Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 62: Gọi tên ta

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau tiếng sấm xuân, quả thật mưa rơi suốt cả đêm nhưng sáng sớm hôm trời liền hửng nắng, chim ch.óc đậu lan can rũ rũ bộ lông, hương thơm cây cỏ hòa quyện với mùi vị cơn mưa, thoải mái dễ chịu.

Hàng hóa mà thương đội chuyến mang đến rõ ràng phong phú hơn đội năm một chút, quy mô chợ phiên lớn hơn hẳn hai con phố dài, cho dù tối qua mưa xong, cũng hề ảnh hưởng đến hứng thú của con cái thảo nguyên, bên trong là một cảnh tượng náo nhiệt phi phàm.

Thật Thương Ninh Tú chẳng đồ gì đặc biệt mua, chỉ là ngoài gặp Trung Nguyên, nếu thể dò la thêm chút tin tức về Đại Ngân thì là nhất.

Mục Lôi thanh toán , nàng tán gẫu với con gái của ông chủ tiệm may, cô bé từ nhỏ theo cha nam về bắc kiếm cơm, trông cứ như một thằng nhóc, nếu mở miệng giọng thì Thương Ninh Tú suýt chút nữa nhận nhầm giới tính.

Cô bé tuổi tác lớn nhưng chuyện trời biển khá là dẻo mồm, trải nghiệm cũng đủ, cũng vài phần kiến giải của riêng về chiến sự ở Ngân Quan: "Theo thấy , trận đ.á.n.h lâu , Đại Hạ chẳng là thấy lão Hoàng đế trong Ngân Kinh bệnh sắp c.h.ế.t nên mới một lấy luôn Đại Ngân nhưng thực lực một nước lớn vẫn bày đó, dễ lấy như ."

"Bây giờ thì vẻ đ.á.n.h khá thê t.h.ả.m nhưng nhiều nhất cũng chỉ đến thế thôi, bọn họ , đợt mạnh nhất một nuốt trôi , về sẽ chẳng nuốt nổi nữa ."

Thương Ninh Tú vô cùng nghiêm túc, lên tiếng hỏi: "Thật ? kẻ địch của Đại Ngân chỉ mỗi Đại Hạ, còn phản quân bên trong loạn nữa mà."

"Cái đó thì gì, chỉ cần lão Hoàng đế chịu buông quyền, con trai ông vẫn khá là tài đấy, tỷ mấy trận chiến xem, mấy trận nổi danh , chẳng đều là do Nhị điện hạ của Đại Ngân đ.á.n.h ."

Cô nhóc giả trai là Hòa Thạc, hướm chợ b.úa cũng nặng, lời lẽ nhắc đến mấy nhân vật lớn của nước láng giềng đương nhiên sẽ chẳng bao nhiêu cung kính, nhướng mày vẻ cao thâm khó lường : "Nếu là vị Nhị điện hạ , thì nhân cơ hội , trực tiếp khởi binh luôn cho , lão Hoàng đế mắt , chọn Thái t.ử chẳng tích sự gì. Rắc rắc hai cái dùng trọng binh trấn áp, đây chính là cơ hội trời ban đấy, đ.á.n.h lui quân địch , thì cái danh mưu phản soán vị gì đó, đều thể thuận lý thành chương hết."

Thương Ninh Tú trợn mắt há hốc mồm, chấn động đến mức lời, những lời đại nghịch bất đạo bực nếu ở Đại Ngân mà thấy, thì chắc chắn là tru di cửu tộc.

"Cái con ranh việc mà trốn ở đây lười biếng, mày giỏi giang gớm nhỉ, mày giỏi thế thì dám Hoàng t.ử nhà lo lắng cơ đấy, cắt vải !" Ông chủ tiệm may gõ cây phất trần c.h.ử.i b.ắ.n cả nước bọt, bộ đ.á.n.h, cô nhóc vội vàng chạy biến mất.

Ông chủ đuổi cô con gái khoác lác của xong sang lành với Thương Ninh Tú: "Xin khách quan, con bé mồm miệng che đậy, trẻ con lung tung, ngài đừng để trong lòng."

Chuyến chợ , những món Mục Lôi mục tiêu mua rõ ràng nhiều hơn , ngày càng hiểu rõ sở thích tính cách của Thương Ninh Tú, còn một đồ thể sẽ dùng đến, liền mua một ít, đến khi mặt trời xuống núi, đầy ắp hai xe lớn, thắng lợi trở về.

Ánh hoàng hôn màu cam kéo dài bóng , Thương Ninh Tú cưỡi ngựa, chậm rãi về phía , nhịn đầu xe chở hàng theo bọn họ, chất đống phình to: "Thương đội sẽ ở bốn năm ngày , vẫn còn thời gian mà, gì mà mua một nhiều thế ."

Mục Lôi: "Hôm nay mua thì ngày mai khéo thời gian ở nhà thu dọn, qua hai ngày nữa bận rộn các việc lũ xuân, chắc dứt ."

Ngày hôm là một ngày nắng , mặt đất bên ngoài cũng khô ráo gần hết, Mục Lôi dỡ từng món đồ mua về sắp xếp , mất tròn ba canh giờ mới xong, khi ném cái rương cuối cùng ngoài, ngửa đầu uống cạn một bầu nước, cảm thấy nóng nực, cởi bớt một lớp y phục, chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh.

Thèm mala quá

Tuy rằng lều của đủ lớn, chứa những thứ dư dả nhưng Thương Ninh Tú vẫn cảm giác căn phòng đang dần dần lấp đầy.

"Sao mua nhiều gậy đ.á.n.h mã cầu thế?" Thương Ninh Tú mấy bộ gậy treo giá, chút ngạc nhiên.

"Không hai cặp thành một ván , thấy khá , mua hai bộ, lỡ như đ.á.n.h gãy thì còn cái dự phòng để thế. Những cây gậy năm cũng mua nhưng cơ bản sẽ dùng, đều là đây là món đồ chơi Trung Nguyên thích, mua về sưu tầm là chủ yếu."

Thương Ninh Tú lấy một cây ướm thử cảm giác tay, tuy rằng tay nghề tinh xảo bằng trong Ngân Kinh nhưng độ nặng nhẹ và mặt gậy cùng những chỗ quan trọng thì cũng tạm .

Mục Lôi dáng vẻ nàng cầm gậy đ.á.n.h mã cầu, trong lòng tự chủ nhớ một gậy chuẩn xác của nàng khi cưỡi ngựa lúc đó, ý khí phong phát, ch.ói mắt rực rỡ. Trong lòng nam nhân ngứa ngáy, mắt chằm chằm nàng hất cằm bên ngoài, nóng lòng thử : "Thời gian còn sớm, ngoài thử tay chút ?"

"Bây giờ á?" Thương Ninh Tú cũng ngoài một cái: "Thôi , đợi qua mấy ngày nữa, bây giờ bãi cỏ vẫn khô ."

Nam nhân ghé sát mổ lên ch.óp mũi và môi nàng hai cái: "Được, đợi bận xong đợt lũ xuân, qua hai ngày nữa hoa Khác Tang cũng sắp nở , khéo gọi cả vợ chồng Duy Khắc Thác và Cổ Lệ Đóa Nhi, ngoài đạp thanh, đ.á.n.h mã cầu."

Đêm hôm đó sấm xuân đ.á.n.h ầm ầm, bắt đầu một đợt mưa mới, sông Mịch La hứng nước tuyết tan từ núi Nhạn Lộc và đại thảo nguyên, cộng thêm mưa xuân rơi suốt mấy ngày nay, mực nước dâng lên xu thế còn nhanh hơn năm, Mục Lôi bận rộn hai ngày hai đêm về nhà.

Đợi đến khi đê thấp tạm thời gia cố xong, thời tiết cũng hửng nắng ngắn ngủi.

Những gã nam nhân dị tộc trẻ tuổi lực lưỡng cưỡi ngựa phi nhanh về, xông lên lớn tiếng : "Mẹ kiếp, hai hôm lúc đang bận tối mắt tối mũi thì mưa như trút nước, em đều ướt như chuột lột, giờ thì , xong, trời hửng nắng, ngươi xem tức chứ."

"Ha ha ha, Lang Thần trêu ngươi chơi đấy."

"Thế thì , ai cái trận mưa c.h.ế.t tiệt lúc nào mưa lúc nào tạnh, vẫn nên sớm gia cố đê cho yên tâm mà."

Một đoàn thúc ngựa phi nhanh về trong bộ lạc, mấy gã nam nhân hai ngày nay ăn bữa cơm nào t.ử tế, trở về việc đầu tiên chính là xông thẳng lều lớn tìm đồ ăn.

giờ cơm trưa, Mục Lôi từ chối lời mời ở cùng uống rượu của em, lấy đồ ăn thẳng về lều của , khiến đám nam nhân trẻ tuổi phía nhao nhao trêu chọc: "Đại ca là vợ , ghen tị c.h.ế.t ha ha ha, đương nhiên là nhanh về với chị dâu !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-62-goi-ten-ta.html.]

Cửa lều đóng kỹ càng, Mục Lôi mở cửa , phát hiện bên trong ai.

"Tú Tú?" Trên mặt nam nhân vẫn còn mang theo ý , khi đặt đồ lên bàn thì mở cửa phòng chứa đồ liếc một cái, cũng ở bên trong.

Mục Lôi nhanh ch.óng lướt qua tủ quần áo và tủ giày, nàng đôi ủng nhẹ tiện cưỡi ngựa và lội nước nhất, y phục cũng mặc đủ dày, qua là xa.

Nam nhân cao lớn ở đó, một lời, xoay khỏi lều, hỏi thăm xung quanh xem ai thấy nàng , nàng . Mục Lôi tìm một vòng lớn trong bộ lạc, cuối cùng đến chuồng ngựa, đối phương cho , khi mưa tạnh chị dâu cưỡi một con ngựa ngoài nhưng , hơn một canh giờ .

Ngọn tà hỏa lâu dâng lên trong lòng Mục Lôi bắt đầu điên cuồng bốc lên, thương đội , khéo cũng nhổ trại rời hôm nay.

Tình huống y hệt, thời điểm y hệt.

Nam nhân giận sôi m.á.u, nghiến c.h.ặ.t răng hàm, , Thương Ninh Tú, nàng to gan lắm.

Mục Lôi giận vội, sắc mặt âm trầm dọa , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, tiểu ở chuồng ngựa cũng dám nhiều, trơ mắt đại ca lửa giận bừng bừng quất roi ngựa xuống đất một cái, dáng vẻ giống như đ.á.n.h với cả trăm bằng, xoay sải bước bỏ .

Hắn nhanh ch.óng về trong lều, dùng sức mở cửa quá mạnh, đập rầm cánh cửa phòng chứa đồ tường, tiếng "rầm" trầm đục vang lên bật trở , Mục Lôi động tác nhanh nhẹn đeo tụ tiễn và bao tay sắt.

Mục Lôi khi vũ trang đầy đủ khí áp thấp đến mức quỷ thần cũng nhường đường, Diêm Vương sống tái hiện, âm trầm từ phòng chứa đồ , trong lòng suy nghĩ trăm ngàn , diễn tập tất cả những gì sắp xảy , đợi đấy, đợi ông đây bắt nàng về...

Vừa mới tới cửa, liền đụng mặt Thương Ninh Tú từ bên ngoài trở về.

Mục Lôi khựng bước chân ngay tức khắc.

Cho dù thật sự đ.â.m , Thương Ninh Tú vẫn thể phách như tấm ván cửa và khí thế đường mang theo gió của dọa cho bật lùi về , đợi đến khi rõ là Mục Lôi, nàng vỗ n.g.ự.c nhíu mày : "Chàng cái gì thế, dọa c.h.ế.t ."

Trong ánh mắt nam nhân cao lớn thoáng qua một tia kinh ngạc, đó tất cả khí thế hung bạo đều sụp đổ tan tành, phòng tuyến nào đó trong lòng nứt , cuối cùng vỡ vụn thành cặn.

Hắn sải bước tiến lên, ôm c.h.ặ.t lấy trong lòng, dùng sức vô cùng lớn, hận thể khảm nàng trong cơ thể .

Thương Ninh Tú ôm nhấc bổng khỏi mặt đất, nàng hiểu đang yên đang lành diễn vở gì nhưng nàng sắp siết c.h.ế.t , cánh tay kìm kẹp khó mà cử động, chỉ thể dựa đầu gối động đậy tượng trưng nhắc nhở : "Chàng buông , siết đau quá."

"Ôm một lát, Tú Tú, ôm một lát."

Cảm giác mất tìm thật sự là quá đỗi thần kỳ, trong lòng Mục Lôi chua xót chát chúa, còn xen lẫn một luồng tê dại, đặt lên nóc tủ, lấy mặt cọ eo nàng.

"Rốt cuộc là thế?" Thương Ninh Tú đầy bụng nghi ngờ, cái đầu màu hạt dẻ đang vùi : "Trúng tà gì , giữa ban ngày ban mặt. Việc phòng lũ của các thuận lợi ?"

"Thuận lợi." Mặt Mục Lôi vùi nàng, hít sâu hương thơm hoa mẫu đơn, giọng rầu rĩ hỏi: "Vừa nãy nàng ?"

Thương Ninh Tú cảm thấy hình như cũng trúng tà , nếu nàng chút ý vị tủi trong giọng của Mục Lôi chứ.

Chuyện quá hoang đường, Thương Ninh Tú suy nghĩ của chính cho nghẹn lời, thôi, cuối cùng ngây ngốc đáp một tiếng: "... Hả?"

"Bỏ , quan trọng." Mục Lôi rời khỏi eo nàng thẳng dậy, tầm mắt ngang bằng với nàng, bàn tay to giữ lấy gáy nàng kéo gần hôn môi, nhắm mắt , mang theo bất kỳ d.ụ.c niệm nào, chỉ để cẩn thận cảm nhận mắt chân thực tồn tại.

Thương Ninh Tú dán môi mút từng cái một, tranh thủ lúc lấy liền nghiêng đầu trả lời: "Ta cho Tiểu Tùng ăn, ba bốn ngày , đúng lúc mưa tạnh."

"Ừ..."

Đêm hôm đó, nam nhân cứ như phát điên .

Hắn siết lấy eo nàng, thúc mạnh đến mức khóe mắt Thương Ninh Tú ầng ậc nước, c.ắ.n liền mấy cái, mếu máo oán trách: "Hôm nay cái gì hả."

"Gọi tên , Tú Tú, gọi ." Mục Lôi vùi hõm cổ nàng hôn hít, thở hổn hển dỗ dành từng câu từng câu: "Mau gọi tên ."

 

 

Loading...