Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 56 - 57: Hả hê khi người gặp họa

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Ninh Tú tiếp lời, bám vai , ngẩng đầu xung quanh, đen kịt, cũng rõ đường.

Mục Lôi xuống ngựa, một tay vỗ vỗ cổ Tang Cách Lỗ an ủi sự vất vả của nó, đó ôm Thương Ninh Tú trong.

Thương Ninh Tú vốn tưởng loại hang động hoang dã chắc chắn tránh khỏi âm u lạnh nhưng càng trong nhiệt độ càng cao, ẩm và ấm đồng thời ập tới, nàng dường như còn thấy tiếng nước chảy, gần như trong nháy mắt nhớ tới loại suối nước nóng ở núi lúc .

Mục Lôi tìm một cái bệ nhỏ vị trí thích hợp sờ một cái, coi như bằng phẳng cộm tay, bèn từ từ đặt Thương Ninh Tú trong lòng xuống.

Xung quanh quá tối, Thương Ninh Tú thấy gì cả, đột nhiên ngửa khiến nàng thiếu cảm giác an , ôm cổ nam nhân buông, cho đến khi thắt lưng và m.ô.n.g chạm nền đá thực tế, mới thở phào nhẹ nhõm.

Mục Lôi xổm mặt nàng sờ má nàng : "Cái hang đây lúc săn xem qua, bên trong nối liền một mảng suối nước nóng, buổi tối sẽ lạnh , hơn nữa cách nhà gỗ của Cái Nạp cũng tính là xa, tối nay uất ức nàng ở đây tạm bợ một ngày, sáng mai ngoài xem tình hình."

Thương Ninh Tú thấy , đưa tay mò mẫm trong bóng tối, chạm chỗ nào , tuy rằng nhưng nàng thu tay về, ngược lặng lẽ nắm lấy y phục của , thể mang một chút cảm giác an trong cảnh tối yên tĩnh .

Mục Lôi từng cái từng cái vuốt tóc nàng an ủi: "Sợ hết hồn ."

Thương Ninh Tú thể rõ tiếng hít thở của hai , nàng trả lời , hỏi: "Là ai bắt , Bùi Sóc?"

"Là Ba Xà, gã nam nhân cướp ngựa xông ngoài, thấy, bên ngoài còn mai phục ít tiếp ứng, hiển nhiên là chuẩn mà đến." Mục Lôi đưa tay sờ trán nàng, những cái khác ngược đều , bây giờ đáng lo nhất chính là da thịt nuột nà gió lạnh thổi lâu như đêm nay ốm , trong hang cái gì cũng , ngộ nhỡ sốt lên nàng chịu khó chịu cả đêm nhưng may mà hiện giờ xem nhiệt độ vẫn bình thường.

Nghe thấy Đại Hạ, là Ba Xà, trong lòng Thương Ninh Tú nên lời là mùi vị gì.

"Vậy ở bên ngoài một đêm chứ?"

Thương Ninh Tú chính là việc chống địch, dù trong ấn tượng của nàng đây đ.á.n.h rắn cơ bản đều là Mục Lôi dẫn đầu, nam nhân cũng hiểu, trả lời: "Không , bọn chúng đến tính là nhiều, trời quá lạnh, để mò dám cưỡi ngựa cũng mang ch.ó theo, ngựa đều là cướp ở chỗ Trung Nguyên, ba em nhà Trát Khắc đều ở đó, bọn họ dẫn đầu đ.á.n.h đều là tay giỏi."

Vừa lời , tinh thần của Thương Ninh Tú lập tức trở , hả hê : "Ha, ngựa của Đại Hạ cướp ?"

"Ừ, cũng chỉ thể coi là bọn họ xui xẻo, khéo gặp rắn trơ tráo, Trung Nguyên thích ứng khí hậu bão tuyết thảo nguyên, rắn chiếm tiên cơ đ.á.n.h lén, đ.á.n.h bọn họ như đ.á.n.h con trai ."

"Haha, đáng đời." Thương Ninh Tú đầu cũng choáng dày cũng đau nữa, liên tục vỗ tay khen .

Trong bóng tối giọng của nàng đặc biệt rõ ràng, Thương Ninh Tú thấy biểu cảm của Mục Lôi nhưng trực giác nàng mách bảo hẳn là đang nàng.

Bóng tối che khuất tầm mắt đồng thời cũng phóng đại tất cả các giác quan khác, Thương Ninh Tú mất tự nhiên lùi về một bước, lưng dựa vách núi.

Cánh tay rắn chắc của nam nhân vươn tới, kéo nàng ngoài một chút đó vòng qua lưng bế lên, Thương Ninh Tú cảm giác rời khỏi mặt đất còn lật , là Mục Lôi xuống đất, đó để nàng sấp lên .

Hắn coi bản thành một cái đệm nóng hổi, điều chỉnh tư thế của nàng một chút, đó ôm lấy , bàn tay to từ từ vuốt ve gáy nàng, tim Thương Ninh Tú bắt đầu đập loạn, bốn bề yên tĩnh còn tối đen, thiên thời địa lợi nhân hòa chiếm hết, quả thật quá thích hợp để chút gì đó. Hơn nữa quan trọng nhất là kỳ hạn năm ngày đến.

Thương Ninh Tú cứng ngắc án binh bất động.

Nàng khó tránh khỏi chút căng thẳng, cũng khó tránh khỏi nhớ của bọn họ, nàng vì say rượu mà nhất thời ý loạn tình mê, tỉnh táo hối hận kịp. Thương Ninh Tú nhắm c.h.ặ.t mắt siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, hô hấp cũng bắt đầu trở nên dồn dập.

Nàng là cưỡng ép bắt về, phu quân đàng hoàng của nàng, loại hành vi hoang đường đó, dù thế nào nữa, thể để thực hiện thứ hai.

Thương Ninh Tú căng c.h.ặ.t hàm , rõ ràng đó đều đau, hôm đó uống rượu sợ đau nữa, nghĩ mãi .

Nàng chuẩn tâm lý sẵn sàng nhưng nam nhân hồi lâu động tác tiếp theo, Mục Lôi xoa đầu nàng, dễ dàng cảm nhận trong lòng trở nên cứng ngắc, hỏi: "Sao thế, lạnh ?"

"Hả?" Suy nghĩ bổ não của Thương Ninh Tú cắt ngang, mắt mất tự nhiên đảo quanh, lắc đầu : "Không ."

Mục Lôi dậy một chút, cởi áo choàng của , thành cái chăn đắp ngược lên nàng, đó dựa xuống, siết c.h.ặ.t cánh tay ôm nàng c.h.ặ.t hơn một chút, nàng hôm nay chắc chắn là dọa sợ , xoa gáy nàng khẽ : "Nghỉ ngơi , ở đây, cần sợ, hửm?"

Thương Ninh Tú mím môi , đợi một lúc, xác nhận hẳn là sẽ động tác tiến thêm một bước nữa, mới thở phào nhẹ nhõm.

Có chút bất ngờ đồng thời trong lòng còn vài phần vui mừng trộm, gã nam nhân xưa nay háo sắc, đây vẫn là đầu tiên quên ước hẹn năm ngày.

Thế là Thương Ninh Tú yên tâm nhắm mắt, nhịp tim của từng cái từng cái, nhanh đưa mộng .

Cơ thể Mục Lôi rốt cuộc là giường, đêm bất luận thế nào cũng sẽ thoải mái, sáng sớm hôm lúc Thương Ninh Tú tỉnh , nửa bên cổ đều ngủ đến cứng đờ.

Nàng nheo mắt, đưa tay ấn cổ từ từ ngẩng đầu, ngoài cửa hang quanh co lộ chút ánh sáng, cũng khiến Thương Ninh Tú cuối cùng cơ hội rõ dáng vẻ hang động .

Bình thường, bốn phía đều là vách đá, vị trí bọn họ đang ở sâu trong một chút thể thấy điểm điểm ánh nước, hẳn chính là nơi suối nước nóng. Không mảng đất bẩn lớn, cỏ dại mọc um tùm, hang động sạch sẽ hơn nàng dự tưởng đó một chút.

Mục Lôi dậy sớm hơn nàng, thấy nàng cử động, bèn bế dậy: "Nàng cứ ở đây một lát, ngoài xem tình hình thế nào ."

Thương Ninh Tú cướp từ trong phòng , mặc vẫn là y phục trong nhà, Mục Lôi để áo choàng nàng nhưng vóc dáng cao to lớn, áo choàng của đối với Thương Ninh Tú mà thật sự là quá lớn quá nặng, buổi tối chăn đắp còn , bây giờ đè lên thì chút khó chịu, nàng đưa tay cởi dây buộc: "Không mặc nữa, cũng lạnh lắm, cái nặng quá nổi."

"Cũng cần nàng , cứ ở đây đợi ." Mục Lôi nàng, bắt lấy tay nàng nhét trong áo choàng.

Tuy nhưng khi Mục Lôi ngoài, Thương Ninh Tú vẫn nhịn cửa hang một cái.

Gió tuyết bên ngoài ngược ngừng nhưng cây cối chịu nổi tàn phá gió thổi đổ ít, gian thể thấy bên ngoài cửa hang cơ bản đều tuyết đọng dày đặc và cây gãy cành tàn ngổn ngang chiếm đầy, qua giống dáng vẻ thể cho qua.

Vẻ mặt Thương Ninh Tú sầu khổ, ngay cả chỗ đặt chân cũng tìm thấy nhưng đống tuyết một chuỗi dấu chân lớn, hiển nhiên Mục Lôi trèo ngoài .

Nàng đành trong hang chờ, bao lâu Mục Lôi , lưng còn vác hai cái bọc lớn.

"Đường bên ngoài dễ ? Ta thấy nhiều cây đổ như ." Thương Ninh Tú Mục Lôi đặt bọc đồ xuống đất tháo dỡ, hỏi: "Đây là cái gì?"

Mục Lôi lấy đồ xếp gọn : " là đổ nhiều cây, chỉ cửa hang, đường lớn xuống núi cũng chặn , bây giờ tạm thời , chỉ thể đợi chuyện rắc rối trong bộ lạc an bài thỏa cho đến tiếp ứng. Đường về phía nhà gỗ của Cái Nạp vẫn còn thể qua, đến chỗ lấy chút đồ dùng và thức ăn, tạm thời ở đây một hai ngày."

Thương Ninh Tú cũng ngờ còn tiếp tục qua đêm ở đây, Mục Lôi thấy nàng lời nào, đầu giải thích: "Nhà của Cái Nạp nhỏ quá, chỉ một gian phòng, đủ ngủ, hơn nữa chỗ chậu than, nhà gỗ còn giữ ấm bằng lều, nàng chắc chắn lạnh chịu nổi, chi bằng ở trong ấm áp."

cho dù gạt bỏ những điều kiện , nếu thật sự chọn thì nàng vốn dĩ cũng đến nhà một nam nhân xa lạ to con lớn xác ngủ.

Thương Ninh Tú xổm bên cạnh một tay chống má bận rộn, Mục Lôi rút từ trong bọc một tấm đệm lông cừu lớn, trải lót ở bên vách đá, lông cừu ấm mềm, trải đó liền vài phần ý tứ của giường thấp.

Thương Ninh Tú mím môi, may quá, cái qua buổi tối chắc đến mức khiến bên cổ còn cũng ngủ đến cứng đờ.

Tinh lực Mục Lôi dồi dào là tính cách chịu yên, an trí xong chỗ ở tạm thời liền chạy ngoài, Thương Ninh Tú cũng hỏi , khoanh chân đệm lông cừu đang ngẩn , bao lâu liền thấy nam nhân bên ngoài đang lanh lảnh gọi nàng: "Tú Tú! Mau đây!"

"Làm gì?" Thương Ninh Tú ở cửa hang , chỉ thấy Mục Lôi cưỡi ngựa, ở phía vẫy tay với nàng.

Vị trí đó ở giữa cách một cái cây lớn, qua chắc là đổ một lúc , bên tuyết đọng dày, tuy rằng so với chướng ngại vật ngăn cách cửa hang quả thật thấp hơn nhiều nhưng đối với Thương Ninh Tú mà đó vẫn là nơi thể qua, cũng Tang Cách Lỗ nhảy qua .

Mục Lôi mặc nhiều lắm, ở trong trời băng đất tuyết thậm chí còn xắn tay áo lộ nửa cánh tay.

Áo choàng của đó cởi cho Thương Ninh Tú, đó ở chỗ Cái Nạp lấy một cái áo choàng chị gái đây từng mặc mang tới, Thương Ninh Tú áo ngoài chống rét nhưng Mục Lôi xưa nay sợ lạnh, gió ngừng áo choàng cũng mặc nổi nữa, dứt khoát ném ở trong hang.

Ánh nắng loang lổ trong rừng chiếu lên tuyết và sườn mặt nam nhân, sảng khoái, vẫy tay với nàng : "Đi săn ? Phía thấy thỏ, đoán chừng còn cái khác."

"Không đường tắc , còn thể săn ?"

"Có cái khe núi nhỏ, bên thì lên , bên vẫn thể dạo, điều cây nhiều quá ngựa chạy nổi, săn xem vận may."

Trên túi ngựa của Tang Cách Lỗ đeo cung tên, Thương Ninh Tú ngứa ngáy trong lòng nhưng mắt thấy chướng ngại vật cây tuyết , chút nản lòng: "Thôi ."

Mục Lôi dáng vẻ đông tây của nàng liền là đang tìm đường thể , dứt khoát trực tiếp xuống ngựa, ba bước thành hai nhảy lên cây gỗ chắn ngang, đưa tay về phía nàng : "Cứ từ chỗ , dễ qua lắm, nàng xuống đây, đỡ nàng."

Cái dốc cao nhưng bên nhiều tuyết trơn trượt, Thương Ninh Tú năm bảy lượt thăm dò xổm xuống lên, chính là tìm thấy chỗ thể đặt chân, đó nàng thấy nam nhân bên rộ lên: "Nàng gì thế cục cưng, cứ nhảy thẳng xuống là , chỗ cao bao nhiêu ."

Mục Lôi cũng tính là nhạo, chỉ là mỗi thấy nàng một hành động sự tương phản khá lớn thì nhịn , cảm giác giống hệt nàng huýt sáo c.ắ.n tay , sắc mặt Thương Ninh Tú đỏ nhíu mày : "Cười cái gì mà , ngươi dáng cao, chân dài tự nhiên thấy cao, còn thì ."

Thấy nàng thẹn quá hóa giận, nam nhân mới thu ý , hai cánh tay đều giơ lên về phía nàng, dụ dỗ: "Thật sự , nàng cứ yên tâm mạnh dạn nhảy, thảo nguyên gã nam nhân nào để ngã vợ chứ, truyền ngoài cho thối mũi, đây."

"Ngươi đấy nhé, hôm nay ngươi mà đỡ thì cứ liệu hồn." Thương Ninh Tú chỉ trỏ nam nhân tự phụ, cứ tăng thêm chút độ khó cho , mắt liếc hai bên, vén vạt áo cho tiện hành động, cùng lúc đó Mục Lôi cũng phối hợp tiến lên một bước.

Cũng chính lúc , Thương Ninh Tú dường như bỗng nhiên rõ biểu cảm của nam nhân mặt.

Mắt, miệng, cả khuôn mặt, đều đang , kiểu trong vô thức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-56-57-ha-he-khi-nguoi-gap-hoa.html.]

 

Chương 57

Tỉnh táo , sắc mặt Thương Ninh Tú cũng theo đó mà bình tĩnh trở , vạt áo vén lên buông xuống vì phát hiện tâm thái nhàm chán và hành vi ấu trĩ của mà nghẹn lời, xoay định .

"Quay đây." Tư thế của Mục Lôi chuẩn xong xuôi, khá bất mãn với hành vi lật lọng của nàng, trực tiếp sải một bước dài đạp lên dốc mượn lực, lớn một cái tóm lấy cổ chân nàng: "Chạy , xuống đây."

"Này ngươi cái gì thế! A..."

Thương Ninh Tú sợ c.h.ế.t khiếp, kéo mạnh một cái khiến trọng tâm bất , cứ thế ngã nghiêng từ dốc xuống, Mục Lôi vững vàng kéo lòng ôm c.h.ặ.t, lúc xuống cành cây khô chịu nổi trọng lượng rơi xuống của hai , vang lên một tiếng "rắc" giẫm gãy, nam nhân lảo đảo xuống hai bước vững, Thương Ninh Tú cú rơi hai dọa cho hận thể chui tọt cổ .

Bàn tay Mục Lôi thuận thế bóp bóp eo nàng, khớp khuỷu tay đang gồng cứng của Thương Ninh Tú trong lòng buông lỏng khỏi cổ , mặt cũng dời , đ.á.n.h mạnh mấy cái vai : "Ngươi bệnh ?"

"Ha ha, thế chẳng xuống , mà, sợ cả, cứ nhảy thẳng xuống."

Mặt Thương Ninh Tú tức đến đỏ bừng, nền tuyết trắng trông kiều diễm vô cùng, nam nhân chịu nổi sự quyến rũ liền hôn mạnh lên má nàng một cái, tạo tiếng nước vang dội, đó giống như hôn bảo bối mà liên tục hôn thêm mấy cái nữa, lúc mới thỏa mãn bước qua khúc gỗ gãy, đặt lên lưng ngựa.

Tang Cách Lỗ chở hai trong rừng tuyết.

Rừng hoang trong núi so với con đường núi lớn rộng rãi dễ lúc chạy ngựa, trong tuyết một bước thấp một bước cao nhưng kinh nghiệm của Mục Lôi dày dặn, dắt Tang Cách Lỗ về phía an .

Thương Ninh Tú vuốt ve bờm ngựa đen xinh , đầu hỏi: "Vậy hai ngày nay nó ăn gì? Quanh đây là tuyết."

"Không , đằng quả dại, kết trái ít, dắt qua đó cho nó ăn ." Mục Lôi vòng tay ôm nàng n.g.ự.c, mắt cẩn thận phân biệt tìm kiếm con mồi.

"Tuyết lớn thế mà vẫn còn quả ?" Thương Ninh Tú ngạc nhiên nhưng xong liền nhớ tới quả Hồng ly chẳng cũng càng lạnh càng ngọt đó .

"Ở Trung Nguyên các nàng chắc chắn , chỗ bọn vẫn ít quả mùa đông. Có điều loại đó nhỏ, từng chùm từng chùm, là loại quả cứng, sức sống dai dẳng c.h.ế.t cóng , ăn , chát lắm."

Thương Ninh Tú đang định chuyện, nam nhân phía bỗng nhiên "suỵt" một tiếng, kéo dây cương, đầu ngón tay chỉ chỉ khe hở dốc tuyết bên cạnh, ở đó một con thỏ rừng lông xám, tai ép sát , nhảy về phía một hai bước dựng tai lên ngóng động tĩnh.

Cây cối trong rừng hoang sinh trưởng chẳng quy luật gì, khi tới đây đường cũng trở nên chật hẹp, tầm đến chỗ con thỏ mấy cái cây đan xen che khuất, khó cho Mục Lôi thế mà vẫn thể liếc mắt một cái là thấy.

Nam nhân nhẹ tay nhẹ chân lấy cung lắp tên, đưa đến mặt nàng: "Nàng thử xem?"

Thương Ninh Tú mới nhận lấy cảm thấy nặng trịch, quá nặng , nàng dây của loại cung lớn thường căng, nàng chắc kéo nổi. Sau đó hai ngón tay kẹp lấy đuôi tên thử một cái.

Thương Ninh Tú: "..." Quả nhiên kéo nổi, động cũng động.

Nàng chậm rãi đầu ngửa mặt một cái, mang theo vẻ mặt đầy phức tạp.

Nàng lực tay Mục Lôi , từ việc thể nhẹ nhàng dùng một tay kẹp nàng lên chạy nhảy là thể thấy một phần nhưng cũng đến mức cây cung căng thành thế chứ? Cái là thần thông quái lực ba đầu sáu tay gì mới dùng nổi?

"Quên mất, chỉnh cho nàng một chút." Mục Lôi lúc mới nhớ đây là cung của , nàng thể nào kéo nổi, nam nhân nhe hàm răng trắng bóc , nóng phả , đón lấy cây cung tay nàng bẻ chốt chỉnh độ căng cho nàng, đó nhỏ: "Thử xem."

Thương Ninh Tú thử một nữa, tuy rằng vẫn đối mặt với lực cản nhỏ, so với cây Cung Loan Nguyệt chuyên môn chế tạo theo lực tay nàng ở Ngân Kinh thuận tay nhưng chung quy cũng coi như là kéo .

Nàng nheo một mắt nhắm chuẩn, con thỏ cũng là đang xổm mặt đất gặm cái gì, động cũng động một cái, Thương Ninh Tú tì cạnh của cây cung lên yên ngựa để đỡ tốn sức nhưng duy trì động tác kéo căng cũng tốn sức, nàng đợi đợi, chút sốt ruột, mong chờ con thỏ mau ch.óng chạy .

Thèm mala quá

"Đợi cái gì thế?" Mục Lôi nàng mấy , bỗng nhiên nhớ tới lời nàng từng lúc chơi ném thẻ bình rượu , nàng nàng chỉ b.ắ.n bia di động, độ chuẩn xác với bia cố định kém. Nam nhân cảm thấy cách khá lạ lùng, phúc chí tâm linh bứt lấy quả thông rủ xuống cái cây bên cạnh, dùng sức ném mạnh cây.

Một tiếng vang thanh thúy, con thỏ hoảng sợ bỏ chạy, mũi tên của Thương Ninh Tú giống như mọc mắt b.ắ.n trúng mục tiêu.

"Ha ha, độ chuẩn xác của nàng khá lắm đấy." Cánh tay Mục Lôi luồn qua nàng vỗ tay, khen ngợi nhịn hôn lên tai nàng.

Hơi nóng phả lên vành tai, nàng tránh nhưng tránh : "Chuyển động mới độ chuẩn, bia cố định tầm hai mươi thước cũng thể trượt, sư phụ dạy cưỡi ngựa b.ắ.n cung của cứ mắt đồ vật lệch."

Mục Lôi xì mũi coi thường: "Thối tha, nếu thật sự là lệch thì lúc chạy nàng cũng b.ắ.n chuẩn , cái rõ ràng là trình độ sư phụ kém dạy . Không , hôm nào dạy nàng, bia di động mà b.ắ.n chuẩn chính là trời sinh cảm giác tay, chắc chắn thể luyện ."

Con thỏ cuối cùng trở thành bữa tối của hai , Mục Lôi lột da xử lý thịt sạch sẽ, mang theo ít muối và hạt thì là thô từ chỗ Cái Nạp, nhóm lửa nướng thịt đến mức mỡ chảy xèo xèo.

Thương Ninh Tú ôm đầu gối , xổm một bên , dáng vẻ nhỏ nhắn, rũ mắt, ánh lửa chiếu lên cả khuôn mặt nhỏ nhắn một màu sắc ấm áp.

Mục Lôi bất động thanh sắc nàng, yết hầu chuyển động, nhân lúc tâm trạng nàng vẻ tệ, mở miệng hỏi: "Trước đó gã nam nhân Trung Nguyên rốt cuộc gì với nàng thế?"

Cả Thương Ninh Tú khựng , một cái, gì.

"Trò chuyện chút , ở đây cũng khác, với xem nào?" Trong tay Mục Lôi xoay xiên thịt thỏ nhưng tầm mắt luôn dán c.h.ặ.t lên nàng.

Mũi chân Thương Ninh Tú chạm , tách , chạm , cứ lặp lặp vài như , Mục Lôi liền cảm thấy cú đ.ấ.m của vẫn còn nhẹ chán.

"Dù ngươi cứ nhớ kỹ, gã thứ lành gì, Đại Hạ đều thứ lành gì, thế là ." Thương Ninh Tú rốt cuộc vẫn thể khỏi miệng, chỉ mượn cơ hội nhấn mạnh quan hệ địch với .

"Được." Nam nhân một tiếng, dùng d.a.o găm rạch miếng thịt thỏ nướng chín, xiên một miếng đưa đến bên miệng nàng: "Há miệng."

Miếng thịt nóng hổi, găm mũi d.a.o găm, chút dầu thơm chảy dọc theo lưỡi d.a.o, ánh lên ánh lửa, qua khiến thèm ăn.

Tuy Mục Lôi thích đút nhưng Thương Ninh Tú xưa nay đều thích ăn đồ trực tiếp từ tay , chỉ là miếng thịt chỗ để nàng đưa tay đón lấy, hết cách cũng chỉ đành lời há miệng.

Mùi vị hạt thì là giống các loại gia vị khác, nhất là khi nướng qua, khẩu vị Thương Ninh Tú tệ, ăn khá nhiều, ăn đến mức cả ấm áp.

Sắc trời bên ngoài thật vẫn tối hẳn nhưng hang động quanh co khúc khuỷu, ánh sáng dễ chiếu , ăn cơm xong Mục Lôi thêm ít củi khô đống lửa, để chiếu sáng, cũng để sưởi ấm cho vị Tiểu Quận chúa sợ lạnh kiêu kỳ .

Thương Ninh Tú ăn no liền buồn ngủ, ánh mắt lờ đờ mệt mỏi, Mục Lôi dọn dẹp xong xuôi liền liếc nàng một cái. Nam nhân dùng đầu lưỡi đẩy một bên má, lên tiếng phá vỡ dáng vẻ gà gật ngủ của nàng: "Có tắm rửa ? Bên trong sẵn suối nước nóng đấy."

Cơn buồn ngủ của Thương Ninh Tú đ.á.n.h thức, cũng tỉnh táo hơn một chút, thấy tắm rửa liền theo bản năng đáp một tiếng: "Được."

Đáp xong nàng mới như phản ứng điều gì, đầu suối nước nóng đài đá phía , che chắn, cái hang tổng cộng cũng chỉ rộng ngần , nàng mà tắm rửa thì là ở ngay mi mắt .

Thương Ninh Tú đầu về phía Mục Lôi, nam nhân đưa lưng về phía ánh lửa, đang khoanh tay n.g.ự.c nàng, ánh mắt đang nhen nhóm trong mắt nàng quá quen thuộc , là hưng phấn, là d.ụ.c vọng.

Nàng chút tự nhiên nuốt nhẹ một cái, mắt tứ phía, bây giờ trong hang ánh lửa chiếu sáng, tầm rõ ràng, còn chẳng bằng tối hôm qua đen kịt thấy gì đòi một .

Thương Ninh Tú trơ mắt nam nhân từng bước tới gần, trực tiếp bế bổng lên, gác hai chân nàng ở nâng cao lên một chút, đưa nàng về phía suối nước nóng, nhịn bắt đầu vùi hõm cổ nàng hôn hít, thở dài thỏa mãn mơ hồ rõ.

Mục Lôi dựa sức cánh tay đỡ lấy nàng, bàn tay to bắt đầu thành thạo sờ soạng lung tung, nhắm mắt hôn môi với nàng, như tâm ý nhưng trong tay đang trêu chọc một cách đầy tính mục đích.

Tay nam nhân còn dư thừa để ấn gáy nàng nữa, Thương Ninh Tú ngửa cổ thể tránh nụ hôn sâu bá đạo thô ráp của , Mục Lôi hôn đủ, thở nặng nề thúc giục: "Trốn cái gì, để ông đây hôn cho cái , lát nữa thì hôn nữa , tiếng nàng thở dốc."

Sắc mặt Thương Ninh Tú đỏ bừng, đầu đầm nước ngày càng gần , vẫn đang sự giãy giụa cuối cùng: "Đừng ở chỗ , đợi về hẵng ."

"Đã quá hạn một ngày , tối hôm qua là thấy nàng sợ hãi nhẹ, để nàng nghỉ ngơi cho khỏe, ngủ đủ , hôm nay thể mấy cho ." Mục Lôi một mực từ chối, hứng thú dâng lên cả đều nóng ran, dùng một tay ôm Thương Ninh Tú bắt đầu cởi quần áo cho nàng, cởi đến hôn đến đó, một đường gây sự run rẩy cho nàng.

Mục Lôi thật sự quen thuộc với cơ thể nàng hơn quá nhiều.

Hắn đặt nàng trong hồ suối nước nóng, vách đá bên trong nước suối mài mòn trơn nhẵn, hồ nước cũng coi như chút độ sâu nhưng thẳng từ xuống , đầu nông đầu sâu, ở vị trí nước sâu một gang tay một dốc đá tương đối bằng phẳng, vặn thể để Thương Ninh Tú .

Thân hình Mục Lôi quỳ mặt thật sự vĩ đại, nàng bất an năm bảy lượt dậy nhưng đều thành công, cuối cùng nửa cong đè lên tảng đá suối ẩm ướt ấm áp phía , nam nhân thở hổn hển, chằm chằm vị trí khống chế của nàng mà chuyên tâm nghiền ép.

Hàng mi Thương Ninh Tú run rẩy c.ắ.n c.h.ặ.t răng, lưng là nước suối nóng hổi, nửa nàng bại lộ trong khí, trong lòng bắt đầu hoảng loạn từng , nàng rõ ràng uống rượu, vẫn giống như say .

Trực giác nàng mách bảo , hít sâu một trốn thoát, Thương Ninh Tú còn quan tâm đến cái gì mà ước hẹn năm ngày giãy giụa nữa, bắt đầu giãy nảy lên, trong miệng gấp gáp năng lộn xộn mưu toan tranh thủ cho thời gian trì hoãn: "Ngươi đợi chút, đợi một chút !"

Tên dây há đường lui, Mục Lôi mặc kệ lời cầu xin của nàng, nín thở xâm nhập lãnh địa.

Suối nước nóng thấm ướt vách núi, đường nước ở mép nhấp nhô lên xuống giống như sóng biển thu nhỏ, Thương Ninh Tú trong mắt, hiểu rốt cuộc , nàng tỉnh táo rơi sự hoảng loạn từng , đây là âm thanh gì? Ai phát ? Là chính nàng ?

Người mấy hôm còn thề thốt chắc nịch tuyệt đối khả năng, bây giờ chỉ thể bịt c.h.ặ.t miệng như bịt tai trộm chuông, tim đập nhanh như nhảy ngoài.

 

 

Loading...