Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 64 - 65: Tỏ vẻ yếu thế
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Ninh Tú tiếp lời nữa, nàng ôm lấy cánh tay , gác cằm lên đầu gối. Mục Lôi tiếp: "Nói cũng , môn mã cầu chơi khá vui, giờ từng cơ hội truyền đến chỗ bọn nhỉ. Nàng mấy thằng nhóc ngốc nghếch xem, vui sướng cứ như khỉ thả về rừng , lúc rời sân bọn nó tranh cái gậy đ.á.n.h luôn ."
"Rất bình thường, Trung Nguyên giống thảo nguyên các ngươi những bãi cỏ rộng lớn trời phú như . Sân mã cầu ở chỗ bọn đều là do nhân công xây dựng, thể xây nổi, dùng nổi tự nhiên cũng đều là thế gia quý tộc. Bách tính bình thường cho dù từng thấy cũng chẳng mấy cơ hội thể đích xuống sân, thương nhân nay đây mai đó thì càng cần . Không ai dạy, các ngươi tự nhiên sẽ ."
Cánh tay Mục Lôi vẫn gác vai nàng, tư thế coi như là nửa ôm. Khi cả hai cùng vì chênh lệch chiều cao quá lớn nên bọn họ cơ bản thể tư thế , cho nên Thương Ninh Tú từng phát hiện cánh tay nặng đến thế. Nàng đè đến mỏi cả cổ, cựa quậy mấy cái, ghét bỏ : "Ngươi nặng c.h.ế.t , bỏ xuống ."
Bên ngoài vách lều truyền đến tiếng trẻ con chạy nhảy nô đùa, khanh khách chạy vụt qua, nhanh như một cơn gió.
Bé trai dị tộc cũng đôi mắt to, sống mũi cao, đường nét rõ ràng, mái tóc ngắn màu hổ phách xoăn, ánh mặt trời trông tràn đầy sức sống. Đứa nào đứa nấy trong tay cầm cành cây nhặt ở , bắt chước tư thế cưỡi ngựa, chạy điên cuồng đất bằng, giả vờ chơi trò đ.á.n.h mã cầu với gió.
Chỉ cách một lớp vách lều mỏng manh, Thương Ninh Tú Mục Lôi đè xuống đất động đậy . Ánh nắng ngày xuân chiếu sáng vách lều, rải ánh sáng mờ ảo lên mặt nàng. Đôi mắt Thương Ninh Tú đảo quanh đầy căng thẳng, gã nam nhân một lời hợp liền đẩy ngã nàng, thèm kiêng dè xem đang ở .
"Ngươi cái gì, ngươi buông ." Thương Ninh Tú hạ thấp giọng cảnh cáo : "Bên ngoài là , nếu ngươi dám bậy sẽ để yên cho ngươi ."
Mục Lôi dáng vẻ căng thẳng của nàng, tính trỗi dậy, càng trêu chọc nàng, nàng cuống cuồng, nàng hoảng loạn. Hắn toét miệng , thong thả ung dung nhéo nhéo đôi má phấn của nàng, ngón tay chậm rãi xoa nắn: "Sợ cái gì, ai thấy , nhỏ tiếng chút là , giày vò nàng."
Loại lều tạm thời đều là hình tam giác, cửa lều tấm rèm thể kéo nhưng kín , nửa che nửa hở kiểu gì cũng thấy chút ánh sáng bên ngoài. Thương Ninh Tú giãy giụa dậy, mắt trừng về phía tấm rèm mấy : "Cái gì mà ai thấy, cái lỗ to như thế, tùy tiện ai ngang qua cũng đều thể thấy. Ngươi cần mặt mũi nhưng thì cần, , ngươi mau tránh ."
"Nhìn thấy thì bảo cút, kẻ nào mắt như thế chứ." Mục Lôi là kẻ tính cách trời sợ đất sợ, đặc biệt thích tìm kiếm kích thích. Hắn đè Thương Ninh Tú mặt đất, một tay bắt đầu cởi thắt lưng của , hào hứng : "Vẫn từng thử ở bên ngoài bao giờ, thử một , thử nàng thích ."
Thương Ninh Tú hiển nhiên là thể nào chiều theo , nàng bắt đầu vặn vẹo giãy giụa, bày dáng vẻ tuyệt đối phối hợp. chịu thiệt vì thể lực yếu, nàng dùng hết sức bình sinh mà nam nhân vẫn nhúc nhích tí nào.
Nàng mệt c.h.ế.t, đất thở hổn hển, giận thẹn trừng mắt , đưa cảnh cáo cuối cùng: "Ngươi chịu dậy ?"
"Cũng là thương lượng ." Mục Lôi buông lỏng miệng, trong đôi mắt màu hổ phách ẩn chứa tinh quang. Thương Ninh Tú cẩn trọng hỏi: "Ngươi thế nào?"
"Không cũng ." Năm ngón tay đan giữa kẽ ngón tay non mềm của nàng, siết c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ bé: "Dùng chỗ , nàng giúp lộng ."
Thương Ninh Tú thể tin nổi trừng lớn mắt, sắc mặt lúc xanh lúc tím: "Ngươi điên ?"
Nàng rối loạn trận tuyến, đợi Mục Lôi câu tiếp theo liên tiếp từ chối phủ định: "Ngươi đừng hòng nghĩ tới, thể nào loại chuyện , tuyệt đối thể."
Thương Ninh Tú tâm hoảng ý loạn, vì cái gì khác, chỉ vì quá hiểu rõ bản tính của nam nhân . Thứ , dù là uy h.i.ế.p dụ dỗ cưỡng ép bừa, từ thủ đoạn cũng đạt mục đích. Trong nháy mắt , nàng cảm giác bất lực như cá thớt, là d.a.o thớt còn là thịt cá, trong lòng hiểu rõ cửa ải hôm nay e là khó mà giữ .
Mục Lôi vẫn buông nàng nhưng cũng cưỡng ép tiến hành động tác tiếp theo: "Sao thể, chẳng cũng từng dùng tay cho nàng , gì khó , nàng thì dạy nàng là , nàng xem."
Nam nhân dùng ánh mắt hiệu phía của : "Thế mà thu dọn hiện trường ? Nàng tự chọn , tay là thể."
Thương Ninh Tú chọn mà cũng chọn, sa sầm mặt giãy giụa dậy nữa. Mục Lôi lựa chọn dùng sức mạnh trấn áp, nam nhân ôm lấy nàng, vùi mặt hõm cổ nàng cọ cọ, khác hẳn ngày thường mà tỏ vẻ yếu thế: "Tú Tú, khó chịu, giúp ."
Hắn buông tay thì nàng cách nào dậy. Thương Ninh Tú cọ đến mức câu tiếp theo nên gì.
Nàng cứng đờ ở đó. Một khi mất cái khí thế quyết tuyệt lúc , Mục Lôi liền cực kỳ cách đằng chân lân đằng đầu, thừa cơ nắm lấy tay nàng, miệng lẩm bẩm: "Giúp mà, , chỉ một thôi."
Thương Ninh Tú cảm thấy giữa nàng và Mục Lôi, chắc chắn một điên .
Mấy bé trai bên ngoài hét, tiếng chạy nhảy lúc nhanh lúc chậm chẳng chút nhịp điệu nào, giọng trẻ con non nớt năng còn rõ ràng, dùng tiếng thảo nguyên mấy từ như tấn công, phòng thủ, xông lên, chơi đến là vui vẻ.
Suy nghĩ của Thương Ninh Tú khuấy thành một đống hồ nhão, một chữ cũng lọt, chỉ thấy đầu óc ong ong.
Nàng cứng ngắc dám động đậy, một tay che mắt , tay nửa kéo nửa lôi đưa đến nơi mong chờ. Lòng bàn tay và mu bàn tay nóng rực, bàn tay thô ráp của Mục Lôi nắm lấy tay nàng, miệng thì tìm kiếm đôi môi nàng để hôn.
Không qua bao lâu, Mục Lôi vùi đầu bên cổ nàng thở dốc, nhắm mắt , câu câu chăng hôn lên tai nàng. Sau khi hồn mới dậy, thấy Thương Ninh Tú vẫn dùng tay trái che nửa khuôn mặt .
Nửa khuôn mặt nhỏ nhắn lộ bên của nàng trắng hồng, trong hồng thấu đỏ, thật sự giống như cánh hoa mẫu đơn đổi màu. Đôi môi đỏ mọng của Thương Ninh Tú mím c.h.ặ.t, năm ngón tay cứng đờ, run rẩy, mặc cho nắm lấy cổ tay trắng ngần, chậm rãi lau chùi đầu ngón tay và kẽ ngón tay.
Mục Lôi nàng tủi c.h.ế.t, khoảnh khắc giải phóng , nàng hừ hừ cứ như mèo con, như sắp đến nơi. Hắn lau sạch sẽ cho nàng xong liền kéo bàn tay của nàng , để lộ đôi mắt ướt át đang nhắm nghiền.
Nam nhân toại nguyện, trong lòng tràn ngập cảm giác thỏa mãn, hì hì hôn lên miệng nàng an ủi: "Được , xong , thế chẳng ."
Lũ trẻ con nô đùa ầm ĩ bên ngoài sớm chạy mất dạng, Thương Ninh Tú ở hiện trường vụ án nữa, đẩy mạnh chui tọt khỏi lều.
Sau lễ Hoa Thần Đản, khi ngày tháng dần bước mùa xuân, nhiệt độ bắt đầu tăng lên rõ rệt.
Trong lều cũng cần đốt chậu than nữa, gió nhẹ buổi chiều tà ấm áp, thổi trong nhà nhẹ nhàng khiến vô cùng thoải mái. Lúc Mục Lôi trở về, tay xách theo hai con thỏ rừng săn , da thịt xử lý sạch sẽ, trong tay còn đặc biệt gói một miếng gan mang về, để dành cho Thương Ninh Tú cho Hải Đông Thanh ăn.
Đùi thỏ cho bữa tối nướng xèo xèo mỡ, mùi thơm bốc lên khiến thèm nhỏ dãi. Thương Ninh Tú thích ăn thịt thỏ, Mục Lôi rõ, bất kể là nướng lửa, là hấp xong trộn với dầu ớt và các loại nước chấm gia vị, nàng đều ăn nhiều hơn bình thường một chút.
Thương Ninh Tú bên bàn, ngẩn nướng thịt. Mục Lôi chậm rãi xoay cái que trong tay, ánh mắt rơi khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, khẽ một tiếng, : "Lấy đĩa , ăn ."
"Ồ, ."
Thỏ thảo nguyên con nào con nấy béo chắc thịt, Mục Lôi gọt thịt đùi nướng chín đĩa, lượng nhiều. Thương Ninh Tú trực tiếp gắp ăn vài miếng, đó bỏ thêm một ít cháo trắng, trộn cùng ăn.
Nam nhân cầu kỳ như nàng, xưa nay đều là cầm cả cái xương trực tiếp gặm, ba bảy lượt giải quyết xong hai cái chân của con thỏ.
Hắn ăn uống như phong cuốn tàn vân, nhanh mạnh. Sau khi ăn no, Thương Ninh Tú vẫn còn đang ăn từng miếng thịt nhỏ, nam nhân dáng vẻ nhai kỹ nuốt chậm của nàng, cứ lười biếng như , cũng chuyện.
Thương Ninh Tú sớm quen với việc động một chút là chằm chằm nên vẫn thể thản nhiên tiếp tục ăn cơm ánh mắt đó.
Mục Lôi: "Sắp đến tháng Tư , ngày mai giao công việc trong tay cho Trát Khắc một chút, thể rút vài ngày rảnh rỗi chạy một chuyến về Trung Nguyên. Ngoài Âm tư chỉ và nến thơm vàng mã nàng , còn thứ gì khác mua ? Ta mang về một thể."
"Hả?" Thương Ninh Tú ngước mắt , c.ắ.n đũa: "Thôi, cứ thế , nếu Tang Cách Lỗ vất vả lắm, vốn dĩ ngươi nặng c.h.ế.t , còn chạy quãng đường xa như ."
Mục Lôi nàng chọc , bất đắc dĩ : "Nàng đừng coi thường nó quá, đó là bạn thể một cước đá c.h.ế.t sói đấy."
Tuy Mục Lôi nhưng Thương Ninh Tú vốn dĩ cũng chẳng gì khác mua: "Cứ những thứ đó , những cái khác thương đội đều mang đến khá đầy đủ . Ngươi chẳng trinh sát thông báo , qua mấy ngày nữa đội ngũ ngang qua đây."
Những ngày ở thảo nguyên Thương Ninh Tú coi như phát hiện , thương đội Trung Nguyên đến quả thật chăm chỉ, cứ hai mươi ngày hoặc một tháng là một chuyến. Đặc biệt là hiện nay Đại Hạ và Đại Ngân đang đ.á.n.h , chỉ mỗi nước Hòa Thạc thể buôn bán với bên ngoài, quả thật là một nhà độc quyền, tranh thủ kiếm tiền của thảo nguyên đến đầy bồn đầy bát. Các đội ngũ đến từ khắp nơi cả nước đều mang theo đặc sản đồ chơi quê , tranh đến chia một chén canh.
"Được, dù nàng cứ tự xem, ngày mai còn thể nghĩ thêm, ngày ."
Thương Ninh Tú , vẻ thôi. Mục Lôi , hỏi: "Sao thế? Muốn gì."
Mắt nàng sang chỗ khác, lấy đũa chọc chọc thịt thỏ nướng trong đĩa: "Vậy ngươi chạy xa như thế, đường gặp Ba Xà nguy hiểm gì khác ? Nếu miễn cưỡng quá thì thôi, cũng nhất định ."
Trước khi nàng trốn thoát thành công, nàng và Mục Lôi đều là châu chấu cùng một sợi dây, c.h.ế.t thì nàng cũng tuyệt đối sẽ sống , Thương Ninh Tú khó tránh khỏi vẫn chút lo lắng.
"Không , đây cũng thường xuyên một một ngựa Trung Nguyên mua t.h.u.ố.c gì đó, rắn thời gian của , lộ trình của . Hơn nữa đám Ma La Cách chẳng tuyết lở của nàng chôn vùi , trận thế đó, ha ha, nguyên khí đại thương, ba năm tháng thì dưỡng ." Mục Lôi chút để ý, tiếp: "Ta hỏi Cổ Lệ Đóa Nhi , Trung Nguyên các nàng tế tổ là chuyện quan trọng, đợi về, nhanh lắm."
Hắn cứ kiên trì, Thương Ninh Tú tự nhiên cũng sẽ từ chối nữa, bèn vui vẻ : "Vậy , cảm ơn ngươi."
Ngày thứ ba khi Mục Lôi phóng ngựa rời , thương đội tới. Những thương nhân Hán cần cù bắt đầu khí thế ngất trời dựng trại, vận chuyển hàng hóa bày sạp.
Gần đây thương đội đến nhiều, Cổ Lệ Đóa Nhi cũng còn hứng thú chợ như nữa. Thương Ninh Tú một rảnh rỗi ở trong lều cũng chán, đợi đến khi chợ phiên chuẩn xong xuôi, bèn cưỡi ngựa chuẩn ngoài ngó một cái.
Mấy ngày Mục Lôi nhà giao nhiệm vụ bảo vệ chị dâu cho Ni Thụy, mới trổ mã cao lớn. Chàng trai trẻ mới mọc cơ bắp, đang là lúc thể hiện sức mạnh và năng lực của nhất, cẩn thận tỉ mỉ theo lưng đại tẩu, ánh mắt như đuốc chằm chằm từng ngang qua, hệt như một thị vệ đeo đao.
Thương Ninh Tú ngược ngại Ni Thụy theo, nàng ngoài tuy đến mức mang theo hộ vệ nhưng gã sai vặt và thị nữ đều thể thiếu, trái còn quen bên cạnh hơn.
Chợ phiên của thương đội mang đến những món đồ khác , chỉ một đặc sản vùng miền khá độc đáo là thu hút ánh mắt một chút. Thương Ninh Tú dạo một hồi thấy thiếu hứng thú, chẳng gì mua, bèn chuẩn về.
lúc , nàng thấy một sạp bán rượu ở bên cạnh, một nam nhân dáng cao lớn bước , mặc một bộ y phục vải thô tối màu, một tay xách một vò rượu to tướng, đặt vững vàng lên kệ, động tác nhanh nhẹn bổ sung hàng cho sạp.
Nam nhân trông hơn ba mươi tuổi, tướng mạo nghiêm nghị, khóe mắt còn một vết sẹo đao, khóe môi mím c.h.ặ.t trễ xuống, là kiểu tướng mạo mà trẻ con thấy sẽ sợ hãi phát khiếp.
"Ca, một đừng xách hai cái, cái vò nặng lắm." Bên trong một nam nhân trẻ hơn , trong lòng cũng ôm một vò rượu lớn.
Nam nhân lớn tuổi vẻ thích chuyện lắm, chỉ mặt cảm xúc đáp một câu đơn giản: "Yên tâm." Sau đó liền chuẩn tiếp tục việc của , kết quả ngước mắt lên, bước chân liền khựng ngay tại chỗ.
Thương Ninh Tú chút dám tin mắt xuất hiện thảo nguyên cách Ngân Quan cả ngàn dặm . Đó là một cựu binh theo trưởng nàng nhiều năm, họ Hạ, thương trong một trận chiến, chân cẳng để di chứng linh hoạt, bèn vì thương tích mà giải ngũ về quê. Trước đây Thương Ninh Tú từng đại tẩu nhắc tới, vị cựu binh trong nhà còn một đôi , chút buôn bán nhỏ, chắc là gã về giúp đỡ gia đình .
Nàng kinh ngạc che miệng, đối phương hiển nhiên cũng thấy nàng . Hạ Chiêu nhíu mày chút dám nhận, dù theo gã , đội ngũ của Chiêu Hoa Quận chúa loạn đảng tàn sát hết, nàng lẽ c.h.ế.t ở Bàn Thành nửa năm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-64-65-to-ve-yeu-the.html.]
"Hạ Hiệu úy." Thương Ninh Tú chủ động gọi gã một tiếng. Vị cựu binh khi giải ngũ là một mãnh tướng trướng đại ca nàng, khá trọng dụng, nàng từng gặp một hai trong phủ.
"Quận chúa, thật sự là ?" Gương mặt vốn chẳng mấy khi biểu cảm của Hạ Chiêu hiếm hoi lộ chút kinh ngạc.
Trong khoảnh khắc , Thương Ninh Tú dường như cuối cùng cũng thấy hy vọng thể trở về Trung Nguyên, nàng kích động vô cùng, ngay cả thở cũng trở nên dồn dập.
xung quanh đây là , rõ ràng chỗ để chuyện, thế là nàng bước lên hai bước, nhỏ với gã: "Hạ Hiệu úy, thể tìm một nơi yên tĩnh chuyện ?"
Hạ Chiêu đưa nàng phía nhà kho tạm thời của thương đội, tiếng ồn ào trong chợ phiên ngăn cách ít nhiều. Thương Ninh Tú bảo Ni Thụy phía canh gác, đừng để bất kỳ ai tới gần. Chàng trai trẻ tuổi còn lớn hẳn vẫn đang chìm đắm trong cảm giác nhiệm vụ bảo vệ đại tẩu, vô cùng ngoan ngoãn ngay, hai tay khoanh n.g.ự.c đó bất động như một vị môn thần.
Ni Thụy rời , Hạ Chiêu nhịn lên tiếng hỏi : "Quận chúa, xuất hiện ở thảo nguyên xa xôi thế ? Ở Bàn Thành rốt cuộc xảy chuyện gì? Thuộc hạ , ngày Hầu phủ phát tang cho , phu nhân đến mức sắp ngất , Tướng quân bọn họ nếu còn sống, chắc chắn sẽ vui mừng lắm."
Chương 65
Thương Ninh Tú chuyện mẫu đau lòng đến thế, mím môi khó khăn : "Chuyện kể thì dài lắm, khi đó đội ngũ của phản quân g.i.ế.c còn manh giáp, vốn dĩ cũng sẽ c.h.ế.t ở nơi hoang vu hẻo lánh đó, chẳng ngờ gặp một tráng sĩ... cứu giúp ."
Thương Ninh Tú ngừng , những lời phía đối với nàng mà thật khó mở miệng, dù hình dung thế nào thì Hạ Chiêu chắc chắn cũng khó đoán cảnh ngộ của nàng, nàng thể che giấu sự thật thất trinh.
Nàng cân nhắc từ ngữ, chậm rãi : "Sau đó... đó vì Bàn Thành thất thủ, chiến hỏa ngập trời, đưa tới thảo nguyên ."
Đôi mắt tang thương nhưng vẫn sắc bén của nam nhân về phía Ni Thụy đang gác bên ngoài, thấp giọng hỏi: "Là ?"
"Không , là một khác, việc nên tạm thời rời khỏi thảo nguyên vài ngày." Yết hầu Thương Ninh Tú chuyển động, trong mắt ánh lên vẻ cầu khẩn: "Hạ Hiệu úy, Hạ đại ca, thật sự còn cách nào khác. Ta thử nhờ thương đội đưa về Trung Nguyên nhưng bọn họ dám đắc tội với thảo nguyên. Quãng đường xa xôi ngàn dặm, dựa sức một thì thể rời khỏi... Huynh thể giúp ?"
"Tướng quân đối với ân trọng như núi, là của ngài , dù lên núi đao xuống biển lửa, Hạ mỗ cũng quyết từ nan." Ánh mắt Hạ Chiêu rực lửa nàng, chắp tay bày tỏ quyết tâm. Trong khoảnh khắc , trong lòng Thương Ninh Tú tê rần , nàng nén nước mắt liên tục lời cảm tạ với gã.
Hạ Chiêu những năm đầu lăn lộn nơi phố chợ và giang hồ, đó mới tòng quân, sự từng trải bao năm khiến gã cần Thương Ninh Tú quá toạc móng heo cũng thể đoán tình cảnh của nàng.
Vị trưởng bối mặt lạnh tâm tư tinh tế, hề nhắc tới nửa chữ về sự nhếch nhác của con gái nhà , chỉ trầm bình tĩnh hỏi những thông tin cần : "Quận chúa, hãy kể chi tiết cho , gã nam nhân địa vị thế nào trong đám thảo nguyên, ví dụ như thuộc bộ lạc nào, tên là gì, trong bộ lạc đóng vai trò gì, những gì đều hết, việc quan trọng."
Thương Ninh Tú tỉ mỉ kể tình hình của Mục Lôi cho Hạ Chiêu, nam nhân xong liền rơi trầm tư.
Thương Ninh Tú khó tránh khỏi căng thẳng, nàng cũng địa vị của Mục Lôi thảo nguyên dễ chọc , chỉ đành mím môi Hạ Chiêu, gửi gắm hy vọng vị đại ca túc trí đa mưu thể đối sách.
Hạ Chiêu nhíu mày, cân nhắc : "Theo như tình hình , đây chạy trốn một , nếu khi đó thể đuổi kịp thương đội thì cũng sẽ đuổi kịp thứ hai, thể trông cậy việc trốn trong thương đội . Thế , Quận chúa, bây giờ thuộc hạ thu dọn một ít lộ phí và thức ăn, tuy đường xá xa xôi nhưng dọc đường vẫn ít bộ lạc, thuộc hạ một chút tiếng thảo nguyên, chịu bỏ tiền xin tá túc chắc thành vấn đề. Người đừng về nữa, theo thuộc hạ luôn , nhân lúc tên nhà, những khác chú ý đến nhiều, sẽ phát hiện biến mất nhanh như ."
Hạ Chiêu bình thường là một kẻ lầm lì, cả ngày chẳng mấy câu nhưng đến lúc cần thiết thì tư duy logic và trần thuật cực kỳ rõ ràng, mang cảm giác an . Thương Ninh Tú lập tức gật đầu ưng thuận, đó nghĩ ngay đến chuyện khác: " mà bên phía , hẳn là của đúng ? Cậu , cùng ?"
"Đệ của thuộc hạ đều ở đây, cứ để bọn nó theo thương đội như bình thường. Chúng còn hàng hóa, tiện mang theo hết, thương đội nhập đoàn tách đoàn đều quy tắc, hơn nữa đông quá cũng dễ gây chú ý."
"Vậy nhỡ Mục Lôi đuổi kịp thương đội, bọn họ liên lụy ? Dù cũng chỉ nhà bỏ ..." Tuy trong lòng Thương Ninh Tú rời khỏi đây ngàn vạn nhưng vẫn nhớ đến an nguy của khác, thể để vạ lây. Nàng thật sự sợ Mục Lôi nổi giận lên đ.ấ.m vài quyền, rõ lợi hại trong đó cho Hạ Chiêu : "Hạ đại ca, thể hiểu nhưng cái tính khí nóng nảy dễ nổi điên của Mục Lôi, nếu thật sự phát hỏa, chuyện gì cũng ..."
Hạ Chiêu lắc đầu : "Mang theo mới càng nguy hiểm, thảo nguyên cũng lý lẽ, bằng chứng xác thực thì bọn họ cũng thể tùy ý gì thương nhân, đây là quy tắc của cả thảo nguyên. Nếu gã nam nhân phạm giới, thương đội tự tiêu sư, hơn nữa cũng giảm uy tín của trong mắt thảo nguyên."
Nghe đến đây, Thương Ninh Tú mới rốt cuộc yên tâm, kích động gật đầu : "Được, đều theo ."
"Người bên ngoài thể giữ ." Đôi mắt từng trải qua sương gió của Hạ Chiêu về phía Ni Thụy đang canh gác bên ngoài. Thương Ninh Tú ý tứ trong câu , nàng bóng lưng của trai to xác , vội vàng lắc đầu : "Hạ đại ca, ... g.i.ế.c ? Có thể đ.á.n.h ngất , hoặc trói , đừng hại tính mạng ."
Thương Ninh Tú xong câu liền nhận , Ni Thụy thấy nàng chuyện với ông chủ sạp rượu, đến lúc đó một khi Mục Lôi đuổi kịp thương đội để hỏi tội, Ni Thụy chính là nhân chứng, sự tồn tại của chắc chắn sẽ đẩy của Hạ Chiêu hiểm cảnh.
Nàng nhất thời tiến thoái lưỡng nan, thể đưa lựa chọn giữa mạng sống của hai bên.
"Không thể giữ." Hạ Chiêu một mực phủ quyết, trong mắt mang theo sự quả quyết độc nhất của từng trải qua trận mạc: "Người cứ coi như , để thuộc hạ tay, để Quận chúa khó xử."
"Không , Hạ đại ca ." Thương Ninh Tú sợ gã trực tiếp tay, vội vàng kéo tay áo đối phương, cấp bách : "Ta cách, thu dọn đồ đạc , bây giờ ngoài dẫn dạo mấy sạp hàng khác, nhiều nơi nhiều chuyện, như thể đ.á.n.h lạc hướng. Sau đó dẫn về bộ lạc, đợi đến tối một lén trốn tìm , cho dù thảo nguyên nghi ngờ thì cũng bằng chứng, thì cũng giống như tình huống đó thôi."
Hạ Chiêu đầu nàng, sự khẩn thiết và đành lòng giữa trán Thương Ninh Tú, nam nhân bình tĩnh : "Quận chúa, nhất thời mềm lòng thường dẫn đến sai lầm lớn, là do nhất quyết g.i.ế.c, nghiệp sát sinh gánh, cố gắng hết sức , đắc tội."
Dứt lời, gã sải bước tiến lên, bàn tay to lớn nhắm thẳng gáy Thương Ninh Tú c.h.é.m xuống.
Thương Ninh Tú trơ mắt động tác dũng mãnh của gã nhưng cơ thể theo kịp phản ứng nhanh như . Ngay khi Hạ Chiêu sắp đ.á.n.h ngất nàng, Ni Thụy ở bên ngoài bỗng nhiên phấn khích hét lớn, nhe hàm răng trắng bóc vẫy tay về phía xa, dùng tiếng thảo nguyên cao giọng gọi.
Động tác của Hạ Chiêu khựng giây phút cuối cùng, nam nhân cảnh giác đầu .
Sắc mặt Thương Ninh Tú bắt đầu trở nên trắng bệch khi rõ nội dung Ni Thụy hét lên: "Là Mục Lôi về , xong đời , về nhanh như ."
Trong lòng Thương Ninh Tú lạnh toát, trong lúc hoảng loạn nảy một kế: "Hạ đại ca, mau lấy cho chút hàng, cái gì cũng , bộ tịch thôi, đừng để nghi ngờ."
Hạ Chiêu động tác nhanh lấy một vò Nữ Nhi Hồng thượng hạng vẫn còn đậy nắp đỏ, đưa cho Thương Ninh Tú.
Tang Cách Lỗ chở Mục Lôi chạy tới, phì mũi vẫy vẫy cổ, Ni Thụy thấy đại ca thì vui mừng suýt nhảy cẫng lên, tay chân múa may vội vàng thể hiện bản : "Đại ca về , nhanh thật đấy, bảo vệ đại tẩu lắm nha, là một hộ vệ đạt chuẩn!"
"Quỷ tinh." Mục Lôi xoa đầu con khỉ con một cái, ánh mắt bắt đầu tìm kiếm vợ : "Tú Tú ?"
Vừa dứt lời, liền thấy Thương Ninh Tú từ trong nhà kho phía .
Nàng xách trong tay một vò rượu, phía là ông chủ mặt lạnh, mặt cảm xúc với nàng: "Đây là rượu nhất, Nữ Nhi Hồng ủ mười năm, giá cả cũng rẻ, nếu cô nương thật sự lấy, nhiều nhất bớt cho cô hai hạt châu, bỏ lẻ ."
"Bỏ lẻ cái gì, bao nhiêu tiền." Ngay khoảnh khắc thấy Thương Ninh Tú, ánh mắt Mục Lôi dính c.h.ặ.t lên nàng dời . Nam nhân phong thái hừng hực lật xuống ngựa, sải bước tiến lên tùy tiện ném lòng Hạ Chiêu một túi nhỏ hạt châu lam đỏ: "Khỏi thối." Sau đó liền mặt đầy ý tiến lên, một tay ôm chầm lấy Thương Ninh Tú.
Hắn xốc nàng lên để nàng cánh tay , ghé sát môi nàng hôn lên: "Ta về ."
Thèm mala quá
Da đầu Thương Ninh Tú căng c.h.ặ.t như thể sắp lột sống.
Ngay mặt Hạ Chiêu, nàng hổ và giận dữ tột cùng, từ đầu đến chân đều rơi trạng thái cực kỳ kháng cự và cứng ngắc. Nàng tự nhủ với bản để lộ sơ hở, để phát hiện điều bất thường.
cơ thể thường thành thật hơn cái miệng gấp vạn .
"Sao thế? Sao biểu cảm ." Mục Lôi cảm nhận sự trốn tránh của nàng, tuy biên độ lớn nhưng rõ ràng là hôn. Nam nhân dường như kiểm chứng nữa, giữ c.h.ặ.t gáy nàng, áp lên môi hôn chụt một cái thật mạnh.
Lần dùng sức và sâu hơn cái hôn hời hợt ban nãy nhiều, môi lưỡi cạy mở hàm răng, khuấy đảo hút lấy bên trong, nuốt xuống mạnh mẽ càn quét qua từng tấc lãnh địa thuộc về để tuyên bố chủ quyền.
Thương Ninh Tú siết c.h.ặ.t t.a.y, móng tay cắm sâu lòng bàn tay.
Cuối cùng nàng cũng tìm cơ hội nghiêng đầu né tránh để cắt ngang hành vi của , vội vàng chuyển chủ đề: "Chàng mới về ? Thế mà cũng ngang qua gặp , khéo thật."
" , khéo thấy Ni Thụy nên đoán ngay chắc chắn là nàng ngoài chợ phiên ." Mục Lôi chằm chằm mắt nàng, xoay gương mặt nhỏ nhắn của nàng , kéo câu chuyện về vấn đề cũ: "Sao thế, dáng vẻ vui vẻ gì cả, ai chọc giận nàng?"
"Không mà." Thương Ninh Tú miễn cưỡng nặn một nụ , ánh mắt nàng dám liếc về phía Hạ Chiêu thêm một chút nào nữa, là để tránh cho gã nghi ngờ, cũng là vì còn mặt mũi và gan mà ánh mắt của quen coi như nửa bậc trưởng bối lúc bây giờ.
Mục Lôi đầu Ni Thụy, dùng tiếng thảo nguyên hỏi: "Ai bắt nạt chị dâu mày?"
Đầu Ni Thụy lắc như trống bỏi: "Không , gì chuyện đó, theo đại tẩu suốt mà, để ai gần chị ."
Thương Ninh Tú điều chỉnh nhịp thở, về phía túi ngựa căng phồng lưng Tang Cách Lỗ, lên tiếng dời sự chú ý của Mục Lôi: "Sao mua nhiều đồ thế, bảo chỉ cần vàng thoi, nến thơm và tiền giấy âm phủ thôi . Chúng về , dạo mệt ."
Mục Lôi cảm thấy kỳ lạ nhưng ở bên ngoài cũng tiện hỏi tiếp, nghĩ rằng thể vì ở bên ngoài nên nàng hổ, bèn cũng nghĩ nhiều nữa: "Còn mua cho nàng ít đồ ăn. Đi, mệt thì về nhà."
Dứt lời, nam nhân ôm nàng về phía Tang Cách Lỗ, đặt nàng lên ngựa xong bản cũng lật leo lên.
"Mày tự cưỡi ngựa về nhé, đưa chị dâu mày đây." Mục Lôi chào Ni Thụy một tiếng, ngoan ngoãn gật đầu liên tục. Nam nhân kéo dây cương chuẩn thúc ngựa thì thấy Trung Nguyên một câu: "Đa tạ tiền thưởng của khách quan, khách quan thong thả."
Thương Ninh Tú cũng lơ đãng liếc qua một cái, ánh mắt Hạ Chiêu trầm tĩnh thản nhiên, hề bất kỳ sự đổi nào vì thấy nàng sàm sỡ ngay mặt, cứ như thể thật sự chỉ đang hai xa lạ quen .
Trong lòng Thương Ninh Tú trào dâng cảm xúc ơn, thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng ý trấn an trong mắt Hạ Chiêu, là đang bảo nàng yên tâm, gã sẽ nghĩ cách khác.
Tang Cách Lỗ phì một cái rõ to, chạy bước nhỏ rời .