Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 59: Cây cung của Ma La Cách
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nền tuyết vốn trơn trượt, Tang Cách Lỗ hí vang vững, chao đảo mấy cái sắp ngã, Mục Lôi quyết đoán nhảy thẳng từ lưng ngựa xuống, đ.ấ.m một quyền một gã nam nhân.
Hai gã nam nhân to lớn cùng lăn xuống dốc tuyết, lăn bốn năm vòng mới dừng bắt đầu giáp lá cà. Thể tạng Mục Lôi nhưng hai gã nam nhân dị tộc cũng chẳng kém cạnh là bao. Những cú đ.ấ.m dũng mãnh xé gió, trong tình huống chẳng kỹ thuật gì đáng , chỉ sức mạnh và phản ứng nhanh nhạy mới giúp ích .
Mục Lôi dùng khuỷu tay siết c.h.ặ.t cổ một tên, kẻ địch vì thiếu oxy mà mặt đỏ bừng, gân xanh nổi lên, lè lưỡi sắp tắt thở. Gã nam nhân còn gào to một câu tiếng thảo nguyên về phía bộ lạc để gọi viện binh, đó vội vàng chuyển ánh mắt sang nữ nhân lưng ngựa.
Chó ngao nhảy lên c.ắ.n chân Tang Cách Lỗ, nó đá một cú lăn lập tức lao trở . Mục Lôi lớn tiếng hét với Thương Ninh Tú: "Đi ! Lát nữa sẽ đuổi theo nàng."
Chó và lao tới đều lộ hung quang như sói đói thấy m.á.u tay với nàng. Đầu lưỡi Mục Lôi chạm hàm phát tiếng huýt sáo lệnh, Tang Cách Lỗ thấy liền tung vó hí vang, điên cuồng lao về phía .
Nó đột ngột tăng tốc hết sức lực, Thương Ninh Tú nhịn hét lên một tiếng, đó mới phản ứng vội vàng nắm c.h.ặ.t dây cương. Nàng từng chạy ngựa đường xuống núi dốc trong ngày tuyết rơi thế bao giờ. Tang Cách Lỗ chạy hết tốc lực, liên tục trượt bánh ở khúc cua hiểm hóc giữ thăng bằng, dọa Quận chúa lưng ngựa mặt mày trắng bệch, tim đập nhanh từng thấy.
Mãi cho đến khi lao xuống chân núi, độ dốc sơn đạo mới bắt đầu thoai thoải. Phía truy binh đuổi theo, Thương Ninh Tú năm bảy lượt ghìm cương ngựa nhưng tính nết Tang Cách Lỗ quá liệt, phục tùng mệnh lệnh của nàng, cứ lắc cổ vặn vẹo vùng vẫy. Thương Ninh Tú kéo nổi nó, chỉ thể cố gắng duy trì tư thế để nó hất xuống.
Tiếng còi của Mục Lôi uy lực quá mạnh, Tang Cách Lỗ lao thẳng trong tuyết nguyên, chạy thêm một đoạn nữa mới chịu từ từ dừng vó. Nó hí vang hất lưng xuống. Thương Ninh Tú Mục Lôi ở bên cạnh, nàng chắc chắn cưỡi nổi Tang Cách Lỗ nên nương theo lực đạo dứt khoát tự nhảy xuống .
Hai chân nàng mềm nhũn, chẳng còn màng đến hình tượng, khom lưng thở hồng hộc.
Bên cạnh nơi là một cánh rừng tuyết phủ trắng xóa, tuyết nguyên nối liền với những ngọn đồi nhỏ, mênh m.ô.n.g bát ngát, hoang vắng bóng . Trên nền tuyết chỉ một chuỗi dấu móng ngựa do Tang Cách Lỗ để .
Tang Cách Lỗ nôn nóng quanh chỗ cũ, nó ngừng phì mũi. Thương Ninh Tú cũng sốt ruột, cứ chằm chằm về hướng núi Nhạn Lộc. Nàng bên bìa rừng một lúc lâu, đợi mãi cũng chẳng thấy Mục Lôi xuống.
Trên Tang Cách Lỗ vẫn còn đeo cung tên của . Vừa tình thế cấp bách, lúc nhảy xuống cái gì cũng kịp lấy, v.ũ k.h.í chắc chỉ mỗi con d.a.o găm thường mang theo bên .
Trong lòng Thương Ninh Tú gấp, nếu Mục Lôi xảy chuyện gì, đến thế nào, chỉ mắt thôi, nàng thậm chí còn chẳng đường về.
Thời gian trôi qua dường như trở nên chậm chạp. Thương Ninh Tú nghĩ, cho dù Mục Lôi đ.á.n.h thắng Ba Xà nhưng ngựa, dựa hai chân thì chạy đằng trời cũng thoát . Vừa tình thế cấp bách nàng nghĩ nhiều, bảo nàng thì nàng theo, giờ càng nghĩ càng thấy thể cứ trơ đây đợi .
Thương Ninh Tú đến mặt Tang Cách Lỗ, định đưa tay nắm lấy dây cương. Con ngựa đen to lớn tính liệt phì mũi, vặn cổ chịu. Nó cũng giống chủ nhân của nó, to xác khỏe mạnh, Thương Ninh Tú dám ép buộc, vội vàng lùi tránh né.
Thật Tang Cách Lỗ quen thuộc với nàng, ít nhất là ý định tấn công, nếu thì giống như hồi đầu, nàng gần là nó tung vó đá .
"Chủ nhân của ngươi bây giờ nguy hiểm, ngươi cứu ." Hơi nóng khi Thương Ninh Tú chuyện hiện rõ mồn một trong trời tuyết, nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, cũng chẳng tại kỳ vọng một con ngựa thể hiểu tiếng , "Cho lên ?"
Nàng đưa tay kéo dây cương, Tang Cách Lỗ vẫn giữ dáng vẻ phiền chán kháng cự, liên tục lắc đầu. Sau khi thử thử mấy , Thương Ninh Tú dây cương văng trúng lúc nó hất cổ, cuối cùng cũng nổi cáu.
Nàng đổi thái độ cầu xin nhẹ nhàng đó, tìm góc độ xoay trái xoay , tức giận cao giọng hung dữ với nó: "Mặc kệ ngươi , hôm nay nhất định cưỡi."
Sau đó nàng canh chuẩn cơ hội, lấy đà lao tới đạp bàn đạp nhảy lên lưng ngựa.
Con ngựa đen lớn lập tức tung vó hí vang hất văng nàng xuống. Thương Ninh Tú xuất cửa tướng, bình thường lúc nào cũng là một nữ t.ử yếu đuối nho nhã nhưng lên ngựa thì khác hẳn. Nàng ghìm cương, nương theo lực đạo của Tang Cách Lỗ để điều chỉnh , dùng kinh nghiệm và sự khéo léo để bám c.h.ặ.t lưng nó.
Tang Cách Lỗ giãy giụa tượng trưng một hồi mà hất xuống, chẳng bao lâu trận thế cũng dần dịu . Nó phì mũi xoay hai vòng tại chỗ. Thương Ninh Tú ngạc nhiên mừng rỡ, vội vàng đưa tay vuốt ve cổ nó, mấy câu tiếng thảo nguyên học cuối cùng cũng đất dụng võ: "Ngoan lắm, giỏi lắm."
"Đi thôi, đưa ngươi tìm ."
Trên sườn núi, trong bộ lạc Cát Lãng, ba bốn gã nam nhân vạm vỡ miệng gặm bánh bột qua loa giải quyết bữa trưa, lớn tiếng la hét truyền tin cho đồng bọn.
Tên Khố Mục Lặc Nhĩ lạc đàn . Sau khi g.i.ế.c c.h.ế.t hai em của bọn họ, vốn dĩ ba đến tóm , đ.ấ.m cho mấy cú thật mạnh trói gô lên giá gỗ, chờ thủ lĩnh Ma La Cách của bọn họ trở về sẽ xử lý. Kết quả lính canh đổi ca ăn cơm thì thấy cái giá trống , dây thừng rơi đất, xung quanh đầy vũng m.á.u.
Khố Mục Lặc Nhĩ chạy , còn g.i.ế.c luôn cả em canh gác của bọn họ.
Ma La Cách trong bộ lạc, việc lớn do cánh tay của gã là A Đồ chủ. Gã nam nhân lập tức lệnh thả tất cả ch.ó truy đuổi: "Khố Mục Lặc Nhĩ ngựa, chạy xa , chắc chắn vẫn đang trốn quanh đây thôi. Cho em chia hai tốp, một tốp mai phục bao vây chuồng ngựa đợi tự chui đầu rọ, tốp còn dắt theo tất cả ch.ó, lục soát kỹ càng khu vực lân cận. Ngoài gọi hai chạy nhanh, mau tìm Ma La Cách về đây."
Thương Ninh Tú men theo con đường cũ lên núi, nàng căng thẳng tột độ, qua mỗi khúc cua đều nơm nớp lo sợ, cứ cảm giác phía sẽ bất ngờ nhảy một con ch.ó lớn hoặc đám nam nhân tàn bạo của bộ lạc Ba Xà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-59-cay-cung-cua-ma-la-cach.html.]
Nàng chú ý quan sát tuyết rơi dọc đường nhưng tất cả đều là dấu móng ngựa do nàng để lúc lao xuống núi, hề thêm dấu vết mới nào khác. Nàng khẳng định Mục Lôi chạy xuống , bởi vì cho dù đường rừng hiểm hóc để tránh truy đuổi, thì dọc đường ít nhất cũng dấu chân truy lùng của Ba Xà mới đúng.
Thương Ninh Tú c.ắ.n môi rơi tình thế khó xử. Vốn dĩ nàng chỉ định cưỡi ngựa đón nhưng tình hình hiện giờ qua lâu như , khả năng cao là bắt . Chẳng lẽ nàng còn mạo hiểm thâm nhập hang ổ kẻ địch để cứu ? Còn điều quan trọng nhất là với cái thể chất vai thể vác tay thể xách của nàng, đến đó cũng chẳng giống cứu , mà giống dâng mạng cho g.i.ế.c cả đôi thì đúng hơn.
chẳng lẽ cứ thế bỏ chạy một ? Hiển nhiên là cũng .
Chưa đến việc nàng còn chẳng tìm đường về, mà cho dù về , ở cái nơi dân phong hung hãn thế , ai nữ nhân "góa chồng" như nàng sẽ sắp đặt phận đáng sợ gì. Đến lúc đó chẳng lẽ còn trông mong Duy Khắc Thác và Cổ Lệ Đóa Nhi, những lớn lên trong môi trường , thể bảo vệ nàng ?
Thương Ninh Tú phiền c.h.ế.t, trong lòng rối bời trăm mối tơ vò, diễn tập mười mấy các kết quả thể xảy , cuối cùng bất lực cưỡi Tang Cách Lỗ loanh quanh trong rừng, tiến thoái lưỡng nan.
lúc , nàng thấy trong rừng vang lên tiếng ch.ó sủa, xa xa, rõ lắm. Thương Ninh Tú nín thở lắng kỹ thì mất tiếng. nàng chắc chắn nhầm vì Tang Cách Lỗ phì mũi hai ba cái liền, trông vẻ nôn nóng.
Thương Ninh Tú vỗ vỗ cổ nó trấn an, đó thúc ngựa về phía một chút, giấu bụi dây leo rậm rạp, xuống vách núi.
Một con ch.ó ngao đen lớn gí mũi xuống đất đ.á.n.h , ngửi một đường từ cuối con đường nhỏ đối diện sang đây, hai bước dừng một chút, ngửi cực kỳ cẩn thận.
Vách núi nơi Thương Ninh Tú đang địa thế cao, một con ch.ó sức bật đến cũng thể nhảy lên . Nàng tự nhủ đừng sợ, cứ coi con ch.ó ngao là con mồi săn thôi, đó im lặng lấy cây cung lớn bên hông túi ngựa .
Nàng lắp tên, điều chỉnh nhịp thở, kết quả phát hiện kéo nổi. Mục Lôi chỉnh dây cung từ lúc nào .
"..." Thương Ninh Tú im lặng trong chốc lát, thở dài thườn thượt, cam chịu cất cung tên , dắt ngựa lặng lẽ rời khỏi.
Chó ngao núi thấy động tĩnh liền ngẩng phắt đầu lên, chằm chằm về hướng tiếng động lạ, trong cổ họng gầm gừ khe khẽ một hai tiếng. Gã nam nhân Ba Xà theo phía huýt sáo gọi, con ch.ó ngao mới tung chân chạy .
Trong rừng tuyết cây cối khá rậm rạp che khuất tầm , Thương Ninh Tú đặt cây cung lớn xuống đất, xổm ở đó dùng hết sức bình sinh nhưng cũng bẻ nổi cái lẫy cơ quan dùng để điều chỉnh độ căng dây cung mà Mục Lôi vặn c.h.ặ.t.
Nàng nghiến răng thử mấy , mặt đỏ bừng lên mà vẫn bẻ , cuối cùng thở hồng hộc tức tối ném cây cung xuống đất, đầu oán trách với Tang Cách Lỗ: "Ngươi xem bệnh ? Đang yên đang lành vặn cái lẫy c.h.ặ.t như thế gì."
Cây cung nàng định sẵn là dùng . Nàng thở dài một thật dài, treo nó về túi ngựa.
lúc , nàng thoáng thấy trong khe núi phía lộ một bàn chân. Là chân nam nhân, còn dính m.á.u. Phản ứng đầu tiên của nàng là Mục Lôi thương đang trốn ở đó, thế là vội vàng về phía một chút để tìm vị trí quan sát rõ hơn.
Kết quả đập mắt là Mục Lôi, mà là một đống t.h.i t.h.ể c.h.ế.t t.h.ả.m đầy m.á.u, ngổn ngang chồng chất lên . Đều là thảo nguyên, vứt ở đó như bãi tha ma, chất thành một ngọn núi nhỏ, m.á.u bẩn nhuộm đỏ một mảng tuyết lớn đông cứng .
Thương Ninh Tú sợ hãi trừng lớn mắt, hít ngược một khí lạnh. Nàng bịt c.h.ặ.t miệng để kêu lên, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt thở dốc, vội vàng mặt chạy thật xa.
Thèm mala quá
Những đều là của bộ lạc Cát Lãng, Ba Xà g.i.ế.c sạch cướp địa bàn và lương thực, tùy ý vứt xác ở đây.
Mãi cho đến khi xác định còn thấy khe núi chứa đầy x.á.c c.h.ế.t nữa, Thương Ninh Tú mới sợ hãi từ từ tìm nhịp tim của . Tay nàng run rẩy, kéo dây cương Tang Cách Lỗ cứng ngắc leo lên, rạp lưng ngựa vội vàng rời khỏi nơi .
Không , cái bộ lạc Ba Xà , thật sự quá .
Trước đây ở thương thuyền, nàng cũng từng Ba Xà tàn sát thương nhân Hán nhưng lúc đó nàng rốt cuộc từng tận mắt chứng kiến. Hơn nữa đó lúc Mục Lôi vác nàng ngoài, t.h.i t.h.ể đều ném xuống sông xử lý , mặt đất chỉ còn m.á.u. Đây là đầu tiên Thương Ninh Tú thấy cái gọi là "núi xác" một cách trực diện như .
Nàng kiềm chế cơn run rẩy, sự đả kích thị giác của cảnh tượng thật sự quá mạnh, nỗi sợ hãi của cơ thể chịu khống chế.
Thương Ninh Tú dọa nhẹ, loanh quanh mục đích trong rừng núi. Nàng nữa, tìm một chỗ trốn nhưng trốn tránh hiện thực giải quyết vấn đề, chỉ khiến tình cảnh trở nên tồi tệ hơn.
Phía loáng thoáng truyền đến tiếng nước chảy. Tâm thần Thương Ninh Tú yên, cưỡi ngựa về phía một đoạn dài mới nhận bên thác nước xếp tầng . Nàng liếc mắt qua, chút phòng thấy một tấm lưng rắn chắc trần trụi. Trong nước một nam nhân đang tắm.
Thương Ninh Tú hít một , vội vàng đầu , cả đỏ bừng từ cổ trở lên, hoảng loạn vô cùng. Lễ giáo nghiêm ngặt bao năm qua cho nàng phi lễ chớ nhưng trong đầu một giọng khác vang lên: Vừa hình như thấy tảng đá bên bờ đặt một cây cung, nhỏ hơn cây của Mục Lôi một chút, chắc là dùng .