Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 53 - 54: Dung túng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bớt nhảm ." Mục Lôi vốn chẳng kiên nhẫn với những kẻ quan trọng, lời cũng chẳng ý tứ cung kính gì.
"Đây là hai chuyện khác , một kẻ ngoại tộc như ông đây còn phân biệt , Hán các ngươi học tiếng Hán xong ? Hôm nay nhân lúc đông , chúng cứ bày tỏ thái độ rõ ràng ở đây luôn, mấy chuyện lục đục đấu đá của Trung Nguyên các ngươi thì tự dựa bản lĩnh mà giải quyết, chúng hứng thú tham gia. Qua buôn bán thì , còn nếu mang ý định lôi kéo, thì chỗ nào mát mẻ cút đó mà ở."
Bùi Sóc quả thật còn ý định mua ngựa nhưng rõ ràng hiện giờ nếu lùi một bước, né tránh chủ đề lôi kéo để bàn chuyện buôn bán, thì nhắc chuyện sẽ khó khăn. Gã nam nhân liếc Mục Lôi gần như chẳng nể nang gì, sang Tộc trưởng bên cạnh nãy giờ vẫn lên tiếng ngăn cản , trong lòng hiểu chắc chắn tiếng nhỏ.
Bùi Sóc nhanh chuyển biến suy nghĩ, chắp tay tung một chiêu hoãn binh , cũng là để chừa cho một đường lui ngóng ý tứ của bên Xích Sa: "Các hạ cần vội vàng từ chối ngay, mong hãy suy nghĩ thêm chút nữa. Người của cưỡi ngựa nhanh đến , đợi hai ngày nữa đại quân đến nơi, lúc đó bàn chuyện buôn bán cũng muộn. Vậy hôm nay xin cáo từ ."
Bùi Sóc xong liền chuẩn rời , lúc xoay thoáng liếc mắt về một nơi nào đó phía Lộc Giác Đài, ánh mắt gã dừng một chút, nhanh khôi phục vẻ mặt như thường mà bỏ .
Người Đại Hạ vấp trắc trở, vui vẻ nhất ai khác chính là Thương Ninh Tú.
Vốn dĩ nàng chuẩn sẵn tinh thần xả vì nghĩa, ngờ tình thế xoay chuyển bất ngờ như , đến mức bữa tối tâm trạng nàng cực kỳ , ý vương khóe môi lừa . Mục Lôi thêm vài , nàng cũng né tránh thu nụ , về dứt khoát thẳng một cách hào phóng.
"Có cái gì đáng để vui vẻ như thế?" Nam nhân thích nàng nhưng cũng hiểu rõ điểm gây của nàng ở , bèn nhếch môi theo, ôm eo nàng bế thốc lên đùi : "Nói cho ông đây xem nào."
Thương Ninh Tú trong lòng rõ, hành động của Mục Lôi, hành động của bộ lạc Già Lam, thể nào là để lấy lòng nàng. Dù thì uy h.i.ế.p bao giờ cũng hiệu quả hơn nhiều so với lấy lòng, cách khác, những lời hôm nay đều xuất phát từ chính nguyện vọng trong lòng của thảo nguyên.
Tên lỗ mãng thô kệch tuy tính tình bá đạo, ngôn hành cử chỉ khinh bạc thô lỗ nhưng chuyện đại sự phân biệt rạch ròi. Nàng quả thật sợ đám nam nhân vạm vỡ trông vẻ dễ kích động sẽ thật sự vỗ n.g.ự.c xông pha chiến trường. Có thể , khi thấy những lời đó của Mục Lôi, suy nghĩ và phỏng đoán của nàng về thảo nguyên ít nhiều cũng vài phần tương đồng với Bùi Sóc.
"Lê dân bách tính tránh tai bay vạ gió, đương nhiên đáng để vui mừng." Thương Ninh Tú đối diện với , đây cũng chẳng đầu tiên ôm kiểu nên cũng quá để ý.
Bàn tay to lớn của nam nhân theo bản năng du tẩu sống lưng và eo nàng, sờ soạng cũng ảnh hưởng đến việc chuyện: "Trong Ngân Quan chẳng đang đ.á.n.h , cứ như thể chiến tranh ."
"Chính là vì hiện giờ vốn thù trong giặc ngoài, cho nên mới càng chịu nổi đả kích nặng nề nữa, từng các ngươi ai nấy đều cao to lực lưỡng, so với binh lính bình thường vẫn sự khác biệt lớn." Thương Ninh Tú hôn lên cổ, bất đắc dĩ ngửa đầu lên, lúc nàng chuyện yết hầu thanh tú rung động, Mục Lôi càng dí chỗ đó mà hôn, cuối cùng ngậm luôn trong miệng, dùng cả môi và lưỡi ấm nóng cùng trêu chọc.
Thương Ninh Tú ngửa đầu, chút luống cuống nuốt nước bọt một cái, nàng chớp mắt đỉnh lều, bỗng nhiên nghĩ đến: "Chàng thái độ của bộ lạc Xích Sa thế nào ? Bọn họ sẽ đồng ý ?"
"Suy nghĩ đều sàn sàn như cả thôi, năm đó đại dịch thảo nguyên c.h.ế.t nhiều , ấn tượng của chúng đối với quốc gia Đại Hạ đều lắm. Cho dù bọn họ cũng cố ý liên lụy nhưng chung quy cũng là vì chiến tranh c.h.ế.t ít mới dẫn đến ôn dịch." Mục Lôi năng hàm hồ rõ, hôn lên cổ nàng phát tiếng kêu, gạt tóc nàng để tiện vùi vị trí sâu hơn.
"Nếu các bộ lạc đàng hoàng đều tiếp lời..." Thương Ninh Tú c.ắ.n cho rụt cổ , xuýt xoa một tiếng lấy tay đ.á.n.h n.g.ự.c : "Chàng đừng c.ắ.n mà."
"Đau ?" Mục Lôi liên tiếp hôn mấy cái lên vị trí đó để an ủi, chuyển từ c.ắ.n sang l.i.ế.m.
Thương Ninh Tú đáp lời , thở phào nhẹ nhõm hỏi điều lo lắng nhất: "Các bộ lạc đàng hoàng đồng ý, bọn họ tìm Ba Xà ? Bộ lạc Ba Xà vốn chẳng lý lẽ gì ."
Mục Lôi nhận hôm nay nàng dung túng cho , đôi tay cũng ngày càng thành thật, cởi bỏ đai lưng luồn bên trong, cái đầu đang vùi nàng phát một tiếng khẽ: "Cục cưng , ngay cả nàng cũng Ba Xà lý lẽ, nếu bọn họ tìm đến thật, rắn sẽ dạy cho bọn họ thế nào gọi là mời thần thì dễ tiễn thần thì khó. Cạy cái khối u ác tính từ thảo nguyên , nhét Đại Hạ, ha ha, cả làng cùng vui."
"Vậy Ba Xà... Á, cái gì thế!" Thương Ninh Tú run b.ắ.n cả , cuối cùng nhịn nữa bắt đầu đẩy , giãy giụa gom áo nhảy xuống nhưng Mục Lôi xưa nay đều là kẻ mang dã tính cầm cương, bình thường nàng giãy giụa liều mạng còn chút tác dụng, bây giờ rõ ràng cảm nhận nàng ý dung túng, đời nào chịu thả chạy mất.
Bình thường nàng luôn giữ quá c.h.ặ.t chẽ, khiến khó mà tay, cho nên mỗi khi để thấy sơ hở, đều giống như con sói đói ngửi thấy mùi thịt, tuyệt đối bỏ qua bất kỳ cơ hội nào.
"Chàng đừng như ." Thương Ninh Tú luống cuống nhưng chạy thoát , cứng ngắc vặn vẹo hai cái, y phục lỏng lẻo, ôm trong lòng dùng tay tỉ mỉ vuốt ve trêu đùa.
"Đừng lộn xộn, để một lát, một lát thôi." Tay của Mục Lôi thế chính chủ cảm nhận chốn dịu dàng, khẽ nắn chậm vê gảy nhẹ, miệng vẫn liên tục dỗ dành nàng: "Nàng cứ nhất quyết lập quy tắc cho ăn, cho nghịch một lát chắc chứ."
Thương Ninh Tú hối hận c.h.ế.t, tại phản kháng tư thế ngay từ đầu, bây giờ cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, quả thật là lấy mạng mà.
Qua một hồi lâu, Mục Lôi vẫn hề ý định tự giác thu tay, hai má Thương Ninh Tú đỏ bừng, giọng mang theo tiếng nấc đ.á.n.h : "Một lát cái gì chứ, đồ l.ừ.a đ.ả.o to xác nhà ngươi."
Tay của nam nhân cũng chẳng nhàn rỗi, ỷ việc đầu ngón tay vết chai, cứ cọ xát qua , thở Thương Ninh Tú định, cánh tay run rẩy ôm lấy n.g.ự.c , thử mấy mới đuổi kẻ đầu têu đang loạn khỏi phía chiếc yếm.
Cá rời khỏi nước cũng chỉ đến thế mà thôi, Thương Ninh Tú khom ôm lấy , trán tựa l.ồ.ng n.g.ự.c thở dốc, kiên quyết cho thêm bất kỳ cơ hội nào để lợi dụng nữa.
Mục Lôi tấm lưng phập phồng , tâm trạng cực kỳ , ngày càng quen thuộc với cơ thể nàng, chỉ cần chịu khó bỏ công sức, sẽ một ngày, cho dù bất kỳ điều kiện kèm theo nào, cũng thể đường đường chính chính công phá thành trì phòng thủ . Ngày đó sẽ còn xa nữa.
Nam nhân vui vẻ hôn lên đỉnh đầu nàng, vuốt lưng giúp nàng thuận khí: "Được , , ."
Bùi Sóc bên ngoài núi Nhạn Lộc hội hợp với mười sáu vệ binh sắt của , đó sự giám sát của trạm canh gác bộ lạc Già Lam và vài gã nam nhân ngoại tộc ở theo dõi, gã rút lui khỏi phạm vi lãnh địa.
Mặt trời lặn gần hoàng hôn, phó tướng Bùi Thập Thất do dự hỏi: "Tướng quân, hôm nay chúng hạ trại , ngày mai Xích Sa thử xem ?"
Bùi Sóc sa sầm khuôn mặt nhạt nhẽo, chằm chằm về hướng bộ lạc Già Lam, bỗng nhiên hỏi: "Đại Ngân liên hôn với thảo nguyên ?"
Bùi Thập Thất ngơ ngác: "Hả? Chắc là , Tướng quân ?"
Bùi Sóc: "Vừa ở bên cạnh Lộc Giác Đài , thấy một nữ nhân Trung Nguyên, trông quen mắt, giống như Chiêu Hoa Quận chúa ở Ngân Kinh."
Bùi Thập Thất đó cũng chú ý tới Trung Nguyên duy nhất trong đám đông nhưng gã đây chỉ qua một nhân vật như chứ từng thấy chính chủ trông như thế nào, do dự : "Cái ... đây từng chuyện liên hôn, liệu tình cờ giống ?"
"Đây là ở tái ngoại, cũng nơi Trung Nguyên tụ tập đông đúc, gì chuyện trùng hợp như ?" Bùi Sóc nhíu mày nhớ , cuối thu năm ngoái, Hoàng đế Đại Ngân từng ý định liên hôn với Hạ, bức tranh gửi tới khi đó chính là vị nhất mỹ nhân Ngân Kinh - Chiêu Hoa Quận chúa .
"Lúc đó vì diệt trừ nghịch đảng nên triều báo cáo nhận thưởng, khi bàn Tam điện hạ trải bức tranh của nàng , cho qua một . Ta nhớ rõ, đường nét và vài đặc điểm đều giống, mắt và tai đều nốt ruồi." Bùi Sóc chậm rãi lắc đầu : "Hơn nữa thể sinh với dung mạo như nàng , khó tìm giống."
Bùi Thập Thất vẫn cảm thấy đáng tin lắm, : " nàng gả đến thảo nguyên ?"
Bùi Sóc khẩy một tiếng đầy khinh thường: "Hèn gì bộ lạc Già Lam thái độ , con ch.ó sủa Đại Ngân , một tiếng động một bước đ.á.n.h chủ ý lên thảo nguyên, dùng một nữ nhân để lung lạc hai bên, ai tỏ thái độ thì chọn đó đồng minh. Đi điều tra rõ xem nàng gả cho ai, thành khi nào, địa vị trong bộ lạc , những cận gồm ai."
Bùi Sóc nhếch khóe môi, như : "Anh hùng khó qua ải mỹ nhân , hừ, cứ chờ xem."
.
Lại qua hai ngày, Chiêu Vũ Hiệu úy của Đại Hạ - Bùi Sóc, thứ hai đến thăm bộ lạc Già Lam.
Lần là với tư cách mua hàng để giao thương, đường đường chính chính an hạ trại cách bộ lạc ba dặm, gửi mời, rõ mục đích, mua ba trăm con ngựa trưởng thành từ bộ lạc Già Lam.
Thương Ninh Tú hỏi tin tức từ miệng Mục Lôi, nàng c.ắ.n đũa lên tiếng nữa, ba trăm con ngựa là con nhỏ, đoán cũng là để đưa chiến trận, xây dựng đội kỵ binh tinh nhuệ.
nàng cách nào mở miệng với Mục Lôi, bảo đừng bán cho bọn họ.
Mua bán vốn là tự do, bán d.a.o thể kiểm soát khác mua về để g.i.ế.c phòng , đến việc nàng thừa hiểu thấp cổ bé họng cũng chẳng tác dụng gì nhưng lùi một vạn bước mà , cho dù bản bộ lạc Già Lam cũng ý đó, thì cũng sẽ dám trực tiếp từ chối ngay ngoài mặt.
Không chấp nhận cành ô liu mà Đại Hạ ném là một chuyện nhưng nếu từ chối giao thương một cách chủ đích, thì chính là trực tiếp nhảy từ phe trung lập sang phe thù địch, tự dưng rước họa , khéo sẽ gây hậu quả cần thiết, bọn họ cần mạo hiểm như .
Thương Ninh Tú thất thần quá rõ ràng, Mục Lôi dùng đốt ngón tay gõ lên mặt bàn của nàng: "Ăn cơm đừng lơ đễnh, vốn gầy , chịu ăn uống đàng hoàng nàng sụt cân, sờ là xương." Nói xong gắp thêm cho nàng một miếng thịt dê nướng lớn bát.
"Vậy đừng sờ nữa." Thương Ninh Tú kéo về thực tại, nhỏ giọng lầm bầm chọc chọc miếng thịt trong bát, cúi đầu xuống bao lâu nhịn ngẩng lên, mở to đôi mắt ngấn nước hỏi : " bộ lạc các nhiều ngựa để bán như ?"
"Không nhiều như thế, bình thường việc gì ai nuôi nhiều ngựa nhàn rỗi gì, tính cả ngựa con chạy, nhiều nhất chỉ đưa cho một trăm con, còn giữ cho cưỡi, đủ thì bảo tự lên thảo nguyên cầm dây thừng mà bắt về tự thuần hóa." Mục Lôi tặc lưỡi một tiếng, tỏ vẻ vô cùng bất mãn với hành vi dừng đũa chỉ lo chuyện của vợ : "Nàng mau ăn , canh uống lúc còn nóng, ăn xong hãy , đừng buông đũa xuống phán một câu no đấy nhé."
Chương 54
Thương Ninh Tú quả thật định như , trong lòng nàng tâm sự thì sẽ khẩu vị nhưng Mục Lôi chặn họng một câu nên giờ cũng tiện buông đũa ngay, chỉ đành bướng bỉnh ăn thêm một miếng thịt nữa, trong bát vẫn còn thừa nhiều, đều là do nam nhân gắp nhét cho nàng.
Thương Ninh Tú c.ắ.n đũa ánh mắt giám sát của : "Chàng đừng chằm chằm như thế, lớn thế sẽ để bản đói , cũng đứa trẻ lên năm mà ăn cơm còn cần chằm chằm."
"Đứa trẻ lên năm còn ăn nhiều hơn nàng." Mục Lôi trầm giọng đáp một câu, hình cao lớn xuống bên cạnh nàng, dáng vẻ rõ ràng là ý ăn hết thì để yên.
"No thật , ăn nổi nữa." Thương Ninh Tú khẩn thiết. Mục Lôi nhíu mày: "Nàng tự xem mới ăn bao nhiêu, là hợp khẩu vị ?"
Thương Ninh Tú: "Không , vốn dĩ ăn ít, cao hơn cả một đoạn dài như thế, thể lấy sức ăn của so với ."
Mục Lôi chịu nàng trình bày: "Bớt nhảm, bình thường nàng cũng chỉ ăn từng , ngoan ngoãn ăn cơm , ăn xong cái gì thì hỏi, bằng ông đây cho nàng ."
Vốn dĩ Thương Ninh Tú giải thích nhiều như nhưng tính nết nam nhân quá ngang ngược, một là một, dễ lừa gạt, hết cách nàng đành bất lực : "Ta thật sự ăn nổi, từ nhỏ như , tâm sự là bụng khó tiêu, đợi lát nữa tự thấy đói mới ăn , nếu cố nhồi nhét sẽ đau dày."
Mục Lôi khựng một chút, nàng vẻ khẩn thiết giống như đang dối, lúc mới miễn cưỡng gật đầu: "Được , lát nữa nấu canh cho nàng uống."
Thương Ninh Tú như nhận lệnh ân xá, vội vàng đặt bát đũa xuống, đó mong chờ : "Cụ thể là khi nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-53-54-dung-tung.html.]
Mục Lôi dừng động tác trong tay nàng: "Canh á?"
Thương Ninh Tú: "... Ngựa."
Mục Lôi ồ một tiếng, thiếu hứng thú : "Bảo là sáng mai sẽ lên đây, hôm nay A Tư Mặc sẽ tính toán giá cả xong xuôi, chiều nay chúng chọn ngựa."
Sáng sớm hôm , nhóm Bùi Sóc đến đúng hẹn, trao đổi trong lều nghị sự cả buổi sáng. Đại Hạ ý định ép giá nhưng hài lòng về lượng, hy vọng bộ lạc thể nghĩ thêm cách. Mục Lôi ném thẳng một bó dây thừng lên bàn, bảo bọn họ về phía đông mười dặm ngựa hoang, chạy khỏe, bắt ngựa nhớ dùng nút thòng lọng.
Bùi Sóc cảm xúc gì lên xuống, chỉ nhướng mi lạnh lùng liếc một cái.
Trên gã mang theo sát khí của võ tướng, khí thế hề thua kém nhưng vóc dáng rốt cuộc vẫn thấp hơn Mục Lôi nửa cái đầu. Hai nam nhân , trong lòng Bùi Sóc tính toán, thái độ của ít nhiều chịu ảnh hưởng của vị Quận chúa Đại Ngân , việc địch ý với Đại Hạ cũng là bình thường.
Cho nên nếu thật sự chiêu mộ thảo nguyên, vị Quận chúa , thể giữ .
Thương Ninh Tú cách lều xa về phía bên , tuy thấy cũng chẳng thấy tình hình bên trong nhưng nàng cách nào yên trong phòng chờ đợi. Từ việc bọn họ rời còn bảo bộ lạc Già Lam suy nghĩ thêm là thể thấy , tên Bùi Sóc chắc chắn sẽ dễ dàng từ bỏ việc thuyết phục.
Giao dịch một trăm con ngựa là con nhỏ, ngựa thảo nguyên tính tình hung hăng, mấy tay thuần ngựa do Đại Hạ mang tới lấy cớ cần chút thời gian quen tính nết mới thể dắt . Trên đường ngựa xe cộ ồn ào náo nhiệt, mười mấy con ngựa chứng chạy vòng quanh, mấy thanh niên ngoại tộc phụ trách chuồng ngựa bọn họ lề mề mà sốt cả ruột, dùng tiếng thảo nguyên lớn tiếng la hét: "Ngươi huýt sáo cưỡi thẳng lên chứ, sờ cái gì mà sờ, cứ sờ mãi sờ mãi thì tác dụng gì, ngã c.h.ế.t , ái chà chà gấp c.h.ế.t ."
Thương Ninh Tú thấy bên lều trại tan cuộc, lẽ giao dịch đàm phán xong, lục tục . Dây thần kinh đang căng thẳng của nàng giãn một chút, trong lòng hy vọng mau ch.óng tiễn đám để tránh đêm dài lắm mộng.
Bùi Sóc từ trong lều bước thấy Thương Ninh Tú từ xa, ánh mắt hai chạm .
Sau đó Thương Ninh Tú kinh ngạc thấy gã cứ thế thẳng về phía .
Một nam nhân trông đầy vẻ sát phạt quyết đoán mang theo khuôn mặt âm u hung ác về phía , căng thẳng là giả nhưng đối mặt với của địch quốc, bỏ chạy trối c.h.ế.t thì quá khó coi. Cho dù gã khả năng nàng là ai, Thương Ninh Tú vẫn thẳng lưng, vẻ mặt điềm đạm cao ngạo gã.
Dù đây cũng là bộ lạc Già Lam, xung quanh là ngoại tộc, nàng tin gã dám gì nàng con mắt bao thế .
Thèm mala quá
Nam nhân cách nàng năm trượng, ưu thế chiều cao khiến Thương Ninh Tú buộc hất cằm lên gã. Môi Bùi Sóc mỏng, đỉnh môi rõ, qua là tướng mạo kẻ bạc tình.
"Chiêu Hoa Quận chúa, hân hạnh."
Vừa mở miệng thốt sáu chữ, Thương Ninh Tú lập tức nhíu mày, thầm nghĩ may mà chạy, nếu sẽ liên lụy đến thể diện quốc gia.
Thương Ninh Tú: "Ngươi nhận ?"
"Đương nhiên." Bùi Sóc mặt cảm xúc nhưng trong ánh mắt chăm chú đang ấp ủ một cơn bão táp. Thương Ninh Tú thể cảm nhận rõ ràng sự bất thiện vẻ mặt bình thản , nàng cũng cho gã sắc mặt , nhếch khóe môi, châm chọc : "Đã nhận thì đừng uổng phí tâm cơ nữa, ở đây, thảo nguyên sẽ giúp kẻ ác điều bạo ngược ."
Nàng lời mặt đỏ tim đập, tuy chẳng chút tự tin nào nhưng vẻ đây thì ai mà chẳng .
Bùi Sóc cũng giận, ngược còn cực nhẹ cực nhạt bật một tiếng: "Biết vì nhận Quận chúa ?"
Thương Ninh Tú tiếp lời gã, Bùi Sóc tự tiếp: "Mùa thu năm ngoái, khi Bàn Thành thất thủ, Hoàng đế Đại Ngân các từng lén lút gửi ý nguyện cầu hòa sang Đại Hạ , mưu toan liên hôn. Mà nhân tuyển định , chính là vị nhất mỹ nhân Ngân Kinh là Quận chúa đây."
"Không ngờ một vòng lớn, ngươi gả tới thảo nguyên. Ồ, đúng, ngươi thảo nguyên cứu về, đó lấy báo đáp, ? Ta suýt chút nữa thì nhầm, cứ tưởng là liên hôn đấy, cái đầu óc của xem."
Giọng điệu Bùi Sóc mang theo vẻ chế giễu châm chọc, rõ ràng là thăm dò rõ ràng tình cảnh của nàng từ . Câu trực tiếp x.é to.ạc cảnh của Chiêu Hoa Quận chúa đến m.á.u chảy đầm đìa, nàng nghiến răng hận thể một d.a.o g.i.ế.c c.h.ế.t gã nam nhân .
"Quận chúa đại nghĩa thật đấy, hiểu rõ ơn cứu mạng lớn hơn trời, cam tâm tình nguyện ủy cho kẻ lỗ mãng thô kệch như để báo đáp ân tình."
Bùi Sóc vẻ mặt vô cùng khâm phục, cố ý vỗ tay chậm rãi mặt nàng: "Chỉ là ngươi rơi tình cảnh , để thổi gió bên gối chắc cũng trả cái giá nhỏ nhỉ? Hừ, chẳng qua cũng chỉ là cái trò lấy sắc thờ , nam nhân mà, cũng chỉ ham sắc ham của lạ, ngươi thật sự cho rằng thể phát huy tác dụng lớn đến ? Đã là thiếu đàn bà thì cứ việc gãi đúng chỗ ngứa là , Đại Hạ thiếu mỹ nhân, đến lúc đó ngươi đoán xem đám háo sắc còn thể..."
Thương Ninh Tú siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, bỗng nhiên ánh mắt lướt qua gã về phía tươi rói: "Chàng đến ."
Trong lòng Bùi Sóc thót một cái lập tức im bặt, vẻ hoảng loạn rõ rệt trong khoảnh khắc đó cách nào che giấu , gã đầu đang định giải thích để vớt vát, thấy lưng trống trơn chẳng ai.
"Ha ha." Thương Ninh Tú hề che giấu mà nhạo ngay mặt gã: "Nói vô dụng, ngươi sợ cái gì? Ta còn tưởng ngươi bình tĩnh ung dung thế nào, cũng chỉ là sướng mồm nhất thời mà thôi, khu khu một tên Chiêu Vũ Hiệu úy, chẳng qua chỉ là thí ngũ phẩm, cũng dám kêu gào mặt Bổn Quận chúa, cứ chờ xem, ở đây một ngày thì tuyệt đối để cho ngươi chiếm chút hời nào ."
Nói xong câu , nàng hừ lạnh một tiếng với vẻ khinh miệt, khi rời còn quên lườm gã một cái cháy mắt.
Bóng lưng Thương Ninh Tú khí thế lẫm liệt, bước như gió, thề phát huy khí thế của quý nữ tướng môn đến mức cao nhất.
Nàng ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c qua khúc cua đầu tiên, xác nhận rời khỏi tầm mắt của tên Bùi Sóc đáng c.h.é.m ngàn đao xong thì thể gồng nữa, bắt đầu tức đến mức giậm chân bình bịch, liên tiếp đá gốc cây mấy cái.
Sự bình tĩnh ung dung biến mất sạch sẽ, khi khí thế giả vờ tan , nỗi uất ức phẫn nộ cùng sự khó xử khi chuyện của con gái nhà lành kẻ địch vạch trần dâng lên đầy l.ồ.ng n.g.ự.c: "Thứ ch.ó má, đồ nam nhân tồi tệ, là cái thá gì chứ, cũng dám nhạo ."
Không bao lâu Mục Lôi tìm tới, khéo thấy nàng đang giơ chân dùng sức đá cái cây, từng cái từng cái một, là đang tức điên lên .
"Sao thế?" Nam nhân giữ vai nàng xoay , liếc mắt liền thấy hốc mắt nàng ngập nước, nàng c.ắ.n môi dáng vẻ uất ức c.h.ế.t: "Ai bắt nạt nàng?"
Thương Ninh Tú thấy khuôn mặt ít nhiều cũng chút giận cá c.h.é.m thớt, im lìm tiếng nào, đẩy chạy về, chạy mấy bước nam nhân tóm bế thốc lên : "Chạy cái gì mà chạy, chuyện, ai bắt nạt nàng?"
Mục Lôi một tay ôm eo của nàng, một tay kìm c.h.ặ.t khoeo chân nàng, ý vị kiểm soát vô cùng nồng đậm. Lúc đầu thường dùng kiểu bế để kiềm chế nàng, dần dần nàng bế quen , ít giãy giụa hơn thì nam nhân lâu còn bế nàng như thế nữa.
Mục Lôi bế nàng một mạch về lều, đặt ở cuối giường, kéo ghế đẩu qua đối diện nàng, cậy sức lực lớn, dùng chân kẹp c.h.ặ.t đôi chân đang loạn xạ giãy giụa của nàng cố định : "Nàng phát cái tính gì đấy, , rốt cuộc là chuyện gì?"
Mắt Thương Ninh Tú đỏ hoe, nàng mách lẻo, dù nam nhân ngày đêm đều mưu đồ với nàng, chỉ cần nàng chịu xuống nước, lóc ỉ ôi nũng một trận, bảo Mục Lôi xử lý tên Bùi Sóc cũng chẳng chuyện khó khăn gì.
lấy danh nghĩa gì để mặt nàng? Nàng dựa cái gì để bắt mặt ?
Vết sẹo đau đớn nhất x.é to.ạc ngay mặt, bằng cách thức khó coi nhất, xé đến m.á.u thịt be bét. Hiện giờ bốn chữ "lấy sắc thờ " như d.a.o găm đ.â.m thẳng tim, nàng kích động nhẹ, càng khuôn mặt của thì con d.a.o càng đ.â.m sâu hơn.
Nếu nàng thật sự như thì đó là thổi gió bên gối thì là gì? Thương Ninh Tú thể đổi sự thật hãm trong ngục tù chịu sự xâm phạm nhưng nếu còn chà đạp lên sự kiêu ngạo ngày xưa, thì chính nàng cũng coi thường và thể chấp nhận nổi một bản như .
Nếu hiến vì lê dân bách tính, nàng lựa chọn nào khác ắt bỏ qua cái nhỏ bé nhưng nếu là vì tư thù, nàng .
Càng nghĩ càng giận, nàng thở dốc mím c.h.ặ.t môi lên tiếng. Mục Lôi nhíu mày gặng hỏi: "Câm , chuyện chứ."
Nữ nhân mặt bỗng nhiên đổi dáng vẻ tức giận lúc , hai tay che lên mắt để che giấu cảm xúc của , nàng hít sâu mấy nhanh điều chỉnh , giả vờ bình tĩnh lạnh lùng : "Ta , cần quản."
Mục Lôi mất kiên nhẫn tặc lưỡi một tiếng, cưỡng ép xoay khuôn mặt đang của nàng : "Học của ai cái thói suốt ngày mở mắt dối thế hả, nàng tự soi gương xem dáng vẻ của nàng mà gọi là ? Mắt đỏ như thỏ kìa, ông đây hỏi một nữa, nàng ?"
Tướng mạo hung dữ, giọng điệu cũng hung dữ, tính khí của Thương Ninh Tú châm ngòi nổ tung, kìm nước mắt rơi lã chã lớn tiếng hét lên với : "Cứ đấy, bản lĩnh thì đ.á.n.h c.h.ế.t , chuyện của ... liên quan đến , hỏi một hỏi một trăm thì cũng vẫn là liên quan!"
Nàng nấc, tính tình Mục Lôi xưa nay vốn nóng nảy, một cơn tà hỏa xông thẳng lên não nhưng rõ ràng cơn giận lên đến tận cổ họng , tiếng nức nở đứt quãng của nàng dập tắt, năm bảy lượt thể bùng lên , một sụt hai suy ba kiệt, cuối cùng rút lui biến mất thấy tăm .
Nam nhân cứ thế chằm chằm nàng, phát hiện mấy thôi nhưng thậm chí còn chẳng cái gì, cơn giận phát khiến n.g.ự.c buồn bực uất kết, dần dần diễn biến thành một loại cảm giác chua xót căng tức khó tả, đây từng .
Nước mắt Thương Ninh Tú một khi rơi là thể vãn hồi, tủi dâng trào nhịn cũng nhịn , ngừng dùng cánh tay lau nước mắt, cúi gằm đầu để thấy dáng vẻ chật vật của : "Đều thứ lành gì..."
Nàng co rụt vai , đến đỏ cả vành tai. Mục Lôi từng thấy nàng , thậm chí thấy còn ít nhưng giờ phút cảm thấy chút luống cuống tay chân một cách khó hiểu và hiếm thấy.
Cuối cùng, đặt đôi bàn tay to lớn cứng ngắc lên lưng nàng, nam nhân vốn dĩ gì, khi lòng bàn tay chạm nàng thì miệng mới rốt cuộc tìm một câu thể : "Đừng nữa."
Chẳng tác dụng gì.
Thương Ninh Tú nức nở, đến mức khó thở. Mục Lôi thể hình dung cảm giác xa lạ quái dị đang dâng lên , chua chua, tê tê.
cụ thể là gì thì lên lời.
"Được , đừng nữa." Tay Mục Lôi vỗ càng lúc càng tự nhiên, nhớ lúc con của oa oa thì dỗ dành thế nào, bắt chước theo, vớt lên ôm trong lòng, đỡ lưng nàng nhẹ nhàng vỗ về giúp nàng thuận khí.
Một khi bắt đầu câu đầu tiên, những lời phía dường như thuận nước đẩy thuyền tự tuôn , nhíu mày, bất lực hạ giọng thỏa hiệp: "Thở kìa, thì nữa, cái gì."
Thương Ninh Tú cựa quậy trong lòng , hai tay chống lên l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc đẩy , nước mắt lưng tròng, đôi môi run rẩy: "Ta ... cần quản, cứ đòi... cứ đòi hỏi, còn hung dữ với , cái gì mà thì chứ, đồ l.ừ.a đ.ả.o."
"Không... Được , của ." Mục Lôi chiều theo nàng thỏa hiệp đến cùng, ấn trong lòng vỗ về. Thương Ninh Tú túm lấy cổ áo lau nước mắt, mũi cũng đến nghẹt cứng, chỉ thể há miệng thở hổn hển từng hồi, chùi sạch nước mắt nước mũi lên quần áo để trút giận.