Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 58: Ý loạn

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cánh tay Mục Lôi chống hai bên nàng. Đôi mắt vốn xinh của nàng giờ đây vương nước và ráng hồng, vì che nửa khuôn mặt mà càng trở nên đáng thương. Trên l.ồ.ng n.g.ự.c vạm vỡ của nam nhân lấm tấm mồ hôi hòa cùng nước suối b.ắ.n lên. Hơi thở của Thương Ninh Tú ngày càng nặng nề và dồn dập, chỉ dựa mũi đủ để hô hấp, nàng cảm thấy sắp chính cho ngạt thở, bất đắc dĩ đành buông tay .

Vừa buông tay, chuyện liền thể vãn hồi.

Sắc mặt Thương Ninh Tú đỏ bừng, nước trong mắt càng thêm đậm, chuyện thật sự quá mức hổ.

Đóa mẫu đơn nhỏ bé yếu ớt, trong mắt tràn đầy vẻ dám tin, gột rửa hết đến khác trong suối nước nóng. Nàng mệt đến mức chẳng còn sức lực để suy nghĩ về những ràng buộc luân thường đạo lý nữa, cuối cùng khàn giọng, nửa như cầu xin: "Ta nghỉ ngơi ."

"Đợi chút, đợi thêm chút nữa." Mục Lôi hôn lên tóc nàng trấn an. Hắn đang đợi một trạng thái, một trạng thái mà nàng thể giao phó bản , giống như say rượu đó.

"Đợi cái gì? Rốt cuộc ngươi thế nào hả..." Thương Ninh Tú run rẩy, thần trí rốt cuộc cũng chút tỉnh táo, năng đứt quãng.

"Giống như , Tú Tú ngoan, giống như ." Nam nhân gấp gáp .

Lần ?

Thương Ninh Tú mơ màng còn rõ đang gì nữa, kích thích mãnh liệt gián đoạn khiến nàng thể thở nổi, nàng nhắm mắt lắc đầu thì thầm: "Không ..."

Mục Lôi thô giọng dỗ dành nàng: "Được mà, Tú Tú ngoan, nàng mà. Đừng sợ, sẽ hại nàng, nó cũng sẽ ."

Tại một thời điểm, một vị trí nào đó, dòng suy nghĩ hỗn độn của Thương Ninh Tú bỗng bừng tỉnh. Hắn chạm điểm mẫn cảm ẩn giấu sâu kín , dù chỉ thoáng qua nhưng vẫn gã thợ săn xuất sắc bắt chính xác. Hắn bỏ qua bất kỳ phản ứng nào của nàng, hỏi rõ ràng rành mạch: "Là chỗ ?"

Thương Ninh Tú hoảng hốt, lập tức phủ nhận: "Không ."

"Nàng đang cái gì ?" Nam nhân hỏi.

Nàng sức lắc đầu: "Không ."

Con nai nhỏ dồn ngõ cụt cố gắng che giấu hòng trốn tránh sự truy đuổi của thợ săn nhưng Mục Lôi là kẻ thuộc phái hành động, chỉ dựa miệng lưỡi phủ nhận thì vô dụng.

Bí mật thầm kín mà ngay cả Thương Ninh Tú cũng từng phát hiện từng chút một khai phá. Hắn tìm kiếm cảm giác, cảm thấy là vấn đề phương hướng, bèn lật cả nàng trong tiếng kêu kinh hãi của Thương Ninh Tú.

"Ngươi gì thế!" Thương Ninh Tú kịp đề phòng suýt chút nữa uống một ngụm nước suối nóng. Nàng ngửa cổ thở dốc, vị trí cơ thể ngâm trong nước đảo ngược so với .

Lời dứt im bặt.

Chỉ trong một khoảnh khắc, Thương Ninh Tú liền ý thức sắp tiêu đời .

Nàng mở to mắt, tâm hoảng ý loạn nhưng cơ thể sự kích thích ở cấp độ trở nên hưng phấn đến mức còn sức giãy giụa, còn khả năng thoát .

Thương Ninh Tú khống chế cảm xúc của .

Nàng sinh mang mệnh tôn quý, bất kể là về cảm xúc thể chất, sức chịu đựng đương nhiên là cực kém. Nàng chịu đau thì tất nhiên cũng càng nhịn cái khác, cơ thể đưa phản ứng trần trụi nhất, so sánh thì sự hổ chỉ là chuyện cỏn con.

Mưu đồ của Mục Lôi đạt , hơn nữa còn thành công mỹ mãn vượt quá mong đợi, sảng khoái vô cùng.

Thương Ninh Tú sấp bên bờ đá hồi lâu hồn, nam nhân phía thỏa mãn hôn lên gáy nàng, dùng môi áp vuốt ve, như đang âu yếm.

Nàng mím môi, đầu lưỡi đắng ngắt, tự kiểm điểm hồi lâu nhưng chẳng rút điều gì hữu ích. Ngược , nàng dần cảm thấy cảm giác nhục nhã mà chuyện mang dường như cũng vơi theo thời gian, giờ thành thế thì ít nhiều cũng chút ý tứ buông xuôi mặc kệ.

Thấy Thương Ninh Tú giả c.h.ế.t nửa ngày năng gì, Mục Lôi , chống nửa dậy. Bàn tay to của ấn lên sống lưng mảnh khảnh ửng hồng của nàng, trầm giọng : "Bây giờ bỗng nhiên cảm thấy, tuy rằng nàng luôn chịu cho nàng thích kiểu gì nhưng để chính từ từ khai phá như thế càng thú vị hơn."

Dưới tình cảnh , câu kích thích khiến dái tai Thương Ninh Tú đỏ như sắp nhỏ m.á.u. Nàng tức điên, thẹn quá hóa giận đầu hắt nước suối nóng mặt .

Tiếng nước vang lên rào rào, b.ắ.n ướt nửa khuôn mặt và cả l.ồ.ng n.g.ự.c Mục Lôi, theo rãnh cơ bắp chảy xuống, trở về trong hồ nước. Nam nhân vô cùng sảng khoái, nắm lấy cánh tay đang múa may lung tung của nàng, kéo gần dùng sức hôn chụt một cái.

***

Bên ngoài là đêm khuya. Vì nửa đêm điên cuồng mà đêm nay Thương Ninh Tú ngủ đặc biệt ngon. Ngày hôm khi tỉnh , nàng đang nghiêng trong vòng tay rộng lớn của Mục Lôi, cánh tay sắt rắn chắc của chắn ngang, tiếng hít thở đều đều truyền đến bên tai, hẳn là vẫn tỉnh.

Cơ thể Mục Lôi xưa nay đều nóng hầm hập, còn hữu dụng hơn cả địa long đốt trong Hầu phủ. Thương Ninh Tú vốn sợ lạnh, mắt thấy chút ánh sáng trắng lờ mờ hắt từ ngoài cửa hang mang theo lạnh, nàng sinh lười rời khỏi nơi ấm áp, thế là cứ co rúc động đậy.

Thương Ninh Tú mím môi, chằm chằm phía ngoài, trong lòng thầm tính toán. Loại bão tuyết động một chút là thổi c.h.ế.t tuy ngừng nhưng đảm bảo khi nào sẽ nổi lên. Nàng tìm cơ hội về Trung Nguyên, nhất vẫn là đợi đến lúc xuân ấm hoa nở hãy tính. Vừa khéo đó tên thám báo Triệu Tiểu Đao Đại Ngân phái Đại tướng quân đến biên quan bình loạn kháng địch, chừng qua một hai tháng nữa, biên quan sẽ tin .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-58-y-loan.html.]

Chỉ là hai tháng mắt đây?

Thương Ninh Tú bất giác nhớ sự phóng túng đêm qua, cũng nhớ đủ loại trêu chọc của Cổ Lệ Đóa Nhi về nàng và Mục Lôi . Sắc mặt nàng nháy mắt đỏ bừng, cơ thể chịu sự tác động của tâm trí, thế mà cũng đang cùng hồi tưởng cảm giác đó.

Thương Ninh Tú vội vàng ngừng suy nghĩ lung tung, bất đắc dĩ dùng tay che mặt.

Thèm mala quá

Sau khi Mục Lôi dậy, hai ăn chút thịt khô lót , nam nhân liền ngoài kiểm tra tình hình.

Lần mang về tin . Tuy rằng đường lớn xuống núi vẫn tuyết chặn kín nhưng bên cạnh khe núi một cái cây lớn đổ, cây gãy vặn bắc thành cầu nối hai bên, qua đó là thể đường tắt từ đầu bên xuống núi.

Tuy rằng đường vòng xa hơn chút nhưng cũng hơn là ở trong hang động chờ . Mục Lôi ngoài miệng lo lắng chuyện Ba Xà tập kích bộ lạc nhưng trong lòng tất nhiên vẫn mau ch.óng trở về tọa trấn kháng địch.

Hai cưỡi ngựa, Tang Cách Lỗ đạp tuyết nhanh chậm về phía , vòng vèo một hồi lâu mới đến bên cạnh khe núi mà Mục Lôi .

Thương Ninh Tú cây "cầu gỗ" đầy vẻ hoang dã , trong lòng khó tránh khỏi chút hoảng sợ: "Cái chắc chắn ?"

Tuy rằng khe núi rộng lắm nhưng bên sâu. Cành khô hai bên tuyết che phủ đều là những lưỡi d.a.o sắc bén thấy , nước khe cũng đều đóng băng, ngộ nhỡ ngã xuống thì c.h.ế.t cũng thương nặng.

"Yên tâm, thử , chịu lực khá . Ta cõng nàng qua, để Tang Cách Lỗ tự qua, sẽ việc gì ." Giọng điệu Mục Lôi thoải mái đầy chắc chắn. Sau khi nhảy xuống ngựa, xoay giơ hai tay đón nàng.

Nam nhân tuy rằng bá đạo nhưng chừng mực. Những chuyện cam kết và tính toán từng sai sót, Thương Ninh Tú khá yên tâm với khả năng phán đoán của nên cũng thuận theo mà xuống ngựa.

Sau khi qua khe núi , đường núi đối diện trở nên quanh co chật hẹp. Tang Cách Lỗ ở đất bằng thể chạy nhanh như gió nhưng con đường mòn ruột dê phủ đầy tuyết cũng chỉ thể thành thật chậm rãi mà .

Tuy rằng tốn nhiều thời gian hơn nhưng chung quy cũng đang đều đặn xuống núi.

Đây là mặt bên của núi Nhạn Lộc, xuống là cánh đồng tuyết bằng phẳng liên miên mà là gò rãnh phập phồng. Thương Ninh Tú đó từng thấy qua, cảm thấy lạ mắt bèn hỏi : "Đây cũng là phạm vi lãnh địa của các ngươi ?"

"Bên . Từ bất kỳ đường nào khác xuống núi đều thuộc lãnh địa Già Lam, duy chỉ bên vặn là đường ranh giới, khu đồi núi rừng rậm phía là vùng hoang dã ai quản." Hai cánh tay Mục Lôi vòng qua nàng, mắt ước lượng lộ tuyến an nền tuyết, tiếp: "Hướng về phía nữa một bộ lạc nhỏ tên là Cát Lãng, sống ở núi, lát nữa chúng sẽ ngang qua phía bọn họ."

Không bao lâu , Thương Ninh Tú liền thấy bộ lạc Cát Lãng mà Mục Lôi . Đó là một bộ lạc nhỏ dựa vách núi, nhỏ, hai tầng đường núi cộng ước chừng cũng chỉ mười mấy căn nhà gỗ, ở chỗ đất rộng rãi một chút dựng một cái lều.

Trong bộ lạc khói bếp lượn lờ, qua vẻ đang là giờ nhóm lửa nấu cơm.

Mục Lôi: "Đói bụng ? Cát Lãng với chúng coi như quen, tù trưởng của bọn họ là thú vị. Lát nữa chào hỏi một tiếng, buổi trưa thể ăn tạm chút gì đó ở đây, đợi khi xuống núi đường sẽ dễ hơn, vòng trở về nhanh."

Thương Ninh Tú quả thật chút đói bụng, đặc biệt bây giờ còn ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, nàng gật đầu đáp một tiếng: "Được, ."

Mục Lôi thúc ngựa từ từ tới gần, đến nửa đường bỗng nhiên nét mặt nghiêm , kéo c.h.ặ.t dây cương. Thương Ninh Tú đầu một cái, thấy nam nhân nhíu mày, vẻ mặt đổi, liền hỏi: "Sao ?"

Mục Lôi khẽ "suỵt" một tiếng hiệu cho nàng nhỏ thôi: "Ta thấy tiếng ch.ó sủa, là tiếng ch.ó lớn."

Thương Ninh Tú thấy ch.ó liền lập tức căng thẳng, nàng im bặt, bất giác hạ thấp nhịp thở. Nam nhân phía phán đoán tình hình, nhanh đưa quyết định: "Không cần thiết mạo hiểm, chúng trực tiếp qua luôn. Đường phía Cát Lãng dễ , về nhà hẵng ăn cơm."

Thương Ninh Tú căng thẳng gật đầu: "Được."

Con đường núi bọn họ đang cao, phía hai ngã rẽ, một ngã tiếp tục thẳng về phía , một ngã quanh co dẫn xuống bộ lạc bên . Tang Cách Lỗ leo dốc, trực tiếp con đường rời .

Con đường nhỏ rộng hẹp nhưng cây cối hai bên thưa thớt, hơn nữa đều trọc lóc chỉ phủ một lớp tuyết đọng, tầm mắt Thương Ninh Tú dễ dàng thấy tình hình trong bộ lạc bên . Có mấy con ch.ó ngao đen lớn đang nhảy lên đớp lấy xương thịt sống do chủ nhân ném xuống, mấy gã nam nhân dị tộc trẻ tuổi vạm vỡ để lộ cánh tay và bắp chân giữa trời băng đất tuyết, dáng vẻ như mới ngủ dậy lâu, vẫn còn đang ngáp ngắn ngáp dài.

Thương Ninh Tú bất giác nín thở. Đây Cát Lãng gì, đây rõ ràng là ch.ó của Ba Xà và của Ba Xà, e là dân bản xứ của cả bộ lạc đều lành ít dữ nhiều .

Trong tình huống gì che chắn , nàng cảm thấy cực kỳ bất an, tim đập nhanh, chỉ sợ đám nam nhân bên kẻ nào đó bỗng nhiên ngẩng đầu lên một cái.

Mục Lôi bình tĩnh hơn nàng nhiều, thúc ngựa nhanh về phía . Bỗng nhiên, nam nhân như phát hiện điều gì bất thường, cũng chẳng còn lo đường tuyết trơn trượt nữa, mạnh mẽ vung dây cương thúc Tang Cách Lỗ tăng tốc, con ngựa đen lớn hí vang một tiếng bắt đầu lao v.út về phía .

Thương Ninh Tú bịt c.h.ặ.t miệng để tránh kêu tiếng thu hút kẻ địch. Tang Cách Lỗ chạy một đoạn xa, nàng liền thấy tiếng ch.ó sủa liên hồi và tiếng bước chân chạy rầm rập, như ma quỷ hiện hình lao lên từ con dốc ở khúc cua phía .

Thương Ninh Tú sợ đến mức rùng , hít ngược một ngụm khí lạnh. Nếu đang bịt miệng, chắc chắn nàng hét toáng lên .

Cùng lao lên từ dốc chỉ ch.ó mà còn hai gã nam nhân trẻ tuổi lưng hùm vai gấu, tay lăm lăm roi ngựa, lên đến nơi quất thẳng chân Tang Cách Lỗ.

 

 

Loading...