chừng đến ngoài tường hoa, nàng nín thở dám động đậy nữa.
Nhịp tim dường như cũng theo tiếng móng ngựa cùng ngừng , Thương Ninh Tú toát cả đầu mồ hôi lạnh.
Khái niệm thời gian nhòa , nàng qua bao lâu, mãi cho đến khi cuối cùng cũng thấy tiếng móng ngựa xa, Thương Ninh Tú mới thở phào một thật dài, ý thức tê dại từ từ về với cơ thể.
Tay chân lạnh toát tìm cảm giác, Thương Ninh Tú giẫm lên giá gỗ gỡ tà váy móc xuống, xổm xuống, từ từ mò từ đầu bên nhảy xuống.
Người tiếp đất, phủi phủi bụi bặm dính tay, ngước mắt lên, liền đ.â.m sầm đôi mắt trầm tĩnh của nam nhân.
Thân hình cao lớn của Mục Lôi lười biếng nửa dựa lối của tường hoa, ở đó, lối duy nhất liền giống như bịt kín về mặt thị giác, cảm giác áp bức mười phần.
Thương Ninh Tú cứng đờ tại chỗ, nàng nên lời, đồng t.ử chấn động kịch liệt run rẩy, sự khiếp sợ ban đầu phản ứng đầu tiên là đầu bò ngược lên giá gỗ.
chút tốc độ của nàng đối với Mục Lôi mà hiển nhiên là đủ , Thương Ninh Tú luống cuống tay chân bò lên, tay còn chạm tường hoa, một luồng sức mạnh to lớn phía bóp c.h.ặ.t lấy eo, nam nhân cứ thế sống sượng lôi nàng ngược trở về: "Chạy? Em chạy tiếp cho ông đây xem nào?"
Thương Ninh Tú kinh hô một tiếng, chân trực tiếp rời khỏi mặt đất ném lên cái giá gỗ bậc hai, cái giá gỗ phát tiếng kêu cọt kẹt rung lắc một hồi, Thương Ninh Tú vững cứ thế ngã bịch xuống bên .
Mục Lôi mặt sa sầm mặt mày, cái giá gỗ cao tới bốn thước, nàng ở tầm mắt vẫn thấp hơn một đoạn, nàng dựa lưng tường tìm kiếm cảm giác an , căng thẳng chằm chằm nam nhân khí thế bức mặt, lắp bắp : "Sao ... đuổi tới đây?"
Thèm mala quá
Rõ ràng Hạ Chiêu cẩn thận như thế , tại vẫn qua mắt ?
Mục Lôi lạnh một tiếng: "Hừ, cho em , đó để tiện né tránh chạy tiếp chứ gì? Em ông đây giống thằng ngu lắm hả?"
Nam nhân nín nhịn một bụng tà hỏa mấy ngày nay, bây giờ thấy khuôn mặt liền bốc thẳng lên đầu, túm là mắng xối xả một trận: "Thương Ninh Tú, con mụ thối tha , đầu óc em úng nước mà cứ thế yên tâm chạy theo trai hả? Hả? Thương đội ít nhất còn gốc rễ, tên què bụng đen đỏ thế nào em rõ mà dám chạy theo? Ông đây thấy em nó vẫn bọn Ba Xà dọa cho đủ đô , ông đây sớm muộn gì cũng ngày em chọc cho tức c.h.ế.t."
Giọng Mục Lôi vốn dĩ lớn, nổi nóng đen mặt càng dọa hơn, Thương Ninh Tú khí thế của dọa sợ, đáng thương co rúm ở đó, theo giọng điệu trầm bổng của mà dọa đến mức giật nảy , rõ đang nóng giận, nàng nên vuốt lông mới dễ sống nhưng vẫn nhịn kiên trì phản bác: "Ta về Trung Nguyên, đương nhiên chạy, ngươi quản ."
Nội dung cứng rắn, giọng điệu túng đến mức như mèo mềm chân.
"Ông đây quản ?" Mục Lôi híp mắt, tức đến ngứa cả chân răng, chỉ mũi nàng : "Em gan thì nữa xem? Người Trung Nguyên các em một đêm phu thê trăm ngày ân nghĩa, ông đây với em ngày ngày đêm đêm bao nhiêu chuyện, bây giờ em quản hả? Sướng xong trở mặt nhận ? Mơ cưng."
Thương Ninh Tú lời của chọc cho đỏ bừng mặt, hận thể tìm cái lỗ nẻ nào chui xuống cho xong: "Ngươi la lối cái gì!!"
Hạ Chiêu đang dò la tin tức trong quán rượu.
Nam nhân uống cạn rượu còn thừa trong bát, ném tiền bạc lên bàn cúi đầu rời , cửa ngang qua một con hẻm vắng , chú ý tới mặt đất vết m.á.u, là cố ý xử lý qua, thời gian chắc là lâu lắm.
Nam nhân liếc đống sọt tre duy nhất thể giấu trong con hẻm phía , quyết định đường vòng, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.
Nào ngờ gã mới đầu, một bóng đen phía liền vùng dậy nhanh như chớp, một chiếc sọt tre chắn đường hất tung đập tường, một bàn tay thô ráp vươn tới định bịt miệng gã , Hạ Chiêu nghiêng đầu tránh thoát.