Nàng Là Của Ta Không Được Trốn - Chương 52: Sứ giả Đại Hạ

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:22:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mục Lôi ôm lấy vai nàng, hào phóng khoe khoang như thị uy: ", vợ đấy." Nói xong còn hôn một cái lên trán nàng ngay mặt .

Nữ tù trưởng Mạc Địch gật đầu, đăm chiêu hỏi: "À , cô Trung Nguyên, lẽ sẽ hiểu rõ suy nghĩ của Trung Nguyên hơn? Chi bằng thử phỏng đoán của cô về ý đồ của Đại Hạ xem ."

Thương Ninh Tú chợt ngẩng đầu, nàng hiểu mấy từ " Trung Nguyên, suy nghĩ, phỏng đoán", đang định tìm Mục Lôi dịch giúp , lời còn kịp thì bên ngoài một gã nam nhân hớt hải chạy , dáng vẻ là chạy một mạch đây, thở hổn hển một câu tiếng thảo nguyên gì đó, sắc mặt tất cả mặt đều đổi, nữ tù trưởng Mạc Địch càng nhíu mày phắt dậy khỏi bàn khách.

Thương Ninh Tú hiểu nửa câu, Đại Hạ đến một nơi nào đó , mặc dù nửa câu rõ nhưng tình hình cũng đoán vài phần, ước chừng là cách gần, ngoài dự liệu của bọn họ.

Nữ tù trưởng Mạc Địch hỏi: "Đến bao nhiêu ?"

Gã nam nhân truyền tin đáp: "Mười tám nam nhân, một chủ tướng một phó tướng, còn trông đều là binh lính, đều bội kiếm, kẻ cầm đầu tự xưng là Chiêu Vũ Hiệu úy của Đại Hạ, diện kiến tù trưởng. Hiện giờ đang ở trạm canh gác núi Nhạn Lộc, nếu của chúng ngăn , bọn họ vẻ xông thẳng ."

Tù trưởng của hai bộ lạc một cái, đó theo thông tin từ tiếng còi truyền tin của Đại Hạ, ngựa của bọn họ nhanh nhất cũng tối nay hoặc sáng mai mới tới nơi, tốc độ nhanh như , hiển nhiên là phóng ngựa chạy suốt ngày đêm nghỉ mà đến.

Tù trưởng Mông Khác của bộ lạc Già Lam trầm giọng : "Hiệu úy cái gì, hiểu, đến thảo nguyên thì theo quy tắc của chúng . Bảo của bọn họ đợi bên ngoài núi Nhạn Lộc, chỉ dẫn một tiến lãnh địa của chúng , để xem tên Trung Nguyên cái gan đó . Trát Khắc, ngươi dẫn em gặp ."

"Được thôi." Trát Khắc bật dậy nhảy xuống đài, gã nam nhân vốn tướng mạo hung hãn như thổ phỉ, lúc trong mắt tràn đầy ý chí chiến đấu hưng phấn trông càng thêm lỗ mãng nhưng Thương Ninh Tú đây cũng coi như từng tiếp xúc với gã một hai , trong lòng chút hiểu , đến mức gã dọa sợ.

Sau khi Trát Khắc dẫn theo hai gã đàn em thô kệch của rời , tù trưởng Mông Khác hỏi tù trưởng Mạc Địch: "Xích Sa các vị ở đây cùng gặp mặt, là về bộ lạc đợi bọn họ chính thức đến thăm?"

"Chúng về ." Nữ tù trưởng Mạc Địch lập tức đưa quyết định, Xích Sa bọn họ đường đường là một bộ lạc lớn, mặt ngoài cần giữ vững khí thế nên , thế là Mạc Địch khẽ gật đầu hiệu, trực tiếp dẫn rời .

Tù trưởng Mông Khác hiểu ý bà , gật đầu hiệu phái ngoài tiễn khách.

Thương Ninh Tú trân mắt đoàn Xích Sa rời vì ý tứ trong lời luôn trọn vẹn, nàng cũng cách nào đoán chính xác ý đồ tâm lý của những thảo nguyên , đang nhíu mày trái thì những gã nam nhân thảo nguyên thô kệch mặt ở đó đều đồng loạt dậy, ai nấy đều vóc dáng cao to vạm vỡ, trận thế đó khá dọa .

Tù trưởng dẫn lực lượng tinh nhuệ của bộ lạc chuẩn gặp khách, Mục Lôi xoa đầu Thương Ninh Tú một cái, : "Nàng ăn thêm chút nữa , cần vội, lát nữa gọi thằng nhóc Ni Thụy , ăn xong bảo nó đưa nàng về."

Mục Lôi theo tù trưởng hùng hổ rời , chẳng bao lâu Ni Thụy nhận nhiệm vụ đưa tiễn tẩu t.ử hì hì chạy , chộp lấy tảng thịt nướng lớn động đến bàn c.ắ.n một miếng: "Đại tẩu, gì thế, ăn bao nhiêu tan cuộc ? Tẩu mau ăn thêm chút , đại ca Khố Mục Lặc Nhĩ dặn dò để tẩu ăn nhiều thịt một chút. Đệ cũng ăn nhiều, đang tuổi lớn, nếu cao khỏe thì ."

Thương Ninh Tú tâm trạng chuyện với , ánh mắt nôn nóng ngừng bên ngoài.

Chẳng bao lâu , Trát Khắc ngoài đón cưỡi ngựa .

Hơn mười gã nam nhân thảo nguyên thô kệch phóng ngựa như bay, tạo thành thế bán bao vây kẹp hai Trung Nguyên giữa một cách vô tình cố ý, ngựa của Đại Hạ rõ ràng chạy ngựa thảo nguyên, cho dù chủ nhân liên tục quất roi, chúng cũng thể nào tăng tốc vượt qua Trát Khắc ở phía nữa.

Đám ghìm cương dừng bộ lạc, Bùi Sóc mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng, mặt cảm xúc lưng ngựa, ngước mắt đ.á.n.h giá cửa phụ khổng lồ của trại một cái.

Chính chủ thì giữ dáng vẻ bình tĩnh vững như núi Thái Sơn, phó tướng theo bên cạnh tỏ căng thẳng hơn, ánh mắt thỉnh thoảng quét qua đám nam nhân thảo nguyên , đề phòng đ.á.n.h lén bất cứ lúc nào.

Hai Trung Nguyên tính là bạn của bộ lạc Già Lam, thế nên địa điểm tiếp khách cũng đặt trong lều lớn, Trát Khắc khi truyền lời bèn dẫn hai Trung Nguyên đến Lộc Giác Đài.

Tù trưởng Mông Khác ở vị trí đầu não chính giữa, hai bên đài ít nam nhân thảo nguyên đang , nào nấy đều cao lớn, ánh mắt sáng quắc. Viên phó tướng trẻ tuổi cảm thấy da đầu tê dại vì áp lực từng , nếu đối phương thật sự nảy sinh ý đồ , hai bọn họ hôm nay e là thể mạng trở .

Bùi Sóc mắt thẳng, ánh mắt tự trọng phận hề rơi bất kỳ kẻ nào ở hai bên, một bước lên Lộc Giác Đài, từ xa với vị tù trưởng ở chính giữa. Cho dù quân hai bên cực kỳ chênh lệch, cũng từng lộ vẻ khiếp sợ, thần thái cứ như thể lưng đang dẫn theo thiên binh vạn mã.

Xung quanh Lộc Giác Đài rõ ràng nhiều nhưng trong bầu khí quỷ dị mà vi diệu , yên tĩnh đến lạ thường.

Thương Ninh Tú gốc cây ở phía bên hông, chỗ ít nhất, nàng sẽ chen lấn giữa đám nam nhân thô kệch nhưng cũng vì góc nên rõ lắm cục diện Lộc Giác Đài, Ni Thụy bê một tảng đá lớn qua cho nàng kiễng chân, lúc mới miễn cưỡng thấy vị võ tướng đến từ Đại Hạ trông như thế nào.

Trông vẻ tuổi tác lớn nhưng giữa hai hàng lông mày toát sát khí lẫm liệt, qua là trong quân ngũ từng trải qua sa trường.

Bùi Sóc trầm giọng mở miệng : "Đại Hạ, Chiêu Vũ Hiệu úy Bùi Sóc, vốn danh nam nhi thảo nguyên dũng mãnh thiện chiến, cho nên hôm nay đến thăm bộ lạc Già Lam, gặp quả nhiên danh bất hư truyền."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nang-la-cua-ta-khong-duoc-tron/chuong-52-su-gia-dai-ha.html.]

Hắn tiếng Hán, Thương Ninh Tú hiểu nhưng Ni Thụy bên cạnh thì mặt đầy ngơ ngác, những gã nam nhân vây quanh Lộc Giác Đài xem náo nhiệt kiêm tạo thanh thế cũng ngơ ngác kém.

Mấy Mục Lôi và Duy Khắc Thác đều thể hiểu tiếng Hán nhưng hề ý định phiên dịch, Trung Nguyên đến địa bàn của bọn họ, rào cản ngôn ngữ là vấn đề đối phương tự nghĩ cách giải quyết.

Mục Lôi khoanh hai tay n.g.ự.c nhàn nhạt liếc gã nam nhân mặt đầy vẻ ngạo khí đài, Bùi Sóc dừng giây lát, phó tướng phía liền bắt đầu dùng tiếng thảo nguyên dịch lời một lượt, khẩu âm chuẩn lắm, từ ngữ dịch cũng quá chính xác nhưng miễn cưỡng cũng coi như thể hiểu.

Bùi Sóc tiếp: "Lần đến đây, ngoài việc giao thương, còn một chuyện khác mời chư vị cân nhắc. Đại trượng phu chí ở bốn phương nên kiến công lập nghiệp, mới phụ ưu thế trời ban của các vị, Đại Hạ đang lúc cần dùng , cần chính là những hùng hào kiệt dũng mãnh thiện chiến như thế , nếu như em bộ lạc Già Lam nguyện ý đến Trung Nguyên, phát huy sở trường của các vị giúp Đại Hạ một tay, dám đảm bảo, tất cả mặt ở đây đều sẽ lưu danh sử sách, vàng bạc châu báu dùng mãi hết."

Thương Ninh Tú suýt chút nữa c.ắ.n nát một hàm răng ngà, nàng ngay tên năm hết tết đến chạy tới đây chắc chắn chẳng chuyện gì lành.

Thể phách của nam nhân thảo nguyên cường tráng đến mức nào nàng là thấm thía sâu sắc nhất, những ngoại tộc chỉ đồng da sắt mà còn sức lực dùng mãi hết, nếu thật sự để Đại Hạ xây dựng một đội quân ngoại tộc, sẽ là sức mạnh bạt sơn đảo hải nhường nào, đối với Đại Ngân đang chịu cảnh xâm lược mà , sẽ là một cơn ác mộng .

Thương Ninh Tú nhịn nhịn, nàng thể lên tiếng chỉ trích đối phương trong trường hợp , nếu e là lời còn xong lôi xuống nhốt về trong lều.

Tên phó tướng bắt đầu phiên dịch lời của Bùi Sóc, thời gian dài nhưng trong mấy nhịp thở ngắn ngủi , trong lòng Thương Ninh Tú suy tính trăm ngàn .

Mục Lôi địa vị và quyền tiếng nhất định trong bộ lạc , nếu thể thuyết phục giữ ý kiến phản đối, chuyện nhất định sẽ thành. Tâm trạng Thương Ninh Tú khó tránh khỏi nặng nề, giả sử Mục Lôi thể đồng ý thỉnh cầu của nàng, nàng tất nhiên trả cái giá tương ứng thể động lòng.

Là lấy nuôi sói để lấy lòng , cả đời ở bên cạnh phép ý định bỏ trốn nữa, là yêu cầu gì khác quá đáng hơn.

Khó mà mở miệng nhưng bắt buộc như , nàng là hoàng tộc, che chở cho con dân, tránh khỏi cảnh chiến tranh tàn sát.

Thương Ninh Tú siết c.h.ặ.t lòng bàn tay sắc mặt trắng bệch, nghiễm nhiên là dáng vẻ chuẩn dũng hy sinh vì nghĩa lớn, Ni Thụy bên cạnh chớp chớp mắt, quơ quơ tay mặt nàng: "Đại tẩu, tẩu biểu cảm ?"

"Đệ đừng ồn." Thương Ninh Tú ấn tay xuống, hít sâu một , trong lòng đưa quyết định.

lúc , phần phiên dịch của phó tướng cũng kết thúc, đó nàng thấy giọng trầm thấp đầy từ tính của Mục Lôi vang lên.

Hắn đang đại diện cho bộ lạc Già Lam đưa phản hồi nhưng tiếng thảo nguyên, hiện giờ tâm trí Thương Ninh Tú đang căng thẳng thể tập trung, nín thở một tràng ngôn ngữ như sách trời.

Bùi Sóc đài vẫn luôn thẳng Mục Lôi, mãi cho đến khi nam nhân xong , mới chuyển tầm mắt sang phó tướng của chờ bản dịch.

Thương Ninh Tú cũng trân trân chằm chằm tên phó tướng , chỉ thấy gã nam nhân mặt đầy vẻ thôi, mắt đảo qua đảo nhưng dịch thẳng, mà bằng cách của bẩm báo với Bùi Sóc: "Tướng quân, thảo nguyên bọn họ rời khỏi thảo nguyên."

Bùi Sóc nhíu mày vui : "Ngươi cứ việc dịch , nguyên văn."

Phó tướng: "Hắn , đa tạ ý của điện hạ nhưng tổ tiên chúng bao đời đều sống thảo nguyên, quen , đến vùng Trung Nguyên..."

Lời còn hết, Mục Lôi Lộc Giác Đài khẩy một tiếng đầy khinh miệt. Tên phó tướng vốn căng thẳng, lập tức dừng , cẩn trọng gã nam nhân vạm vỡ như núi đài.

"Mấy cái trò vặt thủ đoạn gì đó của Trung Nguyên các ngươi, giữ mang về Trung Nguyên mà khoe khoang, thảo nguyên chứa chấp một câu dối nào, đây là đất của chúng , quy tắc của chúng ." Mục Lôi dậy, cảm giác áp bức nghẹt thở cũng theo đó mà ập tới.

Câu với tên phó tướng , bằng tiếng Hán, Bùi Sóc cũng vấn đề, e là tên phiên dịch xuyên tạc nội dung gì đó trong lúc dịch, thế là bèn chắp tay với Mục Lôi: "Nếu tráng sĩ đây tiếng Hán, thì thật sự là quá . Phó tướng của học nghệ tinh, e là ngôn từ sai sót, chúng trực tiếp chuyện là nhất."

Thèm mala quá

Mục Lôi ngẩng đầu liếc Bùi Sóc : "Người Trung Nguyên các ngươi quang minh chính đại lời mờ ám, cũng thích vòng vo. Người thảo nguyên nguyên tắc và khí phách của thảo nguyên, Đại Hạ các ngươi mấy cái trò cướp bóc xâm lược đốt g.i.ế.c, ông đây coi thường cũng chướng mắt, hôm nay ngươi đến thế nào thì về thế , chúng khó ngươi."

Sợi dây đàn đang căng c.h.ặ.t trong lòng Thương Ninh Tú bỗng nhiên chùng xuống.

Nàng vô cùng đồng tình với lời Mục Lôi , đầu gật lia lịa như gà con mổ thóc.

Bùi Sóc chịu dễ dàng từ bỏ, dang rộng hai tay hiệu với tất cả những thảo nguyên xung quanh, tiếp: "Ta còn tưởng chúng điểm chung chứ, vật cạnh thiên trạch, mạnh yếu thua ? Chim ưng sinh là để săn thỏ mà ăn, các ngươi hẳn hiểu rõ hơn chúng đây là quy tắc do trời cao định ."

 

 

Loading...